Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 482: Họa Phẩm Của 'Nếu Như': Khoảnh Khắc Tiếc Nuối Vô Thanh
Dưới ánh đèn lung linh của Cầu Ánh Sao, giữa lòng thành phố không ngừng chuyển động, hai tâm hồn từng gắn bó sâu sắc giờ đây đứng cạnh nhau, chấp nhận những gì đã qua, trân trọng những gì đang có, và hướng về một tương lai nơi cả hai đều tìm thấy sự bình yên trọn vẹn, dù không còn đi cùng nhau. Khoảnh khắc ấy, tĩnh lặng và đầy ý nghĩa, như một nốt trầm trong bản nhạc cuộc đời họ, nhưng không phải là hồi kết.
Sau những lời chia sẻ chân thành dưới bầu trời đêm Sài Gòn, Linh khẽ nhìn Khánh, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, pha chút bâng khuâng nhưng chủ yếu là sự mãn nguyện. "Vẫn còn một vài tác phẩm em muốn anh xem, Khánh. Có lẽ, chúng sẽ kể cho anh nghe rõ hơn về hành trình của em." Giọng cô dịu dàng, không áp đặt, chỉ là một lời mời chân thành từ sâu thẳm tâm hồn một người nghệ sĩ muốn chia sẻ đứa con tinh thần của mình với một người từng rất quan trọng. Khánh, với sự điềm tĩnh vốn có, gật đầu. Anh hiểu rằng đây không chỉ là việc xem tranh, mà là một cách Linh đang mở lòng mình, cho anh thấy một phần thế giới nội tâm mà cô đã dày công vun đắp suốt những năm tháng qua. Anh cũng muốn hiểu, muốn chiêm nghiệm, muốn biết rõ hơn về sự bình yên mà cô đã tìm thấy.
Họ quay trở lại phòng trưng bày nghệ thuật 'Insight', nơi ánh sáng vàng dịu vẫn hắt lên những bức tường trắng tinh khôi, tạo nên một không gian trang trọng và đầy cảm hứng. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng, du dương như một dòng suối êm đềm, hòa vào tiếng bước chân khẽ khàng của họ trên sàn gỗ. Mùi sơn dầu đặc trưng quyện cùng mùi gỗ thoang thoảng và chút hương hoa lily từ một bình hoa đặt ở góc phòng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tĩnh mịch, nhưng cũng ẩn chứa sự sáng tạo và chiều sâu. Linh, trong bộ váy nhẹ nhàng màu kem, dáng người thanh mảnh càng thêm phần duyên dáng. Đôi mắt to tròn của cô, giờ đây không còn ánh lên vẻ ưu tư mà thay vào đó là sự tự tin, rạng rỡ của một người đã tìm thấy niềm đam mê đích thực. Mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, càng khiến cô trông như một nàng thơ bước ra từ chính những bức tranh của mình. Khánh, vẫn trong bộ trang phục công sở tối giản, dáng người cao ráo hơi gầy, bước đi điềm tĩnh bên cạnh. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn ẩn chứa vẻ mệt mỏi thường trực, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự tập trung, dò xét khi anh đưa mắt nhìn quanh.
"Đây là 'Dòng chảy ký ức'," Linh nói, dừng lại trước một bức tranh khổ vừa, với những mảng màu xanh dương và trắng đan xen, tạo thành những đường nét uốn lượn mềm mại như dòng nước. Trên nền đó, những chấm phá màu vàng nhạt như ánh nắng loang lổ, và vài nét đỏ sẫm như những đóa hoa trôi nổi. "Em vẽ nó lấy cảm hứng từ những khoảnh khắc thoáng qua trong cuộc sống, những mảnh vụn ký ức cứ thế trôi đi, nhưng đôi khi lại bất chợt hiện về, lấp lánh như những viên ngọc dưới đáy sông." Linh giải thích, giọng cô nhỏ nhẹ, đầy cảm xúc, như đang thuật lại một câu chuyện cổ tích. Cô đưa tay khẽ vuốt nhẹ không khí trước bức tranh, đôi mắt ánh lên niềm say mê. "Nó không phải là một câu chuyện cụ thể, Khánh, mà là cảm giác về sự trôi chảy không ngừng của thời gian, của cảm xúc, của những gì mình đã trải qua. Dù đẹp hay buồn, tất cả đều là một phần của dòng chảy ấy, tạo nên con người mình hôm nay."
