Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 472: Kiến Trúc Sư Của Thời Gian: Thành Tựu Và Khoảng Lặng Của Khánh

Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng rì rầm trao đổi, tiếng máy pha cà phê tự động rít lên từng đợt, và đâu đó văng vẳng giai điệu acoustic dịu nhẹ từ một góc nhỏ nào đó trong văn phòng. Tất cả hòa quyện tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của buổi sáng thứ Ba tại "DreamWeaver" – công ty thiết kế kiến trúc đang vươn mình mạnh mẽ giữa lòng Sài Gòn. Ánh nắng tháng Năm gay gắt bên ngoài bị tấm kính cường lực và hệ thống điều hòa tiên tiến lọc lại, chỉ còn là những vệt sáng vàng nhạt nhảy múa trên sàn đá cẩm thạch trắng. Không khí bên trong mát mẻ, dễ chịu, phảng phất mùi cà phê rang xay mới và một chút hương gỗ từ những vật liệu mẫu được trưng bày. Đây là một không gian mở, hiện đại, nơi sự sáng tạo và chuyên nghiệp giao thoa, nơi mỗi góc làm việc đều được bố trí khoa học, với những chậu cây xanh nhỏ nhắn mang lại sức sống và cảm hứng.

Khánh ngồi ở vị trí chủ tọa chiếc bàn họp dài bằng gỗ sồi nguyên khối. Anh giờ đây đã là Phó Giám đốc thiết kế, cánh tay phải đắc lực của Giám đốc điều hành, và là người dẫn dắt nhiều dự án trọng điểm của công ty. Vẻ ngoài của anh vẫn giữ được nét trầm tĩnh cố hữu, nhưng sự mệt mỏi từng hằn sâu trên khuôn mặt đã được thay thế bằng một phong thái điềm đạm, tự tin. Đôi mắt sâu, ngày nào còn chất chứa ưu tư, giờ đây sắc bén và đầy quyết đoán khi anh tập trung vào màn hình lớn đang chiếu bản vẽ 3D phức tạp của một khu phức hợp thương mại – căn hộ cao cấp. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, chiếc áo sơ mi xanh than được là phẳng phiu, và chiếc đồng hồ đeo tay tối giản càng tôn lên vẻ lịch lãm, chuyên nghiệp của một kiến trúc sư thành đạt. Anh lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ hoặc nhíu mày suy nghĩ, thể hiện sự kiểm soát tuyệt đối đối với luồng thông tin.

Bên cạnh anh là Thu, Trưởng phòng Dự án, cô ấy trông thanh lịch trong bộ váy công sở màu be, mái tóc búi cao gọn gàng. Đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp của cô ấy luôn dõi theo từng chi tiết trên màn hình. Đối diện là Long, một thực tập sinh mới ra trường, gương mặt còn non nớt nhưng đôi mắt tràn đầy sự háo hức và nhiệt huyết. Cậu ta đang trình bày một phần giải pháp kỹ thuật với giọng nói còn đôi chút rụt rè.

“Vấn đề kết cấu ở phân đoạn này, Long, em đã xem xét kỹ giải pháp thay thế chưa?” Khánh nói, giọng anh trầm ấm nhưng rõ ràng, không lẫn vào tiếng ồn xung quanh. Anh dùng bút laser chỉ vào một điểm trên màn hình, nơi các đường nét 3D giao nhau chằng chịt. “Anh thấy phương án hiện tại hơi tốn kém về vật liệu và cũng chưa thực sự tối ưu về mặt thẩm mỹ. Chúng ta cần tìm một giải pháp vừa đảm bảo an toàn, vừa tiết kiệm chi phí mà vẫn giữ được ý đồ thiết kế ban đầu.”

Long khẽ giật mình, vội vàng gật đầu: “Dạ, em đã thử nghiệm một vài phương án khác rồi ạ, nhưng vẫn chưa tìm được cái nào thực sự đột phá. Em đang nghiên cứu thêm về vật liệu composite mới có thể áp dụng cho khu vực này.”

