Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 464: Chuyến Bay Của Giấc Mơ, Bình Yên Của Trái Tim

Trong ánh đèn lung linh của Gác Mái Cũ Kỹ, Linh nâng ly trà thảo mộc lên một lần nữa, môi nở một nụ cười mãn nguyện. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho một hành trình mới, một chương mới của cuộc đời, với trái tim tràn đầy hy vọng và niềm tin. Cô và Khánh, ở hai không gian riêng, đều đã tìm thấy sự bình yên và thấu hiểu từ những người thân yêu, củng cố nền tảng cảm xúc vững chắc cho tương lai. Sự trưởng thành và độc lập của cả hai nhân vật cho thấy họ đã hoàn toàn 'tái sinh', chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ định mệnh trong tương lai, nơi họ sẽ đối mặt với nhau không còn đau khổ hay nuối tiếc, mà bằng sự tôn trọng và bình thản, như những người bạn cũ đã từng đi qua một đoạn đường chung, và giờ đây, mỗi người đều đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình.

***

Đêm đã về khuya, phủ lên thành phố một tấm màn nhung huyền ảo điểm xuyết bởi triệu triệu ánh đèn. Từ căn hộ của Khánh, khung cảnh ấy hiện ra như một bức tranh sống động, nơi những dòng xe cộ vẫn miệt mài trôi, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền đêm tĩnh mịch. Anh và Thu đang ngồi trên chiếc sofa êm ái, lưng tựa vào nhau, hai bàn tay đan chặt. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ thì thầm trong không gian, mang theo chút hoài niệm nhưng không hề u hoài, mà chỉ điểm tô thêm sự bình yên cho khoảnh khắc hiện tại. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng hắt lên khuôn mặt Khánh, làm mềm đi những đường nét góc cạnh vốn dĩ đã hằn sâu dấu vết của thời gian và những lo toan. Anh khẽ vuốt mái tóc mềm mượt của Thu, cảm nhận sự tin cậy và ấm áp từ cô. Đôi mắt anh, vốn thường chứa đựng vẻ mệt mỏi hay tập trung cao độ, giờ đây lại ánh lên sự mãn nguyện hiếm thấy. Anh nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn thành phố lấp lánh dưới màn đêm, một nụ cười nhẹ nở trên môi.

Thu khẽ nghiêng đầu, tựa vào vai anh, cảm nhận nhịp đập đều đặn từ trái tim anh. Cô biết Khánh đang chìm đắm trong những suy tư của riêng mình, nhưng đó không phải là những suy tư nặng nề, mà là sự chiêm nghiệm, sự biết ơn. Hương trà hoa cúc thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi nến thơm dịu, tạo nên một không gian vô cùng dễ chịu. Khánh thở dài một hơi thật khẽ, tiếng thở ra mang theo tất cả những gánh nặng đã từng đeo bám anh trong suốt những năm tháng tuổi trẻ. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể tìm thấy một khoảnh khắc tĩnh lặng và đủ đầy đến thế. Những ngày tháng quay cuồng với công việc, với áp lực tài chính, với kỳ vọng của gia đình, đã biến anh thành một người đàn ông trầm lặng, ít biểu cảm, luôn gồng mình lên để gánh vác mọi thứ. Anh đã từng nghĩ, tình yêu là một thứ xa xỉ mà anh không có quyền hưởng thụ trọn vẹn, hoặc phải trả giá bằng sự kiệt sức.

“Anh chưa bao giờ nghĩ mình có thể tìm thấy sự cân bằng này,” Khánh khẽ nói, giọng anh trầm ấm như tiếng nhạc jazz đang ngân nga. “Cứ nghĩ phải gồng mình mãi… phải chạy theo một cái gì đó không ngừng nghỉ.”

Thu siết nhẹ bàn tay anh, ánh mắt cô nhìn sâu vào thành phố bên ngoài, nhưng tâm trí cô hoàn toàn hướng về người đàn ông bên cạnh. Cô hiểu những gì anh nói, bởi cô đã chứng kiến hành trình của anh, từ một người đàn ông gần như kiệt quệ đến một người bình yên và vững vàng như hôm nay. Cô là người đã ở bên, lắng nghe những lời anh không nói, cảm nhận những mệt mỏi anh cố giấu.

