Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 471: Nghệ Sĩ Bình Yên: Sắc Màu Cuộc Sống Mới Của Linh

Ánh nắng trưa gay gắt của Sài Gòn, vốn dĩ chói chang và oi ả, nay dường như lại mang một sắc thái khác trong tâm trí Linh. Sau cái gật đầu và nụ cười bình yên trao cho Khánh giữa dòng người hối hả, cô không hề ngoảnh lại. Bước chân cô vẫn đều đặn, nhịp nhàng hướng về phía cửa hàng vật liệu vẽ quen thuộc. Sự tĩnh lặng trong lòng không phải là trống rỗng, mà là một không gian đã được lấp đầy bằng những điều ý nghĩa khác, nơi không còn chỗ cho những tiếc nuối hay day dứt của quá khứ. Cuộc gặp gỡ vừa rồi, giống như một nốt nhạc dịu nhẹ vang lên giữa bản giao hưởng ồn ã của phố thị, rồi tan biến, để lại một dư âm không buồn, không vui, chỉ là sự xác nhận cho một chặng đường đã qua và một bình yên đã tìm thấy.

Đến khi những bản phác thảo trên tay cô được gói ghém cẩn thận trong một túi giấy kraft, và ly cà phê sữa đá mát lạnh tan dần trong tay, Linh mới cho phép mình thả lỏng hoàn toàn. Cô không vội vã trở lại Phòng trưng bày Insight, nơi cô Hạnh đang đợi, mà chọn cách tản bộ qua những con hẻm nhỏ quen thuộc, tránh xa cái nắng gắt và dòng xe cộ. Mùi hương của hoa sữa cuối mùa vương vấn đâu đó, quyện với mùi thức ăn đường phố và chút ẩm ướt từ những vũng nước đọng sau cơn mưa chiều qua. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng đầy thứ không khí đặc trưng của thành phố này, một thứ không khí đôi khi ngột ngạt nhưng lại đầy sức sống, đầy những câu chuyện không bao giờ kể hết.

Năm năm. Một quãng thời gian đủ dài để dòng sông đổi dòng, đủ dài để một hạt mầm bé nhỏ vươn mình thành cây cổ thụ, và cũng đủ dài để một trái tim từng tan vỡ tìm lại được nhịp đập bình yên của chính nó. Linh của hiện tại, ở tuổi ba mươi hai, không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương như ngày nào. Dáng người cô vẫn thanh mảnh, nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây đã chứa đựng một sự tự tin, một chiều sâu mà thời gian và những trải nghiệm đã gọt giũa. Mái tóc dài mềm mại vẫn buông xõa tự nhiên, nhưng cách cô cài một chiếc kẹp gỗ đơn giản hay chọn một chiếc váy linen màu be nhã nhặn đã toát lên vẻ thanh lịch, tinh tế. Cô không còn cố gắng tìm kiếm sự an toàn hay lời khẳng định từ người khác, bởi vì cô đã tự tìm thấy nó ở bên trong mình.

Khi trở về căn hộ của mình vào tối muộn, Linh buông mình xuống chiếc sofa êm ái, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. Căn hộ của cô, tọa lạc trong một chung cư kiểu cũ đã được tân trang lại, là một không gian mà cô đã tự tay kiến tạo nên. Nội thất tối giản nhưng tinh tế, với tông màu pastel dịu nhẹ của tường và những món đồ trang trí gốm sứ thủ công. Ban công nhỏ xinh xắn tràn ngập sắc xanh của giàn hoa nhài đang độ khoe sắc, hương thơm dịu dàng của chúng len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng. Ánh sáng từ đèn lồng giấy thả nhẹ nhàng xuống, tạo nên một bầu không khí ấm áp, yên bình. Cô bật một bản nhạc jazz không lời quen thuộc, tiếng saxophone trầm bổng chảy tràn trong không gian, vuốt ve tâm hồn cô sau một ngày dài.

Linh pha cho mình một tách trà hoa cúc nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ lớn, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Tay cô cầm một cuốn sách cũ, nhưng mắt cô lại lơ đãng nhìn ra ngoài khung cửa kính. Những dòng màu trên bức tranh dang dở đặt trên giá vẽ gần đó như đang gọi mời. Cô đã mất một khoảng thời gian dài để hiểu rằng nghệ thuật không chỉ là một công việc, mà còn là một liệu pháp, một cách để cô tự chữa lành và thể hiện chính mình.

