Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 470: Duyên Phận Ở Lại, Bình Yên Bước Qua

Năm năm trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng qua thung lũng thời gian, đủ để cuốn đi những chiếc lá khô héo của quá khứ, và để lại những mầm xanh non của hy vọng. Trong căn hộ studio của mình, Linh đã đứng nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, cảm nhận sự thanh thản và một niềm vui nội tại. Cùng lúc đó, cách nửa vòng trái đất, Khánh cũng đã đặt ly cà phê nguội xuống, nhẹ nhàng đắp chăn cho Thu, nhận ra một chương mới đang mở ra. Họ đã không quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh. Giờ đây, cả hai đã sẵn sàng cho mọi điều.

***

Nắng trưa đổ lửa xuống con đường Nguyễn Huệ sầm uất của Quận 1, khiến không khí đặc quánh lại, mang theo hơi nóng hầm hập của nhựa đường và tiếng còi xe inh ỏi. Những tia nắng chói chang nhảy múa trên mái ngói rêu phong của những tòa nhà cổ kính mang đậm dấu ấn kiến trúc Pháp, rồi lại lấp lánh trên những tấm kính phản chiếu của các cao ốc hiện đại vươn mình giữa trời xanh. Giữa dòng người hối hả, chen chúc nhau trên vỉa hè, Khánh bước đi chậm rãi, không chút vội vã.

Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt đã ủi phẳng phiu, quần tây màu tối, toát lên vẻ lịch lãm và chuyên nghiệp mà không cần cố gắng. Dáng người anh vẫn cao ráo, nhưng giờ đây có phần vạm vỡ hơn xưa, không còn vẻ gầy gò, khắc khổ vì những áp lực vô hình. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây mang một vẻ bình thản, tĩnh tại, đôi mắt sâu không còn chứa đựng những nỗi lo toan mà thay vào đó là sự tự tin và vững vàng. Anh nhấp một ngụm cà phê take-away, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi, hoà quyện với sự tỉnh táo mà nó mang lại. Hương cà phê thoang thoảng quyện vào mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, và cả mùi nước hoa vương vấn của những người lướt qua. Đó là Sài Gòn, ồn ào và đầy năng lượng, nhưng giờ đây, Khánh có thể cảm nhận nó một cách khác, không còn bị cuốn vào vòng xoáy căng thẳng như những năm tháng trước.

Anh lướt qua một tin nhắn trên điện thoại, là từ Thu. "Anh đến đâu rồi? Em đang đợi ở nhà hàng nhé." Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, không phải là nụ cười gượng gạo hay xã giao, mà là một nụ cười thật sự xuất phát từ sự mãn nguyện. Anh gõ vài chữ trả lời, ngón tay lướt đi dứt khoát và nhanh chóng. Mối quan hệ của anh và Thu, sau ngần ấy năm, đã trở thành một bến đỗ bình yên, nơi anh có thể là chính mình mà không cần phải gồng mình chứng tỏ điều gì. Thu thấu hiểu, kiên nhẫn, và quan trọng hơn, cô ấy chấp nhận con người anh, cả những thành công và những góc khuất. Đó không phải là một tình yêu bùng cháy như thuở ban đầu, mà là một sự gắn kết vững chắc, trưởng thành, được xây dựng trên sự tin tưởng và tôn trọng.

Anh ngẩng đầu nhìn lên những toà nhà chọc trời, những biển hiệu quảng cáo rực rỡ sắc màu, cảm nhận nhịp sống sôi động của thành phố đang chảy tràn trong từng mạch máu. Đã năm năm trôi qua kể từ ngày anh và Linh chia tay, năm năm đủ để anh xây dựng lại mọi thứ, từ sự nghiệp cho đến tâm hồn. Dự án "Green Horizon" mà anh đã dồn tâm huyết đã gặt hái được những thành công vang dội, không chỉ mang lại giá trị kinh tế mà còn góp phần vào sự phát triển bền vững của cộng đồng. Anh đã không còn là chàng trai 29 tuổi trầm tính, ít nói, gánh vác áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình như xưa. Giờ đây, anh là một người đàn ông 34 tuổi, vững chãi, tự tin, và quan trọng nhất là anh đã tìm thấy sự cân bằng cho chính mình.

