Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 496: Hai Khoảng Trời Bình Lặng

Ánh mắt anh dừng lại ở một điểm xa xăm trên đường chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình trong màn đêm. Anh cảm thấy thanh thản, sẵn sàng cho những gì phía trước. Cái cảm giác ấy không phải là sự hờ hững của một người đã dứt bỏ, mà là sự tĩnh tại của một tâm hồn đã thấu hiểu và chấp nhận. Nó như một mảnh ghép cuối cùng vừa vặn vào bức tranh cuộc đời anh, hoàn thiện một giai đoạn đầy biến động để mở ra một chương mới.

Khánh nhấp thêm một ngụm whisky, vị khói nhẹ và chút đắng lan tỏa trong khoang miệng, như một lời nhắc nhở về những hương vị cay đắng của quá khứ đã được nếm trải và giờ đây chỉ còn đọng lại dư vị trầm mặc. Bản nhạc jazz vẫn du dương, tiếng saxophone réo rắt như những tiếng thở dài của đêm, nhẹ nhàng ôm lấy không gian rộng lớn của căn penthouse. Ánh đèn thành phố nhấp nháy bên ngoài cửa sổ kính lớn, tạo thành một tấm thảm lấp lánh trải dài đến vô tận, phản chiếu một phần nhỏ sự hối hả, vội vã của cuộc sống mà anh từng là một phần không thể tách rời, và giờ đây, anh lại đứng ở một vị trí khác, cao hơn, nhưng cũng tách biệt hơn.

Anh đặt ly xuống bàn kính, tiếng thủy tinh va chạm khẽ khàng, như một nốt lặng trong bản giao hưởng của đêm. Anh duỗi người trên chiếc sofa da, cảm nhận sự mềm mại, êm ái của chất liệu cao cấp bao bọc lấy cơ thể đang dần thả lỏng sau một ngày dài làm việc. Mùi gỗ đàn hương từ cây nến thơm vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi ẩm nhẹ của khí đêm từ ban công mở hé, tạo nên một bầu không khí vừa thư thái vừa có chút cô độc, rất riêng của anh.

Anh nhớ lại những thành tựu gần đây trong công việc, những dự án lớn đã được hoàn thành dưới sự chỉ đạo của anh, những con số tăng trưởng ấn tượng. Anh đã đổ hết tâm sức vào sự nghiệp, coi đó là một cách để định hình lại bản thân, để chứng minh giá trị của mình không chỉ cho gia đình, cho xã hội, mà còn cho chính anh. Và anh đã thành công. Sự thành công ấy mang lại cho anh không chỉ tài chính, vị thế, mà còn là một sự tự tin, một niềm tin vững chắc vào khả năng của bản thân. Anh không còn là chàng trai trẻ gồng mình trước áp lực, cố gắng làm hài lòng mọi người. Anh đã học được cách đặt ra giới hạn cho bản thân, học được cách ưu tiên những gì thực sự quan trọng đối với anh.

Khánh nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, Linh hiện lên, không phải là hình ảnh của một người tình cũ đau khổ, mà là một ký ức dịu dàng, đẹp đẽ, như một phần không thể thiếu đã làm nên con người anh hôm nay. Anh tự hỏi, nếu như anh đã đủ mạnh mẽ, đủ thấu hiểu để "ở đây" cho cô ấy theo cách cô ấy cần, liệu mọi chuyện có khác không? Nhưng rồi anh lại lắc đầu khẽ. Đó là một câu hỏi không có lời đáp, và quan trọng hơn, nó không còn là điều anh cần phải dằn vặt bản thân. Anh đã làm những gì anh cho là đúng vào thời điểm đó, với những giới hạn và áp lực mà anh phải đối mặt. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói đó vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nó không còn là một lời bào chữa, mà là một sự thật được chấp nhận một cách chín chắn. Anh đã cạn kiệt. Cạn kiệt năng lượng để duy trì một mối quan hệ cần quá nhiều sự hiện diện cảm xúc, trong khi bản thân anh còn đang loay hoay với những gánh nặng không tên.

