Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 462: Chiêm Nghiệm và Bay Cao

Chiếc điện thoại ấm dần trong tay Linh, tựa như một viên ngọc thô vừa được mài giũa, tỏa ra ánh sáng của một tương lai rạng rỡ. Những lời của Cô Hạnh vẫn văng vẳng bên tai, vừa như một lời động viên, vừa như một lời thách thức ngọt ngào. “Cô biết em sẽ làm được, Linh. Cô luôn tin vào khả năng của em. Đây là cơ hội vàng, không phải ai cũng có được.” Từng câu, từng chữ thấm sâu vào tâm hồn cô, gột rửa đi chút lo lắng cuối cùng còn vương vấn. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành lấp đầy lồng ngực. Ánh mắt cô rạng rỡ, bừng sáng niềm quyết tâm. Cô nhìn ra xa xăm qua ô cửa sổ lớn của phòng vẽ, nơi bầu trời chiều đang dần chuyển sang sắc cam tím, nhuộm một vệt sáng cuối cùng lên những mái nhà cao tầng. Trong khoảnh khắc ấy, cô hình dung về một chân trời mới mở ra trước mắt, một hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập hứa hẹn, nơi cô sẽ được tự do bay lượn trong thế giới của màu sắc và cảm xúc.

Dự án ‘Asia Creative Hub’ không chỉ là một cơ hội nghề nghiệp, mà còn là một bước tiến vượt bậc trong hành trình tự khám phá và khẳng định giá trị bản thân của cô. Đã có lúc, cô khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự, để rồi nhận ra rằng sự hiện diện về thể xác không đồng nghĩa với sự thấu hiểu về tinh thần. Giờ đây, cô tự mình chọn con đường của mình, tự mình tạo ra sự hiện diện của riêng mình trên bản đồ nghệ thuật. Hạnh phúc không còn là sự phụ thuộc vào ai đó, mà là sự tự do để theo đuổi đam mê, để sống trọn vẹn với chính mình. Linh siết chặt điện thoại trong tay, như thể đang nắm giữ cả tương lai. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô, không còn chút u hoài, chỉ có sự bình yên và niềm tin vào chính mình. Cô đã đi một chặng đường dài, từ những đổ vỡ và nỗi đau, đến sự hồi sinh và tìm lại chính mình. Giờ đây, cô đã sẵn sàng để vươn ra thế giới, mang theo tài năng, tâm hồn và câu chuyện của mình. Cuộc hành trình mới chỉ vừa bắt đầu, và Linh, với trái tim tràn đầy hy vọng và quyết tâm, đã sẵn sàng đón nhận tất cả. Cô đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy giá trị của mình, và sẵn sàng cho những chương tiếp theo của cuộc đời, không còn mang theo gánh nặng quá khứ, chỉ còn sự chấp nhận và niềm hy vọng tràn đầy.

***

Đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền ảo lên thành phố. Từ căn hộ cao cấp của mình, Khánh có thể ngắm nhìn toàn cảnh những ánh đèn lấp lánh như triệu vì sao sa xuống mặt đất, tạo nên một bức tranh sống động và không ngừng biến đổi. Nhạc lounge nhẹ nhàng chảy trôi trong không gian, tiếng saxophone trầm bổng hòa quyện cùng tiếng gió rít nhẹ qua khung cửa sổ cao, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi nước hoa nam tính phảng phất cùng hương gỗ sang trọng từ nội thất và mùi nến thơm cao cấp, lấp đầy không khí một cảm giác thư thái, dễ chịu. Không gian rộng lớn, thiết kế tối giản nhưng tinh tế, phản ánh rõ phong thái thành đạt và sự trưởng thành của một người đàn ông đã trải qua nhiều sóng gió.

Khánh và Thu đang ngồi trên chiếc sofa dài êm ái, hai tách trà thảo mộc nghi ngút khói đặt trên bàn kính thấp. Thu nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận sự vững chãi và bình yên toát ra từ anh. Ánh đèn thành phố hắt lên khuôn mặt Khánh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, nam tính. Đôi mắt sâu của anh nhìn xa xăm, không còn vẻ mệt mỏi hay áp lực của những năm tháng trước, mà thay vào đó là một sự trầm tư của người đã tìm thấy sự an yên trong tâm hồn. Anh không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh đã đủ để lấp đầy không gian, không còn cảm giác cô độc như trước đây.

