Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 458: Bức Họa Cuộc Đời, Quyết Định Bản Lĩnh
Ánh hoàng hôn buông rủ trên thành phố, nhuộm đỏ những tòa nhà chọc trời bằng một thứ màu sắc vừa rực rỡ vừa tĩnh lặng. Khánh, với phong thái điềm tĩnh và tự tin đã trở thành bản năng thứ hai, bước vào phòng họp kính trong suốt của DreamWeaver. Bên ngoài, cái nóng oi ả của buổi chiều vẫn còn vương vấn, nhưng bên trong, hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất, duy trì một bầu không khí mát lạnh, đối lập hoàn toàn với sức nóng tiềm ẩn của cuộc họp sắp diễn ra. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ xa, tiếng điện thoại rung nhẹ và tiếng máy pha cà phê rì rầm trong khu vực pantry tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn, năng động nơi công sở, nhưng hôm nay, chúng dường như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy chờ đợi trong căn phòng này.
Ông Phi ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt tinh anh lướt qua từng người. Bên cạnh ông là Bà Trang, khách hàng quan trọng của dự án, người vừa đưa ra yêu cầu thay đổi thiết kế đột ngột. Đối diện Khánh, Hoàng – đối thủ cạnh tranh không ngừng tìm kiếm cơ hội để thể hiện mình – ngồi thẳng lưng, nụ cười thường trực nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tính toán, thách thức rõ ràng. Hắn chỉnh tề trong bộ vest lịch lãm, như thể đang chờ đợi một màn kịch được dàn dựng để mình tỏa sáng. Thu, với vẻ ngoài thanh lịch và gương mặt thông minh, ngồi bên cạnh Khánh, ánh mắt cô đầy tin tưởng và khích lệ, như một điểm tựa vững chắc không lời.
Khánh cảm nhận được những ánh nhìn dò xét, những tia lửa ngầm từ Hoàng, nhưng anh không hề nao núng. Dáng người cao ráo của anh, dù hơi gầy do áp lực công việc, vẫn toát lên một vẻ vững chãi. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính, không còn vẻ mệt mỏi thường thấy, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút chiêm nghiệm sâu sắc. Đôi mắt sâu của anh lướt qua bản thiết kế trên màn hình lớn, sau đó dừng lại ở Hoàng, rồi Ông Phi, và cuối cùng là Bà Trang. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nhè nhẹ còn vương trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của ai đó.
Hoàng mở lời, giọng điệu khiêu khích không thể giấu: “Tôi e rằng yêu cầu mới này của Bà Trang sẽ khiến toàn bộ tiến độ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, Khánh à. Liệu anh có giải pháp nào không, hay chúng ta phải chấp nhận lùi deadline?” Hắn nhấn mạnh từng chữ, như thể đang đặt Khánh vào một thế khó không lối thoát, muốn chứng minh sự thiếu sót trong kế hoạch của anh. Ánh mắt Hoàng thoáng nét đắc thắng, tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Khánh giữ nguyên sự điềm tĩnh. Anh nhìn thẳng vào mắt Hoàng, một cái nhìn không gay gắt nhưng đủ để đối phương hiểu rằng lời khiêu khích đó không làm anh bận tâm. Sau đó, ánh mắt anh lướt qua Bà Trang, một cái gật đầu nhẹ nhàng như lời trấn an vô hình, rồi dừng lại ở Ông Phi, người đang quan sát anh với vẻ tin tưởng. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc họp dự án, mà còn là một bài kiểm tra về bản lĩnh và khả năng ứng biến của anh, một khoảnh khắc để anh chứng minh giá trị của mình không nằm ở sự hoàn hảo không tì vết, mà ở sự chân thật và khả năng đối mặt với thách thức.
“Chúng ta đã dự trù các phương án rủi ro, Hoàng,” Khánh bắt đầu, giọng nói trầm ấm và rõ ràng, không một chút dao động. Anh vẫn luôn là một người ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề. “Tôi đã chuẩn bị một kế hoạch điều chỉnh chi tiết để đáp ứng yêu cầu mới mà không làm ảnh hưởng đến deadline chính. Nó sẽ cần một chút linh hoạt từ đội ngũ, nhưng tôi tin chúng ta có thể thực hiện được.” Anh không nói nhiều, nhưng mỗi từ anh thốt ra đều mang sức nặng của sự chuẩn bị kỹ lưỡng và niềm tin vào năng lực của bản thân và đồng đội.
Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười không lớn, chỉ là một cái nhếch mép rất khẽ, nhưng đủ để thể hiện sự tự tin. Anh từng là một người đàn ông gánh vác mọi thứ trên vai, luôn lo sợ mình không đủ tốt, không đủ hoàn hảo. Sự thiếu thốn trong việc thể hiện cảm xúc, sự vụng về trong việc chia sẻ gánh nặng nội tâm đã từng là nguyên nhân bào mòn mối quan hệ quan trọng nhất đời anh. Nhưng giờ đây, những nỗi sợ hãi đó đã lùi về phía sau, nhường chỗ cho một tâm thế vững vàng hơn. Anh không còn cảm thấy mình phải chiến đấu một mình, không còn sợ hãi những lời phán xét hay những thử thách bất ngờ. Cái triết lý cân bằng mà Ông Phi đã truyền dạy, cái sự chấp nhận những giới hạn của bản thân và tin tưởng vào khả năng ứng biến, đã thấm sâu vào Khánh. Anh đã học cách biến áp lực thành động lực, biến sự bất ngờ thành cơ hội.
Với một cử chỉ dứt khoát, Khánh bắt đầu trình bày kế hoạch điều chỉnh dự án. Màn hình lớn phía sau anh hiển thị các biểu đồ phức tạp, số liệu chi tiết và các mốc thời gian được điều chỉnh một cách hợp lý. Anh không chỉ đưa ra giải pháp, mà còn phân tích rõ ràng những điểm thay đổi, những rủi ro có thể phát sinh và cách đội ngũ sẽ phối hợp để vượt qua. Giọng nói anh mạch lạc, logic, từng câu chữ đều được tính toán kỹ lưỡng, không thừa không thiếu. Anh giữ vững phong thái chuyên nghiệp, không để cảm xúc chi phối, đối đáp khéo léo với những câu hỏi khó từ Hoàng và khách hàng. Hoàng cố gắng chất vấn, tìm kiếm những lỗ hổng trong kế hoạch, nhưng mỗi câu hỏi của hắn đều được Khánh giải đáp một cách thuyết phục, bằng những lập luận sắc bén và dữ liệu cụ thể.
Ông Phi, người đàn ông điềm đạm và tinh tường, mỉm cười nhẹ. Nụ cười của ông không chỉ là sự hài lòng mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào người học trò của mình. “Rất tốt, Khánh. Kế hoạch này cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng và khả năng ứng biến nhanh nhạy của cậu. Tôi hoàn toàn tin tưởng.” Lời khen của Ông Phi như một lời khẳng định cho sự trưởng thành vượt bậc của Khánh.
Thu nhìn Khánh với ánh mắt ngưỡng mộ. Cô đã chứng kiến hành trình của anh, từ một người đàn ông nặng gánh lo toan đến một người lãnh đạo điềm tĩnh, tự tin. Cô biết anh đã trải qua những gì, và cô hiểu giá trị của sự thay đổi này. “Anh Khánh đã nghĩ đến mọi khía cạnh, Bà Trang. Đây là giải pháp tối ưu nhất cho tình huống hiện tại.” Giọng nói của Thu tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang một sức nặng của sự chuyên nghiệp và tin cậy, củng cố thêm vị thế của Khánh trong cuộc họp.
Cuộc họp kết thúc trong sự đồng thuận. Hoàng, dù không hài lòng, cũng không thể tìm ra bất cứ điểm yếu nào để phản bác. Bà Trang thể hiện sự hài lòng rõ rệt, và Ông Phi gật đầu tán thưởng. Khánh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực, không phải vì anh đã "thắng" Hoàng, mà vì anh đã vượt qua chính mình, vượt qua nỗi sợ hãi cố hữu về sự không hoàn hảo. Anh đã học được cách tin vào giá trị bản thân, tin vào sự chân thật trong từng quyết định và hành động của mình. Đây không chỉ là một chiến thắng trong công việc, mà còn là một chiến thắng nội tâm, một bước tiến lớn trên con đường tìm lại chính mình.
***
Cuối buổi chiều, khi ánh nắng đã dịu bớt và những quầng sáng cam vàng bắt đầu nhuộm lên bầu trời phía Tây, Khánh ngồi trong phòng làm việc của mình, nhìn ra cửa sổ thành phố đang lên đèn. Hàng ngàn ánh đèn nhỏ li ti bắt đầu bừng sáng, tạo nên một bức tranh lung linh, huyền ảo, xua đi cái cảm giác nóng bức của ban ngày. Anh khẽ thở phào, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, không còn vẻ căng thẳng hay mệt mỏi. Nó là nụ cười của sự mãn nguyện, của một người vừa vượt qua thử thách và tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn. Mùi cà phê vẫn vương vấn đâu đây, hòa cùng mùi giấy in mới từ những tài liệu vừa được duyệt.
