Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 473: Chấp Nhận Bình Yên: Khánh Và Dấu Chấm Lửng Của Ký Ức
Tiếng gõ nhẹ nhàng của Khánh trên màn hình điện thoại vang lên giữa không gian tĩnh mịch của căn hộ penthouse. Anh mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn gượng gạo hay chứa đựng những tầng lớp suy nghĩ phức tạp. Dòng tin nhắn ngắn gọn từ Thu, một lời nhắc nhở quan tâm nhẹ nhàng, như một làn gió mát xoa dịu những căng thẳng cuối ngày. Anh đã trả lời cô ấy, rồi đặt điện thoại xuống, cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. Thành phố về đêm vẫn rực rỡ, nhưng anh không còn thấy mình đơn độc giữa nó nữa. Anh đã có những người bạn thân thiết, một sự nghiệp thành công, và một mối quan hệ đang dần đơm hoa kết trái. Anh đã tìm thấy hạnh phúc trong phiên bản trưởng thành của chính mình, một hạnh phúc không ồn ào nhưng sâu sắc, không hoàn hảo nhưng đủ đầy. Và đó là thứ hạnh phúc mà anh đã luôn khao khát, thứ hạnh phúc mà anh đã không ngừng vun đắp sau khi buông tay một tình yêu mà anh từng nghĩ là tất cả. Anh đã không bỏ cuộc, không bỏ rơi bản thân mình, mà đã học cách "yêu cho đúng" – yêu bản thân, yêu công việc, yêu những người xung quanh anh theo một cách trưởng thành và ý nghĩa hơn.
***
Sáng hôm sau, văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' đã rộn ràng từ rất sớm. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tấm kính lớn, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ công nghiệp màu tro. Tòa nhà cao tầng bằng kính hiện đại, tọa lạc giữa trung tâm tài chính sầm uất, là biểu tượng cho sự phát triển không ngừng của công ty do Khánh đồng sáng lập. Không gian làm việc mở, được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng tinh tế, với những bức tường kính trong suốt, những tác phẩm nghệ thuật đương đại điểm xuyết và những chậu cây xanh tươi mát mang đến cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn hòa cùng tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng thảo luận nhóm vang lên từ phòng họp kính, và tiếng máy pha cà phê tự động lạch cạch ở khu vực pantry, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một ngày làm việc đầy năng lượng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi giấy in, mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp và cả mùi vật liệu mới từ những bản thiết kế mẫu, tất cả đều quen thuộc và gợi lên cảm hứng.
Khánh ngồi trong văn phòng riêng của mình, một không gian được ngăn cách bởi vách kính mờ, mang lại sự riêng tư cần thiết nhưng vẫn giữ được kết nối với toàn bộ văn phòng. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, tay áo xắn gọn gàng, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình máy tính lớn. Con chuột máy tính di chuyển một cách dứt khoát và điêu luyện trên bản vẽ 3D phức tạp của một dự án kiến trúc lớn – một khu phức hợp nghỉ dưỡng cao cấp ven biển. Từng đường nét, từng chi tiết nhỏ nhất trên mô hình đều được anh kiểm tra kỹ lưỡng, chỉnh sửa tỉ mỉ. Anh đã dành hàng tháng trời để nghiên cứu, phác thảo và hoàn thiện dự án này, đổ dồn vào đó tất cả kinh nghiệm, tâm huyết và sự sáng tạo của một người đã đạt đến đỉnh cao trong sự nghiệp. Công việc này không chỉ là một nghề kiếm sống, mà còn là một niềm đam mê cháy bỏng, một cách anh thể hiện bản thân và khẳng định giá trị của mình. Sau bao năm nỗ lực không ngừng, anh đã học được cách biến áp lực thành động lực, biến những con số khô khan và những quy tắc kiến trúc thành những công trình nghệ thuật bền vững và đầy ý nghĩa. Sự tỉ mỉ, cẩn trọng trong từng chi tiết không chỉ là yêu cầu của công việc, mà còn là phong cách sống của anh, một cách để anh kiểm soát và làm chủ mọi thứ trong cuộc đời mình.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Kiên, người bạn thân thiết và đồng nghiệp đáng tin cậy của anh, bước vào với một ly cà phê nóng trên tay. Kiên cao ráo, gương mặt hiền lành, đeo cặp kính cận dày cộp, luôn toát lên vẻ chăm chỉ và đáng tin cậy.
