Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 63: Bắt Đầu Những Khoảng Trống
Tiếng quạt máy điều hòa vẫn đều đặn thổi, mang theo chút hơi lạnh vào không gian văn phòng rộng lớn, nhưng không đủ để xua đi cái nóng hầm hập của một đêm làm việc căng thẳng. Khánh ngẩng đầu khỏi màn hình, đôi mắt mờ đi vì mỏi, nhìn ra khung cửa kính đen kịt. Ngoài kia, thành phố đã chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ còn lại những vệt sáng dài của đèn đường và ánh đèn leo lét từ vài tòa nhà cao tầng. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm giác nhức buốt lan tỏa từ phía sau gáy. Lời nhắn của Linh từ đêm qua – “Anh về chưa? Em nấu xong rồi.” – vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí, tựa như một mũi kim châm vào nơi sâu thẳm nhất của lòng anh. Anh đã trả lời cô một cách qua loa, vội vàng, rồi lại vùi mình vào công việc, vào những con số và biểu đồ phức tạp. Anh tự nhủ rằng mình làm tất cả là vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai, nhưng cái giá của sự “tốt đẹp” ấy dường như đang được trả bằng chính những khoảnh khắc và cảm xúc hiện tại.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang chật vật leo qua những tòa nhà chọc trời, Khánh đã có mặt tại văn phòng Tập đoàn X. Anh nhìn quanh, không gian vẫn y nguyên như đêm qua, với mùi cà phê đậm đặc quyện lẫn mùi giấy mới và mực in, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của chốn công sở. Mặc dù bên ngoài cửa kính, nắng hè đã bắt đầu đổ lửa trên những con phố tấp nập, nhưng bên trong, hơi lạnh từ điều hòa vẫn phả ra đều đặn, giữ cho không khí luôn ở mức mát mẻ, khô ráo đến mức đôi khi anh cảm thấy cổ họng mình khô rát. Anh cố gắng đẩy lùi sự mệt mỏi đang bám víu lấy từng tế bào, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn không thể giấu được những vệt đỏ hằn. Anh biết mình phải luôn ở trạng thái tốt nhất, không chỉ để đối phó với núi công việc đang chờ đợi, mà còn để không lọt vào tầm ngắm của Anh Hùng.
Đúng như dự đoán, chỉ vài phút sau khi Khánh vừa kịp pha cho mình một ly cà phê đen đặc, hình bóng cao lớn, phong độ của Anh Hùng đã xuất hiện ở cửa phòng. Anh Hùng luôn mặc vest lịch lãm, một vẻ ngoài không bao giờ có thể bắt lỗi, nhưng khuôn mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc sảo của anh ta lại khiến người đối diện cảm thấy một áp lực vô hình. Anh Hùng không vòng vo, đi thẳng đến bàn làm việc của Khánh, trên tay là một tập tài liệu dày cộm.
“Khánh, dự án này phải hoàn thành trước cuối tuần,” Anh Hùng nói, giọng dứt khoát, uy lực, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. “Tôi cần báo cáo chi tiết và giải pháp tối ưu nhất. Đừng làm tôi thất vọng.”
Khánh gật đầu, cảm nhận sức nặng của nhiệm vụ đè lên vai mình, không chỉ là sức nặng của tập tài liệu mà còn là sức nặng của kỳ vọng, của deadline gấp gáp. Anh biết, Anh Hùng không phải là kiểu người sẽ khoan nhượng hay chấp nhận bất kỳ lý do nào. Trong môi trường này, hiệu suất là vàng. Anh Hùng nán lại vài giây, ánh mắt sắc bén lướt qua Khánh như thể đang đọc vị từng suy nghĩ của anh, rồi quay lưng bước đi, để lại Khánh với núi công việc chất chồng.
Anh Hùng vừa rời đi, một giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút vẻ trêu đùa nhưng ẩn chứa sự tính toán đã vang lên từ phía sau. “Chào Khánh, nghe nói anh được giao dự án khó. Cố gắng lên nhé, không phải ai cũng trụ được lâu ở đây đâu.”
Đó là Hoàng. Anh ta luôn chỉnh tề, phong thái tự tin và nụ cười thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tính toán và thăm dò. Hoàng đứng tựa vào vách ngăn của một ô làm việc gần đó, hai tay đút túi quần, vẻ mặt thản nhiên như chỉ đang chào hỏi xã giao. Nhưng Khánh biết, Hoàng là kiểu người không nói những lời vô nghĩa. Câu nói của Hoàng, tuy mang vẻ động viên, nhưng lại giống một lời thách thức ngầm, một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của môi trường này, và về vị thế "tân binh" của Khánh. Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc, và Hoàng dường như thấm nhuần triết lý đó hơn ai hết.
