Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 479: Dư Âm Cuộc Gặp Gỡ: Những Nếp Nhăn Thời Gian và Sự Trưởng Thành Trong Im Lặng

Anh quay người, hòa vào đám đông đang dần thưa thớt, mang theo hình ảnh của Linh, rạng rỡ và bình yên, như một kỷ vật quý giá của một tình yêu đã từng rất đẹp, nhưng đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Từng bước chân của Khánh trên vỉa hè đông đúc của Quận 1 như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép cảm xúc vừa ùa về, lộn xộn và không thể gọi tên. Chiều muộn Sài Gòn, nắng đã dịu đi nhiều, không còn gay gắt như giữa trưa, nhưng vẫn đủ để dát vàng lên những mái ngói rêu phong của kiến trúc Pháp cổ xen lẫn vẻ hào nhoáng của các tòa nhà chọc trời hiện đại. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người bán hàng rong lanh lảnh, tiếng nhạc pop xập xình từ một quán cà phê vỉa hè… tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn độn đặc trưng của thành phố này, nhưng dường như không một âm thanh nào có thể lọt vào tai Khánh lúc này. Anh đi trong một thế giới riêng, nơi những hình ảnh của Linh tại triển lãm cứ tua đi tua lại như một thước phim cũ.

Đôi mắt anh vô hồn nhìn dòng người qua lại, những gương mặt xa lạ lướt qua nhau vội vã, không để lại dấu ấn nào. Nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh Linh vẫn rõ nét như vừa chạm vào. Cô đứng đó, giữa những tác phẩm nghệ thuật của mình, tỏa ra một thứ ánh sáng rất riêng, một sự tự tin mà anh chưa từng thấy trọn vẹn ở cô ngày trước. Nụ cười bình yên, không còn vương vấn chút ưu tư nào của những năm tháng cũ, và ánh mắt cô, sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả một bầu trời trải nghiệm đã chín muồi. Anh nhớ lại cái cách cô nói về nghệ thuật, về những chi tiết nhỏ nhặt mà chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận. Cô đã từng khao khát được anh lắng nghe những điều như thế, nhưng anh đã quá bận rộn với những con số, những dự án, những gánh nặng vô hình mà anh tự đặt lên vai. Anh đã yêu cô bằng cách nghĩ của anh, bằng hành động của anh, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vật chất vững chắc, mà quên mất rằng, có những giá trị tinh thần, những cảm xúc mà cô cần được nuôi dưỡng, cần được san sẻ. Anh đã vụng về trong việc thấu hiểu và đáp ứng những nhu cầu sâu xa nhất của cô, và giờ đây, anh phải đối mặt với hệ quả của sự vụng về ấy.

Khánh dừng lại bên một góc đường, nơi mùi khói xe hòa lẫn với mùi cà phê rang và thoang thoảng hương hoa sữa. Anh đưa mắt nhìn lên những ban công cũ kỹ với những chậu cây xanh mướt, những khung cửa sổ nhuốm màu thời gian. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong anh, xen lẫn chút bâng khuâng khó tả. Cô ấy đã thực sự tìm thấy con đường của mình. Và hạnh phúc. Sự nhẹ nhõm đến từ việc anh đã từng tự vấn mình rất nhiều sau chia tay, liệu quyết định của anh có đúng không, liệu anh có đẩy cô vào một nơi tăm tối hơn không. Giờ đây, mọi nghi ngờ đã tan biến. Cô đã ổn, hơn cả anh nghĩ. Nhưng sự bâng khuâng lại là một nỗi tiếc nuối âm ỉ, một câu hỏi không lời về "nếu như." Nếu như ngày đó anh đã khác, nếu như anh đã hiểu cô hơn, nếu như anh đã đủ sức để yêu cô "cho đúng." Anh đã từng là người khiến cô tổn thương, dù không cố ý, và giờ đây, anh chỉ muốn nhìn thấy cô hạnh phúc.