"Năm năm. Thời gian đã làm nhiều thứ thay đổi, nhưng điều quý giá nhất là mình đã tìm thấy chính mình," Khánh nghĩ thầm, bước chân vẫn đều đặn trên vỉa hè. Anh nhớ lại câu nói của mình ngày ấy, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, giờ đây, không còn là lời biện minh cho sự bất lực, mà là một lời nhắc nhở về một giai đoạn khó khăn đã qua. Giờ đây, anh đã đủ sức. Đủ sức để yêu thương một cách trọn vẹn, đủ sức để sống cuộc đời mình mong muốn, và đủ sức để tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.

Anh khẽ mỉm cười khi bất chợt nhớ đến Linh. Không còn là cảm giác đau buồn hay tiếc nuối, chỉ là một sự chấp nhận bình yên. Anh đã từng tình cờ thấy tin tức về giải thưởng nghệ thuật của cô, và cả buổi triển lãm mà Thu đã nhắc đến. Anh mừng cho cô ấy, thật lòng. Anh mừng vì cô ấy đã tìm thấy con đường của riêng mình, đã vươn mình mạnh mẽ và tỏa sáng rực rỡ. Cuộc chia tay của họ, dù đau đớn, nhưng lại là khởi đầu cho một hành trình tự khám phá, một cuộc "tái sinh" cho cả hai. Anh biết, hạnh phúc có thể đến dưới nhiều hình thức, và không nhất thiết phải là sự đoàn tụ. Anh đã không còn bị ám ảnh bởi những tiếc nuối của quá khứ, mà tập trung vào hiện tại và tương lai độc lập của mình. Bước chân anh vẫn vững chãi, hòa vào dòng người, hướng về phía trước, nơi Thu đang đợi, nơi một chương mới của cuộc đời anh đang chờ đón.

***

Cũng trên một đoạn phố khác không xa, cách đó chỉ vài con đường, Linh đang đi bộ. Ánh nắng chói chang của buổi trưa Sài Gòn dường như không làm giảm đi vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng của cô. Cô mặc một chiếc váy linen màu kem, chất liệu vải tự nhiên mềm mại ôm lấy dáng người thanh mảnh, tôn lên vẻ tự do, phóng khoáng. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc cao gọn gàng, nhưng vài lọn tóc vẫn khẽ bay trong làn gió thoảng qua, tạo nên một vẻ đẹp tự nhiên, không chút cầu kỳ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây không còn ánh lên vẻ ưu tư hay khao khát được thấu hiểu, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ vào bản phác thảo trên tay. Nét bút chì lướt đi uyển chuyển trên trang giấy, ghi lại những khoảnh khắc, những chi tiết kiến trúc, hay đơn giản chỉ là một cái bóng đổ lạ mắt mà cô vô tình bắt gặp trên đường.

Những âm thanh ồn ào của phố thị – tiếng còi xe, tiếng người bán hàng rong, tiếng nhạc xập xình từ các quán cà phê ven đường – dường như không thể chạm tới thế giới nội tâm của cô. Cô chìm đắm trong dòng chảy sáng tạo của riêng mình, mỗi bước chân đều vững chãi và tự tin. Cái cảm giác nhạy cảm dễ tổn thương của Linh ngày xưa đã được thay thế bằng sự độc lập và một niềm tin vững chắc vào giá trị của bản thân. Cô không còn cần ai đó định nghĩa giá trị của mình, không còn chờ đợi sự chấp thuận từ bất cứ ai. Hạnh phúc của cô, giờ đây, là do chính cô tạo ra.

Điện thoại trong túi xách khẽ rung lên. Linh lấy ra, nhìn thoáng qua màn hình. Là Huy. Cô khẽ cười, một nụ cười thật tươi và rạng rỡ, nhưng không nghe máy. Thay vào đó, cô gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Em đang có cảm hứng, lát gọi lại nhé." Huy sẽ hiểu. Anh ấy luôn vậy, luôn tôn trọng không gian riêng và niềm đam mê của cô. Mối quan hệ của họ, cũng như của Khánh và Thu, là một mối quan hệ trưởng thành, không ràng buộc, không áp đặt, mà là sự sẻ chia và thấu hiểu. Huy không phải là người thay thế Khánh, mà là một mảnh ghép phù hợp cho con người Linh của hiện tại, một người đồng hành trên con đường nghệ thuật và cuộc sống. Cô đã từng khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. Giờ đây, cô tự lắng nghe chính mình, tự thấu hiểu những mong muốn sâu thẳm nhất.

