Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 488: Khoảnh Khắc Chấp Nhận: Buông Bỏ Bình Yên
Họ vẫn đứng đó, trên Cầu Ánh Sao lung linh sắc màu, nơi những tia sáng LED đổi màu liên tục, vẽ nên một bức tranh huyền ảo phản chiếu xuống mặt nước kênh đào tĩnh lặng. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hơi ẩm từ sông và lẫn vào đó chút hương hoa sữa dịu ngọt từ những góc phố khuất xa. Tiếng nước chảy nhẹ nhàng dưới chân cầu, tiếng thì thầm của những cặp đôi khác đang tận hưởng khoảnh khắc riêng tư, và tiếng gió lùa qua tán lá cây ven đường tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, không ồn ào nhưng đủ để lấp đầy khoảng không. Trong không gian ấy, Khánh và Linh đứng cạnh lan can, ánh đèn Cầu Ánh Sao lấp lánh trong đôi mắt họ, không còn là ánh sáng của hy vọng hay nuối tiếc, mà là sự phản chiếu của một bình yên mới chớm. Họ không nhìn nhau, mà cùng nhìn xuống dòng kênh đang uốn lượn dưới chân, nơi những ánh đèn phản chiếu bị sóng gợn làm méo mó, như những mảnh ký ức không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn đẹp theo cách riêng của chúng.
Sự im lặng bao trùm lấy họ, nhưng đó không phải là sự im lặng ngột ngạt của những lời chưa nói, hay sự im lặng của xa cách. Mà là một sự im lặng thấu hiểu sâu sắc, một lời đồng thuận không cần ngôn ngữ. Từng lời nói, từng cảm xúc, từng nỗi lòng mà họ đã chia sẻ trong suốt buổi tối dường như đã hòa tan vào không khí, để lại một khoảng trống nhẹ nhõm trong tâm hồn cả hai. Khánh cảm nhận được sự nhẹ nhõm ấy, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ khỏi đôi vai anh, đôi vai đã oằn mình gánh vác quá nhiều áp lực trong suốt những năm tháng tuổi trẻ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí trời trong lành, không còn bị đè nén bởi những suy tư, những lo toan. Ngoại hình cao ráo của anh, giờ đây không còn mang vẻ mệt mỏi thường trực, mà thay vào đó là một sự thanh thản hiếm thấy, dù vẫn còn phảng phất chút u hoài man mác. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ thường nhìn xa xăm hoặc tập trung cao độ, nay lại hiện hữu một vẻ tĩnh lặng, bình thản đến lạ.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng, không mang theo sự nặng nề của tiếc nuối mà chỉ là một sự buông bỏ. Anh quay sang Linh, ánh mắt gặp ánh mắt cô. Không còn nuối tiếc hay dằn vặt, chỉ còn sự bình yên và chấp nhận. Giọng anh trầm ấm, khẽ khàng phá tan sự tĩnh lặng, như một làn gió nhẹ lướt qua: "Em ổn không?"
Linh quay đầu về phía Khánh, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên một vẻ dịu dàng, không còn ưu tư hay đau buồn. Dáng người thanh mảnh của cô vẫn đứng vững vàng trước làn gió đêm, toát lên một vẻ kiên cường mà vẫn đầy nữ tính. Mái tóc dài, mềm mại của cô khẽ bay bay trong gió, tạo nên một khung cảnh thanh thoát. Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười không còn buồn bã hay tiếc nuối, mà là sự thanh thản, tự tại. "Em ổn. Anh thì sao?" Giọng cô dịu dàng, như một lời hỏi thăm chân thành, không chút giả dối.
Khánh khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng đầy sự thấu hiểu. Anh cũng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, chỉ là một cái nhếch mép nhẹ, nhưng đủ để lộ ra sự nhẹ nhõm trong lòng anh. "Anh ổn." Anh đáp, giọng vẫn trầm ấm, nhưng nghe rõ sự chân thành. Khoảnh khắc đó, họ không nói nhiều, nhưng mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười, mỗi cái gật đầu đều chứa đựng cả một câu chuyện dài, một sự chấp nhận không lời về những gì đã qua và những gì sẽ đến. Có những khoảnh khắc, lời nói trở nên thừa thãi, và chỉ có sự thấu hiểu từ tận sâu trong tâm hồn mới là điều quan trọng nhất.
