Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 468: Khoảnh Khắc Tái Sinh: Bình Yên Trong Tâm Hồn

Cô đã hoàn toàn 'tái sinh', trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, sẵn sàng cho mọi điều sắp tới. Linh tin rằng, cô đã sẵn sàng cho bất kỳ điều gì cuộc sống mang đến, kể cả một cuộc gặp gỡ định mệnh, bởi vì cô biết, cô đã có tất cả những gì mình cần. Cô đã có chính mình.

Nụ cười rạng rỡ của Linh vẫn còn đọng lại trên môi khi Huy rời đi. Anh chàng nghệ sĩ người Pháp đó luôn mang đến một nguồn năng lượng tích cực và sự chân thành đáng quý. Linh đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt bức tranh, cảm nhận từng vết hằn của màu vẽ, từng lớp chồng của thời gian và cảm xúc. Bức tranh này, với những gam màu tươi sáng, rực rỡ, không còn là tiếng than thở của quá khứ, mà là bản giao hưởng của hiện tại, của sự giải phóng. Nó là một phần của cô, một phần của hành trình mà cô đã dũng cảm đi qua.

Gió từ bên ngoài thổi nhẹ vào căn gác mái, mang theo hương thơm của những loài cây dại mọc trên mái nhà lân cận, pha lẫn chút mùi đất ẩm và bụi cũ. Không gian này, tưởng chừng như cô độc và bỏ hoang, lại trở thành vương quốc của riêng cô, nơi cô có thể tự do trải nghiệm, tự do sáng tạo. Những bức tường gạch tróc vữa, mái tôn cũ kỹ đã bạc màu theo năm tháng, không còn là biểu tượng của sự tàn phai, mà là minh chứng cho sức bền bỉ, cho vẻ đẹp ẩn mình trong những điều tưởng chừng như vô giá trị. Vài chiếc đèn lồng nhỏ, được Linh tỉ mẩn chọn lựa và treo lên, bắt đầu tỏa ra ánh sáng vàng dịu khi hoàng hôn dần buông xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn đến lạ thường.

Linh đặt cọ xuống, lùi lại vài bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Đó là một bức tranh trừu tượng, với những dải màu nóng, lạnh đan xen, nhưng lại hòa quyện một cách hài hòa, tạo thành một dòng chảy bất tận của cảm xúc. Ở giữa bức tranh, một hình ảnh mờ ảo của một đóa hoa dại đang vươn mình lên từ kẽ đá, kiên cường và đầy sức sống. Một cảm giác mãn nguyện dâng trào trong cô, không phải là sự tự mãn, mà là một niềm hạnh phúc sâu sắc đến từ bên trong. Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành mơn man trên tóc, mang theo hơi ẩm của buổi chiều tà. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình là một phần của vũ trụ, tự do và không giới hạn.

Khi mở mắt ra, đôi mắt cô lấp lánh sự tự tin và bình yên. Không còn là đôi mắt ưu tư, chất chứa nhiều nỗi niềm như ngày xưa, mà là ánh nhìn của một người đã tìm thấy chính mình, đã hiểu rõ giá trị của bản thân. Cô đưa tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn gỗ cũ kỹ, lướt nhẹ qua màn hình. Dòng thời gian trên mạng xã hội vẫn chảy trôi không ngừng, mang theo vô vàn những câu chuyện, những cuộc đời. Cô lướt qua những bức ảnh của bạn bè, những tin tức thời sự, những quảng cáo lướt qua nhanh chóng. Bỗng nhiên, một bài đăng của một người bạn chung, Nam, hiện lên. Nam đang chia sẻ về một sự kiện xã hội, một buổi tiệc từ thiện mà anh ấy tham dự. Trong bức ảnh, cô thoáng thấy bóng dáng một người quen, một gương mặt từng rất thân thuộc.

Linh không dừng lại. Ngón tay cô vẫn lướt nhẹ nhàng, điềm tĩnh. Không có chút cảm xúc nào trỗi dậy, không một gợn sóng tiếc nuối hay đau khổ. Chỉ là một thoáng nhận ra, rồi lại đi tiếp. Quá khứ, giờ đây, đã thực sự là quá khứ. Nó không còn là sợi dây vô hình ràng buộc cô, không còn là cái bóng đeo bám mỗi bước chân. Nó đã trở thành một phần của câu chuyện, một chương sách đã được gấp lại, để dành chỗ cho những trang mới.

