Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 477: Khoảng Cách Trong Ánh Mắt: Vũ Điệu Lịch Sự Của Kỷ Niệm
Khoảnh khắc đó, mọi âm thanh trong căn phòng dường như tan biến. Tiếng nhạc cổ điển, tiếng thì thầm của khách mời, tiếng ly tách cụng vào nhau... tất cả đều chìm vào một khoảng lặng tuyệt đối. Ánh đèn lấp lánh trên những tác phẩm nghệ thuật, sự chuyển động chậm rãi của đám đông, mọi thứ đều trở nên mờ ảo, chỉ còn hai ánh mắt giao nhau giữa khoảng không gian rộng lớn của phòng trưng bày.
Ánh mắt Linh mở to, một sự ngạc nhiên tột độ pha lẫn chút bàng hoàng. Trong khoảnh khắc ấy, gương mặt cô không còn vẻ tự tin rạng rỡ mà thay vào đó là sự bất ngờ, một chút hoài niệm và cả một nỗi xúc động ẩn sâu. Khuôn mặt Khánh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh, có một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào: sự hồi hộp, lo lắng, tò mò, và một niềm xúc động dữ dội khi gặp lại người con gái anh đã từng yêu hơn cả bản thân mình sau 5 năm xa cách.
Thời gian dường như ngưng đọng. Không lời nói, không cử chỉ thừa thãi. Chỉ có hai ánh mắt, chứa đựng cả một cuốn phim dài 5 năm với những "nếu như" không hồi kết. Hơi thở của Khánh như nghẹn lại trong lồng ngực. Anh cảm thấy một dòng điện chạy qua cơ thể mình, một sự căng thẳng vô hình lan tỏa trong không khí. Anh nhận ra, dù đã cố gắng đến mấy, dù đã xây dựng cho mình một cuộc sống ổn định, nhưng hình bóng Linh vẫn chưa bao giờ thực sự rời đi khỏi trái tim anh.
Linh cũng cảm nhận được điều đó. Cảm giác lạnh của máy điều hòa bỗng trở nên rõ ràng hơn, như để nhắc nhở cô về thực tại. Mùi hương sơn dầu, mùi gỗ, mùi nước hoa thoang thoảng bỗng trở nên thật xa lạ. Trước mặt cô, Khánh đứng đó, vẫn là dáng vẻ trầm tính ấy, vẫn là đôi mắt sâu ấy, nhưng có gì đó đã thay đổi, đã trưởng thành hơn, nhưng cũng có gì đó vẫn còn vương vấn nỗi buồn.
Khoảnh khắc chạm mắt ấy kéo dài như vô tận, nhưng thực ra chỉ trong vài giây. Trong những giây phút đó, cả hai đều đọc được trong ánh mắt đối phương hàng vạn câu hỏi, hàng ngàn lời muốn nói, nhưng không một ai cất lời. Không gian xung quanh họ vẫn ồn ào và rộn ràng, nhưng với Linh và Khánh, thế giới dường như chỉ còn lại hai người, đứng đối diện nhau giữa sắc màu hoài niệm, giữa những tác phẩm nghệ thuật mà Linh đã dùng để chữa lành trái tim mình. Sự xuất hiện bất ngờ của Khánh, tại chính nơi Linh đang tỏa sáng nhất, đã tạo nên một khoảnh khắc vỡ òa, đầy ám ảnh, báo hiệu rằng cuộc hành trình của họ, dù đã khép lại, nhưng những dư âm của nó vẫn còn rất mạnh mẽ.