Khánh khẽ xoay tách trà trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, như đang độc thoại với chính mình nhưng cũng là để sẻ chia cùng người đang ở cạnh. “Ngày xưa, anh nghĩ thành công là phải đạt được mọi thứ, là phải gánh vác tất cả. Anh luôn gồng mình lên để làm hài lòng mọi người, để chứng tỏ bản thân, và để bảo vệ những người anh yêu thương theo cách mà anh nghĩ là đúng. Anh tin rằng cứ cố gắng, cứ hy sinh, rồi mọi thứ sẽ ổn. Nhưng rồi anh nhận ra, có những giới hạn mình phải chấp nhận, và có những thứ mình phải học cách buông bỏ.”

Thu lắng nghe, ánh mắt cô thấu hiểu. Cô siết nhẹ bàn tay Khánh, như một lời khẳng định không cần nói thành lời. “Và anh đã làm rất tốt. Anh đã vượt qua những giới hạn của bản thân, không phải để trở thành một người hoàn hảo không tì vết, mà để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, một phiên bản chấp nhận cả những yếu đuối và sai lầm. Anh đã tìm thấy sự cân bằng của riêng mình, Khánh ạ.”

Khánh quay sang nhìn Thu, một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, không phải là nụ cười gượng gạo xã giao, mà là một nụ cười chân thành, mãn nguyện. Ánh mắt anh lấp lánh, phản chiếu những ánh đèn thành phố. “Đúng vậy. Anh đã học được cách yêu thương bản thân, không còn ép buộc mình phải là người hùng trong mọi câu chuyện. Anh nhận ra tình yêu không chỉ là trách nhiệm nặng nề, mà còn là sự sẻ chia, sự đồng hành, là việc thấu hiểu và chấp nhận những khuyết điểm của nhau. Anh không bỏ em, không phải vì hết yêu, mà là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, để yêu em một cách trọn vẹn nhất. Nhưng giờ đây, anh đã tìm thấy lại sức mạnh đó, sức mạnh để yêu thương một cách bình yên và trưởng thành.”

Thu nhẹ nhàng tựa đầu sâu hơn vào vai anh, cảm nhận hơi thở đều đặn của Khánh. Cô biết, anh đang nói về cả quá khứ và hiện tại. Cô cảm nhận được sự bình yên thực sự trong anh, một sự bình yên không dễ dàng có được. Cô tin rằng Khánh đã thực sự vượt qua được những gánh nặng tâm lý từng đè nén anh. "Em tin rồi sẽ có rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đợi anh phía trước. Những gì anh đã trải qua, những gì anh đã học được, sẽ là nền tảng vững chắc cho mọi bước tiến trong tương lai của anh."

Khánh khẽ vuốt tóc Thu, lòng anh tràn ngập sự biết ơn. Anh biết ơn những người đã đi qua cuộc đời anh, đã dạy anh những bài học quý giá. Anh biết ơn cả những tổn thương, vì chúng đã giúp anh trưởng thành. Và anh biết ơn Thu, người đã đến bên anh vào đúng thời điểm, không phán xét, không yêu cầu, chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe và thấu hiểu. Anh đã không còn sợ hãi việc không đủ tốt, không còn gồng mình gánh vác mọi thứ. Anh đã tìm thấy giá trị trong sự cân bằng, trong việc chấp nhận bản thân với những giới hạn vốn có. Sự bình yên và tự tin nội tại này chính là điều anh đã tìm kiếm bấy lâu, một sự chuẩn bị hoàn hảo cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra trong tương lai, kể cả một cuộc tái ngộ với quá khứ.

***

Hoàng hôn buông dần trên Gác Mái Cũ Kỹ, nhuộm một màu cam tím lãng đãng lên những mái tôn cũ kỹ và tường gạch tróc vữa. Tiếng gió thổi mạnh hơn so với dưới đất, mang theo hơi lạnh se se của buổi chiều tàn, đôi lúc còn có tiếng mưa lất phất rơi trên mái tôn, tạo nên một bản nhạc tự nhiên đầy hoài niệm. Linh đang tỉ mẩn sắp xếp lại những bức phác thảo, những tác phẩm nhỏ mà cô vô cùng yêu quý. Cô nhẹ nhàng cuộn tròn từng tấm giấy, cất vào ống đựng chuyên dụng, rồi đóng gói cẩn thận một số vật dụng cá nhân, chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới. Khuôn mặt cô tràn đầy niềm vui và sự háo hức, đôi mắt to tròn, long lanh không còn vẻ ưu tư hay buồn bã mà thay vào đó là ánh sáng của niềm hy vọng và quyết tâm. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, thi thoảng bay nhẹ theo làn gió, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát, tự do.

