Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 484: Hé Lộ Những Biến Chuyển: Vết Sẹo Và Niềm Vui Mới

Hơi ấm từ chiếc tách gốm sứ truyền qua lòng bàn tay, một sự dịu dàng hiếm hoi giữa không khí se lạnh của chiều muộn. Tiếng mưa vẫn lất phất bên ngoài khung cửa sổ, tạo thành một bản hòa tấu nhẹ nhàng cùng điệu nhạc jazz du dương đang len lỏi khắp không gian quán. Khánh khẽ nhấp một ngụm cà phê đen đá, vị đắng quen thuộc thấm vào đầu lưỡi, xua đi chút mệt mỏi còn vương lại sau một ngày dài. Anh đặt tách xuống, nhìn làn hơi lạnh mờ ảo bốc lên từ mặt cà phê, rồi đưa mắt nhìn Linh.

Cô cũng vừa đưa tách trà hoa cúc lên môi. Mùi hương thanh khiết, thoang thoảng của hoa cúc dịu dàng lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê rang xay nồng nàn. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt lên khuôn mặt cô, làm mềm đi những đường nét thanh tú và khiến đôi mắt cô ánh lên một vẻ đẹp tĩnh tại, trưởng thành mà anh chưa từng thấy rõ ràng đến vậy. Linh của ngày xưa, dù nhạy cảm và giàu cảm xúc, nhưng đôi khi vẫn có vẻ gì đó non nớt, dễ bị tổn thương. Còn Linh của hiện tại, dường như đã trải qua nhiều thăng trầm, đã tự mình đứng vững và tìm thấy một sự bình yên nội tại. Cô không còn vẻ vội vã, không còn sự khao khát được lấp đầy bởi ai đó, mà tự thân cô đã là một dòng chảy êm đềm. Ánh mắt cô không còn né tránh, mà đối diện với anh, một cách nhẹ nhàng nhưng kiên định. Trong khoảnh khắc đó, Khánh cảm nhận được một sợi dây liên kết vô hình, không phải là tình yêu nồng cháy của thuở ban đầu, mà là sự thấu hiểu, sự tôn trọng giữa hai tâm hồn đã từng rất gần gũi.

Khánh hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh giãn ra, mang theo chút hương cà phê và mùi mưa. Anh muốn hỏi cô rất nhiều điều, nhưng những câu hỏi đó dường như đều bị chặn lại bởi một màn sương mỏng của thời gian và sự ngại ngùng. Cuối cùng, anh chọn một câu hỏi đơn giản nhất, nhưng lại chứa đựng tất cả những quan tâm và lo lắng mà anh đã giữ kín suốt bấy lâu. "Anh... anh muốn hỏi, dạo này em vẫn ổn chứ?" Giọng anh trầm ổn, mang theo chút khàn nhẹ, như tiếng va chạm của những viên đá trong ly cà phê. Câu hỏi đó tưởng chừng như chỉ là một lời xã giao, nhưng với họ, nó sâu sắc hơn rất nhiều. Nó là một cách để chạm vào những góc khuất đã từng được giấu kín, một cách để mở cánh cửa dẫn vào hành trình 5 năm qua mà mỗi người đã tự mình đi.

Linh khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thản hơn rất nhiều so với những nụ cười gượng gạo mà anh từng thấy trong những ngày cuối cùng của mối quan hệ. Nụ cười ấy không còn là vỏ bọc để che giấu nỗi buồn, mà là sự phản chiếu của một tâm hồn đã tìm thấy sự an nhiên. Cô khẽ lắc đầu, như thể đang xua đi một suy nghĩ cũ, rồi từ tốn đặt tách trà xuống. "Em ổn, Khánh. Thật sự ổn." Cô nhấn nhá từ "thật sự", như một lời khẳng định không chỉ cho anh mà còn cho chính bản thân mình. Đôi mắt cô ánh lên một niềm vui khó tả, không phải niềm vui bùng nổ, mà là niềm vui của sự bình lặng, của sự chấp nhận. "Anh thì sao?" Cô hỏi lại, giọng nói dịu dàng nhưng đầy quan tâm, như thể đang trao lại cho anh sự thấu hiểu mà anh vừa dành cho cô. Đó không chỉ là một câu hỏi lịch sự, mà là một lời mời gọi chân thành để anh cũng chia sẻ, để anh cũng mở lòng.

