Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 467: Bình Yên Nơi Tâm Hồn, Tương Lai Mở Lối

...Và giờ đây, cả hai đã thực sự bình yên.

***

Sáng hôm sau, tại căn hộ của Khánh, một khoảng không gian nhỏ bé nhưng đủ đầy sự ấm cúng và an yên, ánh nắng cuối xuân len lỏi qua tấm rèm mỏng, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên dưới, hòa cùng tiếng gió rì rào khẽ lay động tán cây bàng cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm đánh thức thành phố sau một đêm dài. Khánh, như một thói quen đã định hình từ lâu, thức giấc trước Thu. Anh nhẹ nhàng gỡ vòng tay cô ra khỏi eo mình, tránh làm xao động giấc ngủ còn đang say nồng của người phụ nữ bên cạnh. Từng cử chỉ của anh giờ đây đều mang một sự điềm tĩnh, từ tốn, khác hẳn với sự vội vã, nặng nề của Khánh của những năm về trước.

Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm nhẹ lên nền gỗ mát lạnh, mang đến một cảm giác tỉnh táo dễ chịu. Dáng người cao ráo của anh, giờ đây không còn gánh nặng của sự mệt mỏi hay áp lực vô hình, mà toát lên vẻ vững chãi, tự tin. Anh tiến vào bếp, mở tủ lấy chiếc phin cà phê quen thuộc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, đánh thức các giác quan một cách nhẹ nhàng. Anh đổ nước sôi, nhìn những giọt cà phê đen sánh chầm chậm nhỏ xuống, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự mãn nguyện lạ kỳ. Sự mãn nguyện ấy không đến từ một thành tựu vĩ đại nào đó, mà đến từ chính những khoảnh khắc đời thường, giản dị này.

Cầm tách cà phê nóng hổi trên tay, anh bước ra ban công. Khung cảnh thành phố đang từ từ thức giấc hiện ra trước mắt anh. Những tòa nhà cao tầng vẫn còn lấp lánh ánh đèn đêm, hòa cùng ánh bình minh đang dần chiếu rọi, tạo nên một bức tranh đa sắc. Dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, tiếng còi xe vọng lại từ xa xa, nhưng tất cả đều trở nên dịu nhẹ, không còn hối hả, xô bồ như những gì anh từng cảm nhận. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành lướt qua mặt, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó.

Anh đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được sự bình yên này. Cuộc sống của anh trước đây, dù có vẻ ngoài thành công, nhưng bên trong lại đầy rẫy những lo toan, những áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai. Anh đã từng khao khát một điều gì đó mơ hồ, một hạnh phúc mà anh không thể gọi tên, một tương lai mà anh không ngừng cố gắng xây đắp nhưng lại quên mất cách tận hưởng hiện tại. Giờ đây, khi mọi thứ đã qua, khi anh đã học được cách buông bỏ những gánh nặng không cần thiết, học cách trân trọng những giá trị giản dị, anh mới thực sự tìm thấy chính mình, tìm thấy sự an yên mà bấy lâu nay anh vẫn hằng kiếm tìm.

Khánh đưa tách cà phê lên miệng, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng nhẹ hòa quyện với hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng, mang đến một sự thư thái tuyệt vời. Anh lướt điện thoại, không có mục đích cụ thể, chỉ là thói quen buổi sáng. Vô tình, một bài báo nổi bật trên trang tin tức nghệ thuật quốc tế thu hút sự chú ý của anh. Tiêu đề lớn, kèm theo một bức ảnh quen thuộc: "Nghệ sĩ trẻ Linh Phạm rạng rỡ nhận giải thưởng quốc tế danh giá tại Paris, khẳng định dấu ấn Việt trên trường toàn cầu."

Anh dừng lại một chút, ngón tay cái khẽ lướt nhẹ trên màn hình. Trong ảnh, Linh vẫn vậy, mái tóc dài buông xõa, gương mặt trái xoan thanh tú, nhưng ánh mắt cô giờ đây không còn vẻ ưu tư hay khao khát được thấu hiểu. Thay vào đó, nó ánh lên sự tự tin, rạng rỡ và một niềm hạnh phúc viên mãn. Nụ cười của cô không còn mang chút buồn man mác, mà là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy chính mình, đã khẳng định được giá trị của bản thân.