Khánh cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình căng cứng. Anh đứng thẳng, cố giữ cho vẻ ngoài điềm đạm, nhưng bên trong là một mớ hỗn độn của cảm xúc. Linh của bây giờ, cô đứng đó, giữa ánh đèn vàng ấm áp của phòng trưng bày, mái tóc dài buông xõa mềm mại, tôn lên gương mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt to tròn ngày nào giờ đây không còn vẻ ưu tư, mà ánh lên sự tự tin, một ánh sáng khác lạ mà anh chưa từng thấy ở cô. Chiếc váy màu kem nhẹ nhàng tôn lên dáng người thanh mảnh, toát lên vẻ thanh lịch, tinh tế, không quá cầu kỳ nhưng có gu. Cô đã thật sự thay đổi. Không phải là sự thay đổi của một người đang cố gắng trở nên mạnh mẽ, mà là sự thay đổi của một người *đã* mạnh mẽ, đã tìm thấy chính mình.
Anh nhớ lại những buổi chiều muộn, khi anh về đến căn hộ nhỏ, thấy Linh ngồi cuộn mình trên sofa, đôi mắt buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ, chờ đợi anh. Cô đã từng khao khát sự hiện diện của anh đến nhường nào, khao khát một lời sẻ chia, một cái ôm siết chặt để xua tan đi những mệt mỏi của cuộc sống. Anh đã từng nói: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, đứng trước Linh của hiện tại, anh thấy rõ ràng cô đã tìm thấy cái "đúng" đó, không phải từ anh, mà từ chính bản thân cô, từ đam mê và sự độc lập. Một niềm tự hào len lỏi trong tim Khánh, nhưng cùng với đó là một vết nhói đau, một sự hối tiếc âm ỉ về những gì anh đã không thể mang lại. Anh đã là một phần của quá khứ mà cô đã vượt qua, một dấu mốc trên con đường cô đi tìm sự bình yên.
Linh, dù đã quay đi và tiếp tục câu chuyện với vị khách bên cạnh, nhưng từng giác quan của cô vẫn căng ra để cảm nhận sự hiện diện của Khánh. Cô nghe tiếng nhạc cổ điển du dương, nghe tiếng thì thầm của những người xung quanh, nhưng sâu thẳm bên trong, cô nghe thấy tiếng vọng của ký ức. Mùi sơn dầu quen thuộc của những bức tranh, mùi nước hoa nhẹ nhàng của chính cô, và một thoáng mùi hương nam tính trầm ấm quen thuộc nào đó... chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng vừa da diết, vừa xa lạ. Cô không cần quay lại cũng biết anh vẫn đứng đó, vẫn ánh mắt đó, vẫn dáng vẻ trầm tư đó.
Một cái giật mình nhẹ, một thoáng bối rối gần như không thể nhận ra trên gương mặt Linh khi ánh mắt cô chạm phải anh. Nó chỉ thoáng qua, tựa một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng, rồi nhanh chóng tan biến. Cô đã học cách kiểm soát cảm xúc, học cách không để những yếu tố bên ngoài ảnh hưởng đến sự bình yên nội tại. Cô khẽ mím môi, một cử chỉ nhỏ bé, vô thức, nhưng lại là một rào chắn vững chắc. Rồi, cô nhẹ nhàng quay đi, tiếp tục câu chuyện dang dở với vị khách đang kiên nhẫn chờ đợi. Giọng cô vẫn đều đều, chuyên nghiệp, giải thích về kỹ thuật, về ý nghĩa của bức tranh. Nhưng sâu thẳm, có một sự căng thẳng vô hình đang lan tỏa, một dòng chảy ngầm của cảm xúc mà chỉ mình cô cảm nhận được. Cô là chủ nhân của buổi triển lãm này, cô là người đang tỏa sáng, và cô sẽ không để bất cứ điều gì làm lu mờ ánh sáng đó.