Cô đã từng nghĩ rằng, sự công nhận từ bên ngoài, sự thấu hiểu từ người khác là điều quan trọng nhất. Cô từng khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô từng nói: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, sự hiện diện quan trọng nhất không phải là của ai khác, mà là của chính cô. Cô đã ở đây, trọn vẹn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không còn chờ đợi ai đó đến để hoàn thiện mình, để lấp đầy những khoảng trống. Cô đã tự mình hoàn thiện, tự mình lấp đầy.

Tình yêu với nghệ thuật đã cứu rỗi cô. Nó là một hành trình dài của sự cô độc, của những đêm thức trắng với cọ và màu, của những lần tự vấn và đối mặt với chính mình. Nhưng cũng chính hành trình ấy đã mang lại cho cô sự giải thoát. Cô đã học cách lắng nghe tiếng lòng mình, học cách tin vào bản năng, học cách yêu thương một cách vô điều kiện – không phải với một ai đó, mà với chính sự sáng tạo, với dòng chảy cảm xúc không ngừng nghỉ bên trong.

Lời khen ngợi của Huy, sự tự hào của cô Hạnh, và cả những ánh mắt ngưỡng mộ từ những người xa lạ tại lễ trao giải, tất cả đều là những mảnh ghép quý giá, nhưng chúng không định nghĩa cô. Điều định nghĩa Linh, chính là tâm hồn tự do và khao khát được thể hiện. Cô đã không chạy theo những chuẩn mực của thế giới bên ngoài. Cô đã tạo ra chuẩn mực của riêng mình.

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhường chỗ cho màn đêm buông lơi. Những ánh đèn của Paris bắt đầu lung linh, huyền ảo dưới chân trời. Từ căn gác mái của mình, Linh có thể nhìn thấy một phần thành phố, những ngôi nhà cổ kính, những con phố nhộn nhịp, và cả dòng sông Seine lấp lánh như một dải lụa bạc. Cô đã từng lạc lõng giữa thành phố này, từng cảm thấy mình bé nhỏ và vô nghĩa. Nhưng giờ đây, cô nhìn ngắm nó với một sự bình thản, một niềm yêu mến sâu sắc. Đây là nơi cô đã tìm thấy chính mình, nơi cô đã "tái sinh".

Cô đã không còn là cô gái 27 tuổi nhạy cảm, khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu từ Khánh. Cô đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành, độc lập, tự tin và tràn đầy sức sống ở tuổi 31. Cô đã tự mình lắng nghe, tự mình thấu hiểu, và tự mình tạo nên giá trị.

Linh đứng dậy, tiến về phía cửa sổ, mở toang ra để đón nhận làn gió đêm. Mùi hương của thành phố về đêm, pha lẫn với mùi của những con phố ẩm ướt sau một cơn mưa nhẹ, phả vào mặt cô. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Tựa như một cây non đã đâm chồi nảy lộc sau một mùa đông dài, cô đã vươn mình lên mạnh mẽ, đón lấy ánh nắng mặt trời của một tương lai mới. Cô đã sẵn sàng cho bất kỳ điều gì, không phải vì cô không còn sợ hãi, mà vì cô biết mình đủ mạnh mẽ để đối mặt.

Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho cuộc triển lãm sắp tới, sẵn sàng cho những thử thách mới, và hơn hết, sẵn sàng cho chính bản thân mình. Cô đã không còn loay hoay tìm kiếm câu trả lời từ người khác. Câu trả lời, đã luôn nằm trong cô. Cô đã không phải hết yêu nên rời đi. Cô đã rời đi để tìm thấy chính mình, và giờ đây, cô đã tìm thấy.