Khoảnh khắc gặp Khánh thoáng qua trong tâm trí cô một lần nữa. Một kỷ niệm không còn đau đáu, không còn là vết cứa sâu vào trái tim, mà chỉ như một trang sách cũ đã được lật qua. “Anh khỏe không? Anh cũng tốt.” Những lời hỏi thăm đơn giản ấy, không có sự gượng gạo, không có chút tiếc nuối. Nó là minh chứng cho sự trưởng thành của cả hai, sự chấp nhận rằng có những người, dù từng rất quan trọng, nhưng con đường của họ sẽ rẽ đôi. Linh khẽ mỉm cười, nụ cười ấy thật sự thanh thản. Cô đã không còn cố gắng níu giữ những mảnh vỡ, mà đã tự tay xây dựng một lâu đài mới cho riêng mình, từ những viên gạch của sự độc lập và bình yên nội tại.

Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận từng hơi thở ra vào cơ thể. Đây là thói quen cô đã duy trì suốt nhiều năm qua, một cách để kết nối với bản thân, để xua tan mọi tạp niệm và tìm thấy sự tĩnh tại. Thiền định đã giúp cô nhận ra rằng hạnh phúc không phải là điểm đến, mà là hành trình, là sự chấp nhận mọi cung bậc cảm xúc, cả niềm vui lẫn nỗi buồn. Nó không phải là việc có được mọi thứ mình muốn, mà là trân trọng những gì mình đang có. Và Linh, ở thời điểm hiện tại, đang có một cuộc sống mà cô đã từng khao khát – một cuộc sống tự do, đầy sáng tạo và bình yên.

“Không phải hết yêu nên rời đi. Yêu không còn là lý do đủ mạnh.” Câu nói ấy, từng là nỗi ám ảnh, giờ đây lại trở thành một chân lý mà cô đã thấu hiểu sâu sắc. Cô đã từng khao khát được Khánh ở bên cạnh, được anh chọn, được anh hiện diện. Nhưng rồi cô nhận ra, sự hiện diện ấy phải đến từ cả hai phía, phải là một dòng chảy không ngừng của cảm xúc và sự thấu hiểu. Khi dòng chảy ấy bị tắc nghẽn, khi một người không còn đủ sức để yêu cho đúng, thì việc buông tay, dù đau đớn, lại là cách tốt nhất để cả hai không làm tổn thương nhau thêm nữa.

Mở mắt ra, Linh cảm thấy tinh thần sảng khoái, tâm trí minh mẫn. Cô đứng dậy, tiến đến giá vẽ. Bức tranh dang dở là một bức trừu tượng, với những dải màu mạnh mẽ nhưng lại hòa quyện vào nhau một cách hài hòa, tượng trưng cho những cảm xúc phức tạp của cuộc sống. Cô cầm cọ, chấm vào màu xanh lam đậm, rồi thêm một nét vàng tươi. Cảm giác mềm mại của cọ lướt trên canvas, mùi sơn dầu đặc trưng xộc vào mũi, tất cả đều quen thuộc, đều là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Cô chìm đắm hoàn toàn vào thế giới của màu sắc và đường nét, nơi cô có thể tự do thể hiện mọi cung bậc cảm xúc, mọi suy tư của mình mà không cần bất kỳ lời nói nào. Giữa không gian yên bình của căn hộ, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và tiếng cọ vẽ sột soạt, như những thì thầm của tâm hồn cô đang được giải phóng.

***

Buổi chiều hôm sau, Linh đến Phòng trưng bày nghệ thuật Insight sớm hơn thường lệ. Đây là một không gian hiện đại, với những bức tường trắng tinh khôi và hệ thống chiếu sáng được thiết kế đặc biệt để làm nổi bật từng chi tiết của tác phẩm nghệ thuật. Tiếng bước chân cô nhẹ nhàng trên sàn gỗ bóng loáng, vang vọng trong không gian yên tĩnh. Mùi sơn dầu thoang thoảng quyện với mùi không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy cảm hứng.

Cô Hạnh, người mentor đáng kính của Linh, và Huy, một đồng nghiệp kiêm bạn bè thân thiết, đã chờ sẵn. Cô Hạnh, với mái tóc búi cao gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng tinh tế, vẫn giữ được phong thái nhẹ nhàng nhưng kiên định. Đôi mắt bà ánh lên vẻ tự hào khi nhìn thấy Linh. Huy, với vẻ ngoài lãng tử, ăn mặc có gu, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ, nở nụ cười ấm áp khi thấy cô. Anh là người luôn dành cho Linh sự ngưỡng mộ và những góp ý tinh tế, giúp cô phát triển hơn trong con đường nghệ thuật.

“Linh, con đến rồi!” Cô Hạnh chào đón, giọng nói bà vẫn dịu dàng như ngày nào. “Chúng ta có thể bắt đầu được chưa?”

