Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 62: Guồng Quay Bắt Đầu

Bình minh đã rạng, nhưng không còn mang theo thứ ánh sáng trong trẻo, hân hoan như những sớm mai trước. Thay vào đó, nó nhuộm một màu vàng cam u hoài lên khung cửa sổ căn hộ của Linh, như thể báo trước một ngày dài, một chặng đường mới đầy chông gai đã thực sự bắt đầu. Nỗi bất an mơ hồ mà Linh cảm nhận được đêm qua, giờ đây, dưới ánh ban mai, lại càng trở nên rõ ràng hơn, như một đám mây xám xịt đang từ từ kéo đến, che khuất những tia nắng ấm áp của hạnh phúc.

Sáng sớm, Khánh đã thức dậy từ khi trời còn tờ mờ đất. Anh không còn vẻ mặt điềm tĩnh thường thấy mà thay vào đó là sự căng thẳng hiện rõ trên từng đường nét góc cạnh. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ đã mang sẵn nét ưu tư, nay càng thêm trĩu nặng bởi những suy tính, lo toan cho ngày đầu tiên tại Tập đoàn X. Anh mặc lên mình chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, quần tây đen lịch lãm, trang phục công sở tối giản nhưng toát lên vẻ nghiêm túc và chuyên nghiệp. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, được vuốt nhẹ tạo thành một hình ảnh chỉn chu, sẵn sàng đối mặt với thử thách. Anh nhìn mình trong gương, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn một thứ hỗn hợp của sự háo hức, quyết tâm và cả một chút lo lắng khó tả. Đây là một khởi đầu mới, một cơ hội lớn, nhưng cũng là một gánh nặng khổng lồ mà anh tình nguyện gánh vác. Anh không thể thất bại.

Khánh rời căn hộ khi Linh vẫn còn say ngủ. Anh không muốn đánh thức cô, muốn cô có một giấc ngủ trọn vẹn trước khi anh hoàn toàn bị cuốn vào guồng quay mới. Một nụ hôn phớt nhẹ lên trán cô, một cái vuốt ve mái tóc mềm mại, và một lời thì thầm không thành tiếng: "Anh đi đây, Linh." Anh rời đi, để lại phía sau một căn phòng còn vương hơi ấm của cô, của tình yêu, và cả một khoảng trống mà anh biết mình sẽ không thể lấp đầy trong những ngày tới. Tiếng cửa khép lại khẽ khàng, như một tiếng thở dài của định mệnh, mở ra một chương mới cho cuộc đời anh, và có lẽ, cho cả mối quan hệ của họ.

Khi Khánh đặt chân đến Tập đoàn X, cảm giác đầu tiên ập đến là sự choáng ngợp. Tòa nhà cao tầng bằng kính và thép sừng sững giữa trung tâm thành phố, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang. Bên trong, không khí làm việc hối hả, nhộn nhịp đến mức nghẹt thở. Tiếng gõ bàn phím dồn dập hòa lẫn tiếng điện thoại reo vang, tiếng người đi lại vội vã trên hành lang lát đá cẩm thạch. Mùi cà phê rang xay thơm nồng lan tỏa khắp không gian, pha lẫn mùi giấy in và mùi nước hoa thoang thoảng của những nhân viên ăn mặc lịch sự. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một môi trường làm việc chuyên nghiệp, đẳng cấp, nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt.

Khánh đi theo hướng dẫn của nhân sự, đến khu vực làm việc của mình. Khu vực này là một không gian mở, với những dãy bàn làm việc thẳng tắp, mỗi bàn đều được trang bị máy tính hiện đại và những chồng tài liệu cao ngất. Ánh đèn điện sáng trưng từ trần nhà hắt xuống, khiến mọi góc độ đều rõ ràng, không có chỗ cho sự lơ đãng hay chùng chình. Khánh cảm nhận được từng ánh mắt thoáng qua của những đồng nghiệp mới, những cái gật đầu xã giao nhưng chất chứa sự đánh giá, dò xét. Anh đặt túi xách xuống ghế, mở máy tính, và bắt đầu lướt qua những email giới thiệu, những tài liệu nội bộ. Từng con chữ, từng dòng số đều như muốn nhảy múa trước mắt anh, yêu cầu sự tập trung cao độ. Anh biết mình phải nhanh chóng hòa nhập, phải chứng tỏ bản thân ngay từ những giây phút đầu tiên.

Chẳng bao lâu sau, một bóng người cao lớn, phong độ xuất hiện ở đầu dãy bàn. Đó là Anh Hùng, sếp trực tiếp của Khánh. Anh Hùng mặc một bộ vest lịch lãm màu xám than, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, để lộ vầng trán cao và những đường nét cương nghị trên khuôn mặt. Đôi mắt sắc sảo của anh ta quét một lượt quanh phòng, dừng lại ở Khánh. Giọng nói trầm, uy lực của Anh Hùng vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.