Khánh thấy Linh khẽ mím môi, rồi xoay người. Anh biết đó là một lời từ chối khéo léo, một ranh giới được vẽ ra trong vô thức. Nhưng anh không thể rời đi. Có quá nhiều điều chưa nói, quá nhiều câu hỏi chưa có lời đáp. Anh cần phải đối mặt. Không phải để níu kéo, không phải để bắt đầu lại, mà chỉ để nhìn thấy, để hiểu, và có lẽ, để buông bỏ một cách trọn vẹn hơn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu thoang thoảng trong không khí, mùi của nghệ thuật, của sự tự do mà Linh đã tìm thấy. Anh thấy những bức tranh treo trên tường, mỗi bức đều mang một sắc thái riêng, một câu chuyện riêng, và anh biết, chúng đều là một phần của hành trình mà Linh đã trải qua.
Anh bắt đầu di chuyển. Từng bước chân của anh như được đo đếm cẩn thận, không quá nhanh, không quá chậm. Anh lách qua đám đông đang trò chuyện rôm rả, tiếng nhạc cổ điển vẫn là phông nền cho những cuộc gặp gỡ xã giao. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn spotlight hắt lên các tác phẩm nghệ thuật, tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa đầy cảm hứng. Anh cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể, ánh mắt quét qua những bức tranh xung quanh như để tìm một điểm tựa, một lý do để anh có mặt ở đây. Tim anh đập mạnh hơn một chút khi anh tiến gần đến Linh. Anh tự hỏi, cô sẽ phản ứng thế nào? Sẽ vui vẻ, sẽ lạnh nhạt, hay sẽ chỉ là một sự lịch sự xã giao? Năm năm, một khoảng thời gian đủ dài để mọi thứ thay đổi, đủ dài để những vết sẹo cũ lành lại, nhưng có lẽ không đủ dài để quên đi tất cả.
Khi anh chỉ còn cách Linh vài bước chân, cô dường như nhận ra sự hiện diện của anh. Cô đang cười nói với Huy, đối tác của cô, một nụ cười rạng rỡ và thoải mái. Huy, với vẻ ngoài lãng tử, đôi mắt đầy chất nghệ sĩ và nụ cười ấm áp, đứng cạnh Linh như một điểm tựa vững chắc. Anh ta lắng nghe Linh nói một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật gù tán đồng. Nhìn cảnh tượng đó, Khánh cảm thấy một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng. Anh nhận ra sự thoải mái, tự nhiên của Linh khi ở bên Huy, một sự kết nối mà có lẽ anh đã từng không thể mang lại trọn vẹn cho cô.
Linh khẽ quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Khánh. Một cái gật đầu nhẹ, đủ lịch sự để không làm mất đi vẻ chuyên nghiệp, nhưng cũng đủ lạnh nhạt để giữ khoảng cách. Cô vẫn là cô, nhưng đã khác. Cô đã trưởng thành, đã chín chắn hơn. Cô không còn là cô gái nhạy cảm, dễ tổn thương ngày xưa.
Khánh dừng lại, giữ một khoảng cách nhất định. Anh không muốn áp đặt, không muốn làm cô khó xử. Anh đã từng là người khiến cô phải bận lòng, giờ đây anh chỉ muốn cô được bình yên. Giọng anh trầm ấm, cố gắng giữ sự điềm tĩnh và lịch sự nhất có thể.
“Chúc mừng triển lãm của em, Linh. Các tác phẩm rất ấn tượng.” Anh nói, ánh mắt lướt qua một bức tranh trừu tượng gần đó, với những mảng màu mạnh mẽ và đầy nội lực. Anh đã xem qua catalogue và biết được những thông điệp mà Linh muốn gửi gắm qua nghệ thuật của cô. Chúng sâu sắc và đầy ý nghĩa, phản ánh một tâm hồn đã trải qua nhiều thăng trầm để tìm thấy ánh sáng.
Linh mỉm cười nhẹ, nụ cười chuyên nghiệp nhưng vẫn mang một chút man mác buồn quen thuộc. “Cảm ơn anh đã đến, Khánh.” Giọng cô dịu dàng, có ngữ điệu, không quá vồ vập cũng không quá xa cách. Cô không hỏi anh đến bằng cách nào, hay tại sao anh lại đến. Chỉ đơn giản là một lời cảm ơn. “Anh xem có thích bức nào không?” Cô hỏi, ánh mắt lướt qua một lượt các tác phẩm, như đang mời gọi anh khám phá thế giới của cô.
