Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 459: Bình Yên Tái Sinh, Vang Dội Khởi Đầu
Khi màn đêm lùi dần, nhường chỗ cho ánh ban mai dịu ngọt rải mình lên những mái nhà thành phố, không gian Gác Mái Cũ Kỹ vẫn còn vương vấn mùi sơn dầu và hương trà hoa thoang thoảng. Linh, sau một đêm trò chuyện cùng Huy, cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Những lời thấu hiểu, những ánh mắt tin tưởng của Huy đã củng cố thêm niềm tin trong cô, rằng con đường cô chọn là đúng đắn. Cô đã thực sự tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trong con đường riêng, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ. Cảm giác ấy như một làn gió mát lành, thổi tan đi những đám mây u ám từng che phủ tâm hồn cô suốt một thời gian dài. Cô đã sẵn sàng, không chỉ cho triển lãm sắp tới, mà cho cả một chương mới trong cuộc đời mình, nơi cô là người kiến tạo, là người tự do.
***
Buổi trưa tại 'Le Jardin Secret' đón Khánh bằng một không khí yên tĩnh và sang trọng hiếm có giữa lòng thành phố ồn ã. Nhà hàng Pháp này, với kiến trúc cổ điển lãng mạn – mái ngói đỏ trầm mặc, những ô cửa sổ vòm cong duyên dáng và nội thất gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo – luôn là lựa chọn hàng đầu của Ông Phi cho những buổi gặp gỡ quan trọng hoặc những bữa ăn cần sự riêng tư. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn chùm pha lê treo lơ lửng trên trần cao, cùng với những cây nến nhỏ lung linh trên mỗi bàn ăn phủ khăn trắng tinh, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng không kém phần trang trọng. Một lọ hoa hồng nhung tươi thắm, còn đọng sương ban mai, khẽ tỏa hương dìu dịu, hòa quyện với mùi bơ thơm lừng của món bánh mì nướng giòn tan và hương rượu vang đỏ nồng nàn từ quầy bar xa xa. Tiếng nhạc piano du dương, trầm bổng, như một dòng suối trong vắt chảy qua không gian, xoa dịu mọi lo toan. Thỉnh thoảng, tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ trắng nghe nhẹ nhàng, thanh thoát, không hề phá vỡ sự tĩnh lặng.
Khánh ngồi đối diện Ông Phi, dáng người cao ráo của anh có vẻ thư thái hơn rất nhiều so với trước đây. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh giờ đây ít mang vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh lạ thường. Đôi mắt sâu, từng ánh lên vẻ trầm tư và nặng trĩu, nay đã thanh thoát hơn, đôi khi còn phản chiếu một tia sáng nhẹ khi anh lắng nghe. Anh vẫn chọn trang phục công sở tối giản – một chiếc áo sơ mi xanh than vừa vặn cùng quần tây sẫm màu – nhưng không còn cảm giác gò bó, cứng nhắc mà toát lên vẻ tự tin, tự tại. Ông Phi, với phong thái điềm đạm, ánh mắt tinh anh và trang phục công sở cao cấp, cổ điển, chậm rãi nhấp một ngụm rượu vang đỏ trước khi đặt ly xuống.
“Dự án hợp tác với đối tác nước ngoài đã hoàn tất, mọi thứ đều đúng như dự kiến. Có vẻ như chúng ta đã có một khởi đầu rất tốt cho quý tới, Khánh.” Ông Phi mở lời, giọng trầm ấm, nhưng không mang nặng tính công việc. Ông nhìn Khánh, ánh mắt đầy sự quan sát và một chút hài lòng.
Khánh gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. “Vâng, nhờ có sự dẫn dắt của chú và sự phối hợp tốt của cả đội. Đặc biệt là những bài học chú đã truyền đạt cho cháu về cách xử lý khủng hoảng, đã giúp cháu giữ được bình tĩnh và đưa ra quyết định sáng suốt.” Anh nói, giọng điềm đạm, không còn chút gượng ép hay căng thẳng nào.
Ông Phi mỉm cười, ánh mắt tinh anh lướt qua Khánh. “Bài học là một chuyện, nhưng việc cháu tiếp thu và vận dụng nó vào thực tế lại là một chuyện khác. Chú thấy cháu đã thay đổi rất nhiều, Khánh. Cháu đã tìm thấy một sự cân bằng mới, một cách nhìn nhận khác về công việc, về cuộc sống.”