Khánh ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười đáp lại, nhưng anh cảm thấy khóe môi mình khô cứng. “Cảm ơn Hoàng. Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Hoàng chỉ nhếch mép cười, một nụ cười không chạm đến mắt, rồi lướt qua bàn Khánh, bước về phía bàn làm việc của mình, thỉnh thoảng liếc nhìn Khánh qua khóe mắt. Anh ta không nói thêm lời nào, nhưng sự hiện diện của Hoàng, cùng với những lời nói lấp lửng ấy, đã gieo thêm một hạt mầm căng thẳng vào tâm trí Khánh. Cuộc cạnh tranh ngầm ở Tập đoàn X không chỉ là giữa các phòng ban, mà còn ngay trong từng đội nhóm, giữa những người đồng nghiệp. Anh Hùng khó tính đã là một áp lực, nay lại thêm Hoàng với thái độ thách thức, khiến Khánh cảm thấy mình như đang đứng giữa một chiến trường, nơi mà mỗi bước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng.
Khánh cúi đầu xuống, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Hàng trăm trang tài liệu, hàng ngàn dữ liệu cần phân tích, những con số nhảy múa trước mắt anh như muốn nuốt chửng sự tỉnh táo cuối cùng. Anh thầm nghĩ, "Cuối tuần? Anh ta muốn mình làm việc xuyên đêm sao?". Anh biết mình không thể chần chừ. Anh phải chứng tỏ bản thân, phải đạt được những gì mình đã hứa. Nhưng cái giá phải trả cho sự "tương lai thật tốt" ấy, dường như đang vượt quá sức tưởng tượng của anh, không chỉ về thể lực mà còn về tinh thần. Mùi cà phê nguội dần trong cốc, hòa lẫn với mùi điều hòa thoang thoảng, tạo nên một không khí làm việc vừa ngột ngạt vừa lạnh lẽo. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một cỗ máy khổng lồ, nơi mỗi bánh răng đều phải quay hết công suất, không ngừng nghỉ, nếu không sẽ bị đào thải.
***
Đêm lại buông xuống, nặng nề và tĩnh mịch. Thời gian trôi qua nhanh đến đáng sợ, như một dòng sông chảy xiết, cuốn đi từng giờ, từng phút mà không một chút lưu luyến. Đồng hồ trên màn hình máy tính đã chỉ hơn chín giờ tối. Đèn văn phòng đã tắt gần hết, chỉ còn lại vài bóng đèn bàn le lói, hắt xuống những vầng sáng vàng vọt trên mặt bàn làm việc của Khánh. Không gian rộng lớn giờ đây chỉ còn lại tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn của anh, tiếng điều hòa vẫn miệt mài hoạt động, và đôi khi là tiếng thở dài khe khẽ của chính Khánh. Mùi cà phê nguội đã trở nên nồng hơn, pha lẫn chút mùi giấy cũ từ những tài liệu chất đống.
Khánh cảm thấy cơ thể rã rời, từng đốt sống lưng như muốn rời ra. Đôi mắt anh nặng trĩu, mí mắt như có chì, nhưng anh vẫn cố gắng mở to, dán chặt vào những con số, những biểu đồ phức tạp đang hiện ra trước mắt. Mỗi con chữ, mỗi dòng dữ liệu đều đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, không cho phép bất kỳ sai sót nào. Anh xoa hai thái dương, cảm giác nhức buốt vẫn chưa hề thuyên giảm. Anh đưa tay với lấy cốc cà phê đã nguội ngắt, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không hề có tác dụng tỉnh táo như lúc ban sáng, mà chỉ làm tăng thêm cảm giác mệt mỏi.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện, bước qua ô làm việc của Khánh. Đó là Kiên, vẫn với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành sau cặp kính cận. Cậu ấy cũng đang thu dọn đồ đạc, có vẻ như vừa hoàn thành xong phần việc của mình. Kiên nhìn Khánh với ánh mắt thông cảm, một sự thấu hiểu chân thành hiện rõ trên khuôn mặt.
“Vẫn còn ở đây à Khánh? Anh Hùng giao việc ghê quá hả?” Kiên hỏi, giọng nhẹ nhàng, mang theo chút sẻ chia. Tiếng nói của Kiên vang lên trong không gian tĩnh mịch của văn phòng trống rỗng, nghe rõ mồn một.
