Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 497: Bình Minh Trên Tấm Toan Trắng
Ánh mắt cô hướng về phía chân trời, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cô cảm thấy thanh thản, sẵn sàng cho những gì phía trước, với một trái tim đã được hàn gắn và một tâm hồn đầy ắp hy vọng.
Cả hai, ở hai không gian riêng biệt, cách nhau chỉ vài con phố nhưng lại ở hai thế giới cảm xúc riêng tư, đều cảm nhận được một sự giải thoát nhẹ nhõm đến lạ lùng. Không còn gánh nặng của kỳ vọng, không còn áp lực phải chứng tỏ bản thân hay níu giữ một điều gì đó đã không còn phù hợp. Chỉ còn lại sự bình yên của việc chấp nhận, của việc thấu hiểu rằng mỗi người đều có quyền và cần tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Khánh và Linh, dù không còn đi chung đường, nhưng đều đang bước đi vững vàng trên con đường tự do mà họ đã chọn, với một tâm hồn đã được chữa lành và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Sự bình yên sâu sắc và vững vàng trong tâm hồn của cả hai chính là nền tảng vững chắc, một sự chuẩn bị không lời cho một cuộc gặp gỡ bất ngờ trong tương lai, nơi họ sẽ đối diện với nhau mà không còn chút vướng bận hay đau khổ nào, chỉ còn lại sự trân trọng cho một quá khứ đã qua và một hiện tại đã trưởng thành. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho thông điệp cốt lõi của truyện: có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Và sự chấp nhận đó đã mang lại sự trưởng thành và bình yên cho cả hai.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên sàn gỗ ấm áp. Không gian sống của Linh, một căn hộ nhỏ trong khu chung cư cũ được tân trang lại, luôn mang một vẻ đẹp tinh tế, tối giản nhưng đầy chất nghệ thuật. Tông màu pastel dịu nhẹ của tường và nội thất hòa quyện cùng ánh sáng tự nhiên, tạo cảm giác thanh bình như một bức tranh thủy mặc. Từ ban công nhỏ, giàn hoa giấy rủ xuống những chùm hoa hồng phớt, đung đưa trong làn gió sớm, thoảng đưa mùi hương lài thoang thoảng từ khu vườn bên dưới. Dù là giữa lòng thành phố, nơi tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ xa như một bản giao hưởng không ngừng, nhưng bên trong căn hộ của Linh, mọi thứ đều chìm vào một nhịp điệu riêng, nhẹ nhàng và êm ái. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ gần nhà như điểm xuyết thêm cho bức tranh buổi sáng, hòa cùng tiếng nhạc jazz du dương đang khẽ khàng len lỏi từ chiếc loa nhỏ, như một lời thì thầm của bình yên.
Linh đứng trước giá vẽ, nơi một tấm toan lớn đang chờ đợi những nét cọ cuối cùng. Ánh mắt cô tập trung cao độ, đuôi cọ lướt nhẹ trên bề mặt vải, như đang múa điệu Tango với màu sắc. Bức tranh sắp hoàn thiện mang tông màu chủ đạo là xanh ngọc bích và vàng kem, với những đường nét mạnh mẽ nhưng uyển chuyển, tượng trưng cho sự chuyển mình, sự giải thoát và một niềm bình yên nội tại. Đó là hình ảnh một dòng sông chảy qua những ghềnh đá, không còn dữ dội mà êm đềm, phản chiếu ánh sáng của một bình minh mới, nơi bầu trời không còn một gợn mây đen. Mỗi gam màu, mỗi đường nét đều thấm đẫm cảm xúc của cô, là hành trình cô đã đi qua, những mảnh ghép của tâm hồn cô được tái hiện một cách chân thực và sống động nhất.
"Từng nét vẽ này... từng mảng màu này... đều là một phần của tôi," cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe, vang lên trong không gian yên tĩnh. "Không còn u buồn, chỉ còn sự giải thoát và hy vọng." Những lời đó không chỉ là mô tả về bức tranh, mà còn là bản tuyên ngôn của chính cuộc đời cô. Nó không còn là những vết thương, những dằn vặt của quá khứ, mà là ánh sáng lấp lánh từ những vết sẹo đã lành, là niềm tin vào một tương lai không còn bị bóng đen của tiếc nuối che phủ.
