Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 463: Lời Giải Tỏa, Lời Tri Ân: Khởi Đầu Mới Trên Nền Tảng Bình Yên
Sự bình yên và tự tin nội tại của cả Khánh và Linh, dù ở hai không gian khác nhau, đều cho thấy họ đã hoàn toàn sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ trong tương lai, không còn sự sợ hãi, đau khổ hay ghen tị. Bước tiến quốc tế của Linh báo hiệu một giai đoạn mới đầy thành công rực rỡ trong sự nghiệp của cô, có thể đưa cô đến những chân trời mới và những cuộc gặp gỡ định mệnh. Mối quan hệ trưởng thành và thấu hiểu giữa Khánh và Thu, và giữa Linh và Huy, ngụ ý rằng họ đã tìm thấy hạnh phúc theo một cách khác, chín chắn hơn, nhưng không loại trừ khả năng một cuộc tái ngộ với quá khứ có thể diễn ra, một cuộc tái ngộ bình thản, đầy tôn trọng, nơi cả hai có thể mỉm cười và hỏi nhau: “Dạo này ổn không?” mà không còn vương vấn nỗi đau.
***
Đêm dần buông trên thành phố, mang theo một làn gió mát lành thổi qua khung cửa sổ rộng lớn của căn nhà mà Khánh đã lớn lên. Trong phòng khách quen thuộc, nơi từng chứng kiến biết bao bữa cơm gia đình đầm ấm và những cuộc tranh luận nhỏ, một sự tĩnh lặng đến lạ thường đang bao trùm. Khánh ngồi đối diện với bố mẹ, trên chiếc sofa bọc vải nhung xanh đã bạc màu theo năm tháng. Bố anh, ông Sáng, với vầng trán nhăn nheo và đôi mắt trầm ngâm, đang ghim chặt ánh nhìn vào cốc trà nguội trên bàn. Mẹ anh, bà Ngọc, ngồi cạnh bố, đôi tay đan vào nhau một cách lo lắng, ánh mắt không ngừng dõi theo con trai, như muốn đọc thấu những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng anh. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn chùm cổ điển treo trên trần nhà rọi xuống, tạo nên một quầng sáng ấm áp nhưng không xua đi được sự căng thẳng vô hình đang lơ lửng trong không khí. Ngoài trời, tiếng lá cây xào xạc theo gió, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, càng làm nổi bật không gian tĩnh mịch trong căn phòng. Mùi hương quen thuộc của gỗ cũ, của hoa ly mẹ mới cắm trong lọ và chút mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên tạo nên một cảm giác thân thuộc nhưng cũng đầy áp lực.
Khánh hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng lên rồi từ từ hạ xuống. Anh đã chuẩn bị cho cuộc nói chuyện này từ lâu, nhưng đến giờ phút đối mặt, những lời cần nói vẫn nghẹn lại nơi cổ họng, nặng trĩu như đá. Anh nhìn vào đôi mắt của mẹ, rồi chuyển sang bố, ánh mắt đầy sự kiên quyết nhưng cũng ẩn chứa một nỗi niềm sâu kín. “Con biết, bố mẹ luôn muốn điều tốt nhất cho con.” Giọng anh trầm và khàn, phá vỡ sự im lặng. “Từ khi con còn nhỏ, bố mẹ đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào con, mong con học hành giỏi giang, có một công việc ổn định, một gia đình hạnh phúc. Con luôn cố gắng hết sức để không phụ lòng bố mẹ, để đạt được những điều đó.” Anh ngừng lại, nuốt khan. “Nhưng đôi khi, những kỳ vọng đó đã khiến con cảm thấy kiệt sức. Con đã chạy theo những mục tiêu mà con nghĩ là của bố mẹ, mà quên mất rằng con cũng cần được sống cho chính mình, được mắc sai lầm và được đứng dậy.”