Khánh nhìn vào đôi mắt cô, thấy được sự chân thành và không phán xét. Anh biết, Linh đang thực sự muốn nghe anh nói, không phải chỉ là những lời hoa mỹ hay những câu trả lời lấp lửng. Anh khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Anh... anh cũng ổn." Anh không nói thêm. Anh biết, những từ ngữ của anh thường ngắn gọn, súc tích, đôi khi có phần khô khan. Nhưng trong ánh mắt anh, Linh có thể đọc được nhiều hơn thế. Cô thấy được những dấu vết của thời gian, của sự cố gắng, và cả những nỗi niềm riêng mà anh đã gánh vác. Cô thấy được sự điềm đạm, sâu sắc hơn ở anh, không còn vẻ mệt mỏi thường trực như xưa, nhưng cũng không hoàn toàn mất đi sự ưu tư vốn có. Sự ổn định mà anh nói đến không phải là sự vô lo vô nghĩ, mà là sự ổn định có được sau những cuộc vật lộn, sau những nỗ lực không ngừng nghỉ.

Một khoảng lặng ngắn ngủi lại buông xuống, nhưng lần này, nó không còn là sự gượng gạo, mà là sự tĩnh lặng của hai tâm hồn đang tìm cách kết nối lại, tìm cách thấu hiểu nhau ở một tầng sâu hơn. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng tiếp tục vang vọng, như một dòng chảy êm đềm cuốn trôi đi những ngần ngại. Mùi cà phê và trà hoa cúc quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của ký ức và hiện tại. Khánh đưa tay đẩy nhẹ tách cà phê, nhìn làn hơi ấm bốc lên. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt anh lại một lần nữa dò xét Linh, như muốn tìm kiếm những câu chuyện chưa được kể, những biến chuyển trong cuộc đời cô. Anh thấy mái tóc cô vẫn dài, buông xõa mềm mại, nhưng đã được chăm sóc kỹ hơn. Trang phục cô mặc đơn giản nhưng tinh tế, không quá cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch. Tất cả đều thể hiện một sự tự chủ, một gu thẩm mỹ đã được định hình rõ ràng.

Linh hiểu ánh mắt của Khánh. Cô biết anh đang quan sát mình, đang cố gắng đọc được những điều mà cô không nói ra. Cô khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi. "Em đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm lại được sự bình yên, Khánh à," cô bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vững vàng, như tiếng thì thầm của gió heo may. "Cảm giác như mất đi một phần quan trọng của bản thân. Mất đi phương hướng, mất đi niềm tin vào chính mình. Khoảng thời gian sau đó... mọi thứ thật chông chênh." Cô ngừng lại một chút, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm đã bắt đầu buông xuống. Những vệt sáng vàng vọt từ đèn đường hắt lên những hạt mưa đọng trên kính, tạo thành những giọt nước lấp lánh như pha lê.

Khánh im lặng lắng nghe, đôi mắt anh sâu thẳm, không rời khỏi khuôn mặt Linh. Anh biết cô đang nhắc đến giai đoạn chia tay của họ, giai đoạn mà cả hai đều phải vật lộn với những tổn thương riêng. Anh vẫn nhớ rõ cảm giác trống rỗng, hụt hẫng sau khi mọi thứ kết thúc, cảm giác như một phần của anh đã bị xé toạc. Anh hiểu cái cảm giác "mất đi một phần quan trọng của bản thân" mà Linh vừa nói. Đó là một vết sẹo chung, dù mỗi người mang nó theo một cách khác nhau. Anh khẽ siết chặt bàn tay đang đặt trên mặt bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ.

"Em đã từng rất sợ hãi," Linh tiếp tục, giọng cô giờ đây trầm hơn một chút, như thể đang lặn sâu vào ký ức. "Sợ phải đối mặt với bản thân mình, sợ phải đối mặt với một tương lai không có anh. Thành phố này bỗng trở nên quá rộng lớn, quá ồn ào. Em cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người hối hả. Có những đêm, em ngồi trong căn phòng trống, nhìn ra ngoài cửa sổ mà nước mắt cứ thế chảy dài. Em nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể vẽ được nữa, không bao giờ có thể tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật nữa." Cô nhắm mắt lại một thoáng, như thể đang tái hiện lại những cảm xúc đau khổ đó, rồi hít một hơi thật sâu và mở mắt ra, nhìn thẳng vào Khánh. "Nhưng rồi, chính những nét cọ, những gam màu đã cứu em. Nó là cách em nói chuyện với chính mình. Là cách em giải tỏa những nỗi buồn, những hoài nghi, những tổn thương. Mỗi đường nét, mỗi mảng màu đều là một phần của em, là tiếng lòng của em."