Khánh im lặng lắng nghe, ánh mắt anh dán chặt vào bức tranh, cố gắng giải mã từng mảng màu, từng đường nét. Anh thấy rõ ràng sự chuyển mình trong phong cách của Linh. Ngày trước, tranh của cô thường mang vẻ đẹp lãng mạn, đôi khi có chút u buồn, chất chứa những trăn trở nội tâm mà cô không thể nói thành lời. Còn bây giờ, dù vẫn còn chút man mác, nhưng nổi bật hơn cả là sự bình yên, một sự chấp nhận nhẹ nhõm. Các gam màu được sử dụng tinh tế hơn, bố cục phóng khoáng hơn, không còn gò bó trong những hình tượng cụ thể mà trở nên trừu tượng, giàu sức gợi. "Anh thấy được sự bình yên trong tranh của em, Linh," Khánh đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chân thành sâu sắc, như lời khẳng định cho những gì anh đang cảm nhận. "Nó rất khác với những gì anh từng thấy." Anh không nói "khác với khi em còn ở bên anh" nhưng cả hai đều ngầm hiểu điều đó. Anh nhớ lại những ngày tháng cũ, khi Linh vẫn còn loay hoay với những mơ ước nghệ thuật của mình, bị áp lực cuộc sống và sự kỳ vọng của anh đè nặng. Khi đó, cô vẫn vẽ, nhưng những nét cọ dường như chứa đựng nhiều sự giằng xé, nhiều nỗi niềm chưa được giải tỏa. Giờ đây, mỗi đường nét đều như được giải phóng, tự do tự tại.
Trong thâm tâm Khánh, một cảm giác nhẹ nhõm lẫn tự hào trỗi dậy. Anh mừng cho Linh, mừng vì cô đã tìm thấy con đường mà cô thuộc về, tìm thấy sự bình yên mà cô hằng khao khát. Anh chợt nhận ra, sự trưởng thành này của Linh, sự rạng rỡ này, là kết quả của một hành trình dài cô độc, một hành trình mà anh đã không thể đi cùng cô. "Dòng chảy ký ức," anh thầm nhẩm lại cái tên bức tranh. Đối với anh, dòng chảy ký ức đó cũng đang ùa về, những mảnh vụn của quá khứ, những khoảnh khắc hạnh phúc xen lẫn những mệt mỏi, những nụ cười và cả những giọt nước mắt thầm lặng. Anh nghĩ về cái "nếu như" mà họ đã từng nhắc đến. Nếu như ngày đó anh có thể buông bỏ gánh nặng, có thể chia sẻ nhiều hơn, có thể thấu hiểu khao khát của cô hơn, liệu dòng chảy ký ức của họ có khác? Hay đó chỉ là một ảo ảnh? Anh biết, việc buông tay đã cho cả hai cơ hội để định hình lại cuộc đời mình, để tìm thấy bản ngã. Và nhìn Linh bây giờ, anh biết điều đó là đúng đắn, dù vẫn còn chút tiếc nuối man mác về một con đường đã không được chọn. Anh gật đầu nhẹ, ánh mắt dừng lại ở một vài bức tranh mang phong cách trừu tượng khác, cố gắng hiểu sâu hơn về thế giới nội tâm của Linh, về cách cô đã biến những cảm xúc, những trải nghiệm thành nghệ thuật. Anh cảm nhận được sự tinh tế và chiều sâu trong từng tác phẩm, như đang đọc một cuốn sách không lời về cuộc đời cô. Anh cảm thấy một sự kết nối lạ lùng, không phải là sự níu kéo của tình yêu, mà là sự thấu hiểu và tôn trọng giữa hai tâm hồn đã từng rất gần gũi.