Khánh mỉm cười nhẹ. Một nụ cười rất khẽ, nhưng đủ để lan tỏa sự ấm áp trong lòng anh. Không còn chút gợn buồn, không còn chút tiếc nuối nào vương vấn. Chỉ là sự chấp nhận, sự vui mừng chân thành cho thành công của một người đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời anh. Anh đã từng nghĩ rằng, việc nghe tin về Linh sẽ khuấy động những tầng sâu ký ức, sẽ khiến anh day dứt, nhưng giờ đây, mọi thứ chỉ như một làn gió thoảng qua. Nó không để lại dấu vết gì ngoài một cảm giác bình thản và một lời chúc phúc thầm lặng. Cô đã tự mình tìm thấy con đường, tự mình gặt hái thành công. Cô đã thực sự tìm thấy "mình ở đây", như anh đã từng đọc trong những dòng chữ cuối cùng của một bức thư cũ.

"Anh đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được sự bình yên này," anh thầm nghĩ, ánh mắt vẫn dõi theo bức ảnh Linh trên màn hình. "Nhưng mọi chuyện đã qua, và giờ đây, anh hạnh phúc."

Đúng lúc đó, một vòng tay ấm áp nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc Thu thoang thoảng bên tai anh, mang đến một cảm giác an toàn, quen thuộc.

"Anh dậy sớm thế?" Giọng Thu khẽ khàng, còn mang chút ngái ngủ, nhưng đủ ấm áp để làm tan chảy mọi ưu tư còn sót lại. Cô tựa đầu vào vai anh, cùng anh ngắm nhìn khung cảnh thành phố.

Khánh quay đầu lại, mỉm cười nhìn cô. Khuôn mặt thanh lịch của Thu, đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô, giờ đây đều mang vẻ hiền hòa, bình dị trong ánh nắng sớm. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, đan những ngón tay mình vào ngón tay cô.

"Anh quen rồi," anh đáp, giọng trầm ổn. "Em ngủ thêm chút nữa đi."

"Không sao, em cũng dậy rồi," Thu nói, dụi mặt vào lưng anh. "Nghe mùi cà phê của anh, không dậy cũng phí." Cô ngước lên, ánh mắt tò mò nhìn vào điện thoại anh. "Em cũng đọc bài báo về Linh rồi à? Cô ấy thực sự rất giỏi." Thu nói, giọng điệu không một chút gợn sóng, chỉ là sự công nhận và ngưỡng mộ chân thành.

Khánh gật đầu, ánh mắt vẫn dõi về phía xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang rọi chiếu lên những mái nhà. "Đúng vậy. Cô ấy luôn có tài năng. Anh vui cho cô ấy."

Thu siết nhẹ bàn tay anh, tựa đầu vào vai anh, mỉm cười. "Em cũng thấy vậy. Khi một người phụ nữ tìm thấy con đường của riêng mình, và kiên trì theo đuổi nó, đó là điều đáng trân trọng nhất." Cô dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng điệu sâu lắng, đầy thấu hiểu. "Hơn nữa, em biết anh cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình rồi, Khánh. Em luôn tin tưởng vào anh."

Lời nói của Thu như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn anh. Anh quay người lại, ôm nhẹ cô vào lòng. Cái ôm của anh giờ đây không còn sự gượng gạo, không còn sự vội vã, mà là một cái ôm bình yên, vững chãi, đầy yêu thương và trân trọng. Anh áp má mình vào tóc cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ.

"Cảm ơn em," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm. "Vì đã luôn ở đây, và thấu hiểu anh."

Thu khẽ cười. "Đôi khi, sự im lặng cũng là một câu trả lời," cô nói, nhắc lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa khác – ý nghĩa của sự bình yên và thấu hiểu không cần lời. Cô đã nhìn thấy sự trưởng thành trong anh, nhìn thấy cách anh đối diện với quá khứ một cách bình thản, và cô trân trọng điều đó.

