Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 478: Hỏi Thăm Sau Năm Năm: Nơi Ký Ức Gặp Bình Yên Mới
Khánh đứng đó, giữa những bức tranh loang lổ sắc màu và những lời thì thầm của khách mời, cảm giác như một bức tượng lạc lõng trong một khu vườn đang đâm chồi nảy lộc. Mùi sơn dầu, thứ mùi anh từng cảm thấy xa lạ, nay lại vương vấn một cách khó chịu trong từng hơi thở, như nhắc nhở anh về một thế giới mà anh chỉ có thể đứng ngoài quan sát. Anh đã cố gắng hòa mình vào đám đông, nhưng đôi mắt anh vẫn không ngừng tìm kiếm hình bóng Linh. Cô vẫn ở đó, rạng rỡ và tự tin, như một ngọn hải đăng giữa biển người. Cái cách cô nói về nghệ thuật, về những cảm hứng từ cuộc sống, khiến anh nhận ra rằng khoảng cách giữa họ không chỉ là thời gian hay không gian, mà là cả một vũ trụ cảm xúc mới mà anh chưa từng chạm tới.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên một cách nặng nề. Sự thôi thúc phải nói chuyện với cô, dù chỉ là vài câu xã giao, lớn hơn bất kỳ sự e dè nào. Anh không muốn rời đi mà không có một cuộc đối thoại đúng nghĩa, dù anh biết, "đúng nghĩa" bây giờ có lẽ chỉ là một cái vỏ rỗng. Anh muốn đối diện với sự thay đổi của Linh, muốn tự mình xác nhận rằng cô đã thực sự tìm thấy bình yên. Anh bắt đầu di chuyển, từng bước chậm rãi, như một kẻ dò dẫm trong mê cung ký ức. Tiếng nhạc cổ điển vẫn réo rắt, êm dịu, nhưng trong tai anh, nó như một bản giao hưởng bi tráng của những điều đã mất. Anh lách qua vài nhóm khách đang chăm chú ngắm tranh, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp mà anh đã rèn giũa suốt những năm tháng lao mình vào công việc. Anh không muốn mình trông có vẻ bối rối hay hụt hẫng, dù sâu thẳm bên trong, những cảm xúc đó đang cuộn trào như bão biển.
Linh vẫn đang đứng gần bức tranh phong cảnh lớn, nơi mà những mảng màu xanh lam và xanh lục hòa quyện vào nhau một cách kỳ ảo, tạo nên một khung cảnh vừa thực vừa mơ. Cô đang mỉm cười, ánh mắt lấp lánh khi nghe một vị khách khen ngợi. Bên cạnh cô, Huy đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt lãng tử của anh lướt qua đám đông, và khi chạm phải ánh mắt Khánh, anh khẽ gật đầu một cách thân thiện. Khánh đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, cảm nhận một sự phức tạp dâng lên trong lòng. Sự hiện diện của Huy, cái cách anh ấy tự nhiên đứng cạnh Linh, như một phần không thể thiếu của bức tranh hiện tại của cô, khiến Khánh cảm thấy một áp lực vô hình. Đó không phải là sự ghen tị, mà là một sự chấp nhận đau đớn về việc anh đã hoàn toàn bị thay thế, không phải bởi một người thứ ba theo nghĩa xấu, mà bởi một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới mà Linh đã tự xây dựng.
Anh cuối cùng cũng đến gần, đứng cách Linh một khoảng đủ lịch sự, không quá xâm phạm nhưng đủ gần để cô có thể nghe thấy anh. Cô vừa kết thúc câu chuyện với vị khách kia, quay người lại, và ánh mắt cô chạm phải anh một lần nữa. Lần này, không còn sự ngỡ ngàng, bàng hoàng như lúc đầu. Chỉ là một thoáng dừng lại, một cái chớp mắt rất nhẹ, rồi cô nở một nụ cười xã giao, pha lẫn chút gì đó rất dịu dàng, nhưng cũng rất xa cách.