Thu nhẹ nhàng tiếp lời, ánh mắt cô lướt qua Khánh như một tia nắng ấm: “Em nghĩ chúng ta có thể tối ưu hóa vật liệu ở đây để giảm chi phí mà vẫn đảm bảo tính thẩm mỹ, Khánh ạ. Thay vì sử dụng thép cường độ cao cho toàn bộ dầm, chúng ta có thể kết hợp với bê tông ứng lực trước ở một số đoạn chịu lực ít hơn, hoặc thậm chí là sử dụng hệ khung vỏ nhẹ hơn cho các tầng trên cao. Điều này sẽ giúp giảm tải trọng tổng thể và cả chi phí xây dựng.” Cô nói một cách rành mạch, tự tin, nhưng vẫn giữ được sự mềm mại trong giọng điệu.

Khánh nhìn Thu, một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi anh. Đó là nụ cười của sự tán đồng, của sự tin tưởng. “Ý tưởng hay. Hãy chuẩn bị một báo cáo chi tiết hơn về phương án đó, kèm theo phân tích chi phí và hiệu quả chịu lực. Long, em hỗ trợ Thu trong việc này. Anh muốn có kết quả trước cuối tuần.”

Long vui vẻ gật đầu: “Dạ vâng, em sẽ cố gắng hết sức ạ!” Ánh mắt cậu ta sáng lên, tràn đầy quyết tâm.

Khánh quay lại với màn hình, tiếp tục phân tích các chi tiết khác của dự án. Anh đã đi qua một chặng đường dài để đến được vị trí này. Năm năm trước, anh còn đang chật vật với áp lực tài chính, với những kỳ vọng đè nặng từ gia đình, với một tương lai bấp bênh và một tình yêu tưởng chừng không thể cứu vãn. Giờ đây, anh không còn phải lo lắng về việc "không đủ sức để yêu cho đúng" hay "không còn là người khiến em hạnh phúc nữa". Anh đã học được cách xây dựng hạnh phúc của riêng mình, bằng chính nỗ lực và tài năng của mình.

Mỗi bản vẽ, mỗi dự án anh thực hiện đều là một phần của hành trình đó. Anh tìm thấy sự thỏa mãn trong việc kiến tạo, trong việc biến những ý tưởng trừu tượng thành những công trình vững chãi, hữu hình. Anh không còn vội vã, không còn căng thẳng đến mức bỏ quên bản thân. Anh vẫn là Khánh của ngày xưa, trầm tính và ít nói, nhưng sâu sắc hơn, điềm tĩnh hơn. Anh hiểu rằng, sự nghiệp không chỉ là tiền bạc, mà là sự tự do, là khả năng theo đuổi đam mê, là sự công nhận từ những người xung quanh. Và anh đã có tất cả những điều đó.

Cuộc họp tiếp tục với những thảo luận sôi nổi về vật liệu bền vững, về công nghệ xây dựng thông minh, về việc tối ưu hóa không gian xanh cho cư dân. Khánh dẫn dắt buổi họp một cách khéo léo, đôi khi đặt ra những câu hỏi hóc búa để khuyến khích tư duy phản biện, đôi khi lại đưa ra những gợi ý bất ngờ mở ra hướng đi mới. Anh đã xây dựng một đội ngũ làm việc không chỉ chuyên nghiệp mà còn gắn kết, nơi mọi người đều được khuyến khích phát huy tối đa năng lực của mình. Anh nhìn các đồng nghiệp trẻ đang hăng say trình bày, thấy được hình ảnh của mình những năm về trước, nhưng giờ đây, anh đứng ở một vị trí khác – vị trí của người dẫn dắt, của người truyền cảm hứng. Một cảm giác hài lòng, không hề kiêu ngạo, lặng lẽ dâng lên trong lòng anh. Anh đã thực sự tìm thấy sự bình yên trong công việc, trong những thành tựu mà anh tự tay gầy dựng.