“Ai cũng cần được buông bỏ những gánh nặng không cần thiết mà, anh,” Thu đáp, giọng nói cô nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Quan trọng là mình nhận ra và dám thay đổi.”

Khánh gật đầu, môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười mãn nguyện. Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với ông Phi, những bài học về việc chấp nhận giới hạn của bản thân, về giá trị của sự sẻ chia, và quan trọng nhất, về việc tìm thấy ý nghĩa trong những điều nhỏ bé, trong sự bình yên của tâm hồn. Anh đã từng định nghĩa hạnh phúc bằng những cột mốc lớn lao, những thành công vang dội, mà quên mất rằng hạnh phúc thực sự lại nằm ở sự đủ đầy của những khoảnh khắc hiện tại. Anh đã từng nghĩ, việc anh cố gắng kiếm thật nhiều tiền, xây dựng một tương lai vững chắc, là cách duy nhất để thể hiện tình yêu, để bảo vệ người anh yêu. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tình yêu còn cần sự hiện diện, sự thấu hiểu, và cả sự yếu lòng đúng lúc.

“Đúng vậy,” anh thì thầm, siết nhẹ tay Thu. “Em đến như một lời nhắc nhở rằng tình yêu không chỉ là trách nhiệm, mà còn là sự sẻ chia, là bình yên… Cảm ơn em.”

Thu không nói gì thêm, chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh, một cử chỉ thân mật đầy tin cậy. Cô không cần những lời hoa mỹ hay những lời thề non hẹn biển. Sự hiện diện của anh, sự thay đổi của anh, chính là lời cảm ơn ý nghĩa nhất. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể anh, sự vững chãi từ bờ vai anh. Với Thu, yêu Khánh là yêu cả những vết xước trong tâm hồn anh, yêu cả những nỗ lực thầm lặng anh đã bỏ ra để trở thành con người hiện tại. Cô trân trọng sự bình yên mà anh đã tìm thấy, và hạnh phúc khi biết rằng mình là một phần trong đó.

Họ cùng nhìn ra thành phố, tay trong tay. Ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng, từ những con đường tấp nập, tất cả đều trở nên dịu dàng hơn dưới cái nhìn của họ. Khánh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã buông bỏ được quá khứ, không phải bằng cách quên lãng, mà bằng cách chấp nhận. Anh đã không còn ám ảnh bởi sự không đủ tốt, không còn dằn vặt bởi những "nếu như" không thể thay đổi. Cuộc sống của anh giờ đây là một dòng chảy êm đềm, nơi anh có thể làm chủ tốc độ, nơi anh có thể dừng lại để ngắm nhìn những bông hoa bên đường, nơi anh có thể chia sẻ gánh nặng với người anh yêu.

Anh biết, Linh cũng đang trên con đường riêng của mình, tìm thấy hạnh phúc theo cách của cô ấy. Điều đó khiến anh cảm thấy thanh thản. Không còn sự tiếc nuối hay ghen tỵ, chỉ còn sự tôn trọng. Họ đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời nhau, và dù con đường đã rẽ ngang, họ vẫn mang theo những bài học quý giá từ mối tình ấy. Và giờ đây, cả hai đều đã tìm thấy ánh sáng riêng, tìm thấy sự bình yên xứng đáng. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Khánh biết rằng anh đã hoàn toàn 'tái sinh', trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho bất cứ điều gì cuộc sống mang lại, kể cả một cuộc tái ngộ với quá khứ. Anh mỉm cười, khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự bình yên thấm sâu vào từng tế bào.