"Chào Linh," Khánh bắt đầu, giọng anh nghe có vẻ trầm hơn bình thường, "Triển lãm rất thành công." Anh cố gắng giữ cho giọng điệu của mình thật chuyên nghiệp, thật khách quan, dù trong lòng anh là cả một mớ bòng bong cảm xúc. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi cô đã trải qua những gì, đã hạnh phúc ra sao, nhưng tất cả những lời đó đều bị nghẹn lại ở cổ họng, hóa thành một câu khen ngợi chung chung, an toàn.
Linh ngước nhìn anh, đôi mắt cô vẫn to tròn, long lanh như ngày nào, nhưng giờ đây, chúng chứa đựng một sự điềm tĩnh mà anh chưa từng thấy. "Chào Khánh," cô đáp lại, giọng cô vẫn dịu dàng, có ngữ điệu, nhưng không còn cái vẻ e dè, mong manh ngày trước. "Cảm ơn anh đã đến." Cô không nói thêm gì, chỉ đơn giản là một lời cảm ơn, không quá nhiệt tình, cũng không quá lạnh nhạt, vừa đủ để giữ một khoảng cách vô hình nhưng rõ ràng. Huy khẽ gật đầu chào Khánh một lần nữa, đôi mắt anh ấy có chút tinh ý, dường như đang quan sát sự tương tác giữa hai người.
Không khí bỗng chùng xuống. Những tiếng nhạc cổ điển dường như trở nên rõ ràng hơn, lấp đầy khoảng trống giữa hai câu nói của họ. Khánh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, một sự hồi hộp nhẹ dâng lên. Đây là khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi, và cũng là khoảnh khắc anh lo sợ. Anh biết, một câu hỏi đơn giản có thể mở ra cả một thế giới cảm xúc, hoặc đóng sập nó lại vĩnh viễn. Anh thu hết can đảm, đôi mắt sâu của anh nhìn thẳng vào Linh, cố gắng đọc vị những gì đang ẩn giấu trong đôi mắt cô.
"Dạo này ổn không?" Anh hỏi, giọng anh khẽ run lên một chút, nhưng anh nhanh chóng che giấu bằng cách hắng giọng nhẹ. Câu hỏi này, tưởng chừng như vô cùng đơn giản, lại chất chứa cả một quá khứ, một tương lai, và hàng vạn "nếu như" chưa bao giờ thành hiện thực. Nó không chỉ là một lời hỏi thăm xã giao, mà còn là một sự thăm dò, một nỗi niềm tiếc nuối được gói ghém cẩn thận.
Linh hơi nghiêng đầu, nụ cười trên môi cô khẽ nhạt đi một chút, rồi lại hiện rõ. Cô nhìn anh, rồi thoáng nhìn sang Huy, như thể tìm kiếm một sự xác nhận vô hình, hoặc đơn giản là để tự trấn an mình. "Vâng, ổn," cô trả lời, giọng nói cô nhẹ nhàng, nhưng có một sự kiên định rõ ràng. "Anh thì sao?" Cô hỏi lại, một câu hỏi lịch sự, một sự đáp trả tương xứng, nhưng cũng là một bức tường vô hình, ngăn không cho Khánh đào sâu thêm. Cô không né tránh, không biểu lộ sự yếu đuối, chỉ đơn giản là khẳng định sự bình yên của mình, và trả lời bằng một câu hỏi ngược lại, đẩy quả bóng về phía anh.
Khánh nhìn cô, nhìn cái cách cô đứng đó, vững vàng và tự tin. Anh nhận ra, "ổn" của cô không chỉ là một từ, mà là cả một quá trình dài của sự tự chữa lành, của sự trưởng thành, của việc tìm thấy chính mình. Anh cảm nhận được sự bình yên tỏa ra từ cô, một thứ bình yên không cần đến sự hiện diện của anh để được duy trì. Và điều đó, vừa khiến anh tự hào, vừa khiến anh đau đáu một nỗi niềm tiếc nuối khôn nguôi. Anh đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời cô, từng muốn là người duy nhất mang lại bình yên cho cô. Nhưng giờ đây, cô đã tự mình làm được điều đó, thậm chí còn tốt hơn.