***

Nhà hàng Pháp "Le Jardin Secret" nằm ẩn mình trong một con hẻm yên tĩnh ở Quận 3, tránh xa sự ồn ào của phố thị. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói đỏ thẫm, những khung cửa sổ vòm duyên dáng và bức tường rêu phong tạo nên một vẻ đẹp hoài cổ, lãng mạn. Bên trong, không gian được bài trí tinh tế với nội thất gỗ tối màu, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh ánh sáng vàng dịu, và những chiếc bàn trải khăn trắng tinh được điểm xuyết bằng những bình hoa hồng tươi. Tiếng nhạc piano du dương hòa cùng tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ một cách nhẹ nhàng, tiếng nói chuyện thì thầm của các thực khách tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng vẫn ấm cúng. Mùi bơ Pháp thơm lừng quyện cùng hương rượu vang đỏ và mùi hoa hồng thoang thoảng trong không khí, khơi gợi một cảm giác thư thái và sang trọng.

Khánh ngồi đối diện Ông Phi, một đối tác kinh doanh lớn tuổi nhưng vẫn giữ được phong thái điềm đạm và ánh mắt tinh anh. Ông Phi mặc một bộ vest xám than lịch sự, chiếc cà vạt lụa màu rượu chát thắt nút khéo léo. Ông là một huyền thoại trong ngành xây dựng, với hàng chục năm kinh nghiệm và những công trình để đời. Ông luôn dành cho Khánh một sự đánh giá cao đặc biệt, không chỉ về tài năng mà còn về sự chín chắn, điềm tĩnh hiếm có ở một người trẻ.

“Cậu Khánh, tôi thật sự ấn tượng với những gì cậu đã xây dựng trong năm năm qua,” Ông Phi nói, giọng ông trầm ấm và đầy uyên bác. Ông nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nhìn Khánh với ánh mắt ngưỡng mộ. “Rất ít người trẻ có được sự điềm tĩnh và tầm nhìn như cậu. Cậu đã đưa DreamWeaver lên một tầm cao mới, mà không hề đánh mất đi cái ‘chất’ riêng của mình.”

Khánh khẽ mỉm cười, nụ cười lần này rõ ràng hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự khiêm tốn. Anh đang dùng món bò bít tết sốt tiêu xanh, vị đậm đà của thịt hòa quyện cùng vị cay nồng của sốt, để lại dư vị khó quên. “Cháu luôn cố gắng học hỏi từ những người đi trước như chú Phi. Áp lực đôi khi cũng là động lực tốt để cháu trưởng thành. Cháu tin rằng, muốn đi xa, mình phải luôn giữ được sự tỉnh táo và tầm nhìn dài hạn.”

Ông Phi gật đầu tán thành. “Rất đúng. Nhiều người trẻ bây giờ chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà quên đi giá trị cốt lõi. Cậu thì khác. Tôi thấy ở cậu sự kiên định, một tinh thần không ngừng học hỏi và cải tiến. Đó là điều mà một doanh nghiệp cần để tồn tại và phát triển bền vững.” Ông đặt dao dĩa xuống, đưa tay nâng ly rượu vang lên. “Nhân tiện, tôi có một dự án mới, rất tham vọng, và tôi nghĩ cậu chính là người phù hợp để dẫn dắt nó. Một khu đô thị sinh thái kết hợp công nghệ cao ở vùng ven thành phố. Quy mô lớn, đòi hỏi không chỉ kỹ năng kiến trúc mà còn là tầm nhìn chiến lược về phát triển đô thị xanh.”