Ông Sáng vẫn im lặng, ánh mắt không rời khỏi cốc trà, nhưng vành mắt ông đã hơi đỏ. Bà Ngọc khẽ nấc lên, đưa tay che miệng. Khánh cảm nhận được sự rung động trong không khí, như một sợi dây vô hình đang dần được nới lỏng. “Con đã từng nghĩ, nếu con không đạt được những điều đó, con sẽ làm bố mẹ thất vọng. Con sợ hãi điều đó hơn bất cứ điều gì. Con đã cố gắng làm việc không ngừng nghỉ, gánh vác mọi thứ lên vai mình, ngay cả khi con cảm thấy mình không còn đủ sức. Con đã nghĩ, đó là cách duy nhất để chứng minh giá trị của mình, để bố mẹ tự hào.” Anh nhìn thẳng vào bố mẹ, ánh mắt không hề né tránh. “Nhưng con nhận ra, hạnh phúc thực sự không phải là việc đạt được mọi thứ mà người khác mong muốn, mà là tìm thấy sự bình yên trong chính mình, tìm thấy con đường mà mình thực sự muốn đi.”
Ông Sáng từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt ông chạm vào ánh mắt của con trai. Lần đầu tiên trong suốt cuộc nói chuyện, ông lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự day dứt. “Bố chỉ muốn con được thành công, có một cuộc sống ổn định, Khánh ạ. Bố không hề biết con đã phải chịu đựng nhiều như vậy.” Ông đưa tay lên, đặt nhẹ lên vai Khánh, cái chạm ấy mang theo tất cả sự quan tâm và hối hận. “Bố đã từng nghĩ, mình đã trải qua đủ khó khăn, thì con trai mình không cần phải chịu đựng nữa. Bố đã nghĩ, đặt ra mục tiêu cao là cách để con phát triển. Bố đã sai khi không hỏi con muốn gì, cảm thấy thế nào. Bố chỉ nhìn thấy những gì bố muốn con trở thành, mà quên đi con là ai.”
Bà Ngọc không kìm được nước mắt, bà nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Khánh, bàn tay bà run rẩy nhưng ấm áp. “Mẹ chỉ mong con trai mẹ được vui vẻ, khỏe mạnh. Nếu con không hạnh phúc, thành công có ý nghĩa gì?” Bà siết chặt tay Khánh. “Mẹ và bố đã thấy con vất vả thế nào, xanh xao thế nào. Mẹ đã muốn hỏi, nhưng lại sợ hỏi rồi con lại càng thêm áp lực. Mẹ đã nghĩ, rồi con sẽ ổn thôi. Nhưng nhìn con như vậy, mẹ thực sự đau lòng.” Giọng bà nghẹn ngào. “Con không cần phải gồng mình vì bố mẹ nữa, Khánh. Chỉ cần con tìm thấy bình yên, tìm thấy niềm vui trong cuộc sống của mình là đủ rồi. Bố mẹ luôn ở đây, yêu thương con, dù con có là ai, làm gì đi nữa.”
Sự tĩnh lặng quay trở lại căn phòng, nhưng lần này, nó không còn là sự căng thẳng mà là một sự bình yên sâu lắng. Khánh cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ khỏi lồng ngực mình. Nước mắt anh không rơi, nhưng trong lòng anh, một dòng suối ấm áp đang chảy. Anh nhìn bố mẹ, nhìn thấy sự thấu hiểu và tình yêu thương vô điều kiện trong ánh mắt họ. Anh biết, đây không chỉ là sự giải tỏa, mà là một sự tái sinh. Anh đã từng là một chàng trai trầm tính, ít nói, gánh vác trên vai áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình, yêu Linh bằng hành động nhưng lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc. Nhưng giờ đây, anh đã học được cách nói ra, cách chia sẻ gánh nặng nội tâm, và quan trọng hơn, anh đã học được cách chấp nhận sự không hoàn hảo của chính mình. Sự bình yên này là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ chặng đường nào anh sẽ đi tới, kể cả đối diện với quá khứ.
