Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 480: Dưới Ánh Đèn Thành Phố: Lời Hỏi Thăm Gói Ghém Ưu Tư

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong phòng trưng bày "Insight", những ánh đèn được thiết kế tinh xảo vẫn làm bừng sáng không gian, đổ bóng những tác phẩm nghệ thuật lên nền tường trắng muốt. Mùi sơn dầu phảng phất, hòa cùng chút hương gỗ và không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, trang trọng, nơi tâm hồn có thể lạc bước vào những suy tư vô định.

Linh đứng đó, giữa những bức tranh trừu tượng, tay khẽ vuốt ve bề mặt một tác phẩm điêu khắc bằng gốm, hoàn tất những công việc cuối cùng trước khi phòng trưng bày đóng cửa. Cô kiểm tra lại nhãn mác, điều chỉnh góc độ của vài bức tranh, đôi mắt vẫn đong đầy những chiêm nghiệm từ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ban chiều. Hình ảnh Khánh, với vẻ trầm tĩnh và những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt, vẫn lảng vảng trong tâm trí cô, như một điểm nhấn lạ lẫm nhưng quen thuộc trong bức tranh cuộc đời đã sang một trang mới.

Cô ngước nhìn về phía cuối hành lang, nơi Khánh vẫn còn đứng. Anh dường như bị cuốn hút bởi một bức tranh lớn, với những mảng màu tối chủ đạo, điểm xuyết những vệt sáng sắc lạnh. Dáng người cao ráo của anh, hơi gầy đi một chút so với ký ức, in rõ trên nền tường trắng, tạo thành một bóng đổ dài, cô độc. Anh đứng rất lâu, bất động, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào bức tranh như thể đang tìm kiếm một điều gì đó, hoặc đang đối thoại với chính nội tâm mình qua những nét cọ vô tri. Linh nhận thấy sự trầm mặc ấy, một sự yên tĩnh sâu sắc hơn cả vẻ kiệm lời của anh ngày xưa. Nó không phải là sự xa cách, mà là một lớp vỏ bọc dày hơn, được đúc kết từ những năm tháng va vấp và trưởng thành.

Một khoảnh khắc lưỡng lự. Cô tự hỏi, liệu mình có nên giữ khoảng cách, để anh được chìm đắm trong thế giới riêng của mình, hay nên chủ động phá vỡ bầu không khí yên tĩnh này? Ký ức về câu hỏi "Dạo này ổn không?" của anh, về ánh mắt có phần nhẹ nhõm khi thấy cô bình yên, lại hiện về. Cô cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình, không phải là tình yêu nồng nhiệt của ngày xưa, mà là sự thấu hiểu, sự quan tâm của hai tâm hồn đã từng gắn bó sâu sắc, giờ đây gặp lại nhau trên những con đường riêng. Sợi dây đó không kéo níu, mà chỉ nhẹ nhàng gợi nhắc, như một lời thì thầm từ quá khứ.

Hít một hơi thật sâu, Linh quyết định. Cô bước đi, những bước chân nhẹ nhàng trên nền sàn gỗ cứng, tiếng giày cao gót khẽ khàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phòng trưng bày. Tiếng nhạc cổ điển đang được phát nhỏ dần, như muốn nhường chỗ cho sự giao thoa của hai tâm hồn. Cô tiến lại gần, đủ để anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô mà không bị giật mình. Mùi nước hoa dịu nhẹ của cô, trộn lẫn với mùi sơn dầu và không khí ẩm của buổi tối Sài Gòn, khẽ vương vào không gian xung quanh anh.

Khánh quay đầu lại, ánh mắt anh thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh vốn có. Đôi mắt sâu của anh nhìn thẳng vào cô, không còn sự bối rối của lần đầu gặp lại, mà thay vào đó là một sự dò hỏi nhẹ nhàng, như thể anh đang tự hỏi liệu cô có điều gì muốn nói.

"Anh vẫn còn ở đây sao, Khánh?" Linh cất tiếng, giọng cô dịu dàng, trầm ấm, không chút vội vã. Cô không muốn tạo áp lực, chỉ đơn giản là một lời hỏi thăm, một cách để mở đầu câu chuyện mà cả hai đều biết là sẽ xảy ra.

Khánh khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua bức tranh một lần nữa, như tiếc nuối khi phải rời bỏ thế giới của riêng mình, rồi lại nhìn cô. "À... anh chỉ..." Anh ngập ngừng, một thói quen cũ của anh khi không biết phải diễn đạt cảm xúc hay suy nghĩ của mình như thế nào. Anh không giỏi nói ra, Linh biết điều đó. Anh thường thể hiện qua hành động, qua những cái lặng lẽ mà chỉ những người thật sự hiểu anh mới có thể cảm nhận.