Khánh nhìn ra ô cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ của buổi trưa rải vàng trên những tán cây xanh mướt trong khu vườn nhỏ của nhà hàng. Tâm trí anh trôi về những ngày tháng trước đây, khi anh còn chìm đắm trong vòng xoáy của áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, và một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự không đủ tốt. Anh từng tin rằng, chỉ khi đạt được những cột mốc nhất định, có một sự nghiệp vững chắc, một tương lai đảm bảo, anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu, và cho chính bản thân. Nhưng chính cái áp lực vô hình đó đã nghiền nát anh, biến anh thành một người trầm tính, ít nói, vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, và cuối cùng, khiến anh lạc mất chính mình, lạc mất cả tình yêu.
“Cháu từng nghĩ, phải có tất cả mới là đủ. Phải thành công theo định nghĩa của người khác, phải có tiền bạc, phải có địa vị… mới có thể xứng đáng.” Khánh khẽ nói, giọng anh trầm xuống một chút, như đang độc thoại với chính mình. “Khi đó, cháu cứ lao đầu vào công việc, cố gắng không ngừng nghỉ, nhưng lại quên mất việc lắng nghe bản thân, lắng nghe những gì thực sự quan trọng. Cháu đã lầm tưởng rằng sự cố gắng không ngừng nghỉ ấy, sự hy sinh thầm lặng ấy là cách tốt nhất để yêu thương. Nhưng cuối cùng, nó lại biến thành một gánh nặng, một bức tường vô hình ngăn cách cháu với những người cháu quan tâm.”
Ông Phi lắng nghe chăm chú, không ngắt lời. Ông hiểu rằng, Khánh đang không chỉ nói về công việc, mà là về cả một hành trình tìm lại bản thân.
“Giờ thì cháu hiểu, đôi khi buông bỏ mới là điều khó nhất, nhưng cũng là điều giải thoát nhất.” Khánh tiếp tục, ánh mắt anh quay trở lại nhìn Ông Phi, một sự bình thản hiện rõ trong đó. “Buông bỏ những kỳ vọng không thực tế, buông bỏ nỗi sợ hãi về sự không hoàn hảo, buông bỏ những định nghĩa thành công mà xã hội áp đặt. Cháu nhận ra, giá trị của mình không nằm ở việc cháu đạt được bao nhiêu, mà ở việc cháu là ai, cháu đã sống như thế nào, và cháu đã chân thật với bản thân đến mức nào.” Anh mỉm cười, nụ cười lần này sâu hơn, chân thành hơn. “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng – câu nói đó, cháu đã từng nói ra trong sự bất lực. Nhưng giờ đây, cháu nghĩ mình đã đủ sức để yêu, yêu một cách chân thật và trọn vẹn, không còn phải gồng mình lên để làm hài lòng bất cứ ai nữa.”
Ông Phi đặt tay lên vai Khánh, một cử chỉ thân tình. “Thành công, cháu ạ, không chỉ là những con số trên báo cáo. Mà là sự bình yên khi đặt lưng xuống mỗi tối, là cảm giác mình đã sống thật với bản thân, là khả năng yêu thương và được yêu thương một cách trọn vẹn. Chú luôn tin rằng, hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình, là cách chúng ta đi qua những thăng trầm của cuộc sống. Cháu đã tìm thấy sự cân bằng của riêng mình rồi đấy, Khánh. Đó là một thành tựu lớn hơn bất kỳ dự án nào, bất kỳ con số lợi nhuận nào.”
Khánh gật đầu, lời của Ông Phi như một lời khẳng định cuối cùng cho những gì anh đã chiêm nghiệm và chấp nhận. Anh đã hoàn toàn vượt qua những ám ảnh cũ về sự không đủ tốt và áp lực. Sự thanh thản, bình yên lan tỏa trong tâm hồn anh. Anh nhấp một ngụm cà phê espresso nóng hổi, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt ngào. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ hoàn toàn.