"Chào mừng Khánh," Anh Hùng nói, bước đến gần bàn làm việc của Khánh. Giọng anh ta không biểu cảm, nhưng ẩn chứa một sự kỳ vọng rõ rệt. "Tôi là Anh Hùng. Tôi đã xem qua hồ sơ của cậu, rất ấn tượng." Anh Hùng đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn Khánh. Tập tài liệu được in màu cẩn thận, với dòng chữ "Dự án X_Alpha" nổi bật trên trang bìa. "Đây là dự án trọng điểm của quý này. Tôi muốn cậu dành toàn bộ tâm huyết cho nó."

Khánh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh Hùng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng. "Dự án này rất quan trọng, tôi mong cậu sẽ chứng tỏ được năng lực." Anh Hùng nhấn mạnh, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Khánh, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ. "Thời hạn rất chặt chẽ. Tôi cần kết quả, Khánh."

Khánh gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Vâng, thưa anh. Em sẽ cố gắng hết sức." Anh muốn nói nhiều hơn, muốn bày tỏ sự quyết tâm, nhưng những lời nói lại mắc kẹt trong cổ họng. "Không khí ở đây khác hẳn... áp lực thật sự," anh tự nhủ trong đầu, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim đang dồn dập hơn bình thường. Anh Hùng chỉ gật đầu nhẹ, rồi quay người rời đi, để lại Khánh một mình với tập tài liệu và một núi công việc đang chờ đợi.

Khánh mở tập tài liệu, hàng trăm trang số liệu, biểu đồ, và kế hoạch hiện ra trước mắt. Anh bắt đầu nghiền ngẫm, đọc từng dòng, từng chữ. Tiếng gõ bàn phím từ các đồng nghiệp xung quanh vẫn tiếp tục dồn dập, tạo thành một bản giao hưởng của sự bận rộn. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, một sự thôi thúc phải làm việc, phải cống hiến. Anh không còn nghĩ đến Linh, đến bữa sáng còn dang dở, đến giấc ngủ vội vàng. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm hữu bởi những con số và deadline. Khánh xoa nhẹ hai thái dương, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng ban đầu, rồi lại dán mắt vào màn hình máy tính, bắt đầu cuộc chiến mới của mình. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu, và chặng đường phía trước sẽ còn dài và khắc nghiệt hơn rất nhiều. Nhưng anh đã lựa chọn, và anh sẽ không lùi bước.

***

Trong khi Khánh đang vật lộn với những áp lực đầu tiên tại Tập đoàn X, Linh lại trải qua một buổi tối khác hẳn. Cô trở về căn hộ của mình sau một ngày làm việc bình thường tại công ty thiết kế DreamWeaver. Căn hộ nhỏ của cô, vốn dĩ luôn ấm cúng và tràn ngập hơi thở của nghệ thuật, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ. Chiếc đèn trần với ánh sáng vàng dịu hắt xuống không gian, tạo nên những mảng sáng tối mơ hồ, như phản chiếu tâm trạng của cô.

Linh đã cẩn thận ghé siêu thị, chọn lựa những nguyên liệu tươi ngon nhất để chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn. Cô nấu món cá hồi nướng mà Khánh yêu thích, cùng với salad và một chút rượu vang đỏ. Mùi thơm của cá nướng lan tỏa khắp căn phòng, mang theo hơi ấm của sự mong chờ và tình yêu. Cô đặt bàn ăn, sắp xếp bát đĩa gọn gàng, cắm một lọ hoa nhỏ ở giữa, tạo nên một không gian lãng mạn và ấm cúng. Cô muốn Khánh trở về nhà sau ngày làm việc đầu tiên đầy căng thẳng, và tìm thấy sự bình yên, sự sẻ chia ở nơi này.

Thời gian cứ thế trôi qua. Kim đồng hồ nhích từng chút một, từ sáu giờ tối, rồi bảy giờ, tám giờ... Món cá hồi nướng nguội dần trên đĩa, lớp da giòn tan giờ đây đã mềm đi, mất đi vẻ hấp dẫn ban đầu. Chén cơm nóng hổi cũng bắt đầu se lại. Linh thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa, rồi lại nhìn vào điện thoại. Cô kiên nhẫn chờ đợi, nhưng trong lòng bắt đầu dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó tả. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô mở từ đầu buổi tối giờ đây không còn mang lại sự thư thái, mà càng làm không khí thêm phần tĩnh mịch, như thể đang khỏa lấp một khoảng trống vô hình.