Linh, thấy Khánh chăm chú nhìn tranh, hiểu rằng anh đang thực sự cảm nhận. Cô không cần anh nói nhiều, chỉ cần ánh mắt và sự im lặng đó là đủ. Cô biết Khánh luôn là người kiệm lời, nhưng nội tâm anh lại sâu sắc vô cùng. "Bình yên," Linh thầm nghĩ, "đó là điều mà em đã phải đánh đổi nhiều thứ để có được, và em mừng vì anh đã nhìn thấy nó." Cô cũng thoáng nghĩ về những ngày tháng cũ, khi cô thường cố gắng vẽ những bức tranh để "làm hài lòng" anh, hoặc để thể hiện những nỗi buồn mà anh không thể nhận ra. Giờ đây, cô vẽ cho chính mình, cho tâm hồn mình, không cần bất kỳ sự công nhận nào khác ngoài sự thỏa mãn của bản thân. Đó là sự khác biệt lớn nhất. Cô nhìn Khánh, vẫn là dáng vẻ trầm tĩnh ấy, nhưng trong ánh mắt anh, cô vẫn thấy nỗi ưu tư. Nỗi ưu tư không còn là gánh nặng tài chính như xưa, mà là một sự cô độc, một áp lực vô hình mà chỉ những người thành công mới thấu hiểu. Nó giống như một cái giá phải trả cho những thành tựu mà anh đã đạt được. Và cô, bây giờ, không còn là người có thể gánh vác nó cùng anh nữa.
Họ tiếp tục bước đi chậm rãi qua các khu trưng bày, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như sợ phá vỡ bầu không khí thiêng liêng của nghệ thuật. Tiếng nhạc cổ điển vẫn vương vấn, đôi khi là một bản concerto của Mozart, lúc lại là một khúc nocturne của Chopin, càng làm tăng thêm vẻ u hoài, chiêm nghiệm cho không gian. Sự mát mẻ từ điều hòa bao trùm, xua đi cái oi ả của đêm Sài Gòn, tạo nên một cảm giác thư thái đến lạ. Linh thi thoảng lại dừng lại, chỉ vào một bức tranh nào đó và khẽ thì thầm một vài câu giải thích ngắn gọn, không cầu kỳ, không hoa mỹ, chỉ như đang chia sẻ một phần cảm xúc của mình. Khánh gật đầu, ánh mắt anh vẫn trầm tư, nhưng có lúc lại ánh lên sự thấu hiểu khi anh nhận ra một cảm xúc quen thuộc nào đó trong những gam màu, những đường nét.
Họ dừng lại trước một bức tranh khổ lớn, chiếm trọn một mảng tường trắng. Bức tranh vẽ cảnh một con hẻm nhỏ quen thuộc của Sài Gòn, dưới một cơn mưa lất phất đêm khuya. Ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường ướt át, tạo nên những vệt sáng lung linh, phản chiếu những bóng cây lờ mờ và những mái hiên cũ kỹ. Bức tranh không hề u tối, mà lại mang một vẻ đẹp lãng mạn, trầm mặc đến lạ. Những gam màu xám, xanh đậm được điểm xuyết bởi màu vàng ấm áp của ánh đèn và chút đỏ nâu của những mái ngói cũ, tạo nên một tổng thể hài hòa, đầy hoài niệm. Đó không phải là một địa điểm cụ thể mà họ từng đến, nhưng nó gợi lên cảm giác về 'những khoảnh khắc chung' dưới mưa, những buổi tối muộn họ từng đi bên nhau, lặng lẽ và đầy ắp cảm xúc. Tiếng bước chân trên vũng nước, mùi đất ẩm, cái lạnh se se của cơn mưa đêm, tất cả như ùa về trong tâm trí họ.