***

Chiều muộn, ánh nắng dịu dàng cuối ngày trải một lớp màu vàng mật ong lên toàn bộ sân bay Quốc tế, làm nổi bật lên kiến trúc hiện đại, rộng lớn với những tấm kính và kim loại sáng bóng. Không khí tại cổng khởi hành trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết, hòa lẫn giữa tiếng loa thông báo liên tục về các chuyến bay, tiếng bánh xe vali kéo rào rạo trên sàn, tiếng động cơ máy bay gầm nhẹ từ đường băng xa xăm và vô vàn âm thanh của những cuộc chia ly, đoàn tụ với đủ thứ ngôn ngữ vang vọng. Mùi không khí điều hòa lạnh lẽo trộn lẫn với hương nước hoa thoang thoảng và mùi cà phê từ các quán ăn, tạo nên một bầu không khí hối hả, quốc tế, nhưng cũng chứa đựng không ít cảm xúc hồi hộp và xúc động.

Tại đây, Linh đang ôm chặt mẹ, bà Ngọc. Cái ôm của người mẹ bao bọc tất cả tình yêu thương, sự lo lắng và cả niềm tin không giới hạn. Nụ cười của Linh vẫn rạng rỡ, nhưng đôi mắt cô, thường long lanh và giàu cảm xúc, giờ đây ánh lên một chút bồi hồi khó tả. Bà Ngọc, với gương mặt phúc hậu, đôi mắt đã đỏ hoe, rưng rưng dặn dò con gái. Bà đã cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng những giọt nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má. Bà biết con gái mình đã trưởng thành, đã mạnh mẽ, nhưng trong mắt người mẹ, Linh vẫn mãi là cô bé cần được chở che.

“Con gái đi xa phải giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ,” Bà Ngọc nói, giọng nghẹn ngào. “Có chuyện gì cứ gọi về cho mẹ nhé. Đừng có cố gắng chịu đựng một mình.”

Linh vỗ nhẹ lưng mẹ, cố gắng giữ cho giọng mình thật vững. “Con biết rồi mà mẹ. Mẹ đừng lo, con lớn rồi. Con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt.” Cô mỉm cười trấn an mẹ, dù trong lòng cũng có chút chộn rộn. Xa mẹ, xa quê hương, đó là một cảm giác vừa háo hức vừa cô đơn.

Duy và Trâm đứng cạnh bên, vẻ mặt tuy có chút buồn bã nhưng vẫn cố gắng tạo không khí vui vẻ để Linh bớt căng thẳng. Duy, với dáng người cao ráo, nụ cười tươi tắn, khoác vai Linh, nháy mắt tinh nghịch. “Nhớ cập nhật tình hình thường xuyên đó, bà cô. Coi chừng quên tụi này luôn nha! Qua đó mà có 'soái ca' nào thì phải khoe liền đó!”

Trâm, nhỏ nhắn và xinh xắn, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt biết cười, ôm chặt lấy Linh, giọng điệu nhanh nhảu thường ngày giờ đây lại pha chút nghẹn ngào. “Đúng đó! Tao sẽ gọi điện kiểm tra thường xuyên. Mày mà quên tụi này là tao bay qua tìm mày đó nha! Cứ bay cao đi, Linh. Tụi tao luôn ở đây, luôn dõi theo và tự hào về mày.” Trâm buông Linh ra, nhưng vẫn nắm chặt tay cô. “Nhớ giữ liên lạc đó nha con nhỏ này. Đừng có đi rồi quên tụi này đó!”

Linh nhìn hai người bạn thân, cảm nhận được tình yêu thương và sự ủng hộ vô điều kiện từ họ. Duy và Trâm đã luôn ở bên cô, từ những ngày cô gục ngã sau chia tay, đến khi cô từng bước tìm lại chính mình. Họ là những người đã chứng kiến sự chuyển mình mạnh mẽ của cô, từ một cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương trở thành một người phụ nữ độc lập và kiên cường. Những lời trêu chọc của họ, những cái ôm siết chặt, là cách họ thể hiện tình cảm của mình, vừa sâu sắc vừa chân thật.