“Anh Khánh, cà phê của anh đây ạ,” Kiên đặt ly cà phê xuống bàn, hơi nghiêng đầu nhìn vào màn hình máy tính của Khánh. “Dự án ‘Hải Đăng’ vẫn còn nhiều thứ phải chỉnh sửa sao anh?”
Khánh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh hơi nheo lại vì tập trung quá lâu, nhưng ngay lập tức giãn ra khi nhìn thấy Kiên. Anh khẽ nhếch mép, nụ cười nhẹ chỉ thoáng qua trên gương mặt góc cạnh. “Chưa xong hẳn đâu. Kiên, cậu kiểm tra lại phần kết cấu chịu lực ở bản vẽ 3D lần cuối. Đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào. Đặc biệt là phần mái vòm cong, áp lực gió biển rất lớn.”
Kiên gật đầu lia lịa, ánh mắt nghiêm túc. “Vâng, em đã rà soát kỹ rồi anh Khánh. Mọi thứ đều ổn định và đáp ứng tiêu chuẩn cao nhất. Em đã chạy mô phỏng nhiều lần với các điều kiện khắc nghiệt nhất. Dự án này chắc chắn sẽ thành công rực rỡ, sẽ là một trong những dấu ấn của công ty chúng ta, anh Khánh ạ.”
Khánh nhấp một ngụm cà phê, hương vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh nhìn Kiên, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng. “Mong là vậy. Anh không muốn có bất kỳ rủi ro nào. Khách hàng này rất khó tính, và đây là cơ hội để chúng ta khẳng định vị thế dẫn đầu trong mảng kiến trúc nghỉ dưỡng.” Giọng anh điềm tĩnh, không chút gấp gáp, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của kinh nghiệm và trách nhiệm. Anh đã học được cách giữ bình tĩnh dưới mọi áp lực, không để cảm xúc chi phối những quyết định quan trọng.
Kiên hiểu ý. “Anh yên tâm. Em sẽ kiểm tra lại từng chi tiết nhỏ nhất. Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi.” Kiên nói, câu nói quen thuộc mà anh vẫn hay dùng để động viên Khánh, như một lời nhắc nhở về sự vững vàng mà cả hai đã cùng xây dựng.
Sau khi Kiên rời đi, Khánh quay lại với màn hình máy tính. Những con số, những đường nét kiến trúc tiếp tục nhảy múa trong tâm trí anh. Anh đã từng là một chàng trai trẻ đầy hoang mang, gánh vác trên vai áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình. Nhưng giờ đây, áp lực đó không còn đè nặng anh một cách tiêu cực nữa. Nó đã biến thành một nguồn năng lượng, thúc đẩy anh vươn lên, tìm kiếm sự hoàn hảo trong từng tác phẩm. Anh đã học cách yêu công việc của mình, yêu cái cảm giác được tạo ra những điều vững chắc, hữu hình từ những ý tưởng trừu tượng. Có lẽ, chính sự tập trung tuyệt đối vào công việc đã giúp anh vượt qua những đổ vỡ trong quá khứ, giúp anh xây dựng lại một bản thân mạnh mẽ và kiên cường hơn. Anh không còn chạy trốn khỏi những cảm xúc, mà đối diện với chúng bằng một sự chấp nhận trưởng thành. Những thành tựu trong sự nghiệp không chỉ là cột mốc, mà còn là minh chứng cho sự kiên trì và nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Anh đã thực sự tìm thấy sự bình yên, không phải trong sự thiếu vắng sóng gió, mà trong khả năng vượt qua mọi bão giông một cách điềm nhiên.
