Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 460: Hào Quang Tự Thân, Ánh Sáng Mới
Đêm khai mạc triển lãm của Linh là một đêm rực rỡ, thành công vang dội. Những lời khen ngợi không ngớt từ giới chuyên môn và công chúng là minh chứng cho tài năng và sự kiên trì của cô. Linh đứng giữa không gian nghệ thuật của riêng mình, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Cô đã sẵn sàng cho những điều lớn lao hơn, cho một tương lai mà cô tự tay vẽ nên, rạng rỡ và tràn đầy hy vọng. Sự bình yên và trưởng thành của cả Khánh và Linh cho thấy họ đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, không còn mang theo gánh nặng quá khứ. Cả hai đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, giờ đây, những con đường riêng của họ đều đang nở hoa.
***
Sảnh tiệc của Khách Sạn Grand Continental lộng lẫy dưới ánh đèn chùm pha lê vàng ấm áp, như một dòng sông ánh sáng đổ xuống từ trần nhà cao vút. Nhạc giao hưởng nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa quyện cùng tiếng ly tách chạm vào nhau thanh mảnh và những tiếng nói chuyện râm ran nhưng không ồn ào. Không khí trang trọng, lịch thiệp bao trùm, mang theo mùi nước hoa sang trọng, mùi thức ăn cao cấp từ những quầy buffet được trang trí công phu, và hương thơm dịu nhẹ của những bình hoa tươi đặt khắp nơi.
Khánh bước vào, không còn là chàng trai gánh nặng âu lo với vẻ mặt mệt mỏi ngày nào. Anh mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, vừa vặn tôn lên vóc dáng cao ráo, vững chãi của mình. Đôi mắt sâu thẳm giờ đây không còn vẻ u hoài, mà ánh lên sự điềm tĩnh, tự tin hiếm thấy. Bên cạnh anh là Thu, thanh lịch trong bộ đầm màu xanh ngọc bích, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô ánh lên niềm tự hào khi sánh bước cùng Khánh.
Khánh mỉm cười nhẹ, chủ động bắt chuyện với một đối tác vừa đi ngang qua. “Chào anh, đã lâu không gặp. Dạo này dự án của công ty anh tiến triển tốt chứ?” Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, không còn chút e dè hay gượng gạo. Anh lắng nghe chăm chú, đưa ra những nhận định sắc sảo, thỉnh thoảng khẽ nhếch mép cười. Thu đứng cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, một cử chỉ thân mật mà không quá phô trương, ánh mắt cô đầy ngưỡng mộ. “Anh hôm nay thật sự rất tự tin và tỏa sáng, Khánh ạ,” cô thì thầm, giọng dịu dàng như đang nói với chính mình.
Khánh khẽ gật đầu, một nụ cười thoáng qua trên môi. Anh không còn cảm thấy áp lực phải chứng tỏ bản thân, hay phải gồng mình để gây ấn tượng với bất kỳ ai. Mọi thứ anh làm, anh nói, đều xuất phát từ sự tự tin nội tại, từ những kinh nghiệm và bài học anh đã đúc kết được sau bao thăng trầm. Anh trao đổi danh thiếp với đối tác, động tác dứt khoát, chuyên nghiệp. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt anh lướt qua một góc sảnh tiệc, thoáng thấy Hoàng đang đứng nói chuyện với một nhóm người khác. Hoàng vẫn chỉnh tề, phong thái tự tin, nụ cười thường trực nhưng ánh mắt tính toán. Ngày trước, việc nhìn thấy Hoàng, đối thủ cũ, luôn dấy lên trong Khánh một cảm giác ganh đua, một sự thôi thúc phải vượt lên. Nhưng giờ đây, anh chỉ khẽ gật đầu xã giao từ xa, không một chút bận tâm, rồi quay lại cuộc trò chuyện đang dang dở của mình. Lời Ông Phi đã nói với anh trong bữa trưa hôm nọ vọng lại trong tâm trí: *“Thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Giá trị của con không nằm ở việc phải chứng tỏ với ai, mà là ở những gì con đã làm, đã sống và đã trở thành.”* Khánh nhận ra, mình đã thực sự thấm thía điều đó. Anh không còn cảm thấy phải so sánh mình với bất kỳ ai, cũng không cần phải chạy theo những thước đo thành công mà xã hội áp đặt. Giá trị của anh, sự bình yên trong tâm hồn anh, đã được tự thân anh định nghĩa. Anh thấy thoải mái, hài lòng với con người hiện tại của mình, không còn áp lực chứng tỏ bản thân hay nỗi sợ không đủ tốt len lỏi trong từng suy nghĩ. Buổi gala vẫn tiếp diễn sôi động, nhưng trong lòng Khánh, một sự tĩnh lặng và tự tại đã hiện hữu, vững chãi hơn bất cứ ánh đèn lấp lánh nào.
