Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 465: Dấu Ấn Đồng Cảm, Chạm Ngõ Tự Do

Chiếc máy bay xuyên qua những tầng mây cuối cùng, vươn lên cao hơn nữa. Phía dưới, thành phố Sài Gòn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một biển mây trắng xóa dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Linh đưa mắt nhìn xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp. Cô biết rằng, ở một nơi nào đó, Khánh cũng đang tìm thấy bình yên của riêng anh. Họ đã từng yêu nhau, từng chia sẻ một đoạn đường. Giờ đây, mỗi người một hướng, nhưng đều đã tìm thấy hạnh phúc và sự trưởng thành theo cách riêng của mình. Chuyến đi nước ngoài của Linh hứa hẹn những trải nghiệm mới, những thành công trong sự nghiệp nghệ thuật và có thể là những mối quan hệ mới, định hình một Linh trưởng thành và độc lập hơn nữa. Sự bình yên và mãn nguyện của Khánh với cuộc sống hiện tại cho thấy anh đã hoàn toàn chữa lành và sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, kể cả quá khứ, một cách bình thản. Việc Linh và Khánh đều đang trên con đường riêng của mình, gặt hái hạnh phúc và sự trưởng thành, càng củng cố tiền đề cho một cuộc tái ngộ không còn đau khổ mà đầy sự tôn trọng.

Linh tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại. Âm thanh đều đặn của động cơ máy bay như một khúc hát ru, đưa cô vào một giấc mơ đẹp đẽ về những điều sắp đến. Cô đã sẵn sàng cho chương mới của cuộc đời mình, với trái tim tràn đầy hy vọng và niềm tin.

***

Hoàng hôn Sài Gòn vẫn luôn mang một vẻ đẹp riêng, nhuốm màu vàng cam rực rỡ trên những tòa nhà cao tầng, nhưng cũng chất chứa sự ồn ào, hối hả đặc trưng của một đô thị không bao giờ ngủ. Khánh bước đi trên vỉa hè đường Pasteur, quận 1, sau một ngày dài làm việc. Dáng người cao ráo, hơi gầy của anh lẫn vào dòng người đông đúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại không ngừng quan sát, như thể đang tìm kiếm điều gì đó giữa muôn vàn gương mặt xa lạ. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt, được là phẳng phiu, quần tây tối màu, trang phục công sở tối giản nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm, nghiêm túc thường thấy.

Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người bán hàng rong rao mời, tiếng nhạc xập xình từ các quán cà phê ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng quen thuộc của Sài Gòn chiều muộn. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ xe bánh mì, xe phá lấu, rồi cả mùi nước hoa thoang thoảng của những cô gái trẻ lướt qua, tất cả tạo nên một bức tranh đa sắc, đa vị. Khánh thường lướt qua những cảnh tượng này với một tâm trí bận rộn, nhưng hôm nay, anh lại cảm nhận từng chi tiết một cách rõ ràng hơn. Có lẽ, những thay đổi trong nội tâm đã khiến anh chậm lại, để ý hơn đến những mảnh ghép nhỏ bé của cuộc sống.

Bỗng, tầm mắt anh dừng lại ở một góc phố nhỏ, nơi một ông cụ khắc khổ đang loay hoay với chiếc xe đẩy chất đầy phế liệu. Đó là Ông Sáu ve chai, một hình ảnh quen thuộc của khu phố này. Chiếc xe chất cao ngất ngưỡng những vỏ lon, giấy vụn, bìa carton, nặng trĩu đến nỗi những bánh xe cũ kỹ gần như không thể lăn nổi. Ông Sáu cố gắng hết sức để đẩy chiếc xe lên vỉa hè cao hơn, khuôn mặt gầy guộc nhăn nhó vì gắng sức, từng thớ thịt trên cánh tay gân guốc run lên bần bật. Một cơn ho khan bật ra từ lồng ngực ông, khô khốc và mệt mỏi.