Khánh chăm chú lắng nghe, môi mím chặt. Anh cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của cô, cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa sau vẻ ngoài dịu dàng đó. Anh nhớ lại những ngày đầu khi Linh bắt đầu theo đuổi nghệ thuật, niềm đam mê cháy bỏng trong đôi mắt cô, sự tỉ mỉ và tâm huyết mà cô dành cho từng bức tranh. Anh vẫn luôn tin vào tài năng của cô, ngay cả khi anh không thể ở bên để chứng kiến hành trình đó. Anh nhớ những lần anh vô tình lướt qua những bài báo, những triển lãm nghệ thuật nhỏ mà có tên cô, anh luôn dừng lại, đọc kỹ từng dòng, nhìn ngắm từng bức ảnh, như thể muốn tìm thấy một phần của cô trong đó. Anh thấy lòng mình khẽ trùng xuống khi nghe cô kể về những đêm cô đơn, những giọt nước mắt, nhưng rồi lại dâng lên một niềm tự hào khi cô nói về cách nghệ thuật đã vực cô dậy.

"Nghệ thuật đã giúp em nhìn thấy thế giới này theo một cách khác," Linh nói tiếp, ánh mắt cô giờ đây rạng rỡ hơn, như thể đang nhìn thấy những sắc màu tươi sáng trong tâm trí mình. "Nó dạy em cách chấp nhận những vết sẹo, không phải để che giấu, mà để biến chúng thành một phần của vẻ đẹp, một phần của câu chuyện. Em học được rằng, không phải lúc nào mọi thứ cũng phải hoàn hảo. Đôi khi, chính những khuyết điểm, những vết nứt lại tạo nên chiều sâu, tạo nên sức hút riêng. Em cũng đã trải qua nhiều thất bại, nhiều lời chỉ trích. Có những lúc em muốn bỏ cuộc, muốn vứt bỏ tất cả. Nhưng rồi, mỗi lần như vậy, em lại nhìn vào những bức tranh của mình, nhìn vào những gì em đã tạo ra, và em lại tìm thấy động lực để tiếp tục." Cô khẽ vuốt nhẹ mép cốc trà, cảm nhận sự nhẵn nhụi của gốm sứ. "Và rồi, khi tác phẩm đầu tiên của em được trưng bày, khi nhận được những phản hồi tích cực từ những người hoàn toàn xa lạ... cảm giác đó thật khó tả, Khánh à. Đó là niềm hạnh phúc vỡ òa, là sự công nhận cho tất cả những nỗ lực, những đau khổ mà em đã trải qua."

Nụ cười trên môi Linh giờ đây không còn man mác buồn, mà là một nụ cười của sự viên mãn, của một người đã tìm thấy con đường của mình. Cô tự tin hơn, cởi mở hơn, nhưng vẫn giữ được sự nhạy cảm và tinh tế vốn có. Khánh nhìn cô, trong lòng anh dâng lên một cảm xúc phức tạp. Đó là sự mừng rỡ, sự ngưỡng mộ, nhưng cũng có chút gì đó tiếc nuối. Tiếc nuối vì anh đã không thể ở bên cô trong những khoảnh khắc quan trọng đó, tiếc nuối vì anh đã không thể là người chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn đó cùng cô. Nhưng hơn hết, đó là sự chấp nhận. Chấp nhận rằng cô đã trưởng thành, đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, và anh cũng vậy.

"Anh biết em đã rất cố gắng," Khánh nói, giọng anh trầm ấm hơn một chút, ánh mắt anh sâu lắng nhìn thẳng vào Linh, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự chân thành. "Anh luôn tin vào sự nhạy cảm và tài năng của em. Thật mừng vì em đã tìm thấy con đường của mình, tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật." Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu của sự đồng cảm và tôn trọng sâu sắc. Anh không cần phải nói nhiều, nhưng từng từ anh thốt ra đều mang sức nặng của sự thấu hiểu. Anh hiểu rằng, để vượt qua những khó khăn đó, Linh đã phải mạnh mẽ đến nhường nào. Anh cũng hiểu rằng, nghệ thuật không chỉ là niềm đam mê, mà còn là một liệu pháp, một người bạn đồng hành đã giúp cô chữa lành những vết thương lòng.