Họ đứng đó một lúc lâu, cùng nhau ngắm nhìn thành phố đang vươn mình đón chào một ngày mới. Ánh nắng vàng dịu hắt lên khuôn mặt họ, làm rạng rỡ nụ cười mãn nguyện của cả hai. Anh đã học được cách trân trọng những gì mình đang có, học cách đặt những viên gạch vững chắc cho cuộc sống hiện tại thay vì mãi nhìn về những mảnh vỡ của quá khứ. Khánh nhận ra, anh và Linh, hai con người từng là một phần không thể thiếu của nhau, giờ đây đã thực sự bước đi trên hai con đường riêng biệt, nhưng cả hai đều đã tìm thấy hạnh phúc và sự trưởng thành theo cách riêng của mình. Sự mãn nguyện của anh với Thu, cùng với sự tự do và vinh quang của Linh, cho thấy họ đều đã tìm thấy những mối quan hệ và cuộc sống phù hợp với bản thân trưởng thành của mình. Họ đã xây dựng cuộc sống hạnh phúc và ý nghĩa theo cách riêng, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, củng cố ý tưởng về một cuộc gặp gỡ trong tương lai sẽ diễn ra trong sự bình thản và tôn trọng. Cả Khánh và Linh đều đã sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ, không còn sợ hãi hay đau khổ. Họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ. Họ đã hoàn toàn 'tái sinh', trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho tương lai. Sự bình thản của Khánh khi nhìn thấy tin tức về Linh, và sự ủng hộ của Thu dành cho anh, củng cố rằng cả hai đang có những mối quan hệ lành mạnh, hỗ trợ cho sự phát triển cá nhân của họ. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười không chỉ dành cho những thành công của bản thân, mà còn cho cả những người đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời anh. Cuộc sống, đôi khi, là chấp nhận rằng không phải hết yêu nên rời đi, mà là yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và giờ đây, cả hai đã thực sự bình yên, trong những khoảnh khắc đời thường, giản dị nhưng đầy ý nghĩa này.

***

Cùng lúc đó, tại một căn hộ nhỏ nhưng đầy chất nghệ thuật ở một khu phố cổ kính của Paris, ánh chiều tà vàng óng như mật ong đang bao phủ khắp không gian. Từ ô cửa sổ lớn nhìn ra, những mái nhà rêu phong, những con hẻm lát đá cổ kính hiện ra như một bức tranh thủy mặc, hòa cùng tiếng chuông nhà thờ vọng lại từ xa và tiếng kèn saxophone êm ái từ một góc phố nào đó. Mùi sơn dầu, mùi vải canvas mới, và hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự sáng tạo và tự do.

Linh đang đứng trước giá vẽ, mái tóc dài mềm mại buộc hờ, vài sợi tóc lòa xòa trước trán. Dáng người thanh mảnh của cô, giờ đây không còn vẻ yếu đuối, mà toát lên sự mạnh mẽ, tự chủ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, từng ánh lên vẻ ưu tư hay khao khát được lắng nghe, giờ đây lại ngập tràn sự tập trung và một niềm hân hoan khó tả. Cô đang chăm chú hoàn thiện bức tranh mới nhất của mình – một bức trừu tượng với gam màu nóng, khắc họa một người phụ nữ đang vươn mình ra khỏi những xiềng xích vô hình, hướng về phía ánh sáng. Từng nét cọ của cô đều chứa đựng sự tự do, sự giải phóng và những cảm xúc thăng hoa. Không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương của ngày xưa, Linh giờ đây là một nghệ sĩ tự tin, độc lập, đã tìm thấy hạnh phúc đích thực trong chính con đường mình đã chọn.

Cô lùi lại vài bước, nghiêng đầu ngắm nhìn tác phẩm của mình. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô đã dồn hết tâm huyết, mọi trải nghiệm và cảm xúc của mình vào bức tranh này. Những nét vẽ mạnh mẽ, dứt khoát, những mảng màu đối lập nhưng hài hòa, tất cả đều nói lên một câu chuyện – câu chuyện về sự tìm kiếm, sự giải thoát và sự tái sinh.

"Mình đã thực sự tìm thấy mình ở đây," Linh thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua từng chi tiết của bức tranh, rồi lại nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. "Trong từng nét cọ, trong từng khoảnh khắc tự do này. Mình không còn phải cố gắng làm hài lòng ai, không còn phải chờ đợi ai thấu hiểu. Mình tự thấu hiểu mình, và điều đó là đủ."

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Linh mỉm cười, biết chắc đó là ai. Cô bước ra mở cửa, và đúng như dự đoán, Huy đang đứng đó, với nụ cười ấm áp quen thuộc. Anh mặc một chiếc áo sơ mi linen màu kem, quần tây ống rộng, toát lên vẻ lãng tử và chất nghệ sĩ. Trên tay anh là một bó hoa baby trắng muốt, điểm xuyết vài bông hồng cam rực rỡ.

"Chào nữ nghệ sĩ tài năng!" Huy nói, giọng điệu đầy khích lệ và ngưỡng mộ. "Anh mang chút hoa đến mừng em, và có tin tốt cho em đây."

Linh đón lấy bó hoa, hít hà mùi hương dịu nhẹ của chúng. "Cảm ơn anh, Huy. Anh vào đi."