Khánh sững lại. Anh nhớ lại hình ảnh mình vài năm về trước, một Khánh luôn vội vàng, luôn sống trong áp lực và những toan tính cá nhân, có lẽ sẽ chỉ lướt qua mà không hề để tâm. Sự mệt mỏi của bản thân đã che mờ đi mọi thứ xung quanh, khiến anh trở nên vô cảm với những điều nhỏ nhặt, những khó khăn của người khác. Nhưng giờ đây, một cảm giác gì đó mạnh mẽ hơn đã trỗi dậy trong lồng ngực anh, một sự thôi thúc không thể giải thích. Anh cảm nhận được sự bất lực, sự đơn độc của ông cụ giữa dòng đời hối hả này.

Không một chút do dự, Khánh bước nhanh về phía Ông Sáu.

“Chú ơi, để cháu giúp một tay,” giọng anh trầm ấm, thoát ra một cách tự nhiên.

Ông Sáu giật mình, đôi mắt đục mờ vì tuổi tác ngước lên nhìn Khánh. Vẻ mặt ông đầy bất ngờ, rồi nhanh chóng chuyển thành sự cảm kích khi nhận ra ý tốt của chàng trai trẻ. “Ôi cám ơn cháu nhiều quá, nặng quá chú không nhấc nổi,” ông Sáu vừa nói vừa thở dốc, một tay vẫn cố giữ thăng bằng cho chiếc xe.

Khánh không nói nhiều, anh đặt cặp tài liệu xuống đất, xắn tay áo sơ mi lên một cách gọn gàng. Anh đặt hai tay vào phía sau chiếc xe, cùng lúc với ông Sáu, dồn sức đẩy mạnh. Sức trẻ và sự quyết tâm của Khánh khiến chiếc xe nặng nề từ từ nhích lên, vượt qua mép vỉa hè một cách dễ dàng hơn nhiều. Ông Sáu thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Được rồi, chú Sáu ạ,” Khánh nói, tay vẫn giữ chiếc xe cho ông. “Chú có ổn không?”

Ông Sáu gật đầu lia lịa, nở một nụ cười móm mém. “Ổn rồi cháu. May có cháu giúp, không thì chú cũng không biết làm sao. Già rồi, sức yếu đi nhiều.”

Nhìn thấy vẻ khắc khổ trên khuôn mặt ông Sáu, cùng với những vết chai sạn hằn trên bàn tay vì lao động, Khánh chợt thấy lòng mình trĩu lại. Anh nhớ đến những bữa cơm vội vàng, những lần anh bỏ bữa vì công việc, vì áp lực. Anh chợt nhận ra rằng, dù cuộc sống của mỗi người có khác biệt đến đâu, thì sự mệt mỏi và nỗi lo cơm áo gạo tiền vẫn là một gánh nặng chung.

“Bây giờ chú ăn gì không? Cháu mời,” Khánh đề nghị, giọng nói chân thành.

Ông Sáu ngập ngừng, đôi mắt long lanh một chút. “Thôi cháu ơi, chú không dám làm phiền. Cháu giúp chú như vậy là quý lắm rồi.”

“Không sao đâu chú. Cháu thấy chú vất vả cả ngày rồi. Để cháu mời chú một bữa cơm nóng, coi như là cháu muốn cảm ơn chú đã cho cháu cơ hội giúp đỡ,” Khánh mỉm cười nhẹ. Nụ cười của anh không còn mang vẻ mệt mỏi hay gượng gạo như trước, mà là một nụ cười thật tâm, ấm áp.

Ông Sáu cuối cùng cũng chấp nhận. Khánh không để ông phải đi xa, anh dẫn ông vào một quán cơm bình dân gần đó, nơi có món canh chua cá lóc và thịt kho tàu nóng hổi mà anh biết là ông Sáu rất thích. Anh ngồi đối diện với ông, nhìn ông Sáu ăn một cách ngon lành, cảm giác mãn nguyện lan tỏa trong lồng ngực.

