Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 495: Bản Nhạc Cũ và Nốt Lặng Bình Yên
Linh đã tìm thấy sự bình yên, sự trọn vẹn mà bấy lâu nay cô tìm kiếm. Và điều đó, chính là một khởi đầu mới, không phải để lấp đầy bất cứ khoảng trống nào, mà để tiếp tục kiến tạo một cuộc sống độc lập, ý nghĩa, và đầy ắp niềm tin.
***
Sáng muộn, ánh nắng tháng tư đã vươn mình qua lớp kính cường lực của tòa nhà DreamWeaver, vẽ nên những vệt sáng chéo trên sàn gỗ bóng loáng. Không khí trong văn phòng không còn vẻ uể oải đầu ngày mà trở nên rộn ràng, tấp nập hơn với tiếng gõ bàn phím lách cách như mưa rào, tiếng điện thoại reo vang liên hồi và những cuộc thảo luận nhỏ xíu từ các nhóm dự án. Mùi cà phê mới pha từ pantry lan tỏa nhẹ nhàng, hòa quyện với mùi giấy in và chút hương nước hoa thoảng qua từ những đồng nghiệp nữ, tạo nên một bầu không khí vừa chuyên nghiệp, vừa đầy cảm hứng sáng tạo. Khánh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu tập trung vào những dòng code phức tạp, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc, nhưng có một chút gì đó đã được gọt giũa, bớt đi vẻ căng thẳng của những ngày tháng trước.
Anh đang dồn toàn bộ tâm trí vào dự án cải tạo khu đô thị mới, một dự án lớn đòi hỏi sự tỉ mỉ đến từng chi tiết. Ngón tay anh lướt trên bàn phím một cách dứt khoát, tiếng click chuột đều đặn như nhịp thở. Bỗng nhiên, từ khu vực làm việc của nhóm thiết kế đồ họa, một giai điệu quen thuộc len lỏi vào không gian. Đó là bản nhạc không lời mà Linh và anh từng nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần trong những buổi tối hẹn hò yên bình, hay những chuyến đi chơi xa. Một bản nhạc dịu dàng, man mác buồn, có chút lãng mạn của một mối tình đã cũ.
Khánh khẽ dừng tay, ánh mắt anh vô thức rời khỏi màn hình, lướt qua những ô cửa kính lớn nhìn ra bầu trời xanh ngắt. Một đồng nghiệp trẻ, tóc búi cao năng động, ngẩng đầu hỏi vọng sang: "Anh Khánh, anh có thích nhạc này không ạ? Em thấy giai điệu hay quá, nhẹ nhàng mà sâu lắng."
Khánh không quay đầu lại, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Ừ, cũng được." Giọng anh trầm ấm, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh không nói rằng đó là bản nhạc từng gắn liền với một phần thanh xuân đẹp đẽ nhất của anh, với những giấc mơ về một ngôi nhà nhỏ có ban công đầy hoa, với những lời hứa hẹn về một tương lai xa xăm. Anh không nói rằng từng nốt nhạc ấy như những sợi tơ mỏng manh, khẽ khàng kéo về từng mảnh ký ức đã ngủ yên.
Những hình ảnh về Linh chợt hiện lên trong tâm trí anh, rõ nét như thể mọi chuyện chỉ vừa mới xảy ra. Anh nhớ đôi mắt cô lấp lánh khi nghe bản nhạc này lần đầu tiên, nhớ cái cách cô khẽ nghiêng đầu dựa vào vai anh, nhớ mùi hương lavender thoang thoảng từ mái tóc cô. Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy ùa về, không còn mang theo sự đau đáu hay nỗi tiếc nuối tột cùng như trước, mà chỉ là một chút bâng khuâng, một làn khói mờ ảo của quá khứ. Anh nhớ Linh, nhớ về những gì họ đã từng có, về những nỗ lực thầm lặng của anh để vun đắp một tương lai mà cô từng mơ ước. Anh cũng nhớ cả cái cách anh đã vụng về, đã bất lực thế nào trong việc diễn đạt những cảm xúc sâu kín, đã để cho áp lực cuộc sống bào mòn đi những điều quý giá nhất.
Khánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc. Anh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, như để gom nhặt lại những mảnh cảm xúc đang chực trào. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã trở lại vẻ kiên định thường thấy. Anh khẽ lắc đầu, như xua đi những suy nghĩ miên man, rồi tiếp tục gõ phím. Những dòng code lại hiện lên đều đặn trên màn hình. Bản nhạc cũ vẫn du dương trong không gian, nhưng Khánh không còn đắm chìm vào nó nữa. Anh đã học được cách lắng nghe mà không để ký ức nhấn chìm mình. Anh hiểu rằng, có những điều đẹp đẽ cần được cất giữ ở một nơi an toàn trong tim, không phải để níu kéo, mà để nhắc nhở về hành trình đã qua, về những bài học đã nhận được. Anh vẫn yêu những kỷ niệm đó, nhưng giờ đây, anh biết cách trân trọng chúng một cách trưởng thành, bình thản. Công việc phía trước đang chờ đợi, và anh cần phải tập trung. Hiện tại là điều quan trọng nhất.