Cô đặt những nét cọ cuối cùng, một đường cong mềm mại kết nối hai mảng màu lớn, tạo nên sự hài hòa tuyệt đối. Rồi cô lùi lại, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua từng chi tiết của tác phẩm. Một nụ cười mãn nguyện, thật sự thanh thản, hé nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười man mác buồn như trước, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của bản thân, và quan trọng nhất, tìm thấy sự bình yên. Mùi sơn dầu thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hoa nhài từ ban công, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự sáng tạo và an yên.
Sau khi ngắm tranh một lúc lâu, như để cảm nhận trọn vẹn thành quả của mình, Linh nhẹ nhàng đặt cọ xuống, bước về phía bàn bếp nhỏ. Cô pha cho mình một cốc cà phê. Hương cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, đánh thức mọi giác quan. Cô bưng cốc cà phê ấm áp, trên tay là một cuốn sách cũ, rồi thả mình vào chiếc ghế sofa màu kem êm ái, đối diện với bức tranh. Ánh sáng dịu dàng của buổi sớm vẫn đang bao trùm lấy cô, tạo nên một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đẹp. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ và ấm nóng lan tỏa trong vòm họng, đi kèm là một chút ngọt ngào dư vị. Cô mở cuốn sách ra, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng hướng về tác phẩm của mình. Cô biết rằng, đây chính là sự khởi đầu mới, một bình minh mới trong cuộc đời và sự nghiệp của cô.
***
Chiều tối, không gian của phòng trưng bày nghệ thuật "Insight" trở nên lung linh và sống động hơn bao giờ hết. Kiến trúc hiện đại với những bức tường trắng tinh khôi, không gian rộng rãi và hệ thống ánh sáng được thiết kế đặc biệt, đã làm nổi bật tối đa vẻ đẹp của từng tác phẩm nghệ thuật. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách tham quan, tiếng thì thầm trò chuyện và tiếng nhạc cổ điển du dương tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần ấm cúng. Mùi sơn dầu thoang thoảng, xen lẫn với mùi gỗ và hương điều hòa, tạo nên một mùi hương đặc trưng của nghệ thuật, của sự sáng tạo.
Linh, trong bộ váy trắng thanh lịch, mái tóc dài buông xõa mềm mại, đứng giữa những tác phẩm của mình, rạng rỡ và tràn đầy tự tin. Đôi mắt to tròn của cô không còn ánh lên vẻ ưu tư mà giờ đây ngập tràn niềm vui và sự thanh thản. Nụ cười của cô, dù vẫn giữ nét dịu dàng vốn có, nhưng đã trở nên tươi sáng hơn bao giờ hết. Đây là buổi giới thiệu bộ sưu tập mới của cô, đánh dấu một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp và cả cuộc đời cô.
Từ xa, Trâm, cô bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc dài uốn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, rạng rỡ bước đến. Cô mặc một bộ váy hoa trẻ trung, nữ tính, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Vừa nhìn thấy Linh, Trâm đã không kìm được sự phấn khích, chạy nhanh đến ôm chầm lấy cô bạn.
"Tuyệt vời quá Linh ơi! Tớ biết cậu sẽ làm được mà!" Trâm reo lên, giọng nói nhanh và biểu cảm phong phú như thường lệ. Cô buông Linh ra, nắm lấy tay cô, "Nhìn những bức tranh này, tớ thấy một Linh hoàn toàn mới, rạng rỡ hơn bao giờ hết! Ánh sáng trong tranh của cậu... nó khác hẳn những bức trước đây. Nó ấm áp và đầy hy vọng!"
Linh cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn cô bạn. "Cảm ơn cậu, Trâm. Nhờ có cậu luôn ở bên." Cô biết Trâm không chỉ là bạn, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, là người luôn tin tưởng và động viên cô vượt qua mọi khó khăn.