Khánh đưa tay ra, một cử chỉ vô thức, chậm rãi và đầy do dự. Anh khẽ nắm lấy bàn tay Linh, một cái chạm nhẹ nhàng, thoáng qua. Làn da của cô vẫn mềm mại, và hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang anh, gợi lại vô vàn ký ức. Đó là hơi ấm của những buổi chiều nắm tay nhau dạo phố, của những lần anh siết chặt tay cô để trấn an, của những cái ôm vội vã giữa bộn bề cuộc sống. Nhưng lần này, cái nắm tay không còn là sự níu kéo, không còn là lời hứa hẹn. Anh nhẹ nhàng siết rồi từ từ buông ra, như thể anh đang trân trọng một kỷ vật quý giá trước khi cất nó vào một nơi an toàn trong trái tim. Đó là một cử chỉ đầy ý nghĩa: buông bỏ tình yêu đôi lứa nhưng giữ lại sự trân trọng sâu sắc dành cho đối phương, cho những năm tháng đã qua. Nó là sự chấp nhận cuối cùng, một lời tạm biệt không cần nói thành lời. Linh cũng không phản kháng, cô cảm nhận được ý nghĩa trong cử chỉ đó, và cô cũng đáp lại bằng một cái siết nhẹ trước khi bàn tay anh hoàn toàn rời đi. Cả hai cùng quay người, vẫn đứng cạnh nhau, nhưng ánh mắt đã hướng về phía trước, về một con đường riêng biệt đang chờ đợi mỗi người.
Con đường Trần Hưng Đạo về đêm đã bớt đi sự hối hả, nhưng vẫn còn chút náo nhiệt đặc trưng của Sài Gòn không ngủ. Tiếng còi xe thưa thớt từ những chiếc taxi cuối cùng, tiếng nhạc xập xình vọng ra từ một quán bar khuất sâu trong hẻm, và tiếng rao đêm của gánh hàng rong còn sót lại. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những xe đẩy gần đó, và đôi khi là mùi nước hoa thoang thoảng từ những người qua đường, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống đô thị về đêm. Khánh và Linh cùng bước đi trên con đường ấy, giữ một khoảng cách vừa phải, không quá gần để tạo cảm giác níu kéo, không quá xa để thể hiện sự xa lạ. Mỗi bước chân của họ giờ đây không còn mang nặng gánh lo hay tiếc nuối. Thay vào đó, là sự nhẹ nhõm, là cảm giác được giải thoát, được là chính mình sau một hành trình dài tìm kiếm sự bình yên.
Khánh bước đi chậm rãi, đôi khi anh vô thức nhìn vào khoảng không phía trước, hình ảnh của Linh vẫn hiện hữu trong tầm mắt anh, nhưng không còn là hình ảnh của một người yêu, mà là của một người bạn, một người đồng hành đã từng cùng anh đi qua những năm tháng thanh xuân đẹp nhất. Trong tâm trí anh, những thước phim kỷ niệm chợt ùa về, như một cuộn băng cũ được tua chậm. Anh nhớ về những buổi hẹn hò vội vã sau giờ làm, những bữa ăn tối im lặng nhưng ấm cúng, và đặc biệt là hình ảnh Linh dưới cơn mưa bất chợt. Cô đứng đó, mái tóc ướt sũng bết vào trán, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ tinh nghịch khi anh vội vàng lấy áo khoác che cho cô. Một bức ảnh chụp chung dưới mưa, có lẽ là bức ảnh duy nhất mà anh giữ lại trong điện thoại, giờ đây hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Nó không còn làm lòng anh đau nhói, không còn khiến anh day dứt về một 'nếu như' không thể xảy ra. Thay vào đó, là một sự trân trọng nhẹ nhàng, một nụ cười thoáng hiện trên môi anh khi nghĩ về những kỷ niệm ấy. Anh đã chấp nhận rằng những kỷ niệm ấy là một phần quý giá của mình, một phần đã định hình nên con người anh của ngày hôm nay. Anh biết, đó là một tình yêu chân thành, nhưng cũng là một tình yêu đã từng khiến cả hai tổn thương. Và giờ đây, việc buông bỏ là cách tốt nhất để bảo vệ những gì đẹp đẽ còn sót lại.