Linh gật đầu, đặt chiếc túi phác thảo xuống bàn. “Vâng, con sẵn sàng rồi ạ.”

Cô trải những bản phác thảo của mình lên mặt bàn lớn, từng đường nét, từng mảng màu đều được vẽ một cách tỉ mỉ, cẩn trọng. “Triển lãm lần này, con muốn đặt tên là ‘Tiếng Vọng Từ Bên Trong’,” Linh bắt đầu, giọng cô tự tin và vững vàng. “Nó là hành trình con đi tìm lại chính mình, sau những mất mát, sau những đổ vỡ. Mỗi bức tranh là một cung bậc cảm xúc, từ nỗi đau, sự cô đơn, đến sự chấp nhận, và cuối cùng là bình yên.”

Cô Hạnh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. “Rất sâu sắc, Linh ạ. Cô thấy con đã tiến bộ rất nhiều, không chỉ về kỹ thuật mà còn cả về chiều sâu cảm xúc. Con đã thực sự tìm thấy tiếng nói của chính mình qua nghệ thuật.” Bà chậm rãi nói, ánh mắt bà tràn đầy sự khích lệ. “Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn, và con đã làm rất tốt điều đó.”

Huy đưa tay chạm nhẹ vào một bản phác thảo hình ảnh một người phụ nữ đứng giữa không gian rộng lớn, ánh mắt nhìn xa xăm nhưng không hề trống rỗng. “Em đã nắm bắt được sự cô đơn nhưng không hề yếu đuối, Linh ạ. Đây là một bức tranh rất có sức nặng. Nó cho thấy sự giải thoát khỏi những ràng buộc cũ, và một khởi đầu mới.”

Linh nhìn Huy, đôi môi khẽ nở một nụ cười. “Cảm ơn anh, Huy. Em đã mất rất nhiều thời gian để thực sự cảm nhận được điều đó. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, và em đã học được cách biến những cảm xúc tiêu cực thành năng lượng sáng tạo.”

Huy gật đầu đồng tình. “Đúng vậy. Anh thấy em đã thực sự trưởng thành. Các nét vẽ của em giờ đây mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, nhưng vẫn giữ được sự tinh tế và nhạy cảm vốn có. Anh tin rằng triển lãm này sẽ là một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp của em.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Linh một cách tinh tế, như muốn nói điều gì đó sâu sắc hơn nhưng rồi lại thôi. Mối quan hệ giữa họ, không chỉ dừng lại ở sự đồng điệu trong nghệ thuật, mà còn là một sợi dây gắn kết của sự thấu hiểu và tôn trọng. Huy luôn là người quan tâm và ngưỡng mộ Linh, không chỉ với tư cách một nghệ sĩ, mà còn là một người phụ nữ. Anh đã luôn ở đó, không quá gần cũng không quá xa, đủ để Linh cảm nhận được sự ủng hộ chân thành.

Linh bắt đầu giải thích chi tiết hơn về ý nghĩa của từng tác phẩm, về cách cô sử dụng màu sắc, ánh sáng và bố cục để truyền tải thông điệp. Cô nói về bức tranh trung tâm, một tác phẩm trừu tượng với những gam màu nóng và lạnh đan xen, tượng trưng cho những cuộc đấu tranh nội tâm và sự hòa hợp cuối cùng. “Bức tranh này, em gọi là ‘Hòa Ca Của Bản Ngã’,” cô nói, giọng đầy nhiệt huyết. “Nó là sự chấp nhận mọi khía cạnh của bản thân, cả những điều yếu đuối và những điều mạnh mẽ. Nó là lời khẳng định rằng em không cần phải hoàn hảo, em chỉ cần là chính em.”

Cô Hạnh gật đầu hài lòng. “Rất hay, Linh. Cô rất mong chờ được thấy những tác phẩm này được trưng bày. Cô tin rằng chúng sẽ chạm đến trái tim của rất nhiều người.”

Cuộc họp kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, với những cuộc thảo luận sôi nổi về cách sắp đặt tác phẩm, v�� chiến lược truyền thông và về những chi tiết nhỏ nhất để đảm bảo triển lãm thành công nhất. Linh cảm thấy tràn đầy năng lượng và hứng khởi. Cô yêu công việc này, yêu cảm giác được sáng tạo, được chia sẻ những câu chuyện của mình qua từng nét cọ. Cô đã tìm thấy một mục đích, một niềm đam mê mà không phụ thuộc vào bất kỳ ai khác. Sự nghiệp nghệ thuật của cô giờ đây không chỉ là một cách kiếm sống, mà còn là bản thể, là tiếng nói của chính cô.