Trong khoảnh khắc ấy, Khánh chợt có một suy nghĩ nội tâm sâu sắc: *Ngày trước, có lẽ mình đã vội vàng lướt qua mà không để ý. Mình đã thay đổi thật rồi.* Sự thay đổi này không đến từ một biến cố lớn lao, mà từ những chiêm nghiệm nhỏ nhặt, từ việc anh học cách lắng nghe bản thân, học cách trân trọng những điều bình dị. Anh đã từng nghĩ rằng hạnh phúc là phải đạt được những mục tiêu lớn lao, phải gánh vác những trách nhiệm nặng nề. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, hạnh phúc có thể chỉ là một bữa cơm nóng cùng một người xa lạ, một hành động giúp đỡ nhỏ bé nhưng mang lại ý nghĩa to lớn. Anh đã thực sự tìm thấy niềm vui trong việc chia sẻ và giúp đỡ, cho thấy sự 'tái sinh' toàn diện không chỉ về sự nghiệp mà còn về tâm hồn.

***

Trong một không gian hoàn toàn khác, cách Sài Gòn nửa vòng trái đất, Linh đang đứng trước một tác phẩm của mình tại phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight'. Ánh sáng được thiết kế đặc biệt, dịu nhẹ nhưng đủ làm nổi bật từng nét cọ, từng mảng màu trên bức tranh trừu tượng khổ lớn của cô. Tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi, thoáng đãng, tạo cảm giác thanh thoát và trang trọng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của những khách tham quan, tiếng thì thầm trò chuyện nho nhỏ, và tiếng nhạc cổ điển du dương lấp đầy không gian, tạo nên một bầu không khí nghệ thuật, yên tĩnh và đầy suy tư. Mùi sơn dầu mới, mùi gỗ ấm áp, và mùi không khí điều hòa thoang thoảng hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Linh mặc một chiếc váy linen màu kem, dáng suông nhẹ nhàng, thanh lịch. Mái tóc dài mềm mại được buộc nửa đầu đơn giản, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt to tròn, long lanh hơn bao giờ hết, ánh lên vẻ tự tin và niềm vui rạng rỡ. Đứng bên cạnh cô là Huy, đồng nghiệp và cũng là người bạn mới ở đây, với vẻ ngoài lãng tử, mái tóc xoăn nhẹ và đôi mắt đầy chất nghệ sĩ. Anh mặc chiếc áo sơ mi lụa màu xanh rêu, khoác ngoài chiếc blazer đen, phong cách ăn mặc có gu, hiện đại.

“Tác phẩm của Linh thực sự có chiều sâu. Nó thể hiện được sự giằng xé nhưng cũng đầy hy vọng,” Huy lên tiếng, ánh mắt anh dán vào bức tranh, từng lời nói đều toát lên sự chân thành. “Anh có thể cảm nhận được câu chuyện mà em muốn kể qua từng nét cọ, từng gam màu.”

Linh mỉm cười, nụ cười ấy không còn mang theo chút buồn man mác nào, mà là nụ cười của sự tự do, của niềm tin vào tương lai. “Cảm ơn Huy. Em đã dành rất nhiều tâm huyết cho nó. Ở đây, em cảm thấy mình được tự do thể hiện hơn bao giờ hết.” Giọng cô dịu dàng nhưng đầy nội lực, thể hiện sự trưởng thành vượt bậc. Cô đưa mắt nhìn quanh phòng trưng bày, nơi những tác phẩm của cô và các nghệ sĩ khác đang được chiêm ngưỡng. Cảm giác được chấp nhận, được thấu hiểu qua nghệ thuật, là một điều mà trước đây cô chưa từng dám mơ tới.

Một khách tham quan, một phụ nữ trung niên với vẻ ngoài trí thức, tiến lại gần. “Tôi rất thích cách bạn sử dụng màu sắc, nó rất mạnh mẽ,” bà nói, đôi mắt bà lấp lánh sự ngưỡng mộ. “Đặc biệt là những mảng màu tối, nó không làm bức tranh trở nên u ám, mà lại càng làm nổi bật những tia sáng. Nó nói lên rất nhiều điều về tâm hồn người nghệ sĩ.”

