Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 461: Bình Yên Tái Ngộ, Cơ Hội Quốc Tế
Mưa vẫn lất phất, phủ một lớp màn mờ ảo lên cảnh vật bên ngoài. Trong không gian ấm cúng của quán cà phê, tiếng cười nói và những câu chuyện vẫn tiếp diễn. Linh cảm thấy mình như một dòng sông đã tìm thấy biển cả, không còn cuộn xoáy trong giông bão mà chảy về phía chân trời với sự bình yên vĩnh cửu. Cô đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy giá trị của mình, và sẵn sàng cho những chương tiếp theo của cuộc đời, không còn mang theo gánh nặng quá khứ, chỉ còn sự chấp nhận và niềm hy vọng tràn đầy. Cả Khánh và Linh, dù ở những không gian khác nhau, với những người bạn đồng hành khác nhau, đều đã đến một điểm chung: họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ, giờ đây, những con đường riêng của họ đều đang nở hoa, rạng rỡ và vững vàng hơn bao giờ hết, sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, không còn đau khổ hay tiếc nuối.
***
Sáng muộn, nắng nhẹ lách qua những tán lá bàng cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng dịu trên con đường nhựa ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Không khí mang theo hơi ẩm mát lành, quyện với mùi lá cây và chút hương hoa lài nở muộn. Bên cạnh Phòng Gym 'FitLife' sầm uất, có một quán cà phê nhỏ mang tên "Nắng Hạ", với kiến trúc pha trộn giữa hiện đại và chút hoài cổ, những bức tường gạch mộc và cửa kính lớn nhìn ra phố. Bên trong, nhạc pop nhẹ nhàng chảy tràn không gian, như một dòng suối trong vắt, không làm gián đoạn tiếng xay cà phê lách cách đều đặn, tiếng hơi nước xì xèo từ máy pha cà phê, và những tiếng nói chuyện râm ran, thì thầm của khách hàng. Một mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện cùng hương bánh sừng bò mới ra lò, tạo nên một bầu không khí thư thái, sáng sủa và dễ chịu.
Khánh vừa kết thúc buổi tập gym buổi sáng, cơ thể anh vẫn còn chút mỏi mệt nhưng tinh thần lại sảng khoái lạ thường. Anh bước vào quán cà phê, dáng người cao ráo, vững chãi, mặc một chiếc áo phông thể thao màu xám đơn giản và quần short. So với Khánh của nhiều năm về trước, người đàn ông hiện tại trông khỏe khoắn hơn, làn da rám nắng một cách tự nhiên, và đôi mắt sâu thẳm giờ đây ánh lên vẻ điềm đạm, không còn mang theo sự nặng trĩu hay mệt mỏi thường trực. Anh gọi một ly nước ép cam tươi, cảm nhận vị mát lạnh, thanh khiết của nó trôi xuống cổ họng, xua tan đi cảm giác khát khô sau buổi tập. Anh chọn một chiếc ghế cạnh cửa sổ, nhìn ra dòng người hối hả trên phố, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn bình yên, không vướng bận. Anh không còn bị cuốn theo vòng xoáy của những kỳ vọng hay áp lực vô hình, chỉ đơn thuần tận hưởng khoảnh khắc hiện tại. Cuộc sống của anh giờ đây là sự cân bằng giữa công việc, sức khỏe và những mối quan hệ chân thành. Anh đã học được cách buông bỏ những gì không thuộc về mình, và trân trọng những gì mình đang có.
Khi Khánh chuẩn bị rời đi, anh đứng dậy, vuốt nhẹ lại mái tóc đã khô ráo sau khi tắm gội. Vừa lúc đó, cánh cửa kính của quán cà phê lại mở ra, tiếng chuông gió leng keng vang lên. Một chàng trai cao ráo, với nụ cười tươi tắn và phong cách thời trang trẻ trung, bước vào. Đó là Duy. Anh cũng vừa tập gym xong, mồ hôi còn lấm tấm trên trán nhưng gương mặt rạng rỡ. Ánh mắt hai người tình cờ chạm nhau. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua trên gương mặt Duy, rồi nhanh chóng biến thành vẻ vui mừng.