***
Màn đêm buông xuống, mang theo những cơn mưa lất phất làm dịu đi cái nóng oi ả của Sài Gòn. Sau một ngày dài làm việc, Khánh quyết định ghé vào quán Cà Phê 'Hồi Ức' quen thuộc. Quán nằm khuất mình trong một con hẻm nhỏ ở Quận 3, là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo lại, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc xưa cũ với những bức tường gạch trần, cửa sổ vòm và ban công sắt uốn lượn. Bên trong, không gian ấm cúng và hoài niệm. Bàn ghế gỗ cũ kỹ, được đánh bóng cẩn thận, sắp đặt một cách ngẫu hứng nhưng đầy nghệ thuật. Những chiếc đèn lồng giấy màu vàng dịu tỏa ánh sáng lãng mạn, phản chiếu trên hàng trăm cuốn sách cũ và những vật trang trí cổ điển được bày biện khắp nơi. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, đôi khi chuyển sang những bản acoustic mộc mạc, hòa quyện với tiếng ly tách chạm nhau lách cách, tiếng nói chuyện thì thầm của những cặp đôi, những nhóm bạn, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tách biệt hoàn toàn với sự hối hả bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương trà hoa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của những giác quan, ru lòng người vào một cõi bình yên.
Thu đã đợi anh ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ đang ướt át bởi cơn mưa. Cô thanh lịch trong chiếc váy công sở màu xanh than, gương mặt thông minh với đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp. Nụ cười nhẹ nhàng của cô khi thấy anh bước vào đã xua tan đi những mệt mỏi còn sót lại trong Khánh.
“Anh Khánh, hôm nay dự án có vẻ căng thẳng lắm nhỉ? Em thấy anh ra về muộn hơn mọi khi,” Thu nói, giọng cô nhẹ nhàng, không chút trách móc, chỉ có sự quan tâm. Cô đưa tay đẩy ly nước cam về phía anh, như đã biết trước anh sẽ cần một thứ gì đó tươi mát sau giờ làm.
Khánh ngồi xuống đối diện Thu, cảm nhận sự thoải mái ngay lập tức khi ở bên cô. Anh nhấp một ngụm nước cam mát lạnh, vị chua ngọt lan tỏa trong khoang miệng, xua đi vị đắng của cà phê và sự căng thẳng của công việc. “Cũng xong xuôi rồi. Một dự án lớn. Nhưng giờ thì mọi thứ đã ổn.” Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười lần này chân thành và thư thái. Anh nhìn vào mắt Thu, thấy trong đó sự thấu hiểu, không có sự dò xét hay đòi hỏi. Đó là một điều mà anh trân trọng ở cô – sự yên bình mà cô mang lại.
Thu gật đầu, đặt tách trà hoa cúc xuống bàn. “Thế thì tốt rồi. Anh đã làm việc vất vả. Tuần này chúng ta có thể đi đâu đó cho khuây khỏa không? Em thấy có một triển lãm tranh khá thú vị ở Gallery Insight, hoặc chúng ta có thể ra ngoại ô một chuyến.”
Khánh suy nghĩ một lát, anh đã quá lâu không có thời gian cho những chuyến đi chơi hay các hoạt động giải trí. Cuộc sống của anh gần như chỉ xoay quanh công việc và những kế hoạch dài hơi. Anh đã từng là người không giỏi thể hiện cảm xúc, vụng về trong việc san sẻ gánh nặng nội tâm. Nhưng Thu không yêu cầu anh phải nói ra tất cả, cô chỉ đơn giản là ở bên cạnh, lắng nghe và đưa ra những gợi ý nhẹ nhàng.
“Ừ, để anh xem lịch. Anh cũng muốn nghỉ ngơi một chút,” Khánh nói, tay anh khẽ chạm vào thành ly nước cam. “Em có muốn ăn gì không? Quán này có món bánh kem tiramisu rất ngon.”