***

Cùng lúc đó, cách đó hàng ngàn cây số, ở một thành phố khác cũng đang chìm dần vào hoàng hôn, Khánh đang ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da sang trọng trong căn penthouse của Minh. Ánh chiều tà hắt qua khung cửa kính lớn từ trần đến sàn, nhuộm một màu cam đỏ lên tấm thảm lông mềm mại và những bức tường tông xám tro hiện đại. Từ độ cao này, toàn cảnh thành phố hiện ra như một bức tranh khổng lồ, những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn dần bật sáng, những con đường tấp nập xe cộ giờ đây chỉ còn là những dải sáng mờ ảo.

Khánh vừa hoàn thành một dự án lớn, một hợp đồng đầu tư đầy tiềm năng mà anh đã dồn hết tâm huyết trong suốt nhiều tháng qua. Cảm giác thành công và nhẹ nhõm bao trùm lấy anh, không phải là sự hưng phấn tột độ, mà là một niềm bình yên sâu sắc, một sự thỏa mãn từ bên trong. Anh nhấp một ngụm trà thảo mộc nóng hổi, hương bạc hà và hoa cúc dịu nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi những căng thẳng còn sót lại. Bên cạnh anh, trên chiếc bàn kính đen bóng, là một cuốn sách cũ mà ông Phi đã tặng anh từ rất lâu rồi, cuốn "Thiền và Nghệ thuật sống". Anh đưa tay chạm nhẹ vào bìa sách, cảm nhận từng thớ giấy đã ngả màu thời gian.

"Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, từng là một lời thú tội đầy đau đớn, giờ đây trở thành một lời giải thích rõ ràng cho chính anh. Anh đã từng gánh trên vai quá nhiều áp lực, quá nhiều kỳ vọng. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là một gánh nặng, một điều gì đó cần phải "xây dựng" bằng vật chất, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ. Anh đã vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Và Linh, cô ấy đã khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện thực sự của anh.

Giờ đây, nhìn lại, anh hiểu rằng cả hai đã mắc kẹt trong vòng xoáy của những kỳ vọng không được nói ra, những nhu cầu không được đáp ứng. Anh đã quá mệt mỏi để hỏi han, và cô ấy đã quá buồn để tiếp tục chờ đợi. Nhưng đó không phải là lỗi của bất kỳ ai. Đó là bi kịch của hai tâm hồn, yêu nhau nhưng lại lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống.

Tiếng nhạc lounge nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh hiện đại, những giai điệu chậm rãi, du dương, như vỗ về tâm hồn anh. Từ ban công, tiếng gió rít nhẹ qua cửa sổ kính, hòa cùng tiếng vọng xa xăm của thành phố, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Mùi nước hoa nam tính của Minh, mùi da ghế mới, mùi gỗ sang trọng và thoang thoảng mùi nến thơm cao cấp, tất cả tạo nên một không gian sang trọng, yên tĩnh, nhưng không còn cảm giác cô độc như trước.

Khánh khẽ mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản, khác hẳn với vẻ mệt mỏi, gượng gạo ngày xưa. Đôi mắt sâu của anh không còn nhìn xa xăm với nỗi niềm ưu tư, mà ánh lên vẻ bình yên, tự tin. Anh đã thay đổi rất nhiều. Không chỉ là thành công trong sự nghiệp, mà quan trọng hơn, là sự thay đổi trong chính tâm hồn anh. Ông Phi đã từng nói với anh: "Cháu phải học cách buông bỏ những gì không thuộc về mình, và trân trọng những gì mình đang có. Hạnh phúc không nằm ở đích đến, mà nằm ở hành trình cháu đi, và cách cháu chấp nhận nó."

Anh đã từng chạy đua với thời gian, với những mục tiêu tài chính, với những định nghĩa "thành công" mà xã hội và gia đình áp đặt. Anh đã từng tin rằng phải có được tất cả, phải hoàn hảo, thì mới xứng đáng với tình yêu, với hạnh phúc. Nhưng rồi, anh nhận ra, những điều đó chỉ khiến anh kiệt sức, và đánh mất đi những gì quý giá nhất.