Ánh mắt Khánh khẽ lóe lên sự quan tâm. Đây không chỉ là một cơ hội kinh doanh, mà còn là một thử thách lớn, một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp của anh. Anh biết, Ông Phi sẽ không ngỏ lời nếu không thực sự tin tưởng vào năng lực của anh. “Cháu rất vinh dự khi chú Phi tin tưởng. Cháu rất muốn tìm hiểu thêm về dự án này.”

“Tốt lắm.” Ông Phi mỉm cười mãn nguyện. “Tôi sẽ gửi hồ sơ chi tiết cho cậu. Tôi tin rằng với tầm nhìn và khả năng của cậu, dự án này sẽ thành công rực rỡ.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt xa xăm. “Cậu Khánh này, thành công không chỉ là tiền bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn. Cậu có thấy điều đó ở những gì cậu đang làm không?”

Khánh nhìn ra khu vườn nhỏ bên ngoài cửa sổ, nơi những giọt nắng vẫn còn vương trên những bụi hoa hồng. Anh ngẫm nghĩ về câu hỏi của Ông Phi. Bình yên? Vâng, anh đã tìm thấy nó. Không phải thứ bình yên trống rỗng vì không còn tranh đấu, mà là bình yên đến từ sự chấp nhận, từ việc biết rõ mình là ai, mình muốn gì, và mình đang đi đâu. Anh không còn phải chứng minh bản thân cho bất kỳ ai, hay chạy theo những kỳ vọng không phải của mình. Anh làm việc vì đam mê, vì muốn tạo ra giá trị, và vì nó mang lại cho anh niềm vui, sự tự do.

“Cháu nghĩ, cháu đang trên con đường để tìm thấy sự bình yên đó, chú Phi ạ,” Khánh nói, ánh mắt anh quay về phía Ông Phi, chân thành. “Mỗi công trình cháu xây dựng, mỗi giải pháp cháu đưa ra, đều là một viên gạch nhỏ xây nên một tương lai tốt đẹp hơn, không chỉ cho riêng cháu mà còn cho những người sẽ sống và làm việc trong đó. Cháu tin rằng đó là ý nghĩa thực sự của công việc, và cũng là một phần của sự bình yên mà chú vừa nhắc đến.”

Ông Phi gật đầu, một nụ cười hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt. Ông biết mình đã không nhìn lầm người. Bữa trưa tiếp tục trong không khí thân mật nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp. Khánh lắng nghe những lời khuyên từ người tiền bối, những câu chuyện về những thăng trầm của ngành, về những bài học kinh nghiệm mà không sách vở nào có thể dạy. Anh hiểu rằng, để đạt được thành công bền vững, không chỉ cần tài năng mà còn cần sự khiêm tốn, sự học hỏi không ngừng và một trái tim kiên định.

***

Sài Gòn vào cuối chiều, giờ tan tầm, là một bức tranh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ xe máy gầm rú, tiếng người huyên náo từ những quán ăn vỉa hè hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của đô thị. Khói xe và bụi đường lơ lửng trong không khí, hòa cùng mùi thức ăn đường phố thơm lừng và đôi khi là mùi nước hoa thoang thoảng từ những người qua đường vội vã. Khánh lái chiếc xe SUV màu đen của mình lướt qua những con phố đông đúc ở Quận 1. Anh vẫn điềm tĩnh, đôi mắt tập trung vào dòng xe cộ, tay giữ chặt vô lăng, nhưng trong lòng anh không còn sự căng thẳng hay sốt ruột của những năm về trước. Anh đã học được cách chấp nhận sự hỗn loạn này như một phần tất yếu của cuộc sống, và tìm thấy sự bình yên ngay cả trong những khoảnh khắc hối hả nhất.

Chiếc điện thoại trên xe rung lên, hiển thị tên Minh – cậu bạn thân từ thời đại học. Khánh mỉm cười, nhấn nút nghe.