Linh mỉm cười nhẹ, một nụ cười thấu hiểu. "Nếu không vội, hay là chúng ta ra ngoài một lát?" Cô đề nghị, giọng điệu tự nhiên, không chút áp đặt, "Có lẽ anh cần một tách cà phê?" Cô biết anh vẫn giữ thói quen uống cà phê đen vào buổi tối để giữ tỉnh táo sau một ngày dài làm việc. Đó là một chi tiết nhỏ, nhưng nó thể hiện sự quan tâm mà cô vẫn giữ lại, dù mọi thứ đã thay đổi. Đề nghị của cô không phải là lời mời hẹn hò, mà là một sự ngỏ ý cho một cuộc trò chuyện cởi mở hơn, nơi họ có thể tạm thoát khỏi sự trang trọng của phòng trưng bày và đối diện với nhau trong một không gian đời thường hơn. Cô cũng cần một chút không khí trong lành, để những suy tư trong lòng được giải tỏa. Cảm giác bâng khuâng vẫn còn đó, nhưng nó không phải là sự nuối tiếc, mà là sự tò mò chân thành về cuộc sống của người đã từng là tất cả đối với cô.

Khánh nhìn cô, ánh mắt anh dừng lại trên nụ cười nhẹ nhàng của Linh, rồi lướt qua đôi mắt long lanh của cô, nơi anh vẫn thấy được sự dịu dàng và thấu hiểu. Anh im lặng một lúc, như đang cân nhắc. Có lẽ anh cũng đang tìm kiếm một cơ hội để nói chuyện, để hiểu thêm về cuộc sống hiện tại của cô, nhưng lại không biết làm cách nào để bắt đầu. Sự chủ động của Linh đã tháo gỡ phần nào nút thắt vô hình đó. Anh khẽ gật đầu, một cái gật nhẹ đủ để Linh hiểu rằng anh đồng ý. "Được thôi." Giọng anh trầm khẽ, không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng Linh cảm nhận được sự chấp thuận ngầm. Khoảng không im lặng giữa họ không còn nặng nề nữa, mà trở nên dễ chịu, như một cầu nối vô hình giữa quá khứ và hiện tại.

* * *

Đêm Sài Gòn đã lên đèn, rực rỡ và náo nhiệt. Linh và Khánh bước ra khỏi phòng trưng bày, hòa mình vào dòng người tấp nập trên đường phố Quận 1. Những ánh đèn neon đủ màu sắc từ các cửa hàng, quán bar, và bảng hiệu quảng cáo nhấp nháy, tạo nên một bức tranh sống động, nhưng cũng có phần xô bồ. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc xập xình từ các quán nhậu ven đường, tất cả tạo nên một bản giao hưởng đô thị đặc trưng, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng của phòng trưng bày nghệ thuật.

Họ không vội vàng tìm một quán cà phê, mà chỉ đơn giản là đi bộ dọc theo vỉa hè, dưới những gốc cây cổ thụ đã chứng kiến bao nhiêu đổi thay của thành phố. Không khí dịu mát của đêm cuối tuần, mang theo chút mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thoang thoảng và cả mùi hương ẩm đặc trưng của Sài Gòn sau một ngày nắng nóng. Cả hai duy trì một khoảng cách vừa phải, không quá gần gũi, nhưng cũng không quá xa lạ. Bóng của họ đổ dài trên mặt đường lát đá, như hai đường thẳng song song, dù cùng tiến về phía trước nhưng không thể giao nhau.

Linh khẽ thở dài, cảm nhận luồng khí mát lành lướt qua mặt. Cô quay sang nhìn Khánh, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt góc cạnh, có phần khắc khổ hơn xưa của anh. Anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ít nói, nhưng cô nhận ra sự thay đổi trong cách anh mang vác những gánh nặng của cuộc đời. Nó không còn là sự mệt mỏi thể hiện rõ ràng, mà là một sự nén chặt vào bên trong, tạo nên một vẻ điềm đạm đầy suy tư.

"Công việc của anh dạo này ổn chứ?" Linh mở lời, giọng cô nhẹ nhàng, chân thành, không chút dò xét hay hoài nghi. Cô thật sự muốn biết, muốn hiểu về cuộc sống của anh, không phải với tư cách một người yêu cũ, mà là một người bạn, một người từng gắn bó sâu sắc và vẫn giữ một sự quan tâm nhất định. "Anh vẫn ở công ty cũ à?"

Khánh nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt anh lướt qua những tòa nhà cao tầng đang rực sáng. Giọng anh trầm đều, có chút mệt mỏi nhưng không than vãn. "Cũng ổn, Linh. Vẫn vậy thôi." Anh đáp, kiệm lời như mọi khi. Vẫn là Khánh của ngày xưa, không giỏi nói ra những điều sâu xa. Anh không bỏ em, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng – câu nói ấy lại hiện về trong tâm trí Linh, một lời thú nhận đầy bi kịch về gánh nặng vô hình mà anh phải mang. Cô hiểu, "vẫn vậy thôi" của anh không đơn thuần là không có gì thay đổi, mà là những áp lực, những cố gắng vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ.

Linh khẽ gật đầu, ánh mắt cô tinh tế quan sát biểu cảm của anh. Mặc dù anh không nói nhiều, nhưng cô có thể đọc được sự căng thẳng ẩn dưới vẻ điềm tĩnh đó. "Nghe nói anh vừa lên chức, chúc mừng anh nhé." Cô nói, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Thông tin này cô biết được qua một người bạn chung, và cô đã mừng cho anh, một cách thầm lặng.