Nghe Khánh nói, Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Không phải là sự ấm áp của tình yêu đôi lứa như xưa, mà là sự ấm áp của một tri kỷ, của một người đã từng rất hiểu mình, và vẫn còn hiểu mình. Cô thấy một sự nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ. "Cảm ơn anh," cô nói, giọng cô khẽ rung lên một chút vì xúc động. "Thật sự cảm ơn anh." Cô biết, lời nói của Khánh không chỉ là một lời khen, mà còn là một sự công nhận, một sự thấu hiểu mà cô không dễ dàng tìm thấy ở bất kỳ ai khác. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng, dù không còn đi chung đường, nhưng họ vẫn có thể là những người bạn, những tri kỷ, cùng nhau chia sẻ về những gì đã qua, để rồi bước tiếp trên con đường riêng của mình một cách bình yên và trọn vẹn hơn.

Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây có vẻ trầm lắng hơn, như đang nhường chỗ cho những dòng cảm xúc đang trỗi dậy. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện vào mùi trà hoa cúc thoang thoảng mà cô hình dung, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa hiện tại. Linh nhìn Khánh, ánh mắt cô mời gọi anh, như muốn nói rằng: "Đến lượt anh rồi."

Đến lượt Khánh. Anh không còn vẻ e dè, mà bắt đầu kể một cách chân thành, như thể được tiếp thêm sức mạnh từ sự thấu hiểu của Linh. Anh nhìn ly cà phê đen đá đã vơi đi một nửa, những viên đá tan chảy, làm loãng đi vị đắng ban đầu. "Anh... anh cũng đã trải qua nhiều thứ, Linh à," anh bắt đầu, giọng anh trầm hơn, như đang lặn sâu vào những ký ức của chính mình. "Năm năm qua, công việc của anh vẫn vậy, thậm chí còn áp lực hơn rất nhiều. Những dự án ngày càng lớn, đòi hỏi nhiều thời gian và tâm sức hơn. Có những lúc anh cảm thấy mình chỉ là một cỗ máy, một phần của hệ thống vận hành không ngừng nghỉ. Không còn là chính mình nữa." Anh khẽ lắc đầu, một nụ cười cay đắng thoáng qua trên môi.

Linh lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt cô không rời khỏi khuôn mặt anh. Cô hiểu cảm giác đó, cảm giác bị cuốn vào guồng quay của cuộc sống, cảm giác mất đi bản ngã. Cô nhớ những ngày Khánh thường xuyên về muộn, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Anh của ngày ấy đã bị áp lực công việc bào mòn, biến anh thành một người trầm tính, ít nói, và dần dần xa cách cô. Nhưng cô cũng biết, đó không phải là lỗi của anh, mà là một phần của bi kịch mang tên "cuộc sống hiện đại".

"Anh đã từng nghĩ thành công là tất cả, Linh à," Khánh tiếp tục, giọng anh mang theo chút chiêm nghiệm. "Nó là động lực, cũng là gánh nặng. Anh nghĩ rằng, chỉ cần đủ thành công, đủ tài chính vững chắc, thì mọi thứ sẽ ổn. Anh tin rằng đó là cách tốt nhất để bảo vệ những người anh yêu thương, để mang lại một tương lai tốt đẹp. Nhưng rồi, anh nhận ra, những 'thành công' đó cũng đi kèm với những 'vết sẹo' về mặt tinh thần. Anh kiệt sức, cảm thấy cô độc giữa guồng quay hối hả. Có những đêm, anh ngồi làm việc đến sáng, nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ, và anh tự hỏi, mình đang cố gắng vì điều gì? Anh còn nhớ, có lần anh đã làm việc liên tục gần 48 tiếng, đến khi đứng dậy thì chóng mặt, mọi thứ quay cuồng. Anh chỉ muốn ngã xuống và ngủ một giấc thật dài, thật sâu mà không cần phải lo lắng bất cứ điều gì."