***
Buổi chiều, nắng trở nên gay gắt hơn, hắt lên những tòa nhà cao tầng một màu vàng rực chói chang. Tuy nhiên, bên trong văn phòng DreamWeaver, nhiệt độ vẫn duy trì ở mức dễ chịu nhờ hệ thống điều hòa hiện đại. Âm thanh vẫn là sự hòa trộn quen thuộc của tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại và những cuộc họp nhanh gọn. Khánh vừa kết thúc một cuộc gọi với đối tác, anh đứng dậy vươn vai, cảm nhận cơ bắp hơi mỏi sau nhiều giờ làm việc căng thẳng. Anh bước về phía pantry để lấy một ly nước mát.
Vừa lúc đó, Thu và Kiên đi tới từ khu vực phòng họp kính, trên tay cầm theo vài bản vẽ thiết kế. Thu, với vẻ ngoài thanh lịch và đôi mắt sắc sảo nhưng ấm áp, mỉm cười khi thấy Khánh. "Anh Khánh, xong việc rồi à? Em đang định qua hỏi anh về bản vẽ cuối cùng của dự án X đây."
Kiên, dáng người cao ráo, gương mặt hiền lành đeo kính cận, cũng gật đầu chào. "Đúng rồi anh, em đang có vài thắc mắc về phần kết cấu, nghĩ chắc phải hỏi anh mới rõ."
Khánh cầm ly nước, nhấp một ngụm, cảm giác mát lạnh lan tỏa. "Ừ, anh vừa xong. Các em cứ nói đi." Giọng anh vẫn điềm tĩnh, chuyên nghiệp.
Thu đưa bản vẽ cho Khánh, chỉ vào một vài chi tiết. "Phần này, anh nghĩ chúng ta có cần thêm một lớp vật liệu chống ồn không? Khu dân cư sát bên, em hơi lo ngại về tiếng ồn từ công trình."
Khánh lướt mắt qua bản vẽ, ngón tay khẽ chạm vào các đường nét. "Việc đó đã được tính toán kỹ rồi, Thu. Chúng ta sẽ sử dụng loại vật liệu cách âm đặc biệt, đảm bảo đạt tiêu chuẩn quốc tế. Hơn nữa, thời gian thi công những hạng mục gây tiếng ồn lớn sẽ được điều chỉnh vào khung giờ không ảnh hưởng đến cư dân xung quanh." Anh giải thích rõ ràng, tự tin, thể hiện sự am hiểu sâu rộng về dự án. "Anh đã làm việc với đội kỹ thuật và bên cung ứng vật liệu, phương án này là tối ưu nhất cả về chi phí lẫn hiệu quả."
Kiên nghe xong liền gật gù. "Vậy thì em yên tâm rồi. Anh Khánh nói thế thì không còn gì phải lo lắng nữa. Dự án này chắc chắn sẽ thành công rực rỡ thôi."
Thu nhìn Khánh với ánh mắt thán phục. "Em thấy anh dạo này phong độ thật đấy, xử lý mọi việc đâu ra đấy. Đúng là sếp của em!" Cô cười nhẹ, rồi chợt liếc nhìn Khánh một cách tinh nghịch. "Mà... anh Khánh có vẻ bận rộn với công việc quá, không thấy dành thời gian cho chuyện riêng tư gì cả. Hay là anh đang giấu diếm điều gì rồi?"
Khánh nhếch mép cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng rất nhẹ nhàng, không biểu cảm. Anh biết Thu chỉ đùa, nhưng câu hỏi ấy vẫn chạm đến một góc khuất nào đó trong lòng anh. Anh khéo léo lảng tránh, không đi sâu vào vấn đề. "Chuyện riêng tư thì cứ để nó là riêng tư thôi, Thu à. Công việc đang nhiều thế này, anh cũng không có thời gian để nghĩ đến chuyện khác." Anh đặt ly nước xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. "Với lại, tập trung vào sự nghiệp cũng là một cách để mình tìm thấy niềm vui và giá trị của bản thân. Anh tin là mình đang đi đúng hướng."
Thu và Kiên hiểu ý, không hỏi thêm. Họ quay lại với những bản vẽ. "Vậy thì em và Kiên sẽ tiếp tục hoàn thiện phần này theo chỉ đạo của anh. Cảm ơn anh nhé." Thu nói, rồi cả hai cùng rời đi.