***
Cùng lúc đó, tại Gác Mái Cũ Kỹ, không khí lại hoàn toàn trái ngược, rộn ràng và ấm áp như một điểm sáng giữa lòng thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Mái tôn cũ kỹ, tường gạch tróc vữa, và cả những chậu cây dại ven lan can của Gác Mái đã được khoác lên một chiếc áo mới đầy lãng mạn. Những chiếc đèn lồng nhỏ, đủ màu sắc, được treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, lung linh. Vài ngọn nến thơm được đặt trong những chiếc lọ thủy tinh cũ, hương vanilla ngọt ngào và mùi gỗ đàn hương thoang thoảng quyện vào nhau, xua tan đi cái mùi bụi bặm, sắt gỉ thường ngày, thay vào đó là một bầu không khí dễ chịu và thư thái. Linh đã khéo léo đặt vài chiếc ghế gỗ cũ, phủ lên những tấm khăn thổ cẩm mềm mại, tạo thành những góc ngồi ấm cúng. Trên chiếc bàn nhỏ ở giữa, những lọ hoa tươi tắn đang khoe sắc, cùng với bánh ngọt, trà thảo mộc và vài chai vang đỏ nhẹ. Tiếng gió đêm vẫn thổi mạnh hơn so với dưới đất, nhưng giờ đây, nó mang theo âm thanh của tiếng cười nói rôm rả, tiếng cụng ly khe khẽ và tiếng nhạc acoustic du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng vọng xa xăm của thành phố, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo.
Linh, trong bộ váy lụa trắng nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, gương mặt rạng rỡ nhưng đôi mắt vẫn ánh lên chút ưu tư man mác của một người sắp sửa rời xa những điều thân thuộc, đứng giữa vòng tròn yêu thương của những người thân thiết nhất. Mẹ cô, bà Ngọc, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, đang ân cần chỉnh lại chiếc vòng tay cho Linh. Duy, với nụ cười tươi tắn thường trực, đang khuấy động không khí bằng những câu chuyện hài hước. Trâm, cô bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn, đôi mắt biết cười, đang ôm chặt lấy Linh, không muốn rời. Cô Hạnh, người thầy, người cố vấn đáng kính, tóc búi cao gọn gàng, phong thái nhẹ nhàng nhưng tràn đầy trí tuệ, nhìn Linh với ánh mắt đầy tự hào. Và Huy, người bạn đồng hành tinh tế, lãng tử, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ, đang lặng lẽ sắp xếp lại những bức tranh phác thảo của Linh trên một giá vẽ nhỏ, ánh mắt luôn dõi theo cô.
Linh nâng ly trà thảo mộc lên, ánh mắt cô lấp lánh sự biết ơn và hạnh phúc. “Cảm ơn mọi người rất nhiều. Không có mọi người, Linh đã không có ngày hôm nay.” Giọng cô dịu dàng, nhưng chứa đựng sự mạnh mẽ và kiên định. “Mỗi người ở đây đều là một phần quan trọng trong hành trình của Linh, từ những ngày tháng khó khăn nhất cho đến khi Linh tìm thấy con đường của mình. Mẹ đã luôn là điểm tựa vững chắc. Duy và Trâm đã luôn ở bên cạnh, lắng nghe và động viên. Cô Hạnh đã dẫn dắt Linh tìm thấy nghệ thuật, và Huy đã giúp Linh nhìn thấy những giá trị sâu sắc trong từng nét cọ. Linh thực sự biết ơn.”
Trâm buông Linh ra, nhưng vẫn nắm chặt tay cô. Đôi mắt cô bạn ươn ướt. “Mày là đứa mạnh mẽ nhất tao từng biết, Linh ạ. Tao đã thấy mày gục ngã, đã thấy mày tưởng chừng không thể đứng dậy được nữa. Nhưng rồi mày vẫn vươn lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cứ bay cao đi, Linh. Tụi tao luôn ở đây, luôn dõi theo và tự hào về mày.” Giọng Trâm nghẹn lại, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ. “Nhớ giữ liên lạc đó nha con nhỏ này. Đừng có đi rồi quên tụi này đó!”