"Tự do này, hạnh phúc này, là do chính mình tạo ra. Không cần ai định nghĩa," Linh nghĩ thầm, ánh mắt lướt qua một bức tranh tường graffiti đầy màu sắc trên một con hẻm nhỏ. Cô dừng lại, quan sát thật kỹ từng chi tiết, từng mảng màu, rồi nhanh chóng ghi chú vào bản phác thảo của mình. Mùi sơn dầu thoang thoảng từ bức tường cũ kỹ hòa quyện với mùi ẩm mốc của thời gian và mùi cà phê từ quán bên cạnh, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác độc đáo, kích thích trí tưởng tượng của cô.

Sau năm năm, Linh đã trở thành một nghệ sĩ thành công, với những triển lãm cá nhân gây tiếng vang, đặc biệt là "Echoes of Self" và tác phẩm trung tâm "Vũ Điệu Tự Do" đã nhận được nhiều lời khen ngợi từ giới chuyên môn. Cô đã tìm thấy tiếng nói của riêng mình, thể hiện qua từng nét cọ, từng mảng màu. Cô không còn là cô gái 27 tuổi nhạy cảm, giàu cảm xúc, khao khát được lắng nghe và được cảm nhận sự hiện diện của người yêu. Giờ đây, cô là một người phụ nữ 32 tuổi độc lập, tự tin, và hạnh phúc với con đường mình đã chọn.

Cô nhớ lại câu nói của mình ngày xưa, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Giờ đây, cô hiểu rằng "ở đây" không chỉ là sự hiện diện của một người đàn ông, mà còn là sự hiện diện của chính mình, trọn vẹn và không khiếm khuyết. Cô đã tự "ở đây" cho bản thân mình, tự xây dựng cho mình một thế giới nội tâm phong phú và bình yên. Không phải hết yêu nên rời đi. Mà là vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Giờ đây, cô đã hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó. Tình yêu, dưới một hình thức khác, đã trở thành động lực để cả hai trưởng thành, để cả hai tìm thấy phiên bản tốt nhất của mình.

Linh tiếp tục bước đi, nụ cười tự tại vẫn nở trên môi. Ánh nắng gắt vẫn chiếu xuống, nhưng cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm, thanh thản trong từng tế bào. Cô đã sẵn sàng cho mọi điều phía trước, với một tâm thế bình thản và trái tim rộng mở.

***

Tại một giao lộ lớn, nơi dòng người và xe cộ như những con sóng không ngừng xô đẩy, tạo nên một biển người mênh mông, ồn ào. Tiếng còi xe hòa cùng tiếng động cơ gầm rú, tiếng người rao hàng, tiếng trò chuyện xôn xao, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đặc trưng của Sài Gòn. Nắng trưa vẫn chói chang, hắt những vệt sáng vàng óng lên mọi thứ, khiến không gian dường như bốc hơi.

Khánh, từ một hướng, bước xuống vỉa hè. Anh vừa nhấp cạn ly cà phê, bỏ nó vào thùng rác gần đó. Ánh mắt anh lướt qua đám đông, tìm kiếm một taxi trống. Cùng lúc đó, từ hướng đối diện, Linh cũng đang bước tới, bản phác thảo vẫn khẽ đung đưa trong tay. Cô đang định băng qua đường để đến một cửa hàng vật liệu vẽ gần đó.

Giữa dòng người qua lại như mắc cửi, trong khoảnh khắc cả hai đang chờ đèn tín hiệu giao thông chuyển màu, ánh mắt họ bất ngờ chạm nhau. Khoảng cách giữa họ, chỉ vài mét, dường như bị nuốt chửng bởi sự nhận ra đột ngột nhưng không hề gây sốc. Không có sự giật mình, không có sự né tránh, chỉ là một cái nhận ra nhẹ nhàng, bình thản. Thời gian như chậm lại vài nhịp. Tiếng ồn ào của phố thị bỗng chốc trở nên mờ nhạt, như thể một tấm màn vô hình đã được kéo xuống, tạo ra một không gian riêng tư giữa hai người.