Anh không muốn trả lời vội vã, anh muốn cô cảm nhận được sự chân thành trong câu hỏi của mình, dù nó có vẻ khô khan. Anh hít thở chậm lại, để mình có thể đối diện với sự thật rằng Linh đã không còn cần anh để "ổn" nữa. Và chính anh, giờ đây, cũng phải tự mình tìm lấy sự "ổn" của riêng mình. Anh nhìn những bức tranh xung quanh, những tác phẩm mà anh biết, mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều là một phần tâm hồn của cô, một phần của cuộc đời mà cô đã sống khi không có anh.
"Anh cũng ổn," Khánh đáp lại, giọng anh đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh, nhưng vẫn có một chút gì đó trầm tư. Anh không nói thêm chi tiết, vì anh biết, những chi tiết đó sẽ lại dẫn đến những câu hỏi khác, và anh không chắc mình đã sẵn sàng để chia sẻ mọi thứ, cũng như cô đã khéo léo giữ lại những điều của riêng mình. Anh và cô, cả hai đều đã học được cách tạo ra những khoảng lặng, những khoảng trống trong lời nói để bảo vệ chính mình, và để tôn trọng cuộc sống mới của đối phương. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi, chỉ vài ba câu, nhưng lại nặng trĩu những điều chưa nói, những cảm xúc bị kìm nén, và một sự chấp nhận lặng lẽ đang dần hình thành trong tâm hồn cả hai.
Cảnh vật xung quanh bỗng trở nên sống động hơn, hay chỉ là do những giác quan của Khánh trở nên nhạy bén hơn. Ánh đèn vàng dịu của phòng trưng bày hắt xuống, tạo nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ bóng loáng, và trên những bức tranh đầy màu sắc. Anh có thể nghe rõ tiếng thì thầm của một nhóm khách đang đứng gần đó, tiếng cười khúc khích của một cô gái trẻ, và cả tiếng nhạc cổ điển đang đi đến đoạn cao trào, rồi lại dịu xuống. Mùi sơn dầu thoang thoảng, trộn lẫn với mùi nước hoa thanh lịch của Linh và mùi hương gỗ thoang thoảng từ khung tranh, tạo nên một sự hòa quyện kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Anh cảm thấy một sự căng thẳng vô hình trong không khí, một sợi dây mỏng manh được giăng ra giữa anh và Linh, giữa quá khứ và hiện tại.
Khánh lại nhìn Linh, và rồi ánh mắt anh lướt sang Huy, người vẫn đứng đó, một nụ cười ấm áp thường trực trên môi. Anh nhận ra sự thoải mái của Linh khi có Huy bên cạnh, một sự thoải mái mà có lẽ anh đã từng vô tình đánh mất. Anh tự hỏi, liệu Linh có từng cảm thấy thoải mái như vậy khi ở bên anh không, hay cô luôn phải gồng mình lên để anh không phải lo lắng, để anh không phải gánh vác thêm? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí anh như một làn gió lạnh, mang theo một chút hối tiếc.
"Tác phẩm của em thật sự ấn tượng," Khánh tiếp tục, anh đưa tay chỉ về phía một bức tranh trừu tượng gần đó, nơi những mảng màu nóng và lạnh đan xen vào nhau một cách táo bạo, tạo ra một cảm giác vừa hỗn loạn vừa hài hòa. "Có lẽ đã mất rất nhiều thời gian và công sức." Anh nói, không chỉ là khen ngợi, mà còn là sự thấu hiểu về quá trình sáng tạo, về những đêm dài thức trắng, về những suy tư trăn trở mà anh biết, Linh đã phải trải qua để tạo nên những tác phẩm này. Anh biết Linh từng rất đam mê nghệ thuật, nhưng vì cuộc sống, vì những lo toan, đam mê đó đã từng bị gác lại. Giờ đây, nhìn thấy nó nở rộ, anh thực sự cảm thấy tự hào cho cô.