Khánh nhìn theo bóng dáng họ, trong lòng cảm thấy một sự hài lòng nhất định. Công việc, sự nghiệp, những dự án anh đang gánh vác đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của anh, mang lại cho anh cảm giác được cống hiến và khẳng định bản thân. Anh không còn là chàng trai mờ mịt, loay hoay với áp lực tài chính và những kỳ vọng vô hình. Giờ đây, anh đã vững vàng hơn, trưởng thành hơn, không chỉ trong công việc mà cả trong cách nhìn nhận cuộc sống. Anh đã tìm thấy một loại "hạnh phúc tự thân" khác, không phụ thuộc vào một mối quan hệ nào, mà đến từ chính những nỗ lực và thành quả của mình. Anh biết mình đang ở một vị trí tốt, cả về tài chính lẫn vị thế xã hội, và quan trọng hơn, anh đã tìm thấy sự cân bằng trong nội tâm.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, Khánh trở về căn hộ penthouse của mình. Tòa nhà cao tầng bằng kính và thép sừng sững giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh sáng cuối ngày lấp lánh như một viên pha lê khổng lồ. Căn hộ của Minh giờ đây là nơi Khánh lựa chọn để trú ngụ, một không gian sang trọng với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – và cửa sổ kính lớn từ trần đến sàn, mở ra toàn cảnh thành phố đang lên đèn.
Khánh thay quần áo, sau đó rót cho mình một ly whisky, đá va vào thành ly kêu leng keng. Anh bật một bản nhạc lounge nhẹ nhàng, tiếng saxophone du dương len lỏi vào không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ và tiếng thành phố vọng lại từ xa, nhỏ xíu như tiếng thì thầm. Anh ngồi xuống chiếc sofa da mềm mại, cảm nhận sự êm ái của chất liệu cao cấp. Hương nến thơm cao cấp thoang thoảng mùi gỗ đàn hương, tạo nên một bầu không khí thư thái nhưng cũng có chút cô độc.
Anh nhấp một ngụm whisky, vị cay nồng xộc lên đầu lưỡi, rồi từ từ lan tỏa trong vòm họng. Ánh mắt anh hướng ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những ánh đèn bắt đầu lấp lánh như muôn vàn vì sao trên mặt đất. Những ký ức về bản nhạc cũ vang lên trong văn phòng buổi sáng lại ùa về, nhưng lần này, anh cho phép mình chiêm nghiệm sâu sắc hơn, không vội vàng xua đi.
Anh nhớ Linh, nhớ nụ cười của cô, nhớ những lần cô nũng nịu đòi anh kể chuyện, nhớ những bữa ăn tối ấm cúng dưới ánh nến. Từng khoảnh khắc ấy hiện lên rõ ràng, đẹp đẽ, khiến lòng anh khẽ rung động. Anh tự hỏi, giờ này Linh đang làm gì? Liệu cô có đang bình yên như anh? Cô có tìm thấy hạnh phúc mà cô từng khao khát, một hạnh phúc không cần anh phải hoàn hảo, chỉ cần anh "ở đây" thực sự?
Khánh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Anh không còn cảm thấy day dứt hay tiếc nuối tột cùng. Thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận trưởng thành. Anh biết rằng, cái ngày anh nói câu "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," đó là một sự thật nghiệt ngã. Anh đã cạn kiệt, không còn đủ năng lượng để vun đắp một mối quan hệ cần sự hiện diện cảm xúc mà Linh khao khát. Và Linh, cô cũng đã nói "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," nhưng "ở đây" không chỉ là về thể xác, mà còn là về tâm hồn. Anh đã không thể "ở đây" cho cô theo cách mà cô cần.
Việc chia tay, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Anh đã chọn cách buông tay để cả hai được bình yên, để cả hai có cơ hội tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình. Hồi ức về cuộc chia tay không nước mắt, không níu kéo, chỉ có một cái ôm thật lâu và những lời thì thầm đầy tiếc nuối về một 'nếu như' vẫn còn vẹn nguyên. Nhưng giờ đây, 'nếu như' đó không còn là một sự dằn vặt, mà là một bài học.
Anh mở mắt, nhìn về phía trước, nơi những ánh đèn thành phố trải dài đến vô tận. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, không còn là sự tiếc nuối, mà là sự thấu hiểu, sự chấp nhận và vững tâm. Anh đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường mà anh đang đi, đầy thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa. Anh tin rằng Linh cũng vậy. Cả hai đã chọn một lối đi riêng, và dù con đường đó không còn giao nhau, nhưng cả hai đều đang bước đi trên đó một cách vững vàng.
Anh biết, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ một mối quan hệ khi mà sự trưởng thành và hạnh phúc tự thân của mỗi người lại quan trọng hơn cả. Anh và Linh đã tìm thấy sự bình yên đó. Và đó là điều quan trọng nhất. Ánh mắt anh dừng lại ở một điểm xa xăm trên đường chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình trong màn đêm. Anh cảm thấy thanh thản, sẵn sàng cho những gì phía trước.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.