“Chú Phi này,” Khánh bất chợt hỏi, giọng anh có chút tò mò. “Chú có nghe nói về triển lãm nghệ thuật nào sắp diễn ra không ạ? Cháu nghe loáng thoáng đâu đó về một họa sĩ trẻ tài năng…” Anh không nói hết câu, ánh mắt nhìn xa xăm, rồi nhanh chóng trở về với hiện tại, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Dù đã chia tay, dù cả hai đã tìm thấy con đường riêng của mình, nhưng có lẽ, một phần nào đó trong anh vẫn vô thức dõi theo Linh, vẫn mong cô được hạnh phúc và thành công. Đó không phải là sự níu kéo, mà là một sự quan tâm vô điều kiện, một sự chấp nhận trưởng thành. Ông Phi nhìn Khánh, ánh mắt tinh anh thoáng qua một tia thấu hiểu. Ông chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì, mà chỉ nâng ly rượu vang lên, như một lời chúc mừng cho sự trưởng thành và bình yên mà Khánh đã tìm thấy. Cả hai đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, không còn mang theo gánh nặng quá khứ.
***
Khi màn đêm buông xuống, Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight' bỗng trở nên sống động và lộng lẫy hơn bao giờ hết. Khác với vẻ trầm mặc, kín đáo thường ngày, tối nay, toàn bộ không gian hiện đại, rộng rãi với những bức tường trắng tinh khôi đã được thắp sáng rực rỡ bởi hệ thống đèn chuyên dụng, được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng đường nét, từng sắc thái của những tác phẩm nghệ thuật. Tiếng nhạc cổ điển du dương, nhẹ nhàng vang vọng khắp các gian phòng, hòa cùng tiếng bước chân khẽ khàng, tiếng thì thầm trầm trồ của những vị khách mời. Mùi sơn dầu mới thoang thoảng, xen lẫn mùi gỗ và không khí điều hòa trong lành, tạo nên một bầu không khí nghệ thuật, trang trọng và đầy suy tư.
Phòng trưng bày Insight đông nghịt khách mời, từ những nhà phê bình nghệ thuật khó tính, những nhà sưu tầm sành sỏi, đến giới truyền thông và những người yêu nghệ thuật. Tất cả đều đổ dồn sự chú ý vào những bức tranh của Linh, được trưng bày trang trọng trên những bức tường trắng, dưới ánh sáng hội tụ làm nổi bật từng gam màu, từng nét cọ. Đặc biệt, tác phẩm chính của cô, bức tranh lớn mà cô đã dồn hết tâm huyết, được đặt ở vị trí trung tâm, thu hút mọi ánh nhìn. Nó như một cánh cửa mở ra thế giới nội tâm của người nghệ sĩ, nơi nỗi đau được biến thành vẻ đẹp, sự tổn thương được chuyển hóa thành sức mạnh.
Linh, trong bộ trang phục thanh lịch màu kem, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa mềm mại, trông rạng rỡ và tràn đầy năng lượng. Gương mặt trái xoan của cô giờ đây không còn chút ưu tư hay buồn man mác nào, thay vào đó là sự tự tin, niềm tự hào và một nụ cười ấm áp, rạng rỡ. Cô tiếp đón khách mời, giọng nói dịu dàng nhưng đầy tự tin, chia sẻ về những 'đứa con tinh thần' của mình. Mỗi câu chuyện cô kể, mỗi lời giải thích về ý nghĩa của tác phẩm, đều khiến người nghe say mê, cảm nhận được chiều sâu cảm xúc và sự trưởng thành trong nghệ thuật của cô.
Bên cạnh Linh, Huy luôn đứng đó, với phong thái lãng tử, ăn mặc có gu và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ. Anh nhìn Linh trìu mến, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tự hào. Anh biết rõ hành trình gian nan mà Linh đã đi qua để có được ngày hôm nay, và anh cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ những tác phẩm của cô.