Linh cũng cảm nhận được sự thay đổi trong nhịp bước của mình. Cô không còn cảm thấy nặng nề, không còn cảm thấy một sợi dây vô hình nào đang níu kéo cô lại với quá khứ. Cô bước đi vững vàng hơn, mỗi bước chân đều mang theo sự tự tin và bình yên. Cô nhìn lên bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh như những viên kim cương được rải đều trên tấm màn nhung đen. Gió đêm mơn man trên mái tóc, và cô cảm nhận được sự tự do đang lan tỏa trong từng tế bào. Trong lòng cô, những ký ức về Khánh cũng hiện về, không phải là những hình ảnh đau buồn hay dằn vặt, mà là những khoảnh khắc đẹp đẽ, những lời yêu thương anh đã từng nói, những hành động anh đã từng làm để thể hiện tình yêu của mình. Cô nhớ về lần anh lặng lẽ mang trà nóng đến cho cô khi cô làm việc khuya, nhớ về lần anh nắm tay cô thật chặt khi họ cùng nhau vượt qua một ngã tư đông đúc. Và cũng giống như Khánh, hình ảnh bức ảnh chụp chung dưới mưa cũng chợt hiện lên trong tâm trí cô. Cô nhớ nụ cười gượng gạo của anh khi đó, và cả nụ cười rạng rỡ của cô. Cô biết, anh đã yêu cô theo cách của riêng anh, một cách vụng về nhưng chân thành.
"Trời Sài Gòn đêm nay đẹp thật, Khánh nhỉ?" Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng, tựa như một tiếng gió thì thầm, không đòi hỏi một câu trả lời cụ thể, chỉ là một sự chia sẻ khoảnh khắc. Cô nhìn lên bầu trời đêm, rồi khẽ nghiêng đầu nhìn sang Khánh.
Khánh nhìn theo ánh mắt của Linh lên bầu trời, rồi lại hướng mắt về phía trước, về con đường đang mở ra trước mắt họ. Anh không quay đầu lại nhìn cô, nhưng giọng anh vẫn trầm ấm, đủ để cô nghe thấy. "Ừ. Đẹp thật." Anh đáp, một câu trả lời ngắn gọn, súc tích, đúng với phong cách của anh, nhưng lại chứa đựng sự đồng điệu về cảm xúc. Họ đã cùng nhau chứng kiến vẻ đẹp của Sài Gòn về đêm, nhưng giờ đây, mỗi người lại nhìn thấy một vẻ đẹp khác nhau, một ý nghĩa khác nhau trong khung cảnh ấy. Họ đã cùng nhau đi qua một chặng đường dài, và giờ đây, họ đã sẵn sàng để bước tiếp trên những con đường riêng biệt của mình, mang theo những kỷ niệm đẹp đẽ và sự bình yên đã tìm thấy.
