Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 494: Dấu Vết Thời Gian: Nụ Cười Cất Giữ Kỷ Niệm

Đêm khuya đã lùi xa, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai yếu ớt mơn man qua khung cửa sổ. Linh thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm hiếm thấy, như thể mọi gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ sau một giấc ngủ sâu và trọn vẹn. Hương trà nhài vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ thoang thoảng từ chồng sách bên cạnh. Cô duỗi người, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Hôm nay, cô muốn sắp xếp lại không gian sống của mình, một cách để sắp xếp lại cả những ngăn kéo tâm hồn.

Căn hộ của Linh, dù không quá rộng lớn, nhưng lại là một không gian ấm cúng và đầy tính nghệ thuật. Những bức tranh do chính tay cô vẽ được treo ngay ngắn trên tường, mang theo những mảng màu của cảm xúc và những câu chuyện không lời. Giá sách gỗ sồi cao kịch trần, chất đầy những cuốn sách đủ thể loại, từ tiểu thuyết lãng mạn đến triết học phương Đông, từ sách hướng dẫn mỹ thuật đến những tập thơ cũ kỹ. Dưới ánh nắng chiều muộn, những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh mơ màng. Linh buộc mái tóc dài thành một búi lỏng phía sau gáy, khoác lên mình chiếc áo thun trắng đơn giản và quần jean thoải mái, chuẩn bị cho công việc dọn dẹp mà cô đã dự định từ lâu.

Cô bắt đầu từ góc phòng khách, nơi có chiếc ghế bành yêu thích và giá sách đồ sộ. Từng cuốn sách được nâng niu đặt xuống, phủi nhẹ lớp bụi thời gian rồi xếp lại ngay ngắn. Cô vuốt ve bìa sách, hồi tưởng lại những câu chuyện, những cảm xúc mà chúng đã mang lại. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ vẫn du dương, hòa vào nhịp điệu chậm rãi của những ngón tay cô. Mùi gỗ cũ, mùi giấy, mùi mực in thoang thoảng quấn lấy khứu giác, tạo nên một cảm giác thân thuộc và an yên.

Khi tay cô chạm đến một chồng sách đã lâu không đụng tới, nằm sâu trong góc khuất nhất của giá, một vật gì đó cứng và lạnh lọt thỏm giữa những trang giấy. Cô rút nhẹ nó ra. Đó là một cuốn sổ tay bìa da đã bạc màu, có vẻ ngoài cũ kỹ và quen thuộc đến lạ. Cảm giác lạnh buốt từ bìa sổ lan tỏa lên đầu ngón tay cô, một sự đối lập hoàn toàn với hơi ấm dịu dàng mà cô vừa cảm nhận được từ tách trà thảo mộc. Mắt cô nheo lại, nhận ra ngay đó là cuốn sổ đã từng đồng hành cùng cô và Khánh suốt những tháng ngày yêu nhau. Cô không nhớ mình đã cất nó vào đây từ bao giờ, có lẽ là sau một lần dọn dẹp vội vã nào đó, khi trái tim còn đang chằng chịt những vết thương và ký ức.

Linh ngồi thụp xuống sàn gỗ, ánh mắt dán chặt vào cuốn sổ. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng. Không phải là nỗi đau đớn xé lòng, không phải là sự tiếc nuối đến nghẹn ngào như những ngày đầu sau chia tay. Thay vào đó, là một sự tĩnh lặng đến khó tin. Như thể thời gian đã gột rửa mọi cảm xúc dữ dội, chỉ để lại một lớp trầm tích bình yên. “Thì ra, nó vẫn ở đây,” cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. “Lâu đến vậy rồi mà mình không hề hay biết.” Cô đưa tay vuốt ve dòng chữ nguệch ngoạc trên bìa sổ, những nét vẽ hình trái tim đơn giản mà cô đã vẽ vội vàng vào một buổi chiều mưa, khi cả hai đang ngồi cạnh nhau, mơ về một tương lai xa xôi.

Cô đứng dậy, mang cuốn sổ đến chiếc ghế bành yêu thích, nơi ánh hoàng hôn đang bắt đầu nhuộm vàng. Ngồi xuống, tựa lưng vào lớp đệm êm ái, Linh từ từ lật mở từng trang giấy đã ngả màu. Mùi giấy cũ thoang thoảng, mang theo hương vị của ký ức. Đôi mắt cô lướt qua những dòng chữ, những phác thảo vội vàng, những kế hoạch đơn giản mà cả hai đã từng cùng nhau xây dựng. Đó là những bản phác thảo cho một căn hộ nhỏ với ban công đầy hoa, là danh sách những địa điểm du lịch họ muốn đến, là những câu chuyện cười vu vơ, những dòng ghi chú về sở thích của nhau.