“Chào Duy, lâu quá không gặp. Dạo này cậu khỏe không?” Khánh cất tiếng chào trước, giọng anh bình thản, tự nhiên, không một chút gượng gạo hay dè dặt. Anh không còn cảm thấy bất cứ sự khó xử nào khi đối diện với những người bạn của Linh. Tất cả đều đã là quá khứ.
Duy cũng lộ rõ sự bất ngờ, anh vội vàng tiến lại gần, nụ cười trên môi càng thêm tươi. “Khánh à? Bất ngờ thật đấy! Cậu cũng đến đây tập gym à? Tớ khỏe, cậu thì sao? Nghe nói công việc của cậu cũng đang lên phải không? Dạo này tớ thấy tin tức về dự án mới của công ty cậu nhiều lắm.” Duy hỏi han, giọng điệu thân mật như những người bạn cũ chưa từng có khoảng cách. Anh cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt ở Khánh – một sự điềm tĩnh và tự tin rất khác so với hình ảnh chàng trai trầm mặc, chất chứa nhiều nỗi niềm mà anh từng biết.
Khánh gật đầu nhẹ, khóe môi anh cong lên thành một nụ cười nhạt, nhưng chân thành. “Cũng tạm ổn thôi. Có lẽ là đúng lúc.” Anh không muốn đi sâu vào chi tiết công việc, bởi đối với anh, giá trị của bản thân giờ đây không còn được đo đếm bằng những con số hay danh vọng. Anh đã học được cách định nghĩa thành công theo một cách khác, giản dị hơn, bền vững hơn.
Duy nhìn Khánh một cách dò xét, rồi ánh mắt anh chợt giãn ra, như thể vừa nhận ra điều gì đó. Anh khẽ hắng giọng, rồi buột miệng: “Mà Linh dạo này cũng đang rực rỡ lắm, triển lãm vừa rồi thành công lớn. Giới nghệ thuật đang nhắc đến cô ấy nhiều lắm, mọi người đều bảo tác phẩm 'Hồi Sinh' của cô ấy thực sự chạm đến trái tim người xem.” Duy không hề có ý thăm dò hay cố tình nhắc lại chuyện cũ, anh chỉ đơn giản là đang chia sẻ về tin tức vui mừng của một người bạn chung, hoàn toàn tự nhiên và vô tư.
Khánh nghe Duy nhắc đến Linh, ánh mắt anh không hề dao động, không một chút biểu cảm tiếc nuối hay ghen tị nào hiện lên. Thay vào đó, anh nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười chân thành và thanh thản, như thể đang nghe tin tốt về một người bạn cũ mà anh luôn mong cầu hạnh phúc. “Vậy à? Tốt quá. Chúc mừng Linh. Cô ấy xứng đáng với thành quả đó.” Giọng anh trầm ấm, rõ ràng và không chút ngập ngừng. Lời nói của anh không phải là một sự giả tạo hay cố gắng che đậy, mà là sự chấp nhận thực sự, là niềm vui chân thành cho thành công của người đã từng đi cùng anh một đoạn đường. Anh hiểu Linh đã phải nỗ lực thế nào, đã trải qua những gì để có được ngày hôm nay. Anh nhớ lại những buổi tối cô thức khuya bên bàn vẽ, nhớ những lần cô say mê kể về những ý tưởng của mình, đôi mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao. Cô ấy đã luôn là một tâm hồn nghệ sĩ đích thực, và giờ đây, tài năng ấy cuối cùng đã được công nhận.
Duy hơi bất ngờ trước sự bình thản của Khánh. Anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một phản ứng khác, có thể là sự im lặng gượng gạo, một cái nhíu mày thoáng qua, hoặc thậm chí là một lời nói lấp lửng nào đó. Nhưng không, Khánh hoàn toàn bình thản, thậm chí còn có vẻ vui mừng. “Cậu... trông khác nhiều. Trưởng thành hơn.” Duy nói, giọng anh xen lẫn chút ngạc nhiên và khâm phục. Anh không thể phủ nhận rằng Khánh của hiện tại toát ra một khí chất hoàn toàn mới, một sự vững vàng và tự tại hiếm thấy.