Sự bình yên mà anh đang cảm nhận không phải là sự quên lãng, mà là sự giải thoát. Giải thoát khỏi gánh nặng của kỳ vọng, giải thoát khỏi áp lực phải trở thành một người hoàn hảo, giải thoát khỏi sự dằn vặt về những gì đã qua. Anh đã tìm thấy một loại "hạnh phúc tự thân" khác, một hạnh phúc đến từ sự tự chủ, từ những thành quả lao động, từ việc được sống đúng với những gì anh tin tưởng. Anh không còn cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng bất kỳ mối quan hệ nào khác, mà anh học cách tận hưởng sự đủ đầy từ chính nội tâm mình.

Tiếng nhạc jazz khẽ đổi điệu, bản nhạc trở nên trầm lắng hơn, như một lời thì thầm của đêm. Khánh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Anh biết Linh cũng đã thay đổi, cô ấy cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình. Anh tin vào điều đó. Họ đã chia tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Họ đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, để mỗi người có cơ hội tìm thấy định nghĩa hạnh phúc của riêng mình. Và giờ đây, cả hai đều đang đi trên con đường ấy, dù là hai con đường song song, không còn giao nhau, nhưng mỗi bước đi đều vững vàng, tự tin. Anh không còn cảm thấy cô độc trong sự tĩnh lặng này, mà cảm thấy được an ủi, được tái tạo năng lượng. Anh đã sẵn sàng cho một ngày mai mới, với những thử thách mới, và với một trái tim đã được chữa lành và đầy đủ.

***

Trong khi Khánh đang chiêm nghiệm về sự bình yên của riêng mình, cách đó không xa, trong một căn hộ nhỏ hơn, ấm cúng và tràn ngập sắc màu nghệ thuật, Linh cũng đang trải qua những khoảnh khắc tĩnh lặng tương tự. Kim đồng hồ đã chỉ sang con số mười một, nhưng cô vẫn say sưa bên giá vẽ, hoàn thiện những nét cọ cuối cùng cho bức tranh phong cảnh trừu tượng của mình. Mùi sơn dầu đặc trưng, pha lẫn với hương gỗ từ giá vẽ và mùi đất ẩm từ một chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ, tạo nên một không gian riêng biệt, nơi cô có thể hoàn toàn đắm chìm vào thế giới nội tâm.

Bức tranh trước mắt cô là một vũ điệu của màu sắc, nơi những tông xanh sâu thẳm của biển cả hòa vào những mảng vàng cam rực rỡ của hoàng hôn, và những đường nét trừu tượng uốn lượn như những con sóng vỗ vào bờ cát. Nó không phải là một khung cảnh có thật, nhưng lại lột tả được một cảm xúc rất thật, một sự hỗn độn nhưng hài hòa, như chính tâm hồn cô đã từng trải qua và giờ đây đã tìm thấy sự cân bằng. Đôi mắt to tròn, long lanh của Linh nheo lại, tập trung cao độ vào từng chi tiết nhỏ, từng vệt màu được thêm vào một cách cẩn trọng. Mái tóc dài mềm mại của cô được búi lỏng phía sau gáy, vài sợi tóc lòa xòa rơi xuống thái dương, nhưng cô không để ý. Toàn bộ sự chú tâm của cô dồn vào đầu cọ, vào sự chuyển động của bàn tay, vào cách những gam màu ấy giao thoa và kể một câu chuyện không lời.

Cuối cùng, với một hơi thở nhẹ nhõm, Linh đặt cọ xuống. Tiếng cọ chạm vào khay đựng màu khẽ khàng, như một tiếng thở phào của sự hoàn thành. Cô lùi lại vài bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình dưới ánh đèn studio dịu nhẹ. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, không còn là nụ cười buồn man mác như xưa, mà là một nụ cười của sự hài lòng, của niềm tự hào. Cô đã tạo ra nó, từ chính đôi tay mình, từ chính những cảm xúc sâu thẳm nhất của mình. Nghệ thuật không chỉ là niềm đam mê, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, là nơi cô tìm thấy tiếng nói, tìm thấy sự hiện diện của chính mình.

Căn hộ của Linh không quá lớn, nhưng được sắp xếp gọn gàng và đầy chất nghệ sĩ. Những bức tranh nhỏ treo tường, những chậu cây xanh tươi tốt, những cuốn sách về nghệ thuật chất đầy trên kệ, và một chiếc bàn gỗ nhỏ luôn có một ấm trà hoặc một cốc cà phê ấm nóng. Sau khi ngắm tranh một lúc, cô bước đến bàn bếp nhỏ, pha cho mình một cốc cà phê. Hương cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp phòng, đánh thức mọi giác quan. Cô bưng cốc cà phê ấm áp, bước ra ban công nhỏ.