“Ê, hôm nay sao rồi sếp lớn?” Giọng Minh sang sảng, đầy vẻ trêu chọc, dù qua loa điện thoại vẫn nghe rõ sự vui vẻ. “Lại vừa ký được hợp đồng bạc tỷ chứ? Nghe nói hôm nay cậu lại đi ăn trưa với lão Phi khó tính đấy à? Chắc lại có phi vụ gì lớn lắm đây.”

Khánh bật cười nhẹ. “Cũng ổn. Chiều nay có cuộc họp với Ông Phi, có vài triển vọng mới. Lão ấy vẫn thế, vẫn khó tính nhưng rất uyên bác. Vừa ngỏ lời một dự án khu đô thị sinh thái, khá tham vọng.” Anh vừa nói vừa lách xe qua một ngã tư đông đúc. “Mà này, cuối tuần này cậu rảnh không? Hay rủ Thu đi ăn tối? Lâu rồi anh em mình chưa ngồi lại với nhau tử tế.”

Minh reo lên một tiếng đầy thích thú. “Ồ, rủ Thu đi ăn tối cơ à? Tiến triển nhanh đấy sếp. Không còn cái kiểu ‘mặt đơ’ như xưa nữa đâu nhé. Tôi cứ tưởng cậu sẽ mãi mãi là ‘anh kiến trúc sư của công việc’ chứ.” Giọng Minh đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng pha lẫn sự vui mừng. “Thế thì để tôi xem lịch. Mà này, cô bé Thu có vẻ hợp với cậu đấy. Vừa xinh, vừa giỏi, lại còn biết cách khiến cậu mở lòng hơn. Khác hẳn cái vẻ lạnh lùng, khó gần của cậu trước đây.”

Khánh chỉ cười, không phủ nhận cũng không khẳng định. Anh biết Minh chỉ muốn tốt cho anh, và những lời trêu chọc đó xuất phát từ sự quan tâm chân thành. Anh và Thu đã làm việc cùng nhau gần ba năm. Cô ấy không chỉ là một đồng nghiệp giỏi, mà còn là một người bạn thấu hiểu. Cô ấy không đòi hỏi anh phải nói những lời hoa mỹ, không gây áp lực cho anh phải thể hiện cảm xúc một cách bùng nổ. Cô ấy hiểu sự trầm tính của anh, và trân trọng những hành động nhỏ nhặt mà anh dành cho cô. Tình cảm giữa họ cứ thế lớn dần lên, chậm rãi nhưng vững chắc, như những viên gạch xây nên một ngôi nhà. Đó là một mối quan hệ trưởng thành, dựa trên sự tôn trọng, thấu hiểu và sẻ chia.

“Cậu xem được thì báo tôi. Tối thứ Bảy nhé,” Khánh nói, giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự thoải mái khi trò chuyện với bạn thân. “Mà cậu cũng nên tìm một nửa cho mình đi. Cứ mãi độc thân thế này không ổn đâu.”

Minh lại cười lớn. “Tôi thì cứ để tùy duyên. Nhưng mà nhìn cậu bây giờ, tôi thấy mừng thật sự đấy, Khánh ạ. Cậu đã tìm được sự bình yên mà cậu xứng đáng có được.”

Khánh khẽ nhếch mép, ánh mắt anh lướt qua một tòa nhà chọc trời đang mọc lên giữa trung tâm thành phố. “Ừ, đúng vậy. Bình yên.”

Cuộc trò chuyện kết thúc. Khánh tiếp tục lái xe, dòng suy nghĩ của anh trôi theo những ánh đèn đường. Minh nói đúng, anh đã tìm thấy sự bình yên. Không phải là sự yên tĩnh hoàn toàn không có sóng gió, mà là sự tĩnh lặng trong tâm hồn, khả năng đối mặt với mọi thứ một cách điềm nhiên. Anh đã không còn là chàng trai trẻ đầy áp lực và hoang mang của năm năm về trước.