Linh quay sang nhìn bức tranh mà Khánh đang chỉ. Nụ cười của cô trở nên rạng rỡ hơn một chút, một nụ cười không còn mang vẻ xã giao mà là sự tự hào chân chính. "Vâng, cũng có chút khó khăn," cô thừa nhận, giọng nói cô khẽ rung lên một chút, như thể những ký ức về quá trình sáng tạo đang ùa về. "Nhưng cũng nhờ có Huy hỗ trợ rất nhiều trong khâu chuẩn bị." Cô khẽ nhìn Huy, ánh mắt cô trao cho anh ấy một cái nhìn ấm áp, đầy tin cậy, một cử chỉ nhỏ nhưng lại nói lên rất nhiều điều. Đó là một sự kết nối, một sự đồng điệu mà Khánh không thể bỏ qua. Anh nhìn thấy sự tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt Linh khi cô nhìn Huy, và điều đó như một nhát dao khứa nhẹ vào trái tim anh. Không phải vì ghen tuông, mà vì nhận ra rằng, anh đã không thể mang lại cho cô sự tin tưởng và hỗ trợ như vậy vào thời điểm cô cần nhất.
Huy, như một người bạn đồng hành thực thụ, khẽ mỉm cười. "À, tôi chỉ giúp Linh về mặt kỹ thuật thôi. Linh mới là người có tâm hồn và ý tưởng." Anh nói một cách khiêm tốn, nhưng ánh mắt anh ấy vẫn chứa đựng một sự ngưỡng mộ rõ ràng dành cho Linh. Câu nói của Huy không chỉ là sự phủ nhận công lao, mà còn là sự khẳng định tài năng của Linh, và ngầm nhấn mạnh vị trí của anh ấy – một người hỗ trợ, một người cùng chia sẻ, chứ không phải là người đứng trên hay điều khiển. Anh chính là "khoảng cách an toàn" mà Linh cần, là bức đệm mềm mại che chở cho cô khỏi những ánh nhìn dò xét, những câu hỏi khó xử.
Khánh lắng nghe, đôi mắt anh không rời khỏi Linh và Huy. Anh quan sát cách họ tương tác, cách họ bổ sung cho nhau một cách tự nhiên. Anh nhận ra rằng, Huy không chỉ là một người hỗ trợ, mà còn là một người thấu hiểu, một người có thể cùng Linh chia sẻ gánh nặng của đam mê và sáng tạo. Anh cảm nhận được sự kết nối và đồng điệu giữa họ, một loại hòa hợp mà anh và Linh đã từng có, nhưng rồi lại dần mất đi giữa bộn bề cuộc sống. Anh nhớ lại lời của Huy từng nói, "Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất." Anh nhìn Linh, thấy cô đang thực sự sống với cảm xúc của mình, biến chúng thành nghệ thuật. Đó là điều mà cô khao khát, và giờ đây, cô đã có được.
Một nỗi tiếc nuối sâu sắc dâng lên trong lòng Khánh. Anh đã từng không hiểu được khao khát đó của Linh. Anh đã quá tập trung vào việc xây dựng một tương lai vật chất vững chắc, mà quên mất rằng, có những giá trị tinh thần, những cảm xúc mà cô cần được nuôi dưỡng. Anh đã yêu cô bằng cách nghĩ của anh, bằng hành động của anh, nhưng lại vụng về trong việc thấu hiểu và đáp ứng những nhu cầu sâu xa nhất của cô. Và giờ đây, khi nhìn thấy Linh tỏa sáng bên cạnh Huy, anh biết rằng, sự lựa chọn của anh ngày đó, dù đau đớn, nhưng có lẽ là đúng đắn. Anh đã buông tay để cô được bình yên, và cô đã tìm thấy nó, theo cách của riêng mình.