Ở một góc khuất, anh Phương, người tài xế taxi thân quen, đang đứng đó, gương mặt phúc hậu ánh lên nụ cười hiền lành. Anh đã đưa đón Linh nhiều lần, đã nghe cô tâm sự không ít chuyện. Giờ đây, nhìn cô gái nhỏ bé ngày nào chuẩn bị bay cao, bay xa, anh không khỏi cảm thấy chút tự hào. Anh khẽ gật đầu chào Linh, ánh mắt đầy chúc phúc.

Linh lần lượt ôm từng người thân, nhận lấy những lời chúc phúc và dặn dò. Mỗi cái ôm là một nguồn năng lượng, một lời khẳng định rằng cô không hề đơn độc. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô đã tìm thấy sự thấu hiểu không chỉ từ một người, mà từ cả một cộng đồng yêu thương. Cô không còn là cô gái cần ai đó chọn mình, mà là người tự chọn con đường riêng, tự định đoạt hạnh phúc của mình.

Cô khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí điều hòa lạnh lẽo thấm vào phổi, như một lời nhắc nhở về một khởi đầu mới. Cô kéo chiếc vali nhỏ gọn, nở nụ cười rạng rỡ cuối cùng, ánh mắt quét qua từng gương mặt thân yêu một lần nữa, khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu thẳm trái tim. Cô quay lưng, bước vào khu vực kiểm soát an ninh, mỗi bước chân đều vững vàng và dứt khoát.

Bà Ngọc vẫn đứng đó, dõi theo bóng lưng con gái cho đến khi khuất hẳn. Duy và Trâm đứng cạnh bên, an ủi bà. Họ biết, đây không phải là một sự chia ly, mà là một sự khởi đầu, một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời của Linh. Chuyến đi này không chỉ là một cột mốc trong sự nghiệp, mà còn là một dấu ấn khẳng định sự trưởng thành toàn diện của cô. Linh đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, và cô tin rằng hạnh phúc này sẽ bền vững. Cô tin rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, chúng ta vẫn có thể tìm thấy ánh sáng, tìm thấy giá trị của bản thân và vươn lên. Cô được tiếp thêm động lực mạnh mẽ để dấn thân vào con đường nghệ thuật quốc tế, báo hiệu những thành công rực rỡ và những trải nghiệm mới mẻ sẽ đến với cô.

***

Chiếc máy bay khổng lồ rung lên nhè nhẹ, lướt trên đường băng một cách uyển chuyển rồi dần dần cất cánh, tách khỏi mặt đất. Linh ngồi cạnh cửa sổ, thắt dây an toàn, trái tim cô đập rộn ràng không phải vì sợ hãi, mà vì sự háo hức, một cảm giác phấn khích tột độ trước ngưỡng cửa của một hành trình mới. Bên ngoài ô cửa kính, bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng bồng bềnh như những khối bông gòn khổng lồ. Ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm màu chân trời, vẽ nên những vệt cam, hồng, tím rực rỡ, một cảnh tượng hùng vĩ và đầy mê hoặc.

Cô nhìn xuống, thấy thành phố Sài Gòn dần nhỏ lại bên dưới, những con đường như sợi chỉ bạc uốn lượn, những tòa nhà cao tầng biến thành những khối lego bé xíu. Cả một thế giới thân thuộc, đầy ắp những kỷ niệm và bài học, giờ đây đang lùi về phía sau, nhường chỗ cho một chân trời mới rộng lớn hơn. Tất cả những gì đã qua, những nỗi đau, những giọt nước mắt, những nụ cười, những bài học về sự trưởng thành và tự chữa lành, cô đều gói ghém lại trong trái tim mình. Đó không phải là sự lãng quên, mà là sự chấp nhận và trân trọng. Chúng là hành trang quý giá để cô vững vàng bước tiếp.