Không gian Gác Mái Cũ Kỹ, nơi từng là nơi cô ẩn mình khỏi thế giới, giờ đây đã trở thành một tổ ấm nhỏ của nghệ thuật. An đã giúp cô dọn dẹp và đặt vài chiếc ghế cũ, thêm những chiếc đèn lồng nhỏ, tạo nên một không gian mộc mạc, đầy chất thơ. Mùi bụi bặm, mùi sắt gỉ từ mái tôn cũ xen lẫn với mùi cây cỏ dại vươn mình qua khe gạch, đôi khi còn thoang thoảng mùi khói bếp từ các căn hộ bên dưới, tạo nên một hỗn hợp mùi hương đặc trưng, vừa thân thuộc vừa gợi cảm. Cô dừng lại, ngắm nhìn khung cảnh thành phố đang lên đèn qua ô cửa sổ nhỏ. Những ánh đèn bắt đầu leo lét thắp sáng, biến thành phố thành một tấm thảm lấp lánh dưới chân cô.

Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Cô nâng một bức tranh nhỏ lên, đó là bức "Hồi Sinh" mà cô đã vẽ trong những ngày tháng tăm tối nhất, và giờ đây, nó là minh chứng cho sức mạnh nội tại của cô. Ánh mắt cô tự hào, như đang nhìn lại một chặng đường dài đã qua. Cô tự nhủ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định, như đang độc thoại với chính mình. “Em đã chuẩn bị xong rồi, Linh của quá khứ à. Cảm giác như mình sắp bay vậy! Không còn là cô bé sợ hãi, e dè ngày nào nữa, không còn phải chờ đợi ai đó chọn mình, hay chứng minh giá trị của mình qua ánh mắt của người khác. Giờ đây, em tự do.”

Cô nhớ lại những ngày tháng trước, khi cô còn khao khát được Khánh thấu hiểu, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc của mình phụ thuộc vào sự hiện diện của anh, vào những lời yêu thương anh dành cho cô. Nhưng rồi cuộc sống đã dạy cô một bài học đắt giá: hạnh phúc phải đến từ bên trong, từ sự chấp nhận bản thân và từ việc theo đuổi đam mê của chính mình. “Con đường nghệ thuật này, không dễ dàng, có những lúc em tưởng chừng như muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi em nhận ra, nó là của mình. Mình đã tự tìm thấy nó, tự tin bước đi trên đó. Không ai có thể lấy đi được niềm đam mê này, không ai có thể định nghĩa giá trị của mình ngoài chính mình.”

Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát thổi qua, mang theo hương vị của tự do và những hứa hẹn. Cô đặt bức tranh "Hồi Sinh" trở lại vị trí cũ, như một lời nhắc nhở về nguồn gốc của sức mạnh cô đang có. Từ một cô gái nhạy cảm, chỉ khao khát được lắng nghe và thấu hiểu, giờ đây cô đã trở thành một nghệ sĩ độc lập, tự tin, sẵn sàng đối mặt với những thách thức lớn hơn. Cô đã vượt qua những lo lắng cuối cùng về việc dấn thân hoàn toàn vào một con đường mới đầy thử thách, khẳng định giá trị bản thân và niềm tin vào khả năng của mình. Cô biết, hành trình phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng, nhưng cô đã có đủ hành trang và sự kiên cường để đối mặt. Những tổn thương đã qua không còn là gánh nặng, mà đã trở thành những vết sẹo nhắc nhở cô về sức mạnh của sự hồi sinh. Cô đã sẵn sàng bay cao.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày trời trong xanh rọi qua những ô cửa kính l��n của Phòng trưng bày nghệ thuật ‘Insight’. Không gian hiện đại, với những bức tường trắng tinh khôi và ánh sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng đường nét, từng sắc thái của tác phẩm, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy suy tư. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Linh, Cô Hạnh và Huy vang vọng trên sàn gỗ, hòa cùng tiếng thì thầm của những người đang chiêm ngưỡng nghệ thuật và tiếng nhạc cổ điển du dương. Mùi sơn dầu mới, mùi gỗ ấm áp và mùi không khí điều hòa trong lành lấp đầy căn phòng, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu.