Anh không muốn mình trở thành kẻ ngoài cuộc quá lâu, cũng không muốn cuộc trò chuyện chìm vào sự im lặng. Anh cần phải nói một điều gì đó về bản thân, để duy trì sự cân bằng của cuộc đối thoại, để cho Linh thấy rằng anh cũng đã bước tiếp. "Dự án của anh cũng đang tiến triển tốt," Khánh nói, giọng anh trầm ổn trở lại. "Cũng có một vài thay đổi lớn." Anh không đi vào chi tiết, không nhắc đến Thu, không nói về những gì đã xảy ra trong cuộc sống cá nhân của mình. "Thay đổi lớn" là một cụm từ an toàn, đủ để gợi mở nhưng không đủ để đào sâu. Nó là một cách để anh ngầm ám chỉ rằng anh cũng có một cuộc sống riêng, một con đường riêng đang được xây dựng, không còn bị ràng buộc bởi quá khứ. Anh nói điều đó không phải để khoe khoang, mà là để khẳng định rằng anh cũng đã trưởng thành, cũng đã chấp nhận những điều đã qua và đang hướng về phía trước.
Linh nhìn anh, đôi mắt cô thoáng qua một chút tò mò, nhưng cô nhanh chóng che giấu nó. Cô gật đầu nhẹ, như một sự thừa nhận. "Vậy thì tốt," cô nói, giọng nói cô không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ là một sự lịch sự vừa đủ. Cô không hỏi thêm về những "thay đổi lớn" đó, không muốn phá vỡ cái rào cản vô hình mà cả hai đã cố gắng dựng lên. Cô hiểu rằng, có những điều không cần phải nói ra, có những khoảng trống cần được giữ lại để cả hai có thể thở. Sự trưởng thành của họ không chỉ thể hiện ở việc chấp nhận chia tay, mà còn ở việc học cách tôn trọng cuộc sống riêng tư của đối phương sau khi mọi thứ đã kết thúc.
Huy cũng chỉ mỉm cười nhẹ, không xen vào. Anh ấy như một người bảo vệ thầm lặng, một điểm tựa vững chắc cho Linh. Khánh cảm nhận được ánh mắt của Huy, không phán xét, không thù địch, chỉ là một sự thấu hiểu nhẹ nhàng. Anh biết, Huy đã là một phần quan trọng trong cuộc đời mới của Linh, và anh không có quyền gì để chất vấn hay can thiệp.
Cuộc trò chuyện, tưởng chừng như chỉ là những lời hỏi thăm xã giao, lại chất chứa quá nhiều tầng lớp cảm xúc. Mỗi từ ngữ, mỗi ánh mắt đều là sự giằng co giữa quá khứ và hiện tại, giữa những điều muốn nói và những điều phải giấu. Khánh nhìn Linh, nhìn vào sự bình yên và tự tin của cô, và anh biết, mình đã đúng khi buông tay. Cô đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường mà có lẽ anh không thể cùng cô đi đến cuối cùng. Anh đã từng là người khiến cô tổn thương, dù không cố ý, và giờ đây, anh chỉ muốn nhìn thấy cô hạnh phúc.
Anh vẫn đứng đó, giữa không gian tràn ngập nghệ thuật và hoài niệm, cảm thấy mình như một mảnh ghép lạc lõng của một bức tranh đã hoàn thành. Anh đã nhìn thấy điều anh cần thấy: Linh đã ổn, đã hạnh phúc. Nhưng cùng với sự nhẹ nhõm đó, là một nỗi tiếc nuối âm ỉ, một câu hỏi không lời về "nếu như." Nếu như ngày đó anh đã khác, nếu như anh đã hiểu cô hơn, nếu như anh đã đủ sức để yêu cô "cho đúng." Nhưng tất cả chỉ là "nếu như," và cuộc sống không có chỗ cho những điều đó.
Khánh biết, thời gian của anh ở đây đã hết. Anh đã nhận được câu trả lời cho câu hỏi "Dạo này ổn không?" của mình, một câu trả lời không lời nhưng lại rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào. Cô đã ổn, và anh, dù không còn là người khiến cô hạnh phúc, đã chấp nhận điều đó một cách trưởng thành. Một cái gật đầu nhẹ, một nụ cười rất khẽ thoáng qua trên môi Khánh, như một lời chào tạm biệt thầm lặng, một lời chúc phúc không thành tiếng. Anh quay người, hòa vào đám đông đang dần thưa thớt, mang theo hình ảnh của Linh, rạng rỡ và bình yên, như một kỷ vật quý giá của một tình yêu đã từng rất đẹp, nhưng đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.