Những nếp nhăn nơi khóe mắt cô ấy không phải vì mệt mỏi, mà là dấu vết của sự từng trải, của những cảm xúc đã chín muồi. Anh tự nhủ, cố gắng xua đi cái cảm giác xót xa len lỏi. Những nếp nhăn đó, chúng kể một câu chuyện khác, một câu chuyện về sự mạnh mẽ, về việc cô đã vượt qua những mất mát, những nỗi buồn để tìm thấy chính mình. Cô đã không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng anh đã không thể ở đây, theo cách mà cô cần. Sự thật ấy, dù đã chấp nhận từ lâu, vẫn đôi khi nhói lên trong lồng ngực Khánh, như một vết thương cũ chỉ lành miệng chứ không bao giờ biến mất hoàn toàn.

Anh lại tiếp tục bước đi, hòa mình vào dòng người. Anh không trốn tránh những suy nghĩ của mình, nhưng cũng không muốn chìm đắm quá lâu trong chúng. Anh đã nhận được câu trả lời cho câu hỏi "Dạo này ổn không?" của mình, một câu trả lời không lời nhưng lại rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào. Cô đã ổn, và anh, dù không còn là người khiến cô hạnh phúc, đã chấp nhận điều đó một cách trưởng thành. Buông tay, để cả hai được bình yên. Thông điệp ấy, giờ đây, không còn là một lý thuyết xa vời, mà là một thực tế hiển hiện, một sự thật đau đớn nhưng cần thiết. Anh ngước nhìn lên bầu trời đang dần chuyển màu tím hồng, ánh hoàng hôn cuối cùng đang cố gắng níu giữ lại ngày dài. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn hối hả, nhưng trong lòng Khánh, một khoảng lặng sâu thẳm đã được thiết lập, nơi anh có thể cất giữ những kỷ niệm, những tiếc nuối, và cả những lời chúc phúc không thành tiếng cho Linh. Anh biết, cuộc đời của mỗi người là một con đường riêng, và dù đã từng đi chung một đoạn, giờ đây, họ đều đã tìm thấy lối đi của riêng mình. Và điều đó, thật sự, là đủ.

***

Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong không gian phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight', Linh đứng giữa những bức tranh của mình, cảm nhận sự yên tĩnh đang dần bao trùm khi khách tham quan đã thưa dần. Ánh đèn được thiết kế đặc biệt vẫn làm nổi bật từng đường nét, từng mảng màu trên những tác phẩm, nhưng giờ đây, chúng không còn phải cạnh tranh với ánh mắt tò mò hay những lời xì xào của đám đông. Một bản nhạc cổ điển nhẹ nhàng, du dương vang lên từ hệ thống âm thanh ẩn, tạo nên một bầu không khí trang trọng, có chút suy tư. Mùi sơn dầu thoang thoảng hòa lẫn với mùi gỗ và không khí điều hòa mát lạnh, tạo cảm giác dễ chịu.

Linh khẽ chạm tay vào một bức tranh trừu tượng đầy nội lực, một trong những tác phẩm cô ưng ý nhất. Đó là một mảng màu hỗn độn nhưng hài hòa, như chính cuộc đời cô sau những biến cố. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Khánh hiện lên rõ nét trong tâm trí cô, không phải là Khánh của những năm tháng yêu nhau nồng nhiệt, mà là Khánh của hiện tại – sự trầm tĩnh, vẻ ngoài có phần khắc khổ hơn xưa, nhưng cũng ánh lên một sự kiên cường, trưởng thành mà chỉ thời gian và những trải nghiệm mới có thể tạo nên. Cô nhận ra những nếp nhăn nơi khóe mắt anh, sâu hơn và rõ ràng hơn. Chúng không phải là dấu hiệu của sự mệt mỏi, mà là bằng chứng của những gánh nặng anh đã gánh vác, của những quyết định khó khăn anh đã đưa ra, và của cả những chiêm nghiệm sâu sắc mà anh đã trải qua.