Khánh ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Cũng tàm tạm. Chắc phải xong hết đêm nay.” Giọng anh khàn khàn, mệt mỏi, nhưng anh vẫn cố gắng tỏ ra bình thường, không muốn bộc lộ hết sự kiệt sức của mình. Anh không muốn ai phải thương hại, hay tệ hơn là đánh giá thấp năng lực của anh.
Kiên gật đầu, hiểu ý. Cậu ta đã trải qua những đêm như vậy, và biết rõ cảm giác này. “Cố lên. Nhớ giữ sức đó.” Cậu đặt một cốc nước lọc xuống bàn Khánh, một cử chỉ nhỏ bé nhưng lại mang theo sự quan tâm thật lòng.
“Cảm ơn cậu,” Khánh đáp, ánh mắt anh chạm vào cốc nước, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi qua sự mệt mỏi.
Kiên nán lại thêm một chút, nhìn Khánh với vẻ mặt trầm tư rồi nhẹ nhàng rời đi, tiếng bước chân khẽ khàng khuất dần vào hành lang. Cánh cửa văn phòng khép lại một cách nhẹ nhàng, để lại Khánh một mình trong không gian rộng lớn. Lại một mình. Sự cô độc không chỉ đến từ việc thiếu vắng Linh, mà còn đến từ chính môi trường làm việc này. Mỗi người đều là một cá thể độc lập, chiến đấu với dự án của riêng mình, và chỉ có kết quả mới là thứ được công nhận.
Khánh lại cúi xuống, tiếp tục công việc. Nhưng trong đầu anh, một suy nghĩ chợt lóe lên: "Giữ sức? Làm sao mà giữ được khi deadline dí sát nút thế này?". Anh biết, nếu không làm xong, không chỉ Anh Hùng thất vọng, mà chính anh cũng sẽ thất vọng về bản thân. Anh đã đặt ra mục tiêu, đã hứa hẹn một tương lai tốt đẹp hơn. Giờ đây, anh không thể lùi bước. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại một chút, cảm nhận sự mệt mỏi đang vò xé từng thớ thịt. Anh nghĩ về Linh, về nụ cười của cô, về những bữa cơm cô chuẩn bị. Lòng anh chợt nhói lên một cảm giác tội lỗi. Anh đã không có thời gian cho cô, đã để cô phải chờ đợi, phải lo lắng. Anh biết cô sẽ buồn, nhưng anh không biết phải làm sao. Anh không thể vừa cố gắng hết sức ở đây, vừa trở thành người yêu chu đáo, lãng mạn mà cô mong muốn.
Anh mở mắt, lại dán chặt vào màn hình. Tiếng gõ phím lại vang lên, đều đặn và chậm rãi hơn trước. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy không ngừng, một guồng quay khắc nghiệt mà anh không thể thoát ra. Anh biết, từ giây phút này, thời gian anh dành cho Linh sẽ ngày càng ít đi, những cuộc trò chuyện sâu sắc sẽ ngày càng hiếm hoi. Và cái "xa cách vô hình" mà Linh đang cảm nhận, có lẽ sẽ trở thành một bức tường vững chắc, khó mà phá bỏ. Bình minh sự nghiệp đã ló rạng, nhưng nó lại kéo theo một màn đêm dài và lạnh lẽo cho tình yêu của họ.
***
Trong căn hộ nhỏ ấm cúng của Linh, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên những bức tranh treo tường, những chậu cây xanh mướt, tạo nên một không khí tĩnh mịch đến nao lòng. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn vẫn còn vương vấn, nhưng không đủ để xua đi sự trống vắng đang len lỏi trong lòng cô. Đồng hồ đã điểm hơn mười một giờ đêm. Linh ngồi một mình trên chiếc ghế sofa êm ái, đôi mắt to tròn, long lanh dán chặt vào màn hình điện thoại. Bữa tối cô chuẩn bị, một món ăn Khánh yêu thích, giờ đã nguội lạnh trên bàn ăn. Cô đã cố gắng giữ mình bận rộn bằng cách đọc một cuốn sách, xem một bộ phim, nhưng tâm trí cô không lúc nào ngừng nghĩ về Khánh. Mỗi tiếng động nhỏ ngoài hành lang đều khiến cô giật mình, hy vọng đó là tiếng chìa khóa của anh.