Khánh khẽ gật đầu. “Anh... đã thấy một vài bức. Trông em rất tốt.” Anh dừng lại một chút, tìm kiếm từ ngữ phù hợp. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi cô về những năm tháng qua, về hành trình cô đã đi để trở thành người phụ nữ rạng rỡ này. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt lại trong cổ họng. Anh biết, đây không phải là nơi, cũng không phải là lúc để khơi gợi những chuyện cũ.
Linh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. “Cảm ơn anh. Anh cũng vậy.” Câu trả lời của cô ngắn gọn, vừa đủ để đáp lại sự quan tâm của anh, nhưng cũng không mở ra bất kỳ cánh cửa nào cho một cuộc trò chuyện sâu hơn. Cô nhìn sang Huy, người đang đứng cạnh cô, ánh mắt như ra hiệu.
“Đây là Huy, đối tác của em trong dự án này.” Linh giới thiệu, giọng điệu tự nhiên, thoải mái. Cô quay lại nhìn Khánh, ánh mắt cô dừng lại một chút trên gương mặt anh, rồi lại dời đi. “Và đây là anh Khánh, một người bạn cũ.”
Huy, với nụ cười ấm áp thường trực trên môi, chủ động đưa tay ra bắt tay Khánh. “Rất vui được gặp anh.” Giọng anh ta tự nhiên, không một chút gượng gạo. Ánh mắt Huy thoáng nhìn giữa Khánh và Linh, dường như nhận ra có một sự căng thẳng vô hình nào đó, nhưng anh ta không hỏi.
Khánh bắt tay Huy, một cái siết nhẹ, đủ lịch sự. Anh cảm nhận sự tự tin toát ra từ Huy, một người đàn ông có vẻ ngoài phóng khoáng, nghệ sĩ. “Rất vui được gặp.” Giọng Khánh hơi trầm xuống, ánh mắt anh thoáng nhìn Linh một lần nữa, như muốn dò xét phản ứng của cô. Anh nhận ra rằng, Linh đã có một cuộc sống mới, có những người bạn mới, và có lẽ, những mối quan hệ mới. Sự xuất hiện của Huy như một lời khẳng định, một rào cản vô hình nhưng vững chắc giữa anh và Linh.
Trong khoảnh khắc bắt tay, Khánh cảm nhận một sự thoải mái, tự nhiên ở Linh khi cô đứng cạnh Huy. Đó là sự thoải mái mà anh đã từng khao khát mang lại cho cô, nhưng lại vụng về đánh mất. Anh nhớ lại những lời cô từng nói: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Và giờ đây, anh thấy Linh đang “ở đây” một cách trọn vẹn, không cần anh, nhưng có Huy bên cạnh, như một người bạn đồng hành, một đối tác ăn ý. Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, câu nói đó của Huy chợt vọng lại trong đầu Khánh, và anh nhận ra, Linh đã biến những cảm xúc của mình thành những tác phẩm nghệ thuật, biến những tổn thương thành sức mạnh, và biến sự trống rỗng thành sự tự do. Anh đứng đó, giữa không gian tràn ngập nghệ thuật và sự hoài niệm, cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một bóng hình đến từ quá khứ.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi kết thúc. Linh khéo léo chuyển hướng sang một vị khách khác đang chờ đợi. Đó là một người phụ nữ trung niên, với vẻ ngoài sang trọng, đang đứng gần một bức tranh phong cảnh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Linh khẽ gật đầu chào tạm biệt Khánh, ánh mắt cô hơi né tránh, không muốn dừng lại quá lâu. Anh hiểu ý. Đây không phải là nơi, cũng không phải là lúc để họ nói chuyện riêng tư. Anh gật đầu đáp lại, rồi từ từ lùi về phía sau, hòa vào đám đông đang di chuyển. Mùi sơn dầu vẫn thoang thoảng, trộn lẫn với mùi nước hoa của những vị khách, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của phòng trưng bày.