Mối quan hệ với Thu đã dạy anh rất nhiều về sự cân bằng và chia sẻ. Thu không đòi hỏi anh phải là một người hoàn hảo, mà chỉ cần anh là chính mình. Cô ấy yêu anh bằng sự thấu hiểu, bằng sự đồng hành, và bằng cách giúp anh tìm thấy lại sự bình yên trong tâm hồn. Cô ấy không làm anh cảm thấy gánh nặng, mà là một nguồn động lực, một bến đỗ an toàn. "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa," câu nói đó, anh đã nói với Linh. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành một người đàn ông có thể mang lại hạnh phúc, không chỉ cho Thu, mà còn cho chính mình.

Anh đã học cách lắng nghe, không chỉ người khác, mà cả tiếng nói bên trong mình. Anh đã học cách thể hiện cảm xúc, không còn giấu kín những suy nghĩ, những nỗi lo âu. Anh đã học cách chấp nhận sự không hoàn hảo của bản thân, và yêu thương nó. Đó là một hành trình dài, đầy chông gai, nhưng cuối cùng, anh đã tìm thấy ánh sáng ở cuối con đường.

Khánh đứng dậy, bước ra ban công. Gió nhẹ nhàng thổi qua mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của đêm về. Thành phố lấp lánh dưới chân anh, một biển ánh sáng vô tận. Anh đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi là một phần của guồng quay hối hả ấy, bị cuốn vào những lo toan, những áp lực. Nhưng giờ đây, anh nhìn nó với một sự điềm tĩnh, một cái nhìn bao dung. Anh vẫn là một phần của nó, nhưng anh không còn bị nó nuốt chửng.

Anh nhớ lại tin tức về giải thưởng của Linh mà anh tình cờ thấy trên mạng xã hội cách đây không lâu. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Không còn là cảm giác đau buồn hay tiếc nuối, chỉ là một sự chấp nhận bình yên. Anh mừng cho cô ấy. Anh mừng vì cô ấy đã tìm thấy con đường của riêng mình, đã vươn mình mạnh mẽ và tỏa sáng rực rỡ. Không phải hết yêu nên rời đi. Mà là vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó.

Khánh đã hoàn toàn 'tái sinh'. Anh đã trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, một người đàn ông bình yên, tự tin, trọn vẹn và hài lòng với cuộc sống hiện tại. Anh không còn chạy theo những thứ phù phiếm, mà trân trọng những giá trị cốt lõi. Anh đã sẵn sàng cho tương lai, cho những kế hoạch mới với Thu, cho một cuộc sống cân bằng và ý nghĩa. Anh đã sẵn sàng cho bất kỳ điều gì cuộc sống mang đến, kể cả một cuộc gặp gỡ định mệnh với người cũ, bởi vì anh biết, anh đã có tất cả những gì mình cần. Anh đã có chính mình.

Sự bình yên nơi tâm hồn anh, giờ đây, là một dòng sông chảy dài, êm đềm, không còn những cơn sóng dữ dội của quá khứ. Anh đã tìm thấy bến bờ của hạnh phúc, một hạnh phúc được xây dựng từ sự tự chấp nhận và lòng biết ơn. Anh đã không bỏ em. Anh chỉ là đã không còn đủ sức để yêu cho đúng. Nhưng giờ đây, anh đã đủ sức. Đủ sức để yêu, để sống, và để bình yên.

Anh quay trở lại ghế sofa, cầm lấy cuốn sách của ông Phi. Trang sách mở ra ngẫu nhiên, hiện lên một câu nói: "Chỉ khi nào con người chấp nhận sự vô thường, họ mới tìm thấy bình yên thực sự." Anh khẽ gật đầu. Bình yên. Đó chính là điều anh đã tìm thấy. Và anh biết, Linh cũng đã tìm thấy điều đó. Cả hai đã hoàn toàn 'tái sinh' và bình yên, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì trong tương lai. Có lẽ, yêu không còn là lý do đủ mạnh để bắt đầu lại sau khi đã hiểu rõ những giới hạn và những tổn thương không thể tránh khỏi. Nhưng tình yêu, dưới một hình thức khác, đã trở thành động lực để cả hai trưởng thành, để cả hai tìm thấy phiên bản tốt nhất của chính mình.

Khánh nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ ly trà thảo mộc trên tay. Một ngày đã khép lại, và một ngày mới đang chờ đón. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho mọi điều.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free