Thu bước vào, mang theo hai cốc cà phê nóng hổi, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm quen thuộc. Cô đặt một cốc xuống bàn làm việc của Khánh, nhẹ nhàng như cách cô vẫn thường quan tâm anh. Ánh mắt cô vẫn sắc sảo, thông minh nhưng giờ đây lại ánh lên sự ấm áp và ngưỡng mộ. "Anh làm tốt lắm. Hoàng có vẻ không ngờ anh lại chuẩn bị kỹ đến vậy." Giọng Thu nhẹ nhàng, nhưng lời nói của cô mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc.
Khánh đón lấy cốc cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua tan đi chút mệt mỏi còn sót lại. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm, chất chứa những chiêm nghiệm riêng. "Cảm ơn em. Anh đã học được rằng, chuẩn bị không chỉ là về công việc, mà còn là về tâm thế của mình. Không còn sợ hãi, anh có thể nhìn rõ hơn vấn đề." Giọng anh trầm tư, như đang nói với chính mình hơn là với Thu.
Thu ngồi xuống chiếc ghế đối diện, kiên nhẫn lắng nghe. Cô luôn là một người bạn đồng hành, một người cộng sự thấu hiểu, không phán xét. "Em thấy anh đã thay đổi rất nhiều, theo hướng tích cực. Anh trở nên điềm tĩnh và tự tin hơn." Lời nói của cô chân thành, không chút khách sáo.
Khánh quay đầu lại, nhìn Thu, ánh mắt anh chứa đựng một sự biết ơn. "Ừm. Anh từng nghĩ thành công là gánh vác mọi thứ. Gánh vác áp lực tài chính, gánh vác kỳ vọng gia đình, gánh vác cả những nỗi sợ hãi vô hình. Anh đã cố gắng để trở thành một người hoàn hảo, để không ai phải thất vọng, nhưng cuối cùng lại tự làm mình kiệt sức, làm mất đi những điều quan trọng nhất." Anh nhớ về quãng thời gian trước đây, khi anh và Linh vẫn còn ở bên nhau. Anh đã yêu cô bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh đã từng nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Đó là bi kịch của anh, bi kịch của một người đàn ông bị áp lực đè nặng, không thể tìm thấy sự cân bằng.
Giờ đây, anh đã khác. "Giờ thì anh biết, thành công là biết cách buông bỏ những thứ không cần thiết, và tin vào giá trị của chính mình. Không phải hết yêu nên rời đi, mà là vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên." Anh không nói ra cụm từ "chia tay" hay "Linh", nhưng trong lời nói của anh, trong ánh mắt anh nhìn xa xăm, Thu hiểu rằng anh đang chiêm nghiệm về cả một hành trình dài, một quá khứ đã định hình nên con người anh của hiện tại. Anh đã học được cách chấp nhận những giới hạn của bản thân, không còn cố gắng bấu víu vào một định nghĩa "hoàn hảo" nào đó. Anh đã tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, một sự bình yên đến từ việc thấu hiểu và chấp nhận chính mình.
Khánh nhấp thêm một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng hòa quyện với chút ngọt nhẹ đọng lại. Anh không còn cảm thấy cô đơn trong hành trình này. Thu, với sự thấu hiểu và tin tưởng của cô, đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của anh, một mối quan hệ trưởng thành dựa trên sự chân thật và tôn trọng. Anh đã củng cố được những mối quan hệ mới, học cách mở lòng hơn, và quan trọng nhất là anh đã tìm thấy giá trị của bản thân, không còn bị ám ảnh bởi nỗi sợ không đủ tốt. Sự thành công trong công việc ngày hôm nay không chỉ là kết quả của sự chuẩn bị, mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành nội tâm của anh. Anh đã thực sự 'tìm lại chính mình' và 'cân bằng', điều này sẽ là nền tảng vững chắc cho bất kỳ mối quan hệ hay sự kiện nào trong tương lai. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ, không còn sợ hãi hay đau khổ, mà có thể đối mặt với quá khứ một cách bình thản.