Cả Khánh và Linh đều im lặng, ánh mắt họ dán vào bức tranh, chìm sâu vào dòng suy nghĩ riêng. Khoảng lặng này không phải là sự xa cách, mà là một sự kết nối vô hình, một dòng chảy cảm xúc đang len lỏi giữa hai người. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, giọng cô nhỏ nhẹ, như tự nói với chính mình, như đang trút ra một phần nỗi niềm ẩn sâu trong lòng. "Bức này em đặt tên là 'Dư Âm Của Mưa'. Có những điều, chỉ khi mưa xuống, mình mới thấy rõ hơn... những vết nứt, những vết ố, hay cả những vẻ đẹp tiềm ẩn mà ngày nắng mình không bao giờ để ý." Cô quay sang nhìn Khánh, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm của anh. Cô thấy trong đó một sự đồng cảm, một nỗi niềm tương tự đang dâng lên.
Khánh vẫn nhìn bức tranh, ánh mắt anh sâu xa, như đang cố gắng nhìn xuyên qua từng lớp màu, từng đường cọ để tìm lại một điều gì đó đã mất. Anh hiểu điều Linh nói. Có những thứ, mãi về sau mới nhận ra, mãi về sau mới hiểu được giá trị thực sự của nó, hoặc tiếc nuối về những gì đã không thể gìn giữ. "Đúng vậy," anh đáp, giọng anh khẽ khàng, chứa đựng một sự thật thà đến xót xa, một sự chấp nhận trưởng thành nhưng cũng không khỏi vương vấn. "Có những thứ, mãi về sau mới nhận ra..." Anh đưa tay lên, một động tác vô thức, chạm nhẹ vào viền khung tranh gỗ, như muốn chạm vào chính những ký ức đang dội về.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh một buổi tối mưa tầm tã năm nào bỗng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Khánh. Họ đã chạy trú mưa dưới một mái hiên nhỏ, cùng nhau chia sẻ một gói bánh mì nóng hổi. Linh đã cười rạng rỡ, đôi mắt cô long lanh dưới ánh đèn đường mờ ảo, tóc mái lòa xòa ướt nước, trông cô vừa đáng yêu vừa tội nghiệp. Anh đã đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc bết nước trên trán cô, và cô đã nép sát vào anh, tìm kiếm hơi ấm. Đó là một trong những khoảnh khắc đơn giản, bình dị nhất, nhưng lại chứa đựng tất cả tình yêu và sự gắn kết của họ. Anh nhớ bức ảnh chụp chung dưới mưa mà Linh đã chụp lén anh, bức ảnh mà cô bảo là "khắc họa rõ nét nhất sự mệt mỏi nhưng cũng đầy mạnh mẽ của anh". Anh đã cười, nhưng Linh đã giữ nó rất kỹ. Giờ đây, những khoảnh khắc đó, những cảm giác đó, tất cả đều tan chảy trong bức tranh này. Nó không phải là một sự tái hiện, mà là một "dư âm", một tiếng vọng từ quá khứ, nhẹ nhàng chạm vào trái tim anh.
Linh cũng chìm vào những ký ức của riêng mình. Cô nhớ những buổi tối mưa, khi cô và Khánh cùng nhau đi bộ về nhà, không cần ô, chỉ cần nắm tay nhau thật chặt. Cô nhớ cảm giác ấm áp khi anh siết tay cô, nhớ mùi hương đặc trưng của anh quyện vào mùi mưa. Bức tranh này không chỉ là những kỷ niệm về họ, mà còn là về cảm giác cô đơn giữa lòng thành phố đông đúc, cảm giác bình yên khi tìm thấy một chỗ dựa, một người để sẻ chia. "Dư Âm Của Mưa" chính là những cảm xúc ấy, những điều chỉ khi tĩnh lặng, chỉ khi đối diện với chính mình, cô mới có thể thấu hiểu trọn vẹn. Cô nhớ ánh mắt lo lắng của Khánh khi cô bị ướt, nhớ câu nói "Em không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây" mà cô đã thốt lên trong một đêm mưa, khi anh mải mê nghĩ về công việc và những gánh nặng. Cô đã khao khát anh hiện diện cảm xúc, chứ không phải vật chất. Và giờ đây, cô đã tìm thấy sự hiện diện đó trong chính tâm hồn mình, trong niềm đam mê nghệ thuật.