Có một trang ghi lại cuộc tranh luận về màu sơn cho bức tường phòng ngủ trong căn nhà mơ ước của họ – Khánh thích màu xám trầm, còn Linh lại say mê sắc xanh ngọc bích. Dưới đó là một hình vẽ nguệch ngoạc của một ngôi nhà nhỏ với hai cánh cửa, một màu xám và một màu xanh, như một sự thỏa hiệp ngây thơ. Linh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. Cô nhớ cái cách Khánh đã kiên nhẫn lắng nghe cô trình bày những ý tưởng bay bổng, dù anh là người thực tế và trầm tính. Cô nhớ ánh mắt anh khi nhìn cô, tràn ngập yêu thương và một chút lo lắng về những gánh nặng anh đang mang vác.

Đó là những ngày mà tình yêu của họ còn ngây thơ, chưa bị bào mòn bởi áp lực cuộc sống. Những dòng chữ viết vội vàng về một chuyến đi biển mà họ chưa bao giờ thực hiện, những lời hứa hẹn về một tương lai mà giờ đây đã rẽ sang hai ngả. Linh cảm nhận rõ ràng những cảm xúc đã từng dâng trào trong cô khi viết những dòng này, khi cùng Khánh mơ mộng. Nhưng giờ đây, những cảm xúc ấy đã được gọt giũa, mài giũa thành một viên ngọc thô mang tên "chấp nhận".

Cô lật đến một trang khác, nơi có một câu nói của Khánh, được viết vội vàng bằng nét chữ mạnh mẽ của anh: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Dòng chữ ấy, từng là lưỡi dao cứa vào tim cô, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là lời bào chữa cho sự yếu đuối, mà là một sự thật trần trụi về gánh nặng mà anh phải mang. Linh vuốt nhẹ lên dòng chữ, cảm nhận sự chai sạn của tờ giấy dưới đầu ngón tay. Cô hiểu rằng, anh đã yêu cô bằng tất cả những gì anh có, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng đôi khi, tình yêu thôi là chưa đủ. Đôi khi, gánh nặng cuộc sống có thể trở thành kẻ thù lớn nhất của những mối quan hệ chân thành.

Cô nhớ lại câu nói của mình: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Và giờ đây, cô hiểu rằng "ở đây" không chỉ là sự hiện diện vật lý, mà còn là sự hiện diện của tâm hồn, của sự thấu hiểu và chia sẻ. Khi sự hiện diện đó dần trở thành một khoảng lặng, thì sự buông bỏ lại là điều tốt nhất cho cả hai. Cô không còn cảm thấy giận dữ hay tiếc nuối. Chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự chấp nhận rằng có những cuộc tình đẹp đẽ, nhưng lại không thể đi cùng nhau đến cuối con đường.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm căn phòng một màu vàng cam ấm áp, phản chiếu trên những trang giấy đã ngả màu. Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên lan tỏa trong lồng ngực. Cô đã học được cách yêu thương và chấp nhận, không chỉ những người xung quanh mà còn chính bản thân mình, với tất cả những tổn thương và trưởng thành. Những bài học từ mối quan hệ cũ đã trở thành nền tảng vững chắc cho con người cô hiện tại. Cô không còn muốn lấp đầy khoảng trống bằng một người khác, mà cô đã tự mình kiến tạo hạnh phúc từ bên trong.

Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Không phải nụ cười gượng gạo, mà là một nụ cười thanh thản, tự tại. Cuốn sổ tay này, giờ đây, không còn là biểu tượng của một tình yêu tan vỡ, mà là một minh chứng cho hành trình trưởng thành của cô. Nó là một phần của quá khứ, một kỷ vật đẹp đẽ, nhưng không còn là sợi dây níu giữ cô lại. Linh vuốt ve bìa sổ thêm lần nữa, sau đó nhẹ nhàng gấp lại. Cô đứng dậy, bước đến chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt trên bàn làm việc, nơi cô cất giữ những vật kỷ niệm quan trọng. Đó là chiếc huy hiệu đầu tiên cô nhận được khi còn đi học, một bức thư tay của bà ngoại, một chiếc lá phong khô từ chuyến đi đầu tiên của cô. Cô mở hộp, đặt cuốn sổ vào giữa những kỷ vật khác, như thể đặt nó vào đúng vị trí của nó trong dòng chảy thời gian. Một phần của cuộc đời, được trân trọng, nhưng đã được cất giữ cẩn thận.

***

Tối hôm đó, Linh và Trâm hẹn nhau tại "Quán Cà Phê Hồi Ức", một địa điểm quen thuộc mà cả hai thường ghé. Quán nằm trong một con hẻm nhỏ của Quận 3, được cải tạo từ một ngôi nhà Pháp cổ. Tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa ấm cúng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương trà hoa, khiến lòng người nhẹ nhõm ngay khi bước chân vào. Tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ chiếc đĩa than cũ kỹ, xen lẫn tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ và những câu chuyện thì thầm của khách. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng khiến mọi thứ trở nên lung linh, huyền ảo.