***
Trong không gian Gác Mái Cũ Kỹ, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, Linh đứng trước giá vẽ, tay cầm cọ, đôi mắt to tròn, long lanh của cô tập trung cao độ vào từng nét vẽ. Ánh hoàng hôn dịu nhẹ lọt qua ô cửa sổ nhỏ, nhuộm vàng mái tôn cũ kỹ và tường gạch tróc vữa, tạo nên một thứ ánh sáng huyền ảo, vừa u hoài vừa lãng mạn. Tiếng gió thổi nhẹ nhàng qua những khe hở, mang theo tiếng vọng xa xăm của thành phố đang dần chìm vào đêm, cùng với mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ và đôi khi là mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới. Đó là một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và hoài niệm, nơi Linh có thể hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình.
Bức tranh lớn, rực rỡ sắc màu, dần hiện rõ một con đường uốn lượn qua khu rừng rậm rạp, với tán lá xanh thẫm, những thân cây cổ thụ sần sùi và ánh sáng le lói xuyên qua kẽ lá. Cuối con đường, là một vầng sáng rạng rỡ, một điểm cuối mà người xem không thể chạm tới nhưng lại cảm nhận được sự ấm áp, hy vọng. Từng nét cọ của Linh đều dứt khoát, mạnh mẽ nhưng cũng đầy tinh tế, như thể mỗi gam màu, mỗi đường cong đều mang trong mình một câu chuyện, một cảm xúc. Cô đã miệt mài làm việc tại đây, dồn hết tâm huyết và những trải nghiệm cá nhân vào tác phẩm chính cho triển lãm sắp tới.
Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa trên vai, vài sợi tóc dính vào gò má ướt đẫm mồ hôi. Cô đã vẽ không ngừng nghỉ, đôi khi quên cả ăn uống, chỉ để những cảm xúc, những chiêm nghiệm về hành trình chữa lành của mình được hiện hữu trên tấm toan. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng khi anh không còn là người khiến cô hạnh phúc, cô đã học cách tự chọn lấy hạnh phúc cho mình, tự chọn lấy con đường của riêng mình. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói ấy đã từng là tiếng lòng của cô, nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy sự hiện diện cảm xúc đó trong chính bản thân và trong nghệ thuật.
Cuối cùng, với một nét cọ dứt khoát, Linh đặt điểm nhấn cuối cùng lên vầng sáng cuối con đường. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu đặc trưng hòa lẫn với mùi gỗ cũ của giá vẽ. Đôi mắt cô chậm rãi lướt qua toàn bộ tác phẩm, từ những gam màu tối u ám của khu rừng sâu, đến những sắc thái tươi sáng của ánh bình minh. Cô đặt cọ xuống, lùi lại, ngắm nhìn tác phẩm đã hoàn thành, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi.
"Đã xong... Cuối cùng cũng xong," cô tự lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng sự nhẹ nhõm và tự hào. Bức tranh này không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, nó là nhật ký bằng màu sắc của cô, là hành trình từ những nỗi đau trong quá khứ đến sự bình yên và độc lập hiện tại. Từng chi tiết nhỏ trong tranh đều gợi nhắc về một kỷ niệm, một cảm xúc, một bài học. Những cây cổ thụ vững chãi tượng trưng cho sức mạnh nội tại mà cô đã tìm thấy, con đường uốn lượn là những ngã rẽ, những thử thách mà cô đã vượt qua, và vầng sáng cuối con đường chính là hy vọng, là tương lai rạng ngời mà cô đang hướng tới.
Linh chạm nhẹ vào bề mặt tranh, cảm nhận sự thô ráp của toan vẽ dưới ngón tay, cảm nhận sự kết nối sâu sắc với nó. Một giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má, không phải vì buồn, mà vì sự giải thoát và tự hào. Giọt nước mắt đó không mang theo sự bi lụy, mà là minh chứng cho một trái tim đã được chữa lành, đã tìm thấy chính mình. "Con đường này... chính là mình. Từ bóng tối đến ánh sáng, từ tổn thương đến bình yên." Cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh, rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương của ngày xưa. Cô đã là con đường đó, không ngừng tiến về phía ánh sáng, vững vàng và độc lập. Đây là kiệt tác của cô, kiệt tác của cuộc đời cô.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm thành phố bằng một tấm màn nhung huyền ảo, Gác Mái Cũ Kỹ lại càng trở nên yên tĩnh và lãng mạn hơn. Ánh đèn đường xa xa, cùng những chấm sáng từ các tòa nhà cao tầng, tạo nên một bức tranh lung linh nhìn từ trên cao. Tiếng gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi mát mẻ của buổi tối, tạo nên một âm thanh rì rào rất riêng. Mùi bụi bặm và mùi đất ẩm sau một ngày nắng nóng vẫn vương vấn, hòa quyện với mùi sơn dầu dịu nhẹ từ bức tranh lớn.