Không xa đó, Huy, với phong thái lãng tử và nụ cười ấm áp, đang đứng ngắm một bức tranh của Linh. Đôi mắt đầy chất nghệ sĩ của anh hiện rõ sự ngưỡng mộ. Anh là một nhà phê bình nghệ thuật có tiếng, và những lời khen của anh không dễ dàng có được. Anh nhẹ nhàng tiến lại gần Linh và Trâm, gật đầu chào hỏi. "Chúc mừng Linh," anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự chân thành. "Bộ sưu tập này thực sự chạm đến lòng người. Nó không chỉ là nghệ thuật, mà còn là một câu chuyện về sự hồi sinh, về sức mạnh nội tại của con người." Anh nhìn Linh, ánh mắt có chút quan tâm vượt mức đồng nghiệp. "Cảm xúc là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất, và em đã biến những cảm xúc ấy thành những tác phẩm đầy tính chữa lành."
Linh mỉm cười, cảm kích trước lời khen của Huy. "Cảm ơn anh, Huy."
Ngay lúc đó, một bóng dáng thanh thoát, nhẹ nhàng bước đến. Đó là Cô Hạnh, người mentor đáng kính của Linh, với mái tóc búi cao gọn gàng và trang phục đơn giản nhưng tinh tế. Phong thái của cô luôn toát lên vẻ hiền hậu nhưng kiên định. Cô Hạnh nhìn Linh bằng ánh mắt đầy tự hào và yêu thương, rồi nhẹ nhàng ôm lấy cô học trò.
"Con gái của cô trưởng thành nhiều rồi," Cô Hạnh nói, giọng nói ấm áp như dòng suối mát lành. Cô khẽ vuốt mái tóc của Linh, rồi giữ lấy vai cô, nhìn sâu vào đôi mắt cô. "Nghệ thuật của con giờ đây đã thực sự chạm đến chiều sâu của tâm hồn. Không còn là những vết thương, mà là ánh sáng từ những vết sẹo đã lành. Con đã tìm thấy bình yên thực sự rồi, phải không?"
Lời nói của Cô Hạnh như chạm đến tận đáy lòng Linh. Cô Hạnh không chỉ là một người thầy về nghệ thuật, mà còn là một người dẫn đường tâm hồn. Cô hiểu rõ những đấu tranh, những nỗi đau mà Linh đã trải qua. Linh gật đầu, đôi mắt long lanh, không giấu nổi sự xúc động. "Vâng, thưa cô. Con đã tìm thấy." Cô biết ơn cô Hạnh vì đã luôn ở bên, lắng nghe và chỉ dẫn cô. Cô Hạnh đã từng nói với cô rằng: "Nghệ thuật là cách tốt nhất để chữa lành tâm hồn," và giờ đây, Linh đã thực sự cảm nhận được điều đó.
Buổi giới thiệu diễn ra thành công rực rỡ. Linh đón nhận những lời chúc mừng từ bạn bè, đồng nghiệp và những người yêu nghệ thuật. Cô chia sẻ về nguồn cảm hứng của mình, về hành trình từ những nỗi buồn đến sự thanh thản, từ những mất mát đến sự tìm thấy. Cuối buổi, Cô Hạnh, Trâm và Linh cùng nâng ly chúc mừng. Tiếng "ting" nhẹ của những chiếc ly chạm vào nhau vang lên, đánh dấu một chương mới, tươi sáng và đầy hy vọng trong cuộc đời Linh. Cô biết, thành công này không chỉ là của riêng cô, mà còn là của những người đã luôn tin tưởng và ủng hộ cô.
***
Sau một buổi tối thành công rực rỡ tại phòng trưng bày, Linh chọn cách trở về nhà bằng một con đường khác, chậm rãi và đầy chiêm nghiệm. Cô không về thẳng căn hộ mà quyết định ghé qua Công viên Bạch Hạc, một ốc đảo xanh mát giữa lòng thành phố ồn ào. Lúc này, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, tô điểm cho những tán cây cổ thụ, hồ nước và cầu đá trong công viên một vẻ đẹp huyền ảo, tĩnh lặng đến lạ kỳ. Nắng chiều dịu mát đã nhường chỗ cho làn gió heo may se lạnh, mơn man trên da thịt, xua đi những mệt mỏi sau một ngày dài.