Thu lắc đầu nhẹ. “Em ăn rồi. Anh cứ gọi đi. Em chỉ muốn ngồi đây, nghe anh kể về công việc thôi.” Cô mỉm cười, một nụ cười hiền hậu, không hề gượng ép.
Họ tiếp tục trò chuyện, không gian xung quanh dường như chậm lại. Khánh kể về những khó khăn trong dự án, về những ý tưởng kiến trúc độc đáo mà anh đã áp dụng. Thu lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại đặt ra những câu hỏi thông minh, thể hiện sự quan tâm thực sự của cô. Anh cảm thấy nhẹ nhõm khi có thể chia sẻ những điều này với một người hiểu chuyện, không phán xét. Mối quan hệ của họ được xây dựng trên sự tôn trọng và thấu hiểu, không có những đòi hỏi mãnh liệt hay những kỳ vọng không thực tế. Sau những năm tháng đầy sóng gió, Khánh đã nhận ra rằng sự bình yên và ổn định mới là điều anh thực sự cần. Thu không cố gắng thay đổi anh, mà chấp nhận con người anh, từ sự trầm tính đến những tham vọng trong công việc.
Trong khoảnh khắc ấy, Khánh chợt nghĩ về Linh. Anh nhớ lại những lần hai người ngồi cùng nhau trong những quán cà phê ồn ào hơn, nơi anh thường im lặng và cô thì cố gắng tìm kiếm sự kết nối. Anh nhớ những câu hỏi của Linh, những ánh mắt đầy khao khát được thấu hiểu. Giờ đây, mọi thứ đã khác. Anh đã trưởng thành hơn, biết cách thể hiện bản thân mình hơn, và Thu cũng là một người phụ nữ trưởng thành, độc lập, không đặt gánh nặng cảm xúc lên anh. Ký ức về Linh không còn là một vết sẹo nhức nhối, mà là một phần của hành trình, một đoạn phim cũ chạy qua tâm trí anh một cách nhẹ nhàng. Anh biết ơn những gì đã qua, vì nó đã giúp anh trở thành con người hiện tại – vững vàng và bình yên hơn.
***
Đêm đã về khuya, thành phố lên đèn rực rỡ dưới lớp mưa bụi mỏng manh. Khánh trở về căn hộ penthouse của mình. Sau khi tiễn Thu về, anh tắm rửa, thay bộ quần áo thoải mái rồi bước ra phòng khách. Không gian rộng rãi, thoáng đãng của căn hộ, được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng sang trọng, giờ đây càng thêm tĩnh lặng. Nội thất chủ yếu là gam màu trung tính: xám của sofa da, trắng của tường, đen của khung cửa sổ lớn từ trần đến sàn, tạo nên một sự hài hòa tinh tế. Ánh sáng từ hàng ngàn ngọn đèn của thành phố lấp lánh như những viên kim cương, đổ tràn vào căn phòng qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn. Một bản nhạc lounge nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh, tiếng gió rít khẽ qua khe cửa sổ, và tiếng thành phố vọng lại từ xa rất nhỏ, tất cả tạo nên một bầu không khí thư thái nhưng cũng có chút cô độc, đúng như phong cách sống của anh. Mùi nến thơm cao cấp thoang thoảng trong không khí, xoa dịu tâm trí.