Linh đến sớm hơn một chút, chọn một góc quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ngắm dòng người qua lại trên con hẻm nhỏ. Cô gọi một ly trà hoa cúc nóng, hơi ấm từ tách trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi chút se lạnh của buổi tối. Vài phút sau, Trâm xuất hiện, với mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh và chiếc váy hoa trẻ trung. Khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt biết cười của cô bạn thân rạng rỡ hẳn lên khi nhìn thấy Linh.

"Linh ơi!" Trâm vẫy tay chào, giọng nói vui tươi và đầy năng lượng, "Cậu đợi tớ lâu chưa?"

Linh mỉm cười nhẹ nhàng, lắc đầu. "Không sao đâu. Tớ cũng vừa mới đến thôi."

Trâm ngồi xuống đối diện Linh, gọi một ly cà phê sữa đá rồi quay sang nhìn bạn, ánh mắt tinh nghịch nhưng đầy quan tâm. "Hôm nay trông cậu có vẻ... khác. Bình yên hơn thì phải. Chắc là nhờ cái sự 'trọn vẹn từ bên trong' mà cậu nói hôm qua?"

Linh nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. "Tớ vừa tìm thấy một thứ cũ kỹ... một cuốn sổ tay."

Trâm hơi nhướng mày, tò mò. "Ồ, của ai vậy? Có gợi lại nhiều kỷ niệm không?" Giọng cô bạn trầm xuống một chút, nhận ra sự nghiêm túc trong lời nói của Linh.

Linh quay lại nhìn Trâm, nụ cười vẫn vương trên môi, nhưng lần này có chút man mác hoài niệm. "Của Khánh. Có chứ, nhiều lắm. Rất nhiều kỷ niệm. Từ những kế hoạch dang dở cho một chuyến đi biển, đến những ước mơ về một căn nhà nhỏ với ban công đầy hoa..." Cô dừng lại một chút, như đang gom nhặt những mảnh ký ức. "Nhưng lạ là, tớ không còn thấy đau nữa. Chỉ là một nụ cười thôi, Trâm ạ. Một nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận."

Trâm lắng nghe một cách chăm chú, không chen ngang. Cô nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt của Linh, không còn là vẻ ưu tư hay nỗi buồn man mác thường trực, mà là một sự thanh thản đến lạ kỳ. "Vậy là cậu thật sự ổn rồi Linh à," Trâm nói, giọng điệu nhẹ nhõm xen lẫn tự hào. "Tớ mừng cho cậu. Tớ biết cậu đã phải trải qua những gì."

Linh khẽ gật đầu, đưa tay vuốt ve thành ly trà ấm. "Ừ, tớ ổn rồi. Tớ nhận ra rằng, có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Chọn cách buông tay để cả hai được bình yên." Cô nhìn thẳng vào mắt Trâm, ánh mắt kiên định. "Yêu không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ, khi mà hạnh phúc tự thân của mỗi người lại quan trọng hơn cả."

Trâm nắm lấy tay Linh, siết nhẹ. "Cậu đã trưởng thành rất nhiều, Linh. Tớ nhớ ngày xưa cậu yếu đuối thế nào, cứ nghĩ rằng không có anh ấy cậu sẽ không thể sống được. Vậy mà bây giờ..."

"Bây giờ tớ biết hạnh phúc là một lựa chọn, một con đường mà tớ đã tự mình kiến tạo," Linh tiếp lời, giọng cô tràn đầy sự tự tin. "Nó không cần phải là những điều to lớn, vĩ đại, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé, bình dị, được cảm nhận trọn vẹn. Tớ không còn cần anh ấy phải hoàn hảo, hay phải 'ở đây' theo cái cách mà tớ từng mong muốn nữa. Bởi vì 'ở đây' không chỉ là về thể xác, mà còn là về tâm hồn."

Hai cô gái ngồi đó, giữa không gian hoài niệm của quán cà phê, chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc về tình yêu và cuộc sống. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, như một dòng chảy êm đềm cuốn trôi mọi ưu phiền. Linh cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng, như thể đã đặt xuống được một gánh nặng cuối cùng. Cuốn sổ tay cũ kỹ đã không còn là vật mang theo nỗi đau, mà là một kỷ vật quý giá, nhắc nhở cô về một phần thanh xuân rực rỡ, về những bài học đắt giá và về hành trình tìm thấy chính mình.

Cô mỉm cười, ánh mắt nhìn ra con hẻm nhỏ, nơi một cơn gió nhẹ lướt qua, làm lay động những chiếc lá khô trên mái hiên. Mọi thứ rồi sẽ ổn, và hạnh phúc đích thực nằm ngay trong chính tâm hồn mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên, sự trọn vẹn mà bấy lâu nay cô tìm kiếm. Và điều đó, chính là một khởi đầu mới, không phải để lấp đầy bất cứ khoảng trống nào, mà để tiếp tục kiến tạo một cuộc sống độc lập, ý nghĩa, và đầy ắp niềm tin.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free