Cô Hạnh mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy tin tưởng. “Em đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, Linh. Ánh sáng ấy không chỉ rực rỡ mà còn ấm áp, có khả năng chạm đến trái tim người khác. Hãy mang ánh sáng đó ra thế giới, con gái. Hãy để nghệ thuật của em kể những câu chuyện, chữa lành những vết thương, và truyền cảm hứng.” Cô đưa tay vỗ nhẹ lên má Linh, như một lời chúc phúc. “Cô tin em sẽ làm được những điều tuyệt vời.”
Huy bước đến gần hơn, trên tay vẫn cầm bản phác thảo của Linh. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy trân trọng. “Anh tin em sẽ làm được, Linh. Em có một tâm hồn nghệ sĩ đặc biệt, một trái tim nhạy cảm nhưng lại vô cùng kiên cường. Cảm xúc của em, những trải nghiệm của em, tất cả đều là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất. Những bức tranh của em không chỉ là màu sắc và hình khối, chúng là những câu chuyện, những cảm xúc chân thật, chân thành.” Anh khẽ nâng ly lên. “Hãy để thế giới thấy được những gì em có thể làm.”
Bà Ngọc nắm chặt tay con gái, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng tràn đầy tự hào. “Mẹ luôn tự hào về con, con gái. Từ một cô bé nhạy cảm, dễ tổn thương, con đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập và tài năng. Mẹ chỉ mong con luôn được bình an, luôn được là chính mình. Hãy sống hết mình và hạnh phúc nhé.” Bà ôm chặt lấy Linh, cái ôm của người mẹ bao bọc t��t cả tình yêu thương, sự lo lắng và cả niềm tin không giới hạn. “Dù con đi đâu, làm gì, mẹ luôn ở đây, luôn dõi theo con.”
Linh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể mình từ những cái ôm, những lời chúc phúc. Cô nhìn từng gương mặt thân yêu, từng nụ cười, từng ánh mắt, và biết rằng mình không hề đơn độc. Cô đã từng là cô gái nhạy cảm, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô đã tìm thấy sự thấu hiểu không chỉ từ một người, mà từ cả một cộng đồng yêu thương. Cô không còn là cô gái cần ai đó chọn mình, mà là người tự chọn con đường riêng, tự định đoạt hạnh phúc của mình. Bước tiến quốc tế này không chỉ là một cột mốc trong sự nghiệp, mà còn là một dấu ấn khẳng định sự trưởng thành toàn diện của cô. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, và cô tin rằng hạnh phúc này sẽ bền vững. Cô tin rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, chúng ta vẫn có thể tìm thấy ánh sáng, tìm thấy giá trị của bản thân và vươn lên. Cô được tiếp thêm động lực mạnh mẽ để dấn thân vào con đường nghệ thuật quốc tế, báo hiệu những thành công rực rỡ và những trải nghiệm mới mẻ sẽ đến với cô.
Trong ánh đèn lung linh của Gác Mái Cũ Kỹ, Linh nâng ly trà thảo mộc lên một lần nữa, môi nở một nụ cười mãn nguyện. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho một hành trình mới, một chương mới của cuộc đời, với trái tim tràn đầy hy vọng và niềm tin. Cô và Khánh, ở hai không gian riêng, đều đã tìm thấy sự bình yên và thấu hiểu từ những người thân yêu, củng cố nền tảng cảm xúc vững chắc cho tương lai. Sự trưởng thành và độc lập của cả hai nhân vật cho thấy họ đã hoàn toàn 'tái sinh', chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ định mệnh trong tương lai, nơi họ sẽ đối mặt với nhau không còn đau khổ hay nuối tiếc, mà bằng sự tôn trọng và bình thản, như những người bạn cũ đã từng đi qua một đoạn đường chung, và giờ đây, mỗi người đều đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.