Linh, trong bộ trang phục thanh lịch, nhưng không kém phần năng động, đang cùng Cô Hạnh và Huy đi qua các tác phẩm. Khuôn mặt cô rạng rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm hứng khởi. Cô vừa nghe Cô Hạnh trao đổi về những chi tiết cuối cùng của dự án 'Asia Creative Hub' ở Singapore, và cả những sắp xếp cho chuyến đi. Mọi thứ đang dần trở nên cụ thể và rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cô Hạnh nhìn Linh với ánh mắt đầy tự hào, nụ cười hiền hậu nhưng cũng đầy kiên định. Cô vỗ nhẹ lên vai Linh. “Con đã thực sự tìm thấy tiếng nói của mình, Linh ạ. Tiếng nói ấy không chỉ nằm trong những bức tranh con vẽ, mà còn nằm trong cách con sống, cách con đối diện với những thử thách. Và giờ, thế giới sẽ lắng nghe con. Cô luôn tin vào khả năng của con, và con đã chứng minh điều đó một cách xuất sắc.” Giọng Cô Hạnh tràn đầy sự hài lòng và tin tưởng, như một người mẹ đang dõi theo bước trưởng thành của con mình.

Huy, người bạn đồng hành tinh tế và luôn ủng hộ Linh, cầm trên tay một bản phác thảo của cô, say mê ngắm nhìn từng nét bút. Nụ cười ấm áp của anh lan tỏa, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh ánh lên sự ngưỡng mộ. “Tầm nhìn của em sẽ chạm đến rất nhiều người, Linh. Những bức tranh của em không chỉ là màu sắc và hình khối, chúng là những câu chuyện, những cảm xúc chân thật. Đây không chỉ là một dự án quốc tế, đây là một tuyên ngôn. Một tuyên ngôn về sự kiên cường, về khả năng hồi sinh từ những đổ vỡ, và về giá trị của vẻ đẹp nội tại.”

Linh cảm nhận được sự ấm áp từ những lời động viên ấy. Cô nhìn cả hai người với lòng biết ơn sâu sắc. Họ không chỉ là những người thầy, người bạn, mà còn là những người đã tin tưởng và đồng hành cùng cô trên chặng đường gian nan này. Ánh mắt cô kiên định, tràn đầy năng lượng và niềm tin. “Em sẽ làm hết sức mình, Cô Hạnh, Huy. Em muốn chứng minh rằng mình đã không bỏ cuộc, rằng những tổn thương đã qua chỉ khiến em mạnh mẽ hơn mà thôi. Em muốn dùng nghệ thuật của mình để nói lên rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, chúng ta vẫn có thể tìm thấy ánh sáng, tìm thấy giá trị của bản thân và vươn lên.”

Cô Hạnh trao cho Linh một tập tài liệu dày dặn về dự án, Linh nắm chặt trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, như sức nặng của những kỳ vọng và cơ hội đang chờ đợi cô. Cô quay lại ngắm nhìn một tác phẩm nghệ thuật trên tường, ánh mắt tập trung và tràn đầy quyết tâm. Trong khoảnh khắc đó, Linh biết rằng cô đã sẵn sàng. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương của ngày nào, mà là một nghệ sĩ tự tin, độc lập, sẵn sàng đối mặt với thế giới. Bước tiến quốc tế này không chỉ là một cột mốc trong sự nghiệp, mà còn là một dấu ấn khẳng định sự trưởng thành toàn diện của cô. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, và cô tin rằng hạnh phúc này sẽ bền vững.

Sự bình yên và tự tin nội tại của cả Khánh và Linh, dù ở hai không gian khác nhau, đều cho thấy họ đã hoàn toàn sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, không còn sự sợ hãi, đau khổ hay ghen tị. Bước tiến quốc tế của Linh báo hiệu một giai đoạn mới đầy thành công rực rỡ trong sự nghiệp của cô, có thể đưa cô đến những chân trời mới và những cuộc gặp gỡ định mệnh. Mối quan hệ trưởng thành và thấu hiểu giữa Khánh và Thu, và giữa Linh và Huy, ngụ ý rằng họ đã tìm thấy hạnh phúc theo một cách khác, chín chắn hơn, nhưng không loại trừ khả năng một cuộc tái ngộ với quá khứ có thể diễn ra, một cuộc tái ngộ bình thản, đầy tôn trọng, nơi cả hai có thể mỉm cười và hỏi nhau: “Dạo này ổn không?” mà không còn vương vấn nỗi đau.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free