***

Chiều tối, khi những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, Linh quyết định ghé qua quán cà phê “Hồi Ức” quen thuộc. Đây là một quán cà phê được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ, với tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ và những chiếc đèn lồng giấy mang ánh sáng vàng dịu. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc máy đĩa than cũ kỹ, xen lẫn tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách.

Duy, người bạn thân từ thời đại học của Linh, đã ngồi đợi cô ở một góc ban công nhỏ nhìn xuống con hẻm. Duy vẫn cao ráo, với nụ cười tươi tắn và phong cách thời trang trẻ trung. Anh là người bạn luôn ủng hộ Linh, luôn mang đến sự vui vẻ và lạc quan.

“Chào Linh, cậu đến rồi!” Duy vẫy tay, nụ cười rạng rỡ. “Trời đổ mưa rồi đấy, may mà cậu đến kịp.”

Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện anh, cảm nhận hơi lạnh từ những giọt mưa hắt vào từ bên ngoài. “May thật. Mưa Sài Gòn cứ bất chợt vậy đấy.” Cô gọi một ly bạc xỉu nóng, và Duy gọi thêm một phần bánh tiramisu.

“Này, tớ nghe nói triển lãm của cậu sắp tới hoành tráng lắm đấy nhé,” Duy nói, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. “Cô Hạnh cứ khen mãi, bảo cậu giờ đã là một nghệ sĩ thực thụ rồi. Tớ mừng cho cậu quá, Linh ạ.”

Linh khẽ mỉm cười, cảm thấy ấm áp trong lòng. “Cảm ơn cậu, Duy. Tớ cũng không ngờ mình có thể đi xa đến thế này.”

“Không ngờ cái gì mà không ngờ,” Duy cười lớn, “Cậu có tài mà, chỉ là trước đây cứ mãi quẩn quanh với những chuyện đâu đâu. Nhìn cậu bây giờ, tớ thực sự mừng cho cậu, Linh ạ. Cậu đã tìm thấy chính mình rồi.”

Linh nhâm nhi ngụm bạc xỉu nóng, cảm nhận vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với vị ngọt của sữa. “Đúng vậy, Duy. Bình yên đến từ bên trong, không phải từ ai đó ban tặng.” Cô nói, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang trượt dài trên tấm kính, tạo thành những vệt sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường. “Tớ đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải là có một người ở bên cạnh, phải có một gia đình hoàn hảo. Nhưng rồi tớ nhận ra, hạnh phúc là khi mình được là chính mình, được làm điều mình yêu thích, và được bình yên với những lựa chọn của mình.”

Duy gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Cậu nói đúng. Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà. Tớ thấy cậu giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết, tràn đầy năng lượng và sự tự tin.” Anh nói, rồi ngả người ra sau ghế, nhìn Linh đầy trìu mến. “Thật tốt khi thấy cậu hạnh phúc, Linh.”

Họ trò chuyện thêm nhiều chuyện khác, từ những dự định công việc của Duy, đến những câu chuyện vui về bạn bè chung. Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài, tiếng nhạc jazz du dương, và mùi cà phê thơm lừng, tất cả tạo nên một không gian ấm cúng, riêng tư. Linh cảm thấy lòng mình thật sự nhẹ nhõm và mãn nguyện. Cô đã không còn áp lực hay tìm kiếm sự lấp đầy từ người khác. Cô đã tự mình kiến tạo nên một cuộc sống đầy màu sắc, đầy ý nghĩa, và quan trọng nhất, là một cuộc sống mà cô hoàn toàn kiểm soát được.

Cuộc gặp gỡ với Khánh sáng nay, giờ đây, chỉ còn là một ký ức xa xăm, không còn chút gợn sóng nào trong tâm hồn Linh. Nó chỉ càng khẳng định thêm rằng, cô đã thực sự bước qua, đã thực sự trưởng thành. Tình yêu, dưới một hình thức khác, đã trở thành động lực để cô tìm thấy phiên bản tốt nhất của chính mình. Sự bình yên của Linh, không chỉ ở bề ngoài mà còn trong nội tâm, cho thấy cô đã hoàn toàn sẵn sàng đối diện với mọi điều trong tương lai mà không còn vết thương lòng. Triển lãm nghệ thuật sắp tới của cô sẽ là một dấu mốc quan trọng, một lời khẳng định cho hành trình tìm lại bản ngã, cho sự độc lập và niềm hạnh phúc mà cô đã tự mình tạo dựng. Có lẽ, những sắc màu rực rỡ trên bức tranh của cô chính là phản chiếu của cuộc sống mới mà cô đang vẽ nên, một cuộc sống không cần ai tô điểm thêm, bởi chính cô đã là một kiệt tác.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free