Họ dừng chân, giữa dòng chảy hối hả của phố thị. Một sự im lặng ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa bao trùm. Khánh là người phá vỡ sự im lặng trước, giọng anh trầm ấm, rõ ràng nhưng không quá lớn, đủ để Linh nghe thấy giữa tiếng ồn ào.

"Chào Linh."

Linh khẽ chớp mắt, đôi môi hé nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy không mang theo chút bi lụy hay day dứt nào của quá khứ, chỉ là sự thanh thản và một chút hoài niệm dịu dàng.

"Chào Khánh." Giọng cô vẫn dịu dàng như xưa, nhưng giờ đây nó vững vàng hơn, không còn chút run rẩy hay yếu đuối.

Ánh mắt họ giao nhau, không tránh né, không soi mói, chỉ là sự thấu hiểu vô ngôn về một hành trình đã qua và những gì họ đã trở thành. Một cái gật đầu nhẹ, một nụ cười bình yên hơn xuất hiện trên môi cả hai. Có lẽ, trong khoảnh khắc đó, họ đều nhận ra rằng mình đã thực sự vượt qua.

Khánh, với vẻ quan tâm chân thành, hỏi: "Em khỏe không?"

Linh mỉm cười đáp: "Em khỏe. Anh thì sao?"

"Anh cũng tốt." Khánh trả lời, ánh mắt anh hơi nheo lại dưới cái nắng gay gắt, nhưng nét mặt vẫn thư thái.

Không cần thêm lời nào. Không cần kể lể về những thành công, những khó khăn, hay những mối quan hệ mới. Chỉ cần những câu hỏi thăm đơn giản, nhưng chứa đựng cả một hành trình dài của sự trưởng thành và chấp nhận. Họ đã tìm thấy sự bình yên. Họ đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Và điều đó, trong khoảnh khắc này, là đủ.

Linh là người khẽ nhích chân trước, như một dấu hiệu ngầm cho sự tiếp tục. "Vậy nhé, anh đi nhé."

Khánh gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn ấm áp. "Ừ, em đi nhé."

Không một cái ôm, không một cái nắm tay, không một lời hẹn ước cho cuộc gặp gỡ tiếp theo. Chỉ là một cái gật đầu, một nụ cười cuối cùng, rồi cả hai hòa vào dòng người, tiếp tục con đường của riêng mình. Bóng dáng họ dần khuất vào đám đông, mỗi người một hướng, không một lần ngoảnh lại.

Ánh nắng vẫn chói chang, tiếng còi xe vẫn vang vọng, nhưng trong lòng Khánh và Linh, mọi thứ dường như đã lắng lại. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy, chỉ vỏn vẹn vài câu chào hỏi, nhưng lại là minh chứng rõ ràng nhất cho sự trưởng thành trọn vẹn và chấp nhận hạnh phúc của riêng mỗi người. Họ đã không quay lại, không phải vì hết yêu, mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh để bắt đầu lại sau khi đã hiểu rõ những giới hạn và những tổn thương không thể tránh khỏi. Nhưng tình yêu, dưới một hình thức khác, đã trở thành động lực để cả hai trưởng thành, để cả hai tìm thấy phiên bản tốt nhất của chính mình.

Họ đã vượt qua những giới hạn, những tổn thương không thể tránh khỏi, và đứng vững trên đôi chân của chính mình. Sự bình yên và mãn nguyện tuyệt đối của cả hai cho thấy họ đã đạt đến đỉnh điểm của quá trình "tái sinh", và giờ đây, mỗi người đang tiếp tục hành trình hạnh phúc và thành công của riêng mình. Cuộc gặp gỡ này không phải là một dấu chấm hết, mà là một dấu ba chấm, mở ra một chương mới trong cuộc đời của cả hai, không còn bị ám ảnh bởi những tiếc nuối của quá khứ mà tập trung vào hiện tại và tương lai độc lập của mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free