Linh cúi đầu cảm ơn, trái tim cô tràn ngập niềm hạnh phúc. Cô trao đổi về ý tưởng sáng tác, về quá trình cô tìm thấy tiếng nói của mình qua nghệ thuật. Cô kể về những ngày tháng cô vật lộn với những cảm xúc hỗn độn, về cách cô dùng màu sắc để chữa lành vết thương lòng, để tìm lại chính mình. Ở đây, không ai biết về quá khứ của cô, không ai nhìn cô qua lăng kính của một "người yêu cũ" hay "một cô gái yếu đuối". Cô là Linh, một nghệ sĩ trẻ đầy tiềm năng, một người phụ nữ độc lập và tự tin.

*Em cảm thấy như mình đang được 'tái sinh' vậy. Mọi gánh nặng đã biến mất, chỉ còn niềm đam mê và sự tự do.* Suy nghĩ đó lướt qua tâm trí Linh. Cô đã hoàn toàn hòa nhập và thăng hoa trong con đường nghệ thuật ở nước ngoài, trở thành một phiên bản độc lập và tự tin vượt trội. Cô không còn sợ hãi những rào cản ngôn ngữ hay văn hóa, không còn e dè khi thể hiện bản thân. Môi trường mới này, với những con người cởi mở và đầy cảm hứng, đã giúp cô phá bỏ mọi giới hạn, khám phá những góc khuất trong tâm hồn mà cô chưa từng chạm tới. Từng nét cọ, từng ý tưởng sáng tạo đều là sự giải phóng, là tiếng nói của một Linh mới mẻ, mạnh mẽ. Cô đã tìm thấy nơi mình thuộc về, nơi mà cô có thể là chính mình một cách trọn vẹn nhất.

***

Tối muộn, ánh đèn thành phố Sài Gòn lấp lánh như một dải ngân hà rực rỡ nhìn từ trên cao. Trong căn hộ penthouse của Khánh, không gian tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng chảy trôi và tiếng gió rít khẽ qua ô cửa sổ kính lớn. Căn phòng được thiết kế theo phong cách hiện đại, với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – tạo cảm giác sang trọng nhưng cũng phảng phất chút cô độc. Cửa sổ kính từ trần đến sàn mở ra toàn cảnh thành phố về đêm, những ánh đèn xe cộ di chuyển như những dòng chảy vô tận. Mùi nước hoa nam tính phảng phất, hòa cùng mùi da ghế mới và hương gỗ sang trọng, tạo nên một không gian riêng tư, trầm mặc.

Khánh và Thu đang ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa da màu xám tro, cùng nhìn ra khung cảnh thành phố. Thu mặc một chiếc váy công sở đơn giản nhưng thanh lịch, tóc búi cao gọn gàng, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp nhìn Khánh. Anh tựa lưng vào ghế, vẻ mặt thư thái hơn nhiều so với những ngày tháng trước đây. Anh đã thay đổi, không chỉ về ngoại hình mà cả về khí chất. Vẫn là Khánh trầm tính, ít nói, nhưng giờ đây, anh mang một vẻ bình yên, điềm tĩnh, không còn gánh nặng hay sự mệt mỏi đè nặng lên đôi vai.

“Hôm nay anh gặp một chuyện lạ,” Khánh phá vỡ sự im lặng, giọng anh trầm ấm. Anh kể cho Thu nghe về việc mình đã giúp đỡ Ông Sáu ve chai như thế nào, về cảm giác bất ngờ khi nhận ra sự thay đổi trong chính mình.

Thu lắng nghe chăm chú, đôi mắt cô ánh lên vẻ thấu hiểu. Khi Khánh kết thúc câu chuyện, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh. Bàn tay cô nhỏ nhắn, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với bàn tay chai sạn của Ông Sáu ve chai mà Khánh vừa chạm vào. Sự tương phản đó khiến anh cảm nhận rõ hơn về những khía cạnh khác nhau của cuộc sống.