Huy bước vào Gác Mái Cũ Kỹ, trên tay cầm hai ly trà nóng, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của trà hoa. Anh dừng lại trước bức tranh của Linh, ngắm nhìn hồi lâu với ánh mắt ngưỡng mộ. Huy, với phong thái lãng tử, ăn mặc có gu và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ, luôn là người bạn đồng hành thấu hiểu và khích lệ Linh trên con đường nghệ thuật. Anh biết Linh đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào tác phẩm này, và anh cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ nó.
Linh ngồi bên cửa sổ, mái tóc dài buông xõa, gương mặt thanh thoát của cô giờ đây rạng rỡ và thư thái hơn nhiều so với những ngày tháng miệt mài bên giá vẽ. Cô không còn vẻ ưu tư hay buồn man mác thường thấy, thay vào đó là sự mãn nguyện và bình yên.
“Tuyệt vời, Linh. Em đã tạo ra một kiệt tác. Anh có thể cảm nhận được cả hành trình của em trong từng nét cọ này.” Huy nói, giọng trầm ấm và chân thành, đặt ly trà xuống bàn và ngồi đối diện Linh. Anh không vội vàng, chỉ nhẹ nhàng để cô cảm nhận được sự hiện diện và sự ủng hộ của mình.
Linh mỉm cười, nụ cười giờ đây không còn mang theo chút buồn man mác nào, mà hoàn toàn rạng rỡ và tự tin. Cô đón lấy ly trà, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, mang theo cảm giác dễ chịu. “Cảm ơn anh, Huy. Nó là tất cả những gì em đã trải qua. Em đã dồn hết tâm hồn mình vào đó.” Cô nhấp một ngụm trà, vị trà hoa thanh khiết như gột rửa những mệt mỏi cuối cùng. Cô đã học được cách yêu bản thân, không ngừng cố gắng, và tin tưởng vào con đường mình đã chọn.
Huy gật đầu, ánh mắt anh đầy thấu hiểu. “Và nó đã chữa lành cho em, phải không?” Anh hỏi, không phải để tìm kiếm một câu trả lời, mà là để khẳng định điều anh đã cảm nhận được từ sâu thẳm tác phẩm của cô. Anh biết rằng cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, và Linh đã biến những nỗi đau thành sức mạnh để sáng tạo.
“Đúng vậy.” Linh gật đầu, ánh mắt cô hướng về bức tranh, như đang nhìn lại chính mình qua tấm gương nghệ thuật. “Em không còn thấy mình nhỏ bé hay dễ tổn thương nữa. Em là con đường đó, không ngừng tiến về phía ánh sáng. Em đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Giờ đây, em tìm thấy tất cả những điều đó trong chính mình, trong nghệ thuật của em, và trong sự ủng hộ của những người bạn như anh.” Cô không bi lụy, không than trách, chỉ là một lời chiêm nghiệm chân thành về hành trình đã qua.
Huy đưa tay chạm nhẹ vào vai Linh, một cử chỉ an ủi và khích lệ. “Anh tin rằng bức tranh này sẽ chạm đến rất nhiều trái tim. Triển lãm sắp tới chắc chắn sẽ thành công rực rỡ.” Lời nói của Huy như một lời tiên tri, một niềm tin vững chắc vào tài năng và sức mạnh của Linh. Anh biết cô đã sẵn sàng để tỏa sáng.
Linh nhìn Huy, ánh mắt cô tràn đầy sự biết ơn. Cô đã củng cố mối quan hệ với Huy, một mối quan hệ bạn bè chân thành, không đòi hỏi, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Họ cùng nhau uống trà, trò chuyện về nghệ thuật, về cuộc sống, về những dự định tương lai. Linh cảm thấy được trân trọng và tự tin vào con đường mình đã chọn. Cô đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trong con đường riêng, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ. Cả Khánh và Linh đều đã đạt đến đỉnh điểm của quá trình trưởng thành cá nhân, sẵn sàng cho những sự kiện lớn tiếp theo. Triển lãm của Linh được nhắc đến như một sự kiện lớn, thu hút sự chú ý, có thể là bối cảnh cho một cuộc gặp gỡ định mệnh hoặc một bước ngoặt quan trọng. Sự bình yên và tự tin của họ báo hiệu rằng họ đã sẵn sàng cho một cuộc tái ngộ bình thản, đầy tôn trọng, không còn sợ hãi hay đau khổ. Họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.