***
Phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight' vẫn tấp nập khách tham quan, dù đêm khai mạc đã qua đi vài ngày. Không gian hiện đại với những bức tường trắng tinh khôi, rộng rãi, được thiết kế đặc biệt để ánh sáng làm nổi bật từng đường nét, từng sắc thái của tác phẩm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ, tiếng thì thầm của những lời bình phẩm, và tiếng nhạc cổ điển du dương tạo nên một bầu không khí nghệ thuật, yên tĩnh, đôi khi suy tư nhưng cũng tràn đầy cảm hứng. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi gỗ mới và hơi lạnh của điều hòa hòa quyện vào nhau, tạo nên một trải nghiệm độc đáo cho người thưởng lãm.
Linh đứng giữa không gian triển lãm, rạng rỡ như một đóa hoa vừa bung nở. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, giản dị nhưng thanh lịch, tôn lên vẻ đẹp nhẹ nhàng, nữ tính của mình. Mái tóc dài, mềm mại được búi thấp, để lộ khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, lấp lánh niềm hạnh phúc tự thân. Xung quanh cô là vòng vây của khách tham quan, các nhà phê bình và những người bạn thân thiết. Bức tranh chính của cô, 'Hồi Sinh', đặt ở vị trí trung tâm, thu hút mọi ánh nhìn, nhận được vô vàn lời tán dương. Những mảng màu đan xen, những đường nét mạnh mẽ nhưng cũng đầy cảm xúc, như kể lại cả một hành trình đau khổ và tái sinh.
Cô Hạnh, người cố vấn của Linh, với mái tóc búi cao gọn gàng và trang phục đơn giản nhưng tinh tế, đứng cạnh Linh. Ánh mắt bà đầy mãn nguyện khi nhìn học trò mình tỏa sáng. “Linh, con đã làm được rồi. Cô rất tự hào về con,” bà nói, giọng dịu dàng nhưng chứa đựng cả một trời thấu hiểu. Nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng, Cô An, một lần nữa đứng trước bức 'Hồi Sinh', ánh mắt bà đầy chiêm nghiệm. “Tác phẩm 'Hồi Sinh' của cô Linh thực sự là một làn gió mới, thể hiện chiều sâu tâm hồn và kỹ thuật điêu luyện. Nó không chỉ là một bức tranh, mà là một lời tuyên ngôn về sức mạnh nội tại, về khả năng biến nỗi đau thành nghệ thuật.”
Linh mỉm cười rạng rỡ, đón nhận những lời chúc mừng. Cô không còn e dè, ngại ngùng như trước, mà tự tin trả lời các câu hỏi về cảm hứng sáng tạo, về hành trình nghệ thuật của mình. Giọng cô trong trẻo, tràn đầy năng lượng. “Mỗi nét cọ là một phần của hành trình tìm lại chính mình. Em biết ơn tất cả những gì đã qua, những nỗi buồn, những khoảng lặng, bởi chính chúng đã nuôi dưỡng tâm hồn và cho em nguồn cảm hứng để sáng tạo. Em đã học được cách biến những vết thương thành những mảng màu, biến những giọt nước mắt thành ánh sáng.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô nhẹ nhàng chạm vào bề mặt bức tranh, như chạm vào một phần linh hồn của chính mình.
Huy, với vẻ ngoài lãng tử và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ, cùng Duy, với nụ cười tươi tắn và phong cách trẻ trung, đứng phía sau Linh, ánh mắt họ trao nhau đầy tự hào. Huy khẽ vỗ vai Linh, giọng anh ấm áp. “Em xứng đáng với mọi thành công này, Linh ạ. Em đã tìm thấy tiếng nói của mình. Em đã từng khao khát 'Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây', giờ đây, em đã tìm thấy sự hiện diện đó trong chính mình, trong từng tác phẩm của em.” Duy hóm hỉnh chen vào, “Này, Linh của tớ giờ thành nghệ sĩ nổi tiếng rồi nhé! Chắc phải đặt lịch hẹn trước mới nói chuyện được quá!” Lời trêu chọc của Duy khiến Linh bật cười sảng khoái, xua đi chút căng thẳng còn sót lại.