Anh ngừng lại, đưa tay xoa nhẹ thái dương, như thể vẫn còn cảm thấy cơn đau đầu của những ngày tháng đó. Linh nhìn anh, ánh mắt cô đầy đồng cảm. Cô hiểu gánh nặng mà anh đã mang trên vai, áp lực từ công việc, từ kỳ vọng gia đình, và cả từ chính bản thân anh. Cô nhớ những lần cô cố gắng hỏi han, cố gắng chia sẻ, nhưng anh lại chỉ đáp lại bằng sự im lặng hoặc những câu nói lấp lửng. Lúc đó, cô cảm thấy tổn thương, cảm thấy mình không được thấu hiểu. Nhưng giờ đây, nhìn thấy sự mệt mỏi vẫn còn in hằn trên gương mặt anh, cô hiểu rằng, anh không phải là không muốn chia sẻ, mà là anh không còn đủ sức để nói ra.

"Và rồi, anh nhận ra," Khánh nói tiếp, giọng anh trở nên nhẹ nhàng hơn một chút, như thể anh đã tìm thấy một lối thoát. "Anh nhận ra rằng, bình yên mới là thứ quý giá nhất. Bình yên từ những điều nhỏ nhặt, từ việc chấp nhận giới hạn của bản thân. Anh bắt đầu học cách buông bỏ. Buông bỏ những kỳ vọng không thực tế, buông bỏ suy nghĩ rằng mình phải hoàn hảo. Anh bắt đầu dành thời gian cho những thứ khác ngoài công việc." Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm sáng bừng khuôn mặt anh. "Anh bắt đầu chạy bộ buổi sáng. Ban đầu chỉ là để giải tỏa căng thẳng, nhưng rồi nó trở thành một thói quen, một cách để anh kết nối với chính mình, với thiên nhiên. Anh cũng học được cách nói chuyện nhiều hơn với Bác Liên, với gia đình. Đơn giản chỉ là kể về một ngày của mình, nghe họ chia sẻ những chuyện nhỏ nhặt. Anh tìm thấy niềm vui trong việc đọc sách, trong những buổi tối yên tĩnh, không còn tiếng gõ bàn phím, không còn những cuộc gọi đêm khuya. Chỉ có anh và một cuốn sách hay, cùng với một tách trà ấm." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt anh giờ đây đầy sự thanh thản, không còn vẻ ưu tư nặng nề như trước.

Linh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi cô. Nụ cười đó không còn mang theo chút buồn man mác, mà là một nụ cười thấu hiểu, một nụ cười của sự đồng điệu. "Em hiểu cảm giác đó," cô nói, giọng cô dịu dàng. "Đôi khi, mình phải mất đi thứ gì đó, phải trải qua những khó khăn, mới học được cách trân trọng những điều còn lại. Em mừng vì anh đã tìm thấy bình yên của mình, Khánh." Cô nhìn anh, thấy được sự thay đổi rõ rệt trong anh. Anh vẫn là Khánh của ngày xưa, trầm tính, ít nói, nhưng giờ đây anh đã trở nên cởi mở hơn, mềm mại hơn, và quan trọng nhất, anh đã tìm thấy sự cân bằng cho chính mình. Anh không còn là người đàn ông chỉ biết lao đầu vào công việc, mà đã học được cách yêu thương bản thân, cách lắng nghe tiếng nói bên trong.

Khánh nắm chặt tay trên bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Linh, thể hiện sự chân thành hiếm có. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ ánh mắt cô, sự thấu hiểu mà cô dành cho anh. Trong khoảnh khắc đó, anh biết rằng, dù không còn đi chung đường, nhưng họ đã trưởng thành cùng nhau, theo những cách riêng biệt. Họ đã học được những bài học quý giá từ cuộc sống, từ chính những tổn thương mà họ đã trải qua. Anh biết, những chia sẻ này không phải là để níu kéo, không phải để khơi gợi lại những ký ức đau buồn, mà là để chấp nhận, để tôn trọng hành trình của nhau.

Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, quyện vào mùi mưa và tiếng nhạc jazz. Quán cà phê "Hồi Ức" giờ đây không chỉ là một cái tên, mà là một không gian thực sự chứa đựng những hồi ức, những câu chuyện đã được kể và những điều chưa nói. Cả Khánh và Linh đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa. Họ đã mở lòng, đã chia sẻ những vết sẹo và cả những niềm vui mới. Đây không phải là một cái kết, mà là một khởi đầu mới cho một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, một sự chấp nhận trưởng thành hơn. Cuộc trò chuyện thực sự, sâu sắc nhất, đã bắt đầu, và họ biết rằng, còn nhiều điều nữa cần được sẻ chia.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free