“Tuyệt vời! Tác phẩm này của Linh không chỉ là kỹ thuật, mà là cả một hành trình cảm xúc. Nỗi đau được biến thành vẻ đẹp, sự tổn thương được chuyển hóa thành sức mạnh. Thật đáng kinh ngạc!” Một nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng, Cô An, thốt lên đầy phấn khích khi dừng lại trước bức tranh trung tâm, ánh mắt bà không rời khỏi những nét vẽ đầy ám ảnh nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Huy khẽ thì thầm vào tai Linh, giọng ấm áp và chân thành. “Em đã làm được rồi, Linh. Em đã biến tất cả những gì đã qua thành ánh sáng. Anh tin r��ng, em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây – câu nói đó, giờ đây em đã tìm thấy sự hiện diện đó trong chính mình, trong nghệ thuật của em.”
Linh mỉm cười, ánh mắt cô lướt qua từng tác phẩm của mình, cảm nhận rõ ràng sự kết nối sâu sắc giữa chúng và hành trình chữa lành của cô. Cô cảm nhận được sự tự do và độc lập mà cô từng khao khát, một cảm giác giải thoát mà không một điều gì có thể sánh được. Cô Hạnh, người cố vấn nghệ thuật của Linh, với mái tóc búi cao gọn gàng và phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định, tiến lại gần, ôm lấy Linh. “Cô tự hào về con, Linh ạ. Con đã tìm thấy tiếng nói của riêng mình, và nó thật đẹp. Cô biết con đã trải qua rất nhiều, nhưng con đã biến những thử thách thành nguồn cảm hứng vĩ đại nhất.”
Duy, người bạn thân thiết của Linh, với nụ cười tươi tắn và phong cách thời trang trẻ trung, hóm hỉnh chen vào. “Nghệ sĩ của chúng ta giờ nổi tiếng rồi, chắc phải đặt lịch hẹn trước mới nói chuyện được quá! Nhưng mà công nhận, bức này đẹp thật đó Linh. Nhìn vào là thấy cả một câu chuyện rồi. Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, đúng không?” Duy nháy mắt, lời trêu chọc của anh khiến Linh bật cười sảng khoái.
Linh nhìn những người bạn của mình, ánh mắt cô tràn đầy sự biết ơn. Họ là những người đã luôn ở bên, ủng hộ và tin tưởng cô. Một thoáng lo lắng nhỏ trước khi triển lãm mở cửa đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là niềm tự hào và sự tự tin dâng trào khi cô nhận được những phản hồi tích cực. Sự thành công này không chỉ là của riêng cô, mà là của cả một hành trình, của những con người đã cùng cô bước đi. Cô đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, không còn bi lụy hay than trách.
Cô Hạnh đứng cạnh Linh, nhìn ngắm những bức tranh. "Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và con, Linh, đã chứng minh điều đó. Con đã biến những nỗi đau, những khoảng lặng, thành những tác phẩm đầy cảm xúc và sức sống." Cô Hạnh nói, giọng đầy mãn nguyện.
Linh khẽ gật đầu, trái tim cô đập những nhịp đập của sự tự do. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Giờ đây, cô tìm thấy tất cả những điều đó trong chính mình, trong nghệ thuật của cô, và trong sự ủng hộ của những người bạn thân thiết. Cô không còn cảm thấy mình nhỏ bé hay dễ tổn thương nữa. Cô đã học được cách yêu bản thân, không ngừng cố gắng, và tin tưởng vào con đường mình đã chọn. Triển lãm này không chỉ là một dấu mốc trong sự nghiệp, mà còn là một lời tuyên ngôn mạnh mẽ về sự tái sinh của một tâm hồn, một khẳng định rằng cô đã thực sự trưởng thành và độc lập. Thành công của Linh trong nghệ thuật mở ra một chương mới đầy hứa hẹn, có thể dẫn đến những cơ hội lớn hơn hoặc những kết nối mới.
Đêm khai mạc triển lãm của Linh là một đêm rực rỡ, thành công vang dội. Những lời khen ngợi không ngớt từ giới chuyên môn và công chúng là minh chứng cho tài năng và sự kiên trì của cô. Linh đứng giữa không gian nghệ thuật của riêng mình, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Cô đã sẵn sàng cho những điều lớn lao hơn, cho một tương lai mà cô tự tay vẽ nên, rạng rỡ và tràn đầy hy vọng. Sự bình yên và trưởng thành của cả Khánh và Linh cho thấy họ đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, không còn mang theo gánh nặng quá khứ. Cả hai đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, giờ đây, những con đường riêng của họ đều đang nở hoa.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.