“Khi nhìn thấy chú ấy, anh tự hỏi nếu là Khánh của vài năm trước, liệu anh có dừng lại không. Có lẽ là không,” Khánh trầm ngâm nói, giọng anh mang một chút hoài niệm về quá khứ. Anh nhớ về một Khánh từng chỉ biết chạy theo những mục tiêu, những con số, quên mất cả việc ngước nhìn những mảnh đời xung quanh.

Thu siết nhẹ tay anh, ánh mắt cô đầy ngưỡng mộ. “Anh đã thay đổi rất nhiều, Khánh ạ. Anh đã học cách yêu thương bản thân, và giờ anh còn biết san sẻ tình yêu đó với người khác.” Cô luôn là người đầu tiên nhận ra những thay đổi tinh tế nhất trong Khánh, bởi cô là người luôn ở bên cạnh, lắng nghe và thấu hiểu anh. Cô hiểu rằng, sự thay đổi này không dễ dàng, nó là cả một quá trình tự vấn, tự chữa lành và tự hoàn thiện.

“Anh cảm thấy bình yên hơn rất nhiều khi làm những điều như vậy. Không còn cảm giác gánh nặng, mà là một sự thỏa mãn,” Khánh nói, ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh. Anh đã từng mang trên vai gánh nặng của gia đình, của những kỳ vọng, của một tình yêu mà anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Giờ đây, những gánh nặng đó đã được giải tỏa, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm, một sự thỏa mãn đến từ những giá trị giản dị. Anh không còn chạy trốn khỏi những cảm xúc của mình, mà anh học cách đối diện, học cách chấp nhận và học cách sẻ chia.

Thu tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận sự vững chãi từ anh. “Em tin rằng đó là dấu hiệu của một người đàn ông trưởng thành, Khánh ạ. Một người biết yêu thương, biết cho đi, không chỉ vì trách nhiệm mà vì tấm lòng.” Cô đã luôn ngưỡng mộ sự kiên cường và nỗ lực của Khánh, nhưng giờ đây, cô càng trân trọng hơn sự dịu dàng và lòng trắc ẩn mà anh đang bộc lộ. Khánh đã thực sự tìm thấy niềm vui trong việc chia sẻ và giúp đỡ, cho thấy sự 'tái sinh' toàn diện không chỉ về sự nghiệp mà còn về tâm hồn. Sự mãn nguyện của Khánh và Thu cho thấy họ đều đã tìm thấy những mối quan hệ phù hợp với bản thân trưởng thành của mình.

***

Cùng lúc đó, cách đó hàng ngàn cây số, trong một căn hộ nhỏ ấm cúng ở một thành phố xa lạ, Linh đang video call với Duy, người bạn thân thiết nhất của cô. Đêm khuya ở đây, nhưng bên Việt Nam vẫn còn là buổi chiều. Màn hình điện thoại chiếu sáng khuôn mặt rạng rỡ của Linh, đôi mắt cô ánh lên niềm hạnh phúc và sự mãn nguyện. Cô mặc chiếc áo len mỏng màu xanh pastel, thoải mái và nhẹ nhàng.

“Duy à, mọi thứ ở đây thật tuyệt vời! Em vừa có một triển lãm nhỏ, và mọi người rất thích tác phẩm của em,” Linh nói, giọng cô đầy hào hứng, không giấu được niềm vui sướng. Cô kể về những lời khen ngợi, về những cuộc trò chuyện sâu sắc với những người yêu nghệ thuật, về cảm giác được là chính mình, được thể hiện tâm hồn mình một cách trọn vẹn.

Ở đầu dây bên kia, Duy cười tươi rói, mái tóc vàng khẽ rung lên. “Anh biết mà! Linh của anh luôn tài năng mà. Em thấy không, em đã tìm được nơi mình thuộc về rồi đấy.” Duy đã luôn tin tưởng vào tài năng và bản lĩnh của Linh, ngay cả khi cô còn đang chìm trong những nỗi buồn và sự lạc lối. Anh là một trong số ít người luôn động viên cô theo đuổi đam mê, không ngừng nghỉ.