Linh nhìn những người bạn của mình, trái tim cô tràn đầy biết ơn. Họ là những người đã chứng kiến và ủng hộ hành trình của cô, từ những ngày đầu còn chìm đắm trong nỗi buồn đến lúc cô tìm thấy ánh sáng. Cô nhận ra, hạnh phúc đích thực không đến từ sự phụ thuộc vào ai, mà đến từ chính sự tự do và độc lập trong tâm hồn mình, từ việc tìm thấy giá trị của bản thân và sống trọn vẹn với đam mê. Triển lãm này không chỉ là một dấu mốc trong sự nghiệp, mà còn là một lời khẳng định mạnh mẽ về sự tái sinh của một tâm hồn, một lời tuyên ngôn rằng cô đã thực sự trưởng thành và độc lập. Cô đã chấp nhận quá khứ, không bi lụy hay than trách, mà biến nó thành nguồn cảm hứng vĩ đại.
***
Sau khi đưa Thu về đến căn hộ của cô, Khánh lái xe trở về tổ ấm của riêng mình. Thành phố đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn những ánh đèn xa xa lấp lánh như ngàn vạn vì sao trên mặt đất. Bước vào căn hộ, Khánh không vội vã bật hết đèn. Anh cởi áo khoác, đặt gọn gàng lên ghế, rồi rót cho mình một tách cà phê đen nóng hổi, mùi hương đậm đà lan tỏa khắp không gian. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ loa phát ra, len lỏi vào từng ngóc ngách, xoa dịu tâm hồn. Tiếng gió thổi nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm, và tiếng xe cộ vẳng lại từ xa đã dịu đi, chỉ còn là một âm thanh nền mơ hồ.
Anh ngồi xuống ghế sofa êm ái, nhâm nhi tách cà phê, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Mùi cà phê mới pha hòa quyện với mùi sách mới và một chút hương trầm nhẹ mà anh thường đốt để thư giãn. Không khí yên tĩnh, ấm cúng, thư thái bao trùm căn phòng, chỉ có ánh sáng dịu từ chiếc đèn ngủ và ánh đèn thành phố bên ngoài hắt vào, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.
Khánh nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài, gương mặt giãn ra. Anh nhớ lại buổi gala tối nay, nhớ những lời khen ngợi từ đối tác, nhớ ánh mắt ngưỡng mộ của Thu. Anh nhớ lại cả ánh mắt của Hoàng, và sự thờ ơ của chính mình trước hình ảnh của người từng là đối thủ. Bao nhiêu năm qua, anh đã sống dưới áp lực phải chứng tỏ bản thân, phải gồng mình để đạt được những mục tiêu do người khác đặt ra, hay thậm chí là do chính anh tự đặt ra trong một thời điểm nào đó của sự thiếu tự tin. Anh đã từng nghĩ, sự thành công là tiền bạc, là vị thế, là việc không thua kém bất cứ ai. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, điều quan trọng nhất không phải là những thứ đó, mà là sự bình yên trong tâm hồn.
Anh đã tìm thấy nó. Không phải bằng cách trốn tránh, mà bằng cách đối mặt, bằng cách chấp nhận những giới hạn của bản thân và học cách yêu thương con người thật của mình. Anh không còn cảm thấy thiếu thốn hay phải chạy theo bất cứ điều gì nữa. Chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc hiện tại, trân trọng những gì mình đang có. Mối quan hệ với Thu cũng mang lại cho anh một sự nhẹ nhõm đến bất ngờ. Không có áp lực, không có đòi hỏi, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia. Cô ấy hiểu anh, tôn trọng không gian riêng của anh, và không bao giờ yêu cầu anh phải là một người khác. Điều đó khiến anh cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết, một sự thoải mái mà anh chưa từng trải nghiệm trong những mối quan hệ trước đây, nơi anh luôn cảm thấy mình phải gánh vác, phải có trách nhiệm làm cho người khác hạnh phúc.
*“Đúng là thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn... mình đã tìm thấy nó,”* Khánh độc thoại nội tâm. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Anh đã từng nói với Linh, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Giờ đây, anh không còn cảm thấy kiệt sức nữa. Anh đã tìm lại được sức mạnh, sự cân bằng và bình yên trong chính mình. Và đó là một cảm giác quý giá hơn bất cứ thứ gì anh từng theo đuổi. Anh đã sẵn sàng đối mặt với mọi điều, dù là quá khứ hay tương lai, với một tâm thế bình thản và vững vàng.