Đến chín giờ tối, khi mọi hy vọng về một bữa tối ấm cúng cùng Khánh đã gần như tắt lịm, Linh quyết định nhắn tin cho anh. Ngón tay cô lướt trên màn hình, gõ từng chữ một cách cẩn trọng. "Anh về chưa? Em nấu xong rồi." Cô cố gắng giữ giọng điệu vui vẻ, không muốn anh cảm thấy áp lực.

Tin nhắn của Khánh trả lời sau vài phút, ngắn gọn và khô khan. "Anh bận chút, có lẽ về muộn. Em ăn trước đi."

Dòng tin nhắn vỏn vẹn mười ba chữ ấy như một gáo nước lạnh tạt vào trái tim Linh. Cô đọc đi đọc lại, cố gắng tìm kiếm một chút ấm áp, một lời giải thích chi tiết hơn, nhưng không có gì. Chỉ là "bận chút," "về muộn," và "ăn trước đi." Cô biết anh bận, cô hiểu áp lực công việc mới. Nhưng cô vẫn không khỏi cảm thấy một nỗi buồn man mác. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị, để mong chờ. Và giờ đây, tất cả những gì cô nhận được chỉ là một lời thông báo ngắn gọn.

"Lại bận rồi..." Linh tự nhủ trong đầu, tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi đôi môi. Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn mâm cơm đã nguội lạnh. Ánh mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây ánh lên vẻ ưu tư, buồn bã. Cái cảm giác "xa cách vô hình" mà cô đã cảm nhận được từ đêm qua, giờ đây không còn là mơ hồ nữa, mà đã trở nên rõ ràng, hiện hữu như một bức tường vô hình đang từ từ dựng lên giữa cô và Khánh. Nó không phải là một sự chia ly đột ngột, mà là sự bào mòn âm thầm, từ từ.

Linh bắt đầu ăn tối một mình. Từng miếng cá hồi, từng hạt cơm dường như đều mất đi hương vị. Cô nhai chậm rãi, nuốt khan. Trong đầu cô, hàng loạt câu hỏi hiện lên: Liệu những ngày tới có tiếp tục như thế này không? Liệu cô có phải luôn ăn tối một mình, luôn chờ đợi những tin nhắn ngắn gọn như thế này không? Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, cần sự hiện diện của anh, cần được chia sẻ những khoảnh khắc đời thường nhất. Nhưng dường như, ngay cả những điều giản dị ấy, giờ đây cũng trở nên xa xỉ.

Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm. Linh vươn tay tắt đi chiếc đèn ở bàn ăn, chỉ còn lại ánh sáng dịu từ chiếc đèn ngủ hắt lên bức tường. Cô ngồi đó, trong bóng tối và sự tĩnh lặng, cảm nhận sự cô đơn đang từ từ bao trùm lấy mình. Cô không khóc. Những giọt nước mắt dường như đã cạn khô từ lâu, hoặc có lẽ, nỗi buồn này quá lớn, quá sâu sắc để có thể biểu hiện bằng những giọt nước mắt đơn thuần. Cô chỉ ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm áp như trước. Bình minh sự nghiệp của Khánh đã ló rạng, nhưng trên chân trời tình yêu của Linh, một bóng mây xám xịt đã che phủ cả vầng trăng.

***

Đã quá nửa đêm, nhưng không khí tại Tập đoàn X vẫn không hề suy giảm. Ánh đèn điện vẫn sáng trưng, rọi xuống những dãy bàn làm việc gần như trống hoác, chỉ còn lác đác vài bóng người. Tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đặn, hòa lẫn với tiếng quạt máy điều hòa chạy rì rì, tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của sự nỗ lực và mệt mỏi. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những tòa nhà chọc trời, ch��� còn lại những ánh đèn vàng hiếm hoi từ các khu dân cư xa xa, như những đốm lửa cô độc trong biển đêm tĩnh mịch của thành phố.

Khánh vẫn ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt anh đã đỏ hoe và trũng sâu. Anh xoa xoa hai thái dương, cảm nhận từng thớ thịt trên cơ thể đang đau nhức, rã rời. Tựa lưng vào ghế, anh thở hắt ra một hơi dài, nặng nề, như muốn trút bỏ đi tất cả gánh nặng đang đè lên mình. Dự án X_Alpha, thứ mà Anh Hùng giao cho anh, quả thực là một thử thách khổng lồ. Hàng trăm trang tài liệu, hàng ngàn dữ liệu cần phân tích, những cuộc họp chớp nhoáng với các phòng ban liên quan, và những yêu cầu thay đổi liên tục. Anh biết, đây là cơ hội để anh chứng tỏ năng lực, để đạt được những gì anh đã hứa với Linh, với gia đình. Nhưng cái giá phải trả cho sự "tương lai thật tốt" ấy, dường như đang vượt quá sức tưởng tượng của anh.