Linh gật đầu, đôi mắt cô long lanh. “Đúng vậy, Duy. Em cảm thấy như mình đang được 'tái sinh' vậy. Mọi gánh nặng đã biến mất, chỉ còn niềm đam mê và sự tự do.” Cô nhớ về những ngày tháng cô đã từng nặng trĩu vì những kỳ vọng, những áp lực, những nỗi sợ hãi không tên. Cô đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ thoát khỏi cái bóng của quá khứ, của một mối tình dang dở. Nhưng giờ đây, cô đã hoàn toàn thoát ra. Cô không còn sợ hãi sự cô đơn, không còn khao khát sự bảo bọc như trước. Cô đã tìm thấy sức mạnh trong chính bản thân mình, trong từng nét cọ, trong từng ý tưởng sáng tạo.

“Em kể anh nghe chi tiết đi! Triển lãm thế nào? Có anh chàng nào đẹp trai đến bắt chuyện với nghệ sĩ tài năng không?” Duy trêu chọc, giọng anh vẫn vui vẻ, lạc quan như mọi khi.

Linh bật cười khúc khích, một tiếng cười trong trẻo, hồn nhiên. “Có chứ! Rất nhiều người thú vị. Em có thêm nhiều bạn mới, đặc biệt là Huy, một họa sĩ rất tài năng và cũng là một người bạn tuyệt vời. Anh ấy đã giúp em rất nhiều trong việc hòa nhập và giới thiệu em với cộng đồng nghệ thuật ở đây.” Cô kể về Huy, về cách anh ấy đã ủng hộ và tin tưởng vào khả năng của cô, về những cuộc trò chuyện đầy cảm hứng về nghệ thuật và cuộc sống.

Trong từng lời nói của Linh, Duy cảm nhận được sự hạnh phúc chân thật, sự tự tin rạng ngời. Cô gái mà anh từng thấy yếu đuối, lạc lõng, giờ đây đã trở thành một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết. Cô đã hoàn toàn hòa nhập và thăng hoa trong con đường nghệ thuật ở nước ngoài, trở thành một phiên bản độc lập và tự tin vượt trội.

“Em thấy không? Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà,” Duy nhắc lại câu nói quen thuộc mà anh vẫn hay nói với Linh.

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt ánh lên niềm biết ơn. “Đúng vậy, Duy ạ. Cảm ơn anh đã luôn ở bên em, luôn tin tưởng em.”

Cuộc gọi kéo dài thêm một lúc lâu nữa, Linh chia sẻ chi tiết hơn về cuộc sống mới, về những dự định và ước mơ mà cô đang ấp ủ. Cô đã học được cách yêu bản thân mình trước tiên, học cách theo đuổi những gì trái tim cô mách bảo. Cô không còn cảm thấy mình thiếu thốn, không còn cảm thấy mình phải dựa dẫm vào ai. Cô đã tìm thấy một sự đủ đầy, một sự bình yên đến từ bên trong.

Khánh và Linh, hai con người từng là một phần không thể thiếu của nhau, giờ đây đang bước đi trên hai con đường riêng biệt, nhưng cả hai đều đã tìm thấy hạnh phúc và sự trưởng thành theo cách riêng của mình. Sự mãn nguyện của Khánh và Thu, cùng với sự tự do của Linh và Huy, cho thấy họ đều đã tìm thấy những mối quan hệ phù hợp với bản thân trưởng thành của mình. Họ đã xây dựng cuộc sống hạnh phúc và ý nghĩa theo cách riêng, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, củng cố ý tưởng về một cuộc gặp gỡ trong tương lai sẽ diễn ra trong sự bình thản và tôn trọng. Họ đã hoàn toàn 'tái sinh', trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho tương lai.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free