***
Chiều tối, mưa lất phất rơi trên mái hiên của quán cà phê 'Hồi Ức', tạo nên một bản nhạc du dương, êm đềm. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên vẻ đẹp hoài cổ với tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ánh sáng vàng dịu. Một góc ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm vắng, nơi những hạt mưa đang nhảy múa trên mặt đường. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và hương trà hoa dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng, thanh bình, rất thích hợp cho những buổi tâm sự. Nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách.
Linh cùng Huy, Duy và Cô Hạnh ngồi quây quần ở một góc nhỏ. Trên bàn là những tách cà phê thơm lừng, vài chiếc bánh ngọt và một chồng ảnh chụp tại triển lãm. Khuôn mặt Linh rạng rỡ, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô không ngừng mỉm cười khi họ cùng nhau nhìn lại những khoảnh khắc đáng nhớ, kể những câu chuyện vui, và cùng chúc mừng thành công vang dội của triển lãm.
“Này, Linh của tớ giờ thành nghệ sĩ nổi tiếng rồi nhé!” Duy hóm hỉnh nói, nháy mắt với Linh. “Chắc phải đặt lịch hẹn trước mới nói chuyện được quá! Nhưng mà công nhận, bức 'Hồi Sinh' đẹp thật đó Linh. Nhìn vào là thấy cả một câu chuyện rồi. Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, đúng không?” Duy nháy mắt, lời trêu chọc của anh khiến Linh bật cười sảng khoái, không chút gượng gạo. Cô đã thực sự buông bỏ, không còn cảm thấy đau đáu khi nghe những lời bóng gió về chuyện tình cảm đã qua.
Huy nhìn Linh, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu và ngưỡng mộ. “Em xứng đáng với mọi thành công này, Linh ạ. Em đã tìm thấy tiếng nói của mình, đã biến những trải nghiệm cá nhân thành một nguồn cảm hứng bất tận. Đó là điều mà không phải ai cũng làm được.”
Linh cảm nhận được sự ấm áp từ những người bạn xung quanh. Cô nâng ly cà phê, chạm nhẹ vào ly của Huy và Duy, rồi sang Cô Hạnh. “Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể làm được điều này. Cảm ơn mọi người, vì đã luôn ở bên, tin tưởng và động viên em.” Giọng cô chân thành, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang rơi. Cô thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một cảm giác mãn nguyện sâu sắc.
Cô Hạnh mỉm cười hiền hậu. “Cô luôn tin ở con, Linh. Con đã chứng minh rằng nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và con, Linh, đã biến những nỗi đau, những khoảng lặng, thành những tác phẩm đầy cảm xúc và sức sống.”
Linh gật đầu. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Giờ đây, cô tìm thấy tất cả những điều đó trong chính mình, trong nghệ thuật của cô, và trong sự ủng hộ vô điều kiện của những người bạn thân thiết. Cô đã học được cách yêu bản thân, không ngừng cố gắng, và tin tưởng vào con đường mình đã chọn. Hạnh phúc không còn là một khái niệm mơ hồ, cần ai đó ban tặng, mà là một trạng thái nội tại, được xây dựng từ chính sự độc lập và tự do của cô.
Mưa vẫn lất phất, phủ một lớp màn mờ ảo lên cảnh vật bên ngoài. Trong không gian ấm cúng của quán cà phê, tiếng cười nói và những câu chuyện vẫn tiếp diễn. Linh cảm thấy mình như một dòng sông đã tìm thấy biển cả, không còn cuộn xoáy trong giông bão mà chảy về phía chân trời với sự bình yên vĩnh cửu. Cô đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy giá trị của mình, và sẵn sàng cho những chương tiếp theo của cuộc đời, không còn mang theo gánh nặng quá khứ, chỉ còn sự chấp nhận và niềm hy vọng tràn đầy. Cả Khánh và Linh, dù ở những không gian khác nhau, với những người bạn đồng hành khác nhau, đều đã đến một điểm chung: họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, giờ đây, những con đường riêng của họ đều đang nở hoa, rạng rỡ và vững vàng hơn bao giờ hết, sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, không còn đau khổ hay tiếc nuối.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.