Huy bước vào, ánh mắt anh ngay lập tức bị thu hút bởi bức tranh đang dang dở trên giá vẽ. Anh tiến lại gần, chăm chú ngắm nhìn. Đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh lấp lánh sự ngưỡng mộ.

"Wow, Linh! Bức tranh này thật sự... bùng nổ!" Huy thốt lên, giọng điệu chân thành. "Em thực sự đã tìm thấy tiếng nói của mình qua nghệ thuật, Linh ạ. Bức tranh này thật sự truyền cảm hứng. Nó nói lên tất cả những gì em đã trải qua, nhưng không còn là sự đau khổ, mà là sự giải phóng."

Linh mỉm cười, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc. "Em cũng cảm thấy vậy. Em cảm thấy mình chưa bao giờ hạnh phúc và tự do đến thế. Mỗi nét cọ như là một lời giải thoát, một lời khẳng định cho chính bản thân mình." Cô đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt bức tranh, cảm nhận từng vết hằn của màu vẽ. "Em không còn bận tâm đến những định kiến, những kỳ vọng từ bên ngoài nữa. Em chỉ vẽ những gì trái tim em mách bảo."

Huy gật đầu đồng tình. "Đó chính là điều làm nên một nghệ sĩ vĩ đại, Linh ạ. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất. Và em, em đang sống trọn vẹn với nó." Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. "À, suýt nữa anh quên mất tin tốt. Triển lãm 'Echoes of Soul' ở Galerie des Arts sắp tới, họ muốn mời em tham gia với tư cách là nghệ sĩ chính. Họ rất ấn tượng với tác phẩm đoạt giải của em."

Linh mở to mắt, một niềm vui sướng vỡ òa trong cô. "Thật sao, Huy? Nghệ sĩ chính sao?"

"Thật chứ!" Huy cười rạng rỡ. "Họ muốn trưng bày không chỉ bức 'Vươn Mình' mà còn muốn em tạo thêm một vài tác phẩm mới, theo cùng chủ đề. Đây là một cơ hội lớn, Linh. Một bước đệm vững chắc để em khẳng định tên tuổi của mình ở đây."

Linh cảm thấy như một dòng điện chạy qua người. Cô đã từng khao khát được công nhận, được nhìn thấy, nhưng không phải bằng cách chạy theo những chuẩn mực của người khác. Giờ đây, sự công nhận đến một cách tự nhiên, chân thành, từ chính những giá trị mà cô đã tạo ra bằng cả tâm hồn mình.

"Em... em sẽ làm được chứ?" Cô hỏi, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng, dù trong lòng đã tràn đầy nhiệt huyết.

"Chắc chắn rồi!" Huy khẳng định, vỗ nhẹ vào vai cô. "Anh luôn tin vào em. Em có tất cả những gì cần thiết để trở thành một nghệ sĩ lớn. Em có tài năng, có cảm xúc, và quan trọng nhất, em có sự chân thành trong nghệ thuật."

Linh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ. Nụ cười rạng rỡ trở lại trên môi cô, lần này là nụ cười của sự tự tin và quyết tâm. "Vâng, em sẽ làm. Em sẽ dốc hết sức mình."

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh hoàng hôn đã gần như chìm hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn đêm lung linh của Paris. Cô đã từng là một cô gái lạc lõng giữa thành phố lớn, khao khát được yêu thương, được thấu hiểu. Nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy một tình yêu lớn hơn – tình yêu dành cho chính mình, dành cho nghệ thuật, dành cho sự tự do. Cuộc sống ở đây, dù đôi khi có những khó khăn, nhưng nó đã cho cô một không gian để thở, để sống, để sáng tạo mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì.

Cô đã hoàn toàn 'tái sinh', trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho tương lai. Sự tự do tuyệt đối của Linh trong nghệ thuật, và lời khen ngợi, sự ủng hộ của Huy dành cho cô, củng cố rằng cô đang có những mối quan hệ lành mạnh, hỗ trợ cho sự phát triển cá nhân của mình. Cả Khánh và Linh đều cảm thấy hoàn toàn bình yên và mãn nguyện với cuộc sống hiện tại, cho thấy họ đã sẵn sàng đối diện với quá khứ một cách trưởng thành và không đau khổ. Họ đã tìm thấy sự bình yên và chấp nhận quá khứ. Họ đã hoàn toàn 'tái sinh', trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho mọi điều sắp tới. Linh tin rằng, cô đã sẵn sàng cho bất kỳ điều gì cuộc sống mang đến, kể cả một cuộc gặp gỡ định mệnh, bởi vì cô biết, cô đã có tất cả những gì mình cần. Cô đã có chính mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free