Gió đêm mát mẻ thổi nhẹ, mang theo mùi hương của hoa lài từ khu vườn gần đó. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mát của khí trời len lỏi vào phổi. Cô ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên kim cương nhỏ, xa xăm và huyền ảo. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự tự do tuyệt đối, một sự giải thoát khỏi mọi ràng buộc, mọi kỳ vọng mà cô từng đặt lên bản thân và lên người khác.

Cô nhớ về những ngày tháng đã qua, về những khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói đó từng là tiếng lòng của một cô gái trẻ đầy nhạy cảm, khao khát một sự hiện diện cảm xúc. Giờ đây, cô vẫn cần sự "ở đây" đó, nhưng không phải từ một người khác, mà là từ chính bản thân cô. Cô đã học được cách "ở đây" cho chính mình, lắng nghe tiếng lòng mình, thấu hiểu những cảm xúc của mình và chấp nhận con người thật của mình.

Con đường nghệ thuật mà cô đã chọn không hề dễ dàng. Có những lúc cô cảm thấy lạc lối, cảm thấy nghi ngờ bản thân. Nhưng mỗi khi cầm cọ, mỗi khi hòa mình vào màu sắc, cô lại tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy sức mạnh để tiếp tục. Những bức tranh của cô không chỉ là những tác phẩm nghệ thuật, mà còn là những mảnh ghép của tâm hồn cô, là hành trình cô đã đi qua, những cảm xúc cô đã trải nghiệm. Cô tự hào về những gì mình đã làm được, về sự độc lập mà cô đã gây dựng.

Linh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ và ấm nóng lan tỏa trong vòm họng. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản. Cô biết rằng, dù cô và Khánh đã đi hai con đường khác nhau, nhưng cả hai đều đã tìm thấy sự bình yên mà họ xứng đáng. Cuộc chia tay của họ không phải là một kết thúc đau đớn, mà là một khởi đầu mới, một bài học quý giá về sự trưởng thành. Cô không còn cảm thấy tiếc nuối hay hối hận. Những kỷ niệm đẹp về Khánh vẫn còn đó, như những nét chấm phá dịu dàng trong bức tranh cuộc đời cô, nhưng chúng không còn là gánh nặng, mà là một phần của hành trình đã đưa cô đến nơi cô đang đứng hôm nay – một nơi đầy tự do, bình yên và tràn ngập cảm hứng.

Cô biết, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ khi mà sự trưởng thành và hạnh phúc tự thân của mỗi người lại quan trọng hơn cả. Cô và Khánh đã tìm thấy sự bình yên đó. Và đó là điều quan trọng nhất. Ánh mắt cô hướng về phía chân trời, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cô cảm thấy thanh thản, sẵn sàng cho những gì phía trước, với một trái tim đã được hàn gắn và một tâm hồn đầy ắp hy vọng.

Cả hai, ở hai không gian riêng biệt, cách nhau chỉ vài con phố nhưng lại ở hai thế giới cảm xúc riêng tư, đều cảm nhận được một sự giải thoát nhẹ nhõm đến lạ lùng. Không còn gánh nặng của kỳ vọng, không còn áp lực phải chứng tỏ bản thân hay níu giữ một điều gì đó đã không còn phù hợp. Chỉ còn lại sự bình yên của việc chấp nhận, của việc thấu hiểu rằng mỗi người đều có quyền và cần tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Khánh và Linh, dù không còn đi chung đường, nhưng đều đang bước đi vững vàng trên con đường tự do mà họ đã chọn, với một tâm hồn đã được chữa lành và một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Sự bình yên sâu sắc và vững vàng trong tâm hồn của cả hai chính là nền tảng vững chắc, một sự chuẩn bị không lời cho một cuộc gặp gỡ bất ngờ trong tương lai, nơi họ sẽ đối diện với nhau mà không còn chút vướng bận hay đau khổ nào, chỉ còn lại sự trân trọng cho một quá khứ đã qua và một hiện tại đã trưởng thành. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho thông điệp cốt lõi của truyện: có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Và sự chấp nhận đó đã mang lại sự trưởng thành và bình yên cho cả hai.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free