Khánh khẽ quay đầu nhìn cô, một nụ cười nhẹ, rất khẽ, lướt qua khóe môi anh. Nụ cười đó không chạm đến đáy mắt, chỉ là một cử chỉ xã giao, như một lớp vỏ bọc hoàn hảo để che giấu những điều sâu kín bên trong. Anh khẽ thở dài, một nếp nhăn nhỏ hiện rõ giữa trán, nhanh chóng biến mất. "Cảm ơn em. Cũng nhiều áp lực hơn." Anh thừa nhận, giọng nói vẫn đều đều, nhưng Linh cảm nhận được một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai anh. Áp lực, đó là điều mà anh đã phải đối mặt suốt những năm tháng họ bên nhau, và có lẽ, nó vẫn là người bạn đồng hành không thể thiếu trong cuộc sống của anh.

Linh chìm vào suy nghĩ, nhớ lại những ngày tháng cũ. Khi ấy, anh cũng luôn mang trong mình những áp lực tương tự, nhưng anh lại vụng về trong việc thể hiện, không biết cách san sẻ. Giờ đây, anh đã học cách chấp nhận nó, hay nói đúng hơn, đã học cách giấu đi sự mệt mỏi của mình một cách hoàn hảo hơn. "Anh trông điềm tĩnh hơn trước nhiều," Linh nói, ánh mắt cô dừng lại trên đôi mắt sâu của anh, nơi vẫn ẩn chứa những điều chưa nói. "Nhưng... em cảm giác anh vẫn mang một nỗi ưu tư riêng nào đó." Cô nói một cách nhẹ nhàng, chân thành, như chạm vào một điểm sâu kín mà anh cố gắng che giấu. Đó không phải là lời buộc tội, mà là sự thấu hiểu, sự cảm nhận từ một người đã từng ở rất gần anh, đến mức có thể đọc được những điều anh không nói ra. Sợi dây kết nối vô hình đó, dù không còn mang tên tình yêu, nhưng vẫn đủ sức giúp cô nhận ra những góc khuất trong tâm hồn anh.

Khánh im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh lại lướt xa xăm về phía những ánh đèn thành phố. Anh không phủ nhận, cũng không xác nhận. Anh chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười vẫn không chạm đến đáy mắt, như một lời thú nhận ngầm. "Cuộc sống mà, ai cũng có những gánh nặng riêng." Anh đáp, giọng anh trầm khẽ, chứa đựng một sự chấp nhận số phận, một sự cam chịu không chút bi lụy. Lời nói đó không chỉ dành cho bản thân anh, mà còn cho cô, cho tất cả những con người đang vật lộn trong guồng quay của cuộc sống này. Ai mà chẳng có những ưu tư, những nỗi niềm riêng? Anh ấy cũng đã đi qua rất nhiều. Dù không nói ra, tôi có thể cảm nhận được... sự bình yên của anh ấy cũng là một sự đánh đổi.

Khoảng lặng lại bao trùm giữa họ, nhưng lần này, nó không còn là sự ngượng ngùng hay căng thẳng. Đó là khoảng lặng của sự thấu hiểu, của những điều không cần phải nói ra thành lời. Linh nhìn anh, cảm nhận được sự cô độc ẩn sâu trong vẻ điềm tĩnh của anh. Cô biết, anh vẫn đang gánh vác rất nhiều, và dù đã thành công hơn, đã điềm đạm hơn, anh vẫn chưa tìm thấy sự bình yên hoàn toàn. Nỗi ưu tư riêng đó, có lẽ sẽ còn theo anh rất lâu, như một cái bóng không thể tách rời. Và cô, giờ đây, không còn là người có thể gánh vác cùng anh, không còn là người có thể xoa dịu những nỗi niềm đó.

Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng nhạc xập xình từ một quán bar nào đó lại vang lên, như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng giữa hai người. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm của đêm Sài Gòn, mùi khói xe và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ một người đi ngang qua. Cô biết, cuộc trò chuyện này, dù ngắn ngủi, đã cho cô một cái nhìn sâu sắc hơn về Khánh của hiện tại. Anh đã trưởng thành, đã kiên cường, nhưng vẫn là người đàn ông trầm tĩnh, gánh vác mọi thứ một mình. Và cô, cũng đã trưởng thành, đã tìm thấy bình yên trên con đường riêng của mình.

Cô không còn muốn hỏi thêm, không phải vì không tò mò, mà vì cô hiểu rằng, có những điều không cần phải đào sâu. Có những khoảng trống cần được giữ lại, để cả hai có thể thở, để quá khứ không làm tổn thương hiện tại. Sự hiện diện của anh hôm nay, lời hỏi thăm chân thành của anh, và cả nỗi ưu tư mà cô cảm nhận được, tất cả đều là những mảnh ghép trong bức tranh trưởng thành của cả hai. Đây là một sự chấp nhận hoàn toàn, không còn vương vấn, hướng tới một tương lai nơi họ có thể nhìn về quá khứ mà không còn chút đau đớn nào, chỉ còn lại sự thấu hiểu và bình yên, như lời nhắn nhủ rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free