***

Trong căn hộ penthouse của mình, Khánh đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn ngắm thành phố lên đèn. Ánh sáng từ hàng ngàn ngọn đèn, từ những tòa nhà cao tầng rực rỡ, từ những dòng xe cộ hối hả, tạo nên một tấm thảm lấp lánh trải dài đến tận chân trời. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà hiện đại, được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng sang trọng. Nội thất chủ yếu là gam màu trung tính, với những đường nét kiến trúc tinh tế và những tác phẩm nghệ thuật đương đại điểm xuyết. Không gian rộng rãi, thoáng đãng, mang đến một cảm giác yên bình và riêng tư tuyệt đối, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Mùi nến thơm cao cấp thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng.

Ánh mắt Khánh xa xăm, nhưng không còn chất chứa nỗi buồn hay sự dằn vặt. Anh nhớ lại khoảnh khắc gặp Linh trên phố hôm trước. Một cuộc gặp gỡ bất ngờ, nhẹ nhàng, như một làn gió thoảng qua. Anh còn nhớ rõ nụ cười của cô ấy, nụ cười bình yên và rạng rỡ, không chút gượng gạo hay tiếc nuối. Và nụ cười của anh cũng vậy. Nó không còn là nụ cười gượng gạo, ẩn chứa hàng vạn lời muốn nói nhưng không thể thốt ra. Nó là nụ cười của sự chấp nhận, của sự thấu hiểu rằng cả hai đã thực sự bước qua.

Năm năm… quả là một hành trình dài. Anh đã từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ mãi bị mắc kẹt trong những tiếc nuối, trong những câu hỏi không lời đáp về một tình yêu dang dở. Nhưng thời gian, cùng với những nỗ lực không ngừng nghỉ, đã xoa dịu tất cả. Anh đã không bỏ cuộc, không bỏ rơi bản thân mình. Anh đã cố gắng “yêu cho đúng” – yêu bản thân, yêu công việc, yêu những người xung quanh anh theo một cách trưởng thành và ý nghĩa hơn. Anh đã xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một cuộc sống ổn định, và một tâm hồn bình yên.

“Không phải hết yêu nên rời đi,” Khánh thì thầm, giọng anh trầm khẽ, hòa vào tiếng gió đêm. “Yêu không còn là lý do đủ mạnh.” Anh hiểu rõ điều đó hơn bao giờ hết. Tình yêu có thể là một ngọn lửa bùng cháy, nhưng cuộc sống lại cần một nền tảng vững chắc hơn là chỉ những cảm xúc mãnh liệt. Anh và Linh, khi đó, đều không đủ trưởng thành để xây dựng nền tảng đó. Họ đã chọn cách buông tay, không phải vì cạn tình, mà vì không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Và giờ đây, nhìn thấy Linh bình yên, nhìn thấy bản thân mình cũng bình yên, anh biết đó là lựa chọn đúng đắn.

Anh rút điện thoại ra khỏi túi, mở khóa màn hình. Một tin nhắn mới từ Thu: “Anh về chưa? Đừng làm việc quá sức nhé. Em để một ít bánh kem trong tủ lạnh, anh nhớ ăn đấy.” Kèm theo là một biểu tượng mặt cười đáng yêu.

Khánh mỉm cười, nụ cười lần này ấm áp và chân thành. Anh gõ tin nhắn trả lời: “Anh về rồi. Cảm ơn em. Em ngủ ngon nhé.”

Đặt điện thoại xuống, Khánh quay người rời khỏi cửa sổ. Thành phố về đêm vẫn rực rỡ, nhưng anh không còn thấy mình đơn độc giữa nó nữa. Anh đã có những người bạn thân thiết, một sự nghiệp thành công, và một mối quan hệ đang dần đơm hoa kết trái. Anh đã tìm thấy hạnh phúc trong phiên bản trưởng thành của chính mình, một hạnh phúc không ồn ào nhưng sâu sắc, không hoàn hảo nhưng đủ đầy. Và đó là thứ hạnh phúc mà anh đã luôn khao khát.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free