Một thoáng tiếc nuối nhẹ nhàng lướt qua trên gương mặt cả Khánh và Linh. Không phải là tiếc nuối muốn quay lại, mà là tiếc nuối cho một "nếu như" đã không thể xảy ra. Nếu như anh bớt gánh nặng, nếu như cô bớt nhạy cảm, nếu như họ có thể giao tiếp tốt hơn, nếu như họ có thể hiểu nhau hơn... liệu mọi thứ có khác? Nhưng rồi, cảm giác tiếc nuối đó nhanh chóng nhường chỗ cho sự bình yên, cho sự chấp nhận trưởng thành. Họ đã lựa chọn con đường riêng, và cả hai đều đã tìm thấy hạnh phúc theo cách của mình. Khánh nhìn Linh, đôi mắt cô vẫn còn ánh lên chút bâng khuâng khi nhìn bức tranh, nhưng sự rạng rỡ và thanh thản vẫn là điều nổi bật nhất. Anh tự hào về cô, về người con gái từng là của anh, đã dũng cảm đi tìm chính mình và gặt hái được thành quả.
Linh quay sang nhìn Khánh, ánh mắt họ giao nhau trong khoảnh khắc. Không cần lời nói, họ đều hiểu đối phương đang nghĩ gì. Cô hiểu nỗi ưu tư vẫn còn vương vấn trong anh, cái gánh nặng vô hình mà anh vẫn đang cố gắng gánh vác. Cô biết anh đã thành công, đã mạnh mẽ hơn, nhưng sự bình yên thực sự, có lẽ anh vẫn đang trên hành trình tìm kiếm. Và anh, anh hiểu rằng Linh đã thực sự hạnh phúc, đã tìm thấy một bến đỗ bình yên cho tâm hồn mình. Anh cũng hiểu rằng cô đã không còn trách móc hay đau khổ vì sự ra đi của anh, mà đã biến nó thành động lực để trưởng thành.
Khoảng lặng lại bao trùm, nhưng lần này nó không còn nặng nề hay xa cách, mà là một khoảng lặng của sự thấu hiểu và chấp nhận sâu sắc. Khoảng cách giữa họ không còn là sự ngăn trở, mà là sự tôn trọng dành cho những con đường riêng. Linh biết, cô đã tìm thấy bình yên của mình, và cô tin rằng, Khánh cũng sẽ tìm thấy nó, theo cách riêng của anh, dù hành trình của anh có thể gập ghềnh và cô độc hơn. Dưới ánh đèn vàng dịu của phòng trưng bày, giữa những tác phẩm nghệ thuật đầy cảm xúc, hai tâm hồn từng gắn bó sâu sắc giờ đây đứng cạnh nhau, chấp nhận những gì đã qua, trân trọng những gì đang có, và hướng về một tương lai nơi cả hai đều tìm thấy sự bình yên trọn vẹn, dù không còn đi cùng nhau. Khoảnh khắc "Dư Âm Của Mưa" đó, dù man mác buồn, nhưng cũng chính là cầu nối cho một sự chia sẻ chân thành hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn giữa họ, về những năm tháng đã qua và những bài học cuộc đời. Nó là lời nhắc nhở rằng, không phải hết yêu nên rời đi, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, chọn cách buông tay để cả hai được bình yên.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.