Linh khẽ nhìn Khánh một lần cuối, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt góc cạnh của anh, trên đôi mắt sâu thẳm đang nhìn về phía trước. Cô thấy sự trưởng thành, sự kiên định trong anh, và cô biết, anh đã tìm thấy con đường của riêng mình. Cô không còn bất kỳ sự tiếc nuối nào, không còn bất kỳ sự dằn vặt nào. Chỉ còn lại sự thanh thản, sự chấp nhận. Cô quay lại, ánh mắt hướng về phía trước, bước đi vững vàng hơn, tự tin hơn. Mỗi bước chân của cô đều mang theo một lời hứa với bản thân: sẽ sống thật tốt, sẽ trân trọng những gì mình đang có, và sẽ không bao giờ để bản thân mình lạc lối nữa. Khánh nhìn theo bóng Linh, bóng dáng thanh mảnh của cô dần hòa vào ánh đèn đường vàng vọt. Anh khẽ siết chặt bàn tay vừa buông, cảm nhận hơi ấm còn vương vấn trên da thịt mình. Đó là hơi ấm của một quá khứ đẹp đẽ, nhưng cũng là hơi lạnh của một sự thật không thể chối cãi. Sự nhẹ nhõm và thanh thản đang lan tỏa trong lòng anh, như một dòng nước mát lành tưới tắm cho tâm hồn anh sau những ngày khô cằn. Anh biết, đây là con đường đúng đắn.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ, như tơ vàng, len lỏi qua ô cửa sổ, rải đều trên sàn gỗ và nhuộm vàng cả căn phòng của Linh. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ đặt ở ban công, hòa quyện với mùi cà phê mới pha, tạo nên một không gian yên bình và dễ chịu. Linh ngồi bên ban công, mái tóc dài buông xõa trên vai, mặc một chiếc váy cotton nhẹ nhàng, thoải mái. Cô nhấp từng ngụm cà phê ấm, vị đắng nhẹ của cà phê đánh thức mọi giác quan, nhưng không làm tan đi sự bình yên trong lòng cô. Cô không còn cảm thấy nặng trĩu hay dằn vặt. Không còn những dòng suy nghĩ hỗn loạn, không còn những câu hỏi "nếu như" không lời giải đáp. Tâm trí cô giờ đây tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Cô khẽ mỉm cười với quá khứ, những kỷ niệm về Khánh hiện về trong tâm trí cô như những thước phim quay chậm, rõ nét nhưng không còn mang theo cảm giác đau buồn. Cô chấp nhận rằng tình yêu của cô và Khánh đã từng là một điều đẹp đẽ, một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Nhưng giờ đây, sự buông bỏ này là cần thiết, là một bước ngoặt quan trọng để cả hai được bình yên, được tìm thấy con đường riêng của mình. Cô cảm thấy thanh thản, một sự thanh thản chưa từng có. Cô tự hào về con đường mình đã chọn, con đường của sự trưởng thành, của việc chấp nhận buông tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa.
Linh đặt tách cà phê xuống bàn, hơi ấm còn vương vấn trên đầu ngón tay cô. Cô đưa tay chạm nhẹ lên lồng ngực, cảm nhận nhịp đập bình yên của trái tim mình. Nhịp đập ấy không còn hối hả, không còn bất an, mà đều đặn, mạnh mẽ, như một lời khẳng định về sự sống, về sự hiện diện của chính cô. Cô đứng dậy, bước ra ban công, hít thở sâu không khí trong lành của buổi sớm mai. Ánh nắng ấm áp vuốt ve làn da cô, gió nhẹ mơn man mái tóc. Cô ngước nhìn lên bầu trời xanh trong vắt, không một gợn mây, và mỉm cười nhẹ nhàng với bình minh. Nụ cười ấy không còn là nụ cười buồn man mác, mà là một nụ cười rạng rỡ của sự chấp nhận, của sự bình yên nội tại.
Cô đã học được rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Cô đã học được rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng là sự sở hữu, mà đôi khi, nó là sự giải thoát. Giải thoát cho chính mình, và giải thoát cho người mình từng yêu. Cô đã tìm thấy hạnh phúc trong sự bình yên, trong sự tự tại, trong việc thấu hiểu chính bản thân mình. Và cô biết, Khánh cũng vậy. Anh cũng đã tìm thấy con đường của riêng anh, một con đường mà anh có thể là chính mình, không còn phải gồng mình gánh vác mọi thứ một mình nữa.
"Có lẽ," Linh tự nói với lòng, giọng cô nhẹ như tiếng gió, "đây mới là hạnh phúc thật sự, không cần nắm giữ, chỉ cần thấu hiểu và bình yên." Cô khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự an nhiên đang bao trùm lấy mình. Cô đã buông bỏ được gánh nặng của quá khứ, và giờ đây, cô đã sẵn sàng bước tiếp trên con đường của riêng mình, với một tâm hồn thanh thản và một trái tim rộng mở, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ mà cuộc sống mang lại, mà không còn bất kỳ sự ràng buộc nào. Bình minh rực rỡ, hứa hẹn một ngày mới. Và với Linh, đó là một khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời cô.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.