Linh lướt qua những tin nhắn cũ trong điện thoại. Tin nhắn gần nhất cô gửi cho Khánh là vào lúc bảy giờ tối: “Anh về chưa? Em đợi anh ăn cơm.” Hơn một tiếng sau, Khánh mới trả lời, ngắn gọn và vội vã: “Anh đang về. Em ăn trước đi, đừng chờ.” Một lời nhắn khô khan, không một biểu tượng cảm xúc, không một lời giải thích. Nó khiến trái tim cô hẫng đi một nhịp. Cô biết anh bận, biết anh mệt, nhưng sao cô vẫn không thể ngừng cảm thấy tủi thân?
Cô thở dài, gấp cuốn sách lại, đặt điện thoại xuống bàn. Tiếng thở dài của cô như hòa vào không khí tĩnh mịch của căn phòng. Linh đứng dậy, bước đến bàn ăn, nhìn đĩa thức ăn đã nguội lạnh. Cô cẩn thận dọn dẹp, cất vào tủ lạnh, rồi quay lại ghế sofa, co ro trong chiếc chăn mỏng. Cảm giác cô đơn cứ lớn dần, lấp đầy từng ngóc ngách trong tâm hồn cô. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng giờ đây, ngay cả sự hiện diện đơn thuần ấy cũng trở nên hiếm hoi. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh tâm sự, nhưng anh cứ ngày càng chìm vào thế giới riêng của mình, mang theo những lo lắng và áp lực mà cô không thể chạm tới.
Đúng mười hai giờ kém mười lăm, tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên. Linh giật mình, vội vã đứng dậy. Cánh cửa mở ra, và Khánh bước vào. Anh cao ráo, nhưng dáng người hơi gầy đi trông thấy. Khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng, không còn ánh lên vẻ quyết tâm như ngày đầu anh nhận việc. Trang phục công sở vẫn chỉnh tề, nhưng nhìn anh như vừa trải qua một trận chiến dài hơi. Anh nhìn thấy Linh đang đứng chờ, nở một nụ cười gượng gạo, gần như vô lực.
Linh không nói gì, chỉ vội vã chạy đến ôm chầm lấy anh. Cô cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ cơ thể anh, nhưng cũng cảm thấy một sự cứng nhắc, mệt mỏi. Anh ôm lại cô, vòng tay siết nhẹ, nhưng không còn sự nồng nhiệt, cuồng nhiệt như trước. Chỉ là một cái ôm mang theo sự nặng trĩu. Mùi cà phê và mùi giấy tờ từ người anh thoang thoảng, trộn lẫn với mùi mồ hôi nhè nhẹ.
“Anh mệt lắm hả?” Linh khẽ hỏi, giọng cô nhỏ xíu, tựa đầu vào vai anh. Cô cảm nhận được nhịp thở đều đều, nặng nề của anh.
Khánh khẽ gật đầu, giọng anh khàn khàn, mệt mỏi đến mức khó khăn để thốt ra từng từ. “Ừm… Hơi nhiều việc.” Anh không nói thêm gì nữa, chỉ siết nhẹ vòng tay, như thể đang cố gắng tìm kiếm chút năng lượng cuối cùng từ hơi ấm của cô.
Họ cứ đứng đó một lúc lâu, không gian chìm vào im lặng, chỉ có tiếng máy điều hòa và tiếng thở nhẹ của cả hai. Linh cảm nhận rõ sự mệt mỏi toát ra từ anh, và cô không muốn làm anh thêm áp lực bằng cách hỏi han quá nhiều. Cô muốn anh được nghỉ ngơi, được yên tĩnh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô lại khao khát được anh chia sẻ, được anh kể cho nghe những gì đã xảy ra, những áp lực anh đang gánh chịu. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô.
Khánh nhẹ nhàng buông Linh ra, anh cần tắm rửa. Anh bước vào phòng tắm, để lại Linh một mình trong căn phòng khách tĩnh mịch. Cô ngồi xuống sofa, tựa đầu vào gối, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Cảm giác khoảng trống vô hình mà cô đã linh cảm từ lâu, giờ đây dường như đang trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Hơi ấm từ cái ôm của Khánh vẫn còn vương vấn trên người cô, nhưng nó lại đi kèm với một nỗi cô đơn khó tả. Anh ở đây, trong căn hộ này, nhưng tâm trí anh dường như vẫn đang mắc kẹt ở văn phòng, ở những con số và deadline. Cô biết anh đang cố gắng, anh đang hy sinh vì tương lai của cả hai, nhưng cô không biết liệu tình yêu của họ có thể chịu đựng được sự bào mòn âm thầm này không. Những tin nhắn trả lời chậm dần, những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm… Đó có phải là dấu hiệu của một sự rạn nứt đang hình thành, một bức tường vô hình đang dần xây lên giữa hai người? Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, hòa vào bóng tối của đêm khuya.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.