Khánh khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn đọng trên môi. “Ai rồi cũng phải trưởng thành thôi.” Anh nói, ánh mắt xa xăm một chút, như thể đang nhìn lại cả một hành trình dài. “Cuộc sống dạy cho mình nhiều điều. Thôi tớ có việc rồi, Duy nhé. Gặp lại sau.” Khánh gật đầu chào Duy một lần nữa, ánh mắt anh kiên định, không chút do dự hay ngoái nhìn. Anh bước ra khỏi quán cà phê, hòa vào dòng người trên phố. Bước chân anh vững vàng, tự tin, mang theo một sự bình yên sâu sắc mà anh đã phải đánh đổi bằng cả một quãng thời gian dài của sự nỗ lực và tự vấn. Anh đã thực sự buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì anh đã tìm thấy cách yêu thương bản thân mình một cách trọn vẹn nhất, để rồi có thể đối diện với mọi thứ bằng một tâm thế an nhiên. Thế giới của anh vẫn tiếp diễn, rộng lớn và đầy hứa hẹn, không còn bị trói buộc bởi những bóng ma của quá khứ.
***
Chiều muộn, nắng vàng dịu như rót mật qua những ô cửa sổ lớn của Gác Mái Cũ Kỹ, nơi Linh đã biến thành không gian sáng tạo của riêng mình. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Tiếng gió thổi nhẹ qua mái tôn, tạo ra âm thanh xào xạc đều đều như một bản nhạc nền êm ái, xen lẫn tiếng chim hót xa xa từ những lùm cây bên ngoài. Mùi sơn dầu quen thuộc quyện với mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc mạc và hương hoa hồng dịu nhẹ từ lọ hoa nhỏ trên bàn làm việc, tạo nên một sự hòa quyện đặc trưng chỉ có ở đây. Bầu không khí yên tĩnh, tràn đầy cảm hứng, có chút mơ màng nhưng cũng rất tập trung, như một thế giới riêng biệt, tách rời khỏi sự ồn ào của phố thị.
Linh đang say sưa hoàn thiện một bức tranh nhỏ, một bức tranh phong cảnh với những gam màu pastel dịu nhẹ, tái hiện lại ký ức về một buổi chiều hoàng hôn bên bờ biển. Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, chiếc áo blouse trắng lấm lem những vết màu, mái tóc dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt to tròn của cô giờ đây không còn vẻ ưu tư, mà ánh lên sự tập trung cao độ và niềm hạnh phúc thầm lặng. Tay cô cầm cọ vẽ, từng nét cọ lướt nhẹ nhàng trên toan, tạo ra những dải màu uyển chuyển, mềm mại. Tâm trí cô hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của màu sắc và cảm xúc, mọi lo toan, mọi phiền muộn dường như đều tan biến khi cô hòa mình vào nghệ thuật. Cô cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa tâm hồn mình và từng đường nét trên bức vẽ, như thể mỗi nét cọ là một nhịp đập của trái tim. Đây chính là nơi cô tìm thấy sự an ủi, sự giải thoát và ý nghĩa của cuộc đời mình.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Linh hơi giật mình, đặt cọ xuống giá vẽ, tay cô khẽ vuốt lại mái tóc, rồi cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn. Là Cô Hạnh gọi. Cô mỉm cười nhẹ, nhấc máy.
“Alo, con nghe đây cô Hạnh.” Giọng Linh dịu dàng, ấm áp.
Đầu dây bên kia, giọng Cô Hạnh tràn đầy sự phấn khởi, hân hoan, gần như không thể kìm nén. “Linh à! Tin vui đây! Em có muốn vươn ra biển lớn không? Một cơ hội vàng, Linh ơi!”
Linh hơi ngỡ ngàng, đôi mắt cô chớp nhẹ. “Dạ? Ý cô là...?” Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc vươn ra "biển lớn" một cách cụ thể như vậy, dù trong thâm tâm cô luôn khát khao được khám phá những giới hạn mới của bản thân và nghệ thuật.