Anh nhìn quanh, thấy một bóng người quen thuộc ở dãy bàn phía bên kia. Đó là Kiên, một đồng nghiệp mới, cũng là người được phân vào đội của Anh Hùng. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành đeo kính cận, vẫn đang cặm cụi trước màn hình, tiếng gõ phím của cậu ta đều đặn và có vẻ không hề có ý định dừng lại. Sự hiện diện của Kiên trong đêm khuya như một lời khẳng định rằng, đây không phải là một ngày làm việc bất thường của Khánh, mà là một phần của văn hóa làm việc tại đây. Hiệu suất là tất cả, và để đạt được nó, mọi người phải sẵn sàng hy sinh thời gian cá nhân, hy sinh giấc ngủ, và có lẽ, cả những mối quan hệ thân thiết.

Kiên ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính cận nhìn sang Khánh. "Anh Khánh cũng chưa về à?" Giọng cậu ta khàn khàn, pha chút ngạc nhiên.

Khánh cười nhạt, một nụ cười gượng gạo không chạm đến mắt. "Ừ, dự án này... Cũng căng phết." Anh nói, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ và nói chuyện ít. Anh cảm thấy một sự đồng cảm nhỏ nhoi với Kiên. Cả hai đều là những tân binh, đều đang cố gắng hết sức để không bị loại khỏi guồng quay khắc nghiệt này. "Cậu cũng vậy à?"

Kiên gật đầu. "Mới vào đã gặp dự án lớn thế này, cũng hơi choáng anh ạ. Nhưng mà sếp Hùng khó tính thật. Không làm được là chết." Giọng Kiên có chút than thở, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ quyết tâm. "Thôi em làm nốt cái này rồi về. Anh cũng cố lên nhé."

"Ừ, cậu cũng vậy," Khánh đáp. Anh nhìn theo bóng Kiên bước ra khỏi văn phòng, tiếng cửa khép lại nhẹ nhàng. Lại một mình. Sự cô độc không chỉ đến từ việc thiếu vắng Linh, mà còn đến từ chính môi trường làm việc này. Mỗi người đều là một cá thể độc lập, chiến đấu với dự án của riêng mình, và chỉ có kết quả mới là thứ được công nhận.

Khánh với tay lấy chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn từ Linh từ rất nhiều giờ trước: "Anh về chưa? Em nấu xong rồi." Và tin nhắn trả lời ngắn gọn của anh. Anh lướt qua những tin nhắn khác từ cô, những lời hỏi thăm, những biểu tượng cảm xúc lo lắng. Lòng anh chợt nhói lên một cảm giác tội lỗi. Anh biết cô đang lo lắng, đang buồn. Anh muốn gọi điện cho cô, muốn nghe giọng cô, muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng anh quá mệt mỏi. Mệt mỏi đến nỗi không còn đủ sức để nói ra những lời yêu thương, để giải thích cặn kẽ những áp lực đang đè nặng lên mình. Mệt mỏi đến nỗi chỉ muốn chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

"Linh chắc đã ngủ rồi... Mình không thể làm cô ấy lo lắng thêm," anh tự nhủ trong đầu, một lời bào chữa yếu ớt cho sự im lặng của mình. Anh biết, sự im lặng này không phải là cách tốt nhất, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không muốn cô phải nghe giọng nói mệt mỏi, nặng trĩu của mình, không muốn cô phải gánh thêm bất kỳ gánh nặng nào từ anh. Anh tin rằng, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh xây dựng được một nền tảng vững chắc, thì mọi sự hy sinh bây giờ đều sẽ đáng giá. Anh tin rằng Linh sẽ hiểu.

Anh thở dài một lần nữa, tiếng thở dài hòa lẫn vào tiếng quạt máy điều hòa. Đặt điện thoại xuống, anh lại dán mắt vào màn hình máy tính, gõ phím liên tục. Những con chữ, những con số lại hiện ra, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy không ngừng, một guồng quay khắc nghiệt mà anh không thể thoát ra. Anh biết, từ giây phút này, thời gian anh dành cho Linh sẽ ngày càng ít đi, những cuộc trò chuyện sâu sắc sẽ ngày càng hiếm hoi. Và cái "xa cách vô hình" mà Linh đang cảm nhận, có lẽ sẽ trở thành một bức tường vững chắc, khó mà phá bỏ. Bình minh sự nghiệp đã ló rạng, nhưng nó lại kéo theo một màn đêm dài và lạnh lẽo cho tình yêu của họ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free