Linh đặt bàn tay lên ô cửa kính lạnh lẽo, cảm nhận sự rung nhẹ của máy bay khi nó xuyên qua những tầng mây. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình thật nhỏ bé trước vũ trụ bao la, nhưng đồng thời lại tràn đầy sức mạnh. Cô nhắm mắt lại vài giây, hít thở thật sâu, cảm nhận luồng không khí lạnh lẽo trong khoang máy bay tràn vào lồng ngực, mang theo mùi không khí điều hòa đặc trưng. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của cô đã kiên định hơn bao giờ hết, hướng về phía trước, nơi chân trời xa xăm đang hiện ra một cách bí ẩn và đầy hứa hẹn.

“Chào Sài Gòn… Chào quá khứ,” Linh thì thầm trong lòng, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô. “Một Linh mới đang bắt đầu. Không còn sợ hãi, không còn yếu đuối. Chỉ có những giấc mơ và hoài bão.”

Cô nhớ lại những ngày tháng sau chia tay, khi cô gần như gục ngã, mất đi phương hướng. Cô đã từng là một cô gái nhạy cảm, khao khát tình yêu và sự bảo bọc. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc của mình phụ thuộc vào một người khác, vào sự hiện diện của một mối quan hệ. Nhưng rồi, qua những đổ vỡ, qua những giọt nước mắt và những nỗ lực không ngừng nghỉ, cô đã tìm thấy chính mình. Nghệ thuật đã trở thành nơi cô gửi gắm tâm hồn, nơi cô tìm thấy tiếng nói riêng. Những người bạn, gia đình, những người thầy đã giúp cô nhận ra giá trị của bản thân, của sự độc lập.

Giờ đây, cô không còn là cô gái chờ đợi người khác lựa chọn mình, mà là người tự mình lựa chọn con đường, tự mình định đoạt hạnh phúc. Chuyến đi này không chỉ là một cơ hội nghề nghiệp, mà còn là một cuộc phiêu lưu của tâm hồn, một bước tiến lớn khẳng định sự trưởng thành và bản lĩnh của cô. Cô biết rằng phía trước sẽ có nhiều thử thách, nhiều điều mới lạ. Nhưng cô không sợ hãi. Cô mang theo mình sự tự tin, lòng nhiệt huyết và một trái tim đầy ắp những câu chuyện muốn kể, những cảm xúc muốn thể hiện qua từng nét cọ.

Linh mỉm cười. Nụ cười ấy không còn mang theo chút buồn man mác nào, mà là nụ cười của sự tự do, của niềm tin vào tương lai. Cô cảm nhận được sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận quá khứ, trân trọng hiện tại và vững tin vào tương lai. Cô đã học được rằng, hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình. Và cô, đang tận hưởng từng khoảnh khắc trên hành trình của riêng mình.

Chiếc máy bay xuyên qua những tầng mây cuối cùng, vươn lên cao hơn nữa. Phía dưới, thành phố Sài Gòn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một biển mây trắng xóa dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Linh đưa mắt nhìn xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp. Cô biết rằng, ở một nơi nào đó, Khánh cũng đang tìm thấy bình yên của riêng anh. Họ đã từng yêu nhau, từng chia sẻ một đoạn đường. Giờ đây, mỗi người một hướng, nhưng đều đã tìm thấy hạnh phúc và sự trưởng thành theo cách riêng của mình. Chuyến đi nước ngoài của Linh hứa hẹn những trải nghiệm mới, những thành công trong sự nghiệp nghệ thuật và có thể là những mối quan hệ mới, định hình một Linh trưởng thành và độc lập hơn nữa. Sự bình yên và mãn nguyện của Khánh với cuộc sống hiện tại cho thấy anh đã hoàn toàn chữa lành và sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, kể cả quá khứ, một cách bình thản. Việc Linh và Khánh đều đang trên con đường riêng của mình, gặt hái hạnh phúc và sự trưởng thành, càng củng cố tiền đề cho một cuộc tái ngộ không còn đau khổ mà đầy sự tôn trọng.

Linh tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại. Âm thanh đều đặn của động cơ máy bay như một khúc hát ru, đưa cô vào một giấc mơ đẹp đẽ về những điều sắp đến. Cô đã sẵn sàng cho chương mới của cuộc đời mình, với trái tim tràn đầy hy vọng và niềm tin.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free