Khánh không đi hẳn. Anh không thể. Có một lực hút vô hình giữ chân anh lại. Anh tìm một góc khuất, gần cột trụ, nơi anh có thể quan sát Linh mà không gây chú ý. Từ vị trí đó, anh thấy cô đang say sưa giải thích về một tác phẩm khác, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy đam mê. Cô nói về màu sắc, về bố cục, về những cảm hứng từ cuộc sống, từ những chuyến đi. Giọng cô bay bổng, đầy cuốn hút, không còn chút dấu vết nào của sự mệt mỏi, ưu tư ngày nào. Anh nhận ra cô đã thực sự tìm thấy hạnh phúc và con đường riêng của mình. Cô không còn là cô gái yếu đuối, khao khát được anh bảo vệ. Cô đã tự mình đứng vững, và thậm chí còn tỏa sáng hơn bao giờ hết.
Anh dõi theo từng cử chỉ của Linh, từ cách cô dùng tay phác họa không khí để minh họa cho ý tưởng, đến cách cô lắng nghe những câu hỏi của khách mời và trả lời một cách tự tin. Cô đã trở thành một nghệ sĩ thực thụ, một người phụ nữ độc lập và đầy bản lĩnh. Ánh mắt anh lại lướt qua Huy, người vẫn đứng cạnh Linh, thỉnh thoảng lại trao đổi với cô bằng những ánh mắt đầy thấu hiểu. Có lẽ, Huy là người đã cùng Linh đi qua những khó khăn, đã chứng kiến sự trưởng thành của cô, và đã cùng cô xây dựng nên thành công này. Khánh cảm thấy một sự chấp nhận lặng lẽ dâng lên trong lòng. Anh đã từng lo lắng cho cô, đã từng nghĩ rằng cô sẽ không thể vượt qua. Nhưng giờ đây, anh nhìn thấy, cô đã làm được, và làm một cách ngoạn mục.
Những lời anh từng nói, "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa," giờ đây vang vọng trong tâm trí anh, không phải như một lời biện minh, mà như một sự thật hiển nhiên. Anh đã buông tay, và cô đã tìm thấy hạnh phúc đích thực của mình. Anh tự hào về cô, về những gì cô đã đạt được. Nhưng cùng với niềm tự hào đó, là một nỗi tiếc nuối sâu sắc, một vết thương lòng âm ỉ về một tình yêu đã không thể đi đến cuối cùng. Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Anh đã chọn cách buông tay để cô được bình yên, và giờ đây, anh nhìn thấy sự bình yên ấy, rạng rỡ và sống động.
Anh đứng đó, hòa mình vào đám đông, nhưng tâm trí lại ở một nơi rất xa. Tiếng nhạc cổ điển vẫn nhẹ nhàng, tiếng thì thầm của khách mời vẫn là một âm thanh nền không đổi. Anh cảm thấy mùi sơn dầu vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về thế giới mà Linh đã tạo ra. Anh biết, mình cần phải rời đi. Nhưng anh muốn giữ lại hình ảnh này của Linh, hình ảnh của một người phụ nữ tự do, mạnh mẽ và hạnh phúc. Anh sẽ mang theo hình ảnh đó, như một lời chúc phúc thầm lặng cho cô, và cũng như một sự chấp nhận trưởng thành cho chính mình. Dù những lời hỏi thăm xã giao đã kết thúc, nhưng anh biết, vẫn còn đó những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được giải tỏa hoàn toàn. Nhưng có lẽ, cả hai đang chọn cách đối mặt với nó một cách chín chắn, từng bước một. Cuộc gặp gỡ này, dù ngắn ngủi, đã là một sự khởi đầu, một cánh cửa hé mở cho những điều còn dang dở.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.