Cô nhớ lại cách anh đã hỏi "Dạo này ổn không?", giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng một sự quan tâm chân thành không cần phải nói ra thành lời. Cô cảm nhận được điều đó, một sự ấm áp len lỏi qua lớp vỏ bọc lịch thiệp mà cả hai đã cố gắng dựng lên. Ánh mắt anh không còn sự bối rối của lần đầu gặp lại, mà thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự nhẹ nhõm khi nhìn thấy cô bình yên. Anh ấy cũng đã đi qua rất nhiều. Dù không nói ra, tôi có thể cảm nhận được... sự bình yên của anh ấy cũng là một sự đánh đổi. Một sự đánh đổi lớn, mà cô tin rằng anh đã phải trả giá bằng không ít mồ hôi và nước mắt, bằng cả những đêm dài trằn trọc.

Linh quay người đi về phía cửa sổ lớn, nhìn ra ngoài. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống trên những tòa nhà cao tầng, dát một màu vàng cam rực rỡ lên khung cảnh thành phố. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy sự thanh thản. Năm năm đã trôi qua, và cả hai đã thay đổi rất nhiều. Họ không còn là những con người của 5 năm trước, những người trẻ tuổi với tình yêu nồng nhiệt nhưng còn non nớt, chưa đủ sức để chống chọi với những áp lực vô hình của cuộc sống. Giờ đây, Linh đã tìm thấy niềm đam mê của mình trong nghệ thuật, đã tìm thấy một người bạn đồng hành thấu hiểu như Huy, và một sự bình yên nội tại mà cô từng khao khát. Sự bình yên này không phải là sự thờ ơ, mà là kết quả của những lựa chọn đau đớn nhưng cần thiết.

Cô nhớ lại những lời Khánh đã nói, về "thay đổi lớn" trong dự án của anh. Cô không hỏi thêm, không phải vì không tò mò, mà vì cô hiểu rằng, có những điều không cần phải nói ra, có những khoảng trống cần được giữ lại để cả hai có thể thở. Sự trưởng thành của họ không chỉ thể hiện ở việc chấp nhận chia tay, mà còn ở việc học cách tôn trọng cuộc sống riêng tư của đối phương sau khi mọi thứ đã kết thúc. Cô không còn cần phải níu kéo, không còn cần phải tìm kiếm sự xác nhận. Cô đã đủ vững vàng để tin vào con đường của mình, và đủ thấu hiểu để chấp nhận con đường của anh.

Cảm giác bâng khuâng vẫn còn đó, như một sợi tơ vương vấn từ quá khứ, nhưng nó không còn đủ sức để kéo cô lại. Thay vào đó, nó biến thành một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một lời nhắc nhở về một tình yêu đã từng rất đẹp, và về những bài học quý giá mà nó đã mang lại. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười thật khẽ, không còn chút u buồn nào. Cô biết, mình đã đúng khi buông tay, và Khánh cũng đã đúng khi chấp nhận. Tình yêu của họ không phải vì hết yêu nên rời đi, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên. Và giờ đây, cả hai đã tìm thấy sự bình yên đó, dù trên những con đường khác nhau.

Ánh hoàng hôn dần lặn hẳn, để lại phía sau một màn đêm huyền ảo. Linh vẫn đứng đó, ngắm nhìn những ánh đèn bắt đầu rực sáng khắp thành phố. Cô cảm nhận được sự trưởng thành và bình yên không chỉ ở bản thân mình, mà còn ở Khánh. Dù họ không còn chung đường, nhưng sự hiện diện của anh hôm nay đã củng cố thêm cho cô một niềm tin: có những tình yêu vĩnh cửu không cần phải là một kết thúc có hậu, mà là một sự chấp nhận trưởng thành, một sự biết ơn về những gì đã có, và một lời chúc phúc chân thành cho những gì đang chờ đợi ở phía trước. Đây là một bước đệm quan trọng, một sự chấp nhận hoàn toàn, không còn vương vấn, hướng tới một tương lai nơi họ có thể nhìn về quá khứ mà không còn chút đau đớn nào, chỉ còn lại sự thấu hiểu và bình yên.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free