Cô Hạnh không để Linh phải chờ đợi lâu, giọng cô tiếp tục tuôn trào với niềm tự hào không giấu giếm. “Dự án 'Asia Creative Hub' ở Singapore! Em có biết dự án đó không? Họ đã xem tác phẩm của em ở triển lãm vừa rồi, đặc biệt là bức 'Hồi Sinh' của em đã gây ấn tượng mạnh. Họ muốn mời em tham gia! Một dự án hợp tác quốc tế, kéo dài vài tháng, sẽ có rất nhiều cơ hội cho em học hỏi, giao lưu với các nghệ sĩ hàng đầu trong khu vực, và quan trọng nhất là mở rộng tên tuổi của em ra tầm châu Á!”
Linh bất giác đặt cọ xuống, hai tay cô nắm chặt chiếc điện thoại, trái tim đập rộn ràng. Cô vừa mừng rỡ đến choáng ngợp, vừa có chút lo lắng trước sự vĩ đại của cơ hội này. “Quốc tế ạ? Singapore? Em... em chưa bao giờ nghĩ tới điều này. Nó... nó có quá sức với em không, cô?” Một thoáng băn khoăn lướt qua tâm trí cô, một cảm giác nhỏ bé khi đứng trước một chân trời quá rộng lớn. Từ một cô gái nhạy cảm, chỉ khao khát được lắng nghe và thấu hiểu, giờ đây cô lại đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới nghệ thuật rộng lớn hơn rất nhiều. Liệu cô có đủ sức để gánh vác kỳ vọng này?
Cô Hạnh dường như hiểu được nỗi băn khoăn thoáng qua của Linh. Giọng cô trở nên kiên định, đầy tin tưởng. “Cô biết em sẽ làm được, Linh. Cô luôn tin vào khả năng của em. Đây là cơ hội vàng, không phải ai cũng có được. Em đã chứng minh tài năng và tâm huyết của mình rồi. Hãy tự tin vào bản thân mình. Cô sẽ hỗ trợ em mọi thứ, từ thủ tục đến những lời khuyên chuyên môn. Em sẽ không đơn độc đâu.”
Nghe những lời động viên từ Cô Hạnh, sự tự tin trong Linh dần trỗi dậy, lấn át nỗi lo lắng ban đầu. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành lấp đầy lồng ngực. Ánh mắt cô rạng rỡ, bừng sáng niềm quyết tâm. Cô nhìn ra xa xăm qua ô cửa sổ lớn, nơi bầu trời chiều đang dần chuyển sang sắc cam tím. Cô hình dung về một chân trời mới mở ra trước mắt, một hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập hứa hẹn. Dự án 'Asia Creative Hub' không chỉ là một cơ hội nghề nghiệp, mà còn là một bước tiến vượt bậc trong hành trình tự khám phá và khẳng định giá trị bản thân của cô. Cô đã từng khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, nhưng giờ đây, cô tự mình chọn con đường của mình, tự mình tạo ra sự hiện diện của riêng mình. Hạnh phúc không còn là sự phụ thuộc vào ai đó, mà là sự tự do để theo đuổi đam mê, để sống trọn vẹn với chính mình.
Linh siết chặt điện thoại trong tay, như thể đang nắm giữ cả tương lai. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô. Cô đã đi một chặng đường dài, từ những đổ vỡ và nỗi đau, đến sự hồi sinh và tìm lại chính mình. Giờ đây, cô đã sẵn sàng để vươn ra thế giới, mang theo tài năng, tâm hồn và câu chuyện của mình. Cuộc hành trình mới chỉ vừa bắt đầu, và Linh, với trái tim tràn đầy hy vọng và quyết tâm, đã sẵn sàng đón nhận tất cả. Cô đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy giá trị của mình, và sẵn sàng cho những chương tiếp theo của cuộc đời, không còn mang theo gánh nặng quá khứ, chỉ còn sự chấp nhận và niềm hy vọng tràn đầy.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.