Anh ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da gần cửa sổ, cầm trên tay một cuốn tạp chí nghệ thuật mà anh vừa mua trên đường về. Cuốn tạp chí dày cộm, bìa cứng sang trọng, với những hình ảnh kiến trúc và nghệ thuật đương đại đầy ấn tượng. Anh lật từng trang một cách chậm rãi, như đang thưởng thức một ly rượu vang hảo hạng. Anh dừng lại ở một bài viết về triển lãm sắp tới của một nghệ sĩ trẻ, có tựa đề là “Sắc Màu Của Hồi Ức”. Bài viết ca ngợi phong cách nghệ thuật độc đáo của người nghệ sĩ, sử dụng những gam màu tươi sáng nhưng lại ẩn chứa chiều sâu cảm xúc, khả năng biến những ký ức cá nhân thành những tác phẩm mang tính phổ quát, chạm đến trái tim người xem. Dù không có tên Linh được nhắc đến, nhưng những mô tả về phong cách nghệ thuật, về cách người nghệ sĩ ấy "vẽ lại những giấc mơ dang dở, những cảm xúc bị lãng quên bằng ngôn ngữ của màu sắc" lại gợi cho Khánh nhớ về những câu chuyện, những giấc mơ cũ của Linh. Anh nhớ Linh đã từng khao khát một không gian riêng để sáng tạo, để đưa những cảm xúc nhạy cảm của mình vào từng nét cọ. Anh nhớ đôi mắt Linh lấp lánh khi nói về nghệ thuật, về những ước mơ được sống trọn vẹn với đam mê.
Anh khẽ thở dài, không phải là một tiếng thở dài của sự nuối tiếc hay đau khổ, mà là một tiếng thở dài của sự chiêm nghiệm, của một thoáng hoài niệm nhẹ nhàng, giống như một cơn gió lướt qua. Anh chợt nhớ về một chiều mưa nào đó, hai người từng đứng trú mưa dưới mái hiên một cửa hàng cũ, anh vòng tay ôm nhẹ cô ấy từ phía sau, và Linh đã tựa đầu vào vai anh, mỉm cười bình yên. Lúc đó, họ còn trẻ, còn đầy những dự định và khát khao, nhưng cũng còn quá vụng về để giữ lấy nhau. Bức ảnh chụp chung dưới mưa, một khoảnh khắc được ghi lại vội vàng bằng điện thoại, giờ chỉ còn là một kỷ niệm xa xăm, một hình ảnh mờ nhạt trong dòng chảy của thời gian.
Khánh lướt qua trang khác, cảm giác bình yên vẫn còn nguyên vẹn trong anh. Ký ức về Linh không còn là vết sẹo nhức nhối, không còn là gánh nặng níu giữ anh lại với quá khứ. Nó đã trở thành một phần của hành trình, một dấu chấm lửng nhẹ nhàng trong cuốn sách cuộc đời anh, một lời nhắc nhở về những gì anh đã trải qua, những bài học anh đã học được. “5 năm… Mọi thứ đã đổi thay quá nhiều. Nhưng một vài điều, vẫn vẹn nguyên trong góc nhỏ nào đó của ký ức,” Khánh thầm nghĩ, giọng anh trầm khẽ, hòa vào tiếng nhạc lounge. “Nếu như... Không còn là câu hỏi nuối tiếc, mà là một lời chấp nhận nhẹ nhàng.”
Anh đã không còn là chàng trai của năm năm về trước, người luôn cảm thấy bất lực trước áp lực và những khoảng trống trong giao tiếp. Anh đã học cách chấp nhận rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Anh và Linh, khi đó, đều không đủ trưởng thành để xây dựng một nền tảng vững chắc cho tình yêu của mình. Họ đã chọn cách buông tay, và giờ đây, nhìn thấy Linh bình yên (qua nụ cười cô trên phố), nhìn thấy bản thân mình cũng bình yên, anh biết đó là lựa chọn đúng đắn.
Anh đặt cuốn tạp chí xuống bàn kính, đứng dậy và bước về phía phòng ngủ. Thành phố bên ngoài vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng anh không còn cảm thấy mình lạc lõng giữa nó. Anh đã tìm thấy một nơi thuộc về mình, một sự bình yên nội tại mà không ai có thể lấy đi được. Cuộc sống của anh, dù không hoàn hảo, nhưng đã đủ đầy theo một cách riêng. Anh đã sẵn sàng cho ngày mai, cho những thử thách mới, và cho những điều bất ngờ mà cuộc đời có thể mang đến.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.