Linh bước đi trên con đường lát đá sạch sẽ, hít thở sâu, cảm nhận làn gió mát lành lướt qua mặt. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa cỏ dại ven đường, mùi nước hồ trong lành hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm dịu nhẹ, thanh lọc tâm hồn. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, tiếng nước chảy róc rách từ một dòng suối nhỏ, tiếng cười đùa xa xa của vài đứa trẻ vẫn còn nán lại chơi đùa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bình yên của thiên nhiên, khác hẳn với sự náo nhiệt của trung tâm thành phố.
Cô tìm một chiếc ghế đá khuất dưới bóng cây cổ thụ, ngồi xuống, ngắm nhìn khung cảnh hoàng hôn dần buông. Ánh sáng vàng cam cuối ngày trải dài trên mặt hồ, phản chiếu những gợn sóng lăn tăn, lung linh như những dải lụa mỏng. Linh nghĩ về những lời Cô Hạnh đã nói, về sự trưởng thành trong nghệ thuật và tâm hồn cô. "Không còn là những vết thương, mà là ánh sáng từ những vết sẹo đã lành." Câu nói ấy cứ vang vọng trong tâm trí cô, thấm thía và chân thật đến lạ lùng.
Những ngày tháng ấy, những khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói từng là tiếng lòng của một cô gái trẻ đầy nhạy cảm, khao khát một sự hiện diện cảm xúc. Giờ đây, cô vẫn cần sự "ở đây" đó, nhưng không phải từ một người khác, mà là từ chính bản thân cô. Cô đã học được cách "ở đây" cho chính mình, lắng nghe tiếng lòng mình, thấu hiểu những cảm xúc của mình và chấp nhận con người thật của mình.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió dịu nhẹ lướt qua mi mắt, mang theo hơi thở của đất trời. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự giải thoát hoàn toàn. Không còn là sự day dứt, nuối tiếc, không còn những câu hỏi "nếu như" không lời đáp. Chỉ còn là sự trân trọng những kỷ niệm đẹp đã qua và lòng biết ơn đối với những bài học đã định hình nên cô của ngày hôm nay. Trái tim cô đã thực sự "hàn gắn," không phải bằng cách lãng quên hay chối bỏ quá khứ, mà bằng cách chấp nhận nó như một phần không thể thiếu của hành trình trưởng thành. Cô đã biến những nỗi đau thành sức mạnh, thành nguồn cảm hứng bất tận cho những tác phẩm nghệ thuật của mình.
"Những tháng ngày ấy, dù đau đớn, nhưng đã định hình nên tôi của ngày hôm nay," cô thầm thì trong tâm trí, không cần phải nói ra thành lời. "Tôi không hối tiếc. Tôi biết ơn. Và tôi đã sẵn sàng cho những điều phía trước."
Linh mở mắt ra, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự bình yên và tự do. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy hạnh phúc đích thực, không phụ thuộc vào tình yêu đôi lứa hay bất kỳ điều gì bên ngoài. Thành công trong sự nghiệp và sự độc lập của cô chính là nền tảng vững chắc cho cuộc sống, là minh chứng cho sức mạnh nội tại mà cô đã khám phá.
Cô biết, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ khi mà sự trưởng thành và hạnh phúc tự thân của mỗi người lại quan trọng hơn cả. Cô và Khánh đã tìm thấy sự bình yên đó, theo những cách riêng của mình. Và đó là điều quan trọng nhất. Sự bình yên và tự tin tuyệt đối của Linh báo hiệu rằng cô đã hoàn toàn sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ bất ngờ trong tương lai với Khánh, nơi cô sẽ đối diện với anh bằng một tâm thế trưởng thành, không còn chút vướng bận hay đau khổ nào, chỉ còn lại sự trân trọng cho một quá khứ đã qua và một hiện tại đã trưởng thành. Cô đứng dậy, bước đi vững vàng, tâm hồn nhẹ bẫng và trái tim tràn đầy hy vọng vào một tương lai tươi sáng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.