Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 64: Bữa Tối Im Lặng Và Những Dòng Tin Chậm

Giọt nước mắt lăn dài trên má Linh, lạnh ngắt trong không khí đêm khuya tĩnh mịch, như một bằng chứng cho sự trống rỗng mà cô đang cảm nhận. Cô nhắm mắt lại, ôm chặt chiếc gối, mùi hương thoảng qua của anh vẫn còn vương vấn trên lớp vải, nhưng nó không đủ để xua đi cảm giác lạnh lẽo trong tâm hồn. Căn phòng, vốn dĩ là tổ ấm yêu thương, giờ đây dường như đang trở thành một cái lồng vô hình, giam giữ nỗi cô đơn của cô. Tiếng máy điều hòa vẫn đều đặn thổi, hòa cùng tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ, tạo nên một bản nhạc buồn bã, ru Linh vào giấc ngủ chập chờn, không yên.

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua khe rèm, vẽ những vệt vàng nhạt trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, và mùi hoa nhài thoang thoảng theo làn gió sớm, cố gắng mang đến một chút tươi mới cho không gian. Nhưng đối với Linh, tất cả chỉ càng làm nổi bật lên nỗi trống vắng. Cô vươn vai, cố gắng xua đi sự mệt mỏi còn vương lại sau một đêm không trọn giấc. Bên cạnh cô, chỗ trống trên giường đã nguội lạnh. Khánh đã đi làm từ sớm. Một cảm giác hụt hẫng len lỏi, quen thuộc đến đáng sợ.

Linh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền nhà mát lạnh. Cô đi thẳng vào bếp, biết rằng sẽ có một thứ đang chờ mình ở đó. Quả nhiên, trên mặt bàn đá cẩm thạch, cạnh chiếc cốc sứ đôi hình mèo – chiếc cốc của anh, có một mảnh giấy nhớ nhỏ màu vàng nhạt, được dán hờ hững. Dòng chữ viết vội, nét mực hơi nhòe đi vì sự gấp gáp, nhưng vẫn rõ ràng: "Anh đi làm trước. Em ngủ thêm đi. Yêu em."

Linh cầm mảnh giấy lên, vuốt ve dòng chữ "Yêu em" như thể muốn cảm nhận hơi ấm từ những ngón tay anh. Lời yêu thương đó, từng là nguồn động lực, là lời khẳng định tình cảm mãnh liệt của Khánh, giờ đây lại mang một âm hưởng khác. Nó vội vàng, gần như là một thói quen, một câu nói được lặp lại mà thiếu đi sự hiện diện thực sự của cảm xúc. Cô biết anh vẫn yêu cô, biết anh vẫn nghĩ về cô, nhưng cái cách anh thể hiện nó, cái cách anh đặt nó vào giữa bộn bề công việc, khiến nó trở nên nhạt nhòa, mờ ảo. Như một làn khói mỏng manh, có đó nhưng không thể nắm bắt.

Cô tựa người vào mép bàn bếp, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây. “Anh ấy lại đi rồi,” cô khẽ lẩm bẩm, giọng nói hòa vào không khí tĩnh lặng của căn hộ. Không phải cô giận dỗi vì anh đi làm sớm, cô hiểu áp lực công việc của anh. Nhưng cô nhớ những buổi sáng khi họ cùng nhau thức dậy, dù chỉ là vài phút ngắn ngủi, anh sẽ ôm cô thật chặt, hôn lên trán cô, và nói lời tạm biệt không vội vã. Cô nhớ những lúc anh pha cà phê cho cô, cùng cô ngồi bên ban công ngắm bình minh, chia sẻ những câu chuyện vu vơ về ngày hôm trước. Giờ đây, chỉ còn lại mảnh giấy và khoảng trống.

Linh tự pha cho mình một cốc cà phê nóng hổi. Mùi thơm nồng của cà phê lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo trong không khí. Cô mang cốc cà phê ra ban công, ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc. Tiếng xe cộ bắt đầu vọng lên từ xa, báo hiệu một ngày mới bận rộn đang đến. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí cô.

Cô nhìn xuống con đường tấp nập bên dưới, hàng người và xe cộ hối hả đổ ra phố. Mỗi người một mục đích, một hành trình. Khánh cũng đang ở trong dòng chảy hối hả đó, gánh vác trên vai những áp lực vô hình mà cô không thể chạm tới. Cô biết anh đang cố gắng, đang nỗ lực vì một tương lai chung, nhưng liệu cái tương lai đó có đáng để đánh đổi những khoảnh khắc hiện tại, những kết nối cảm xúc đang dần mai một hay không? Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng cái “ở đây” của anh giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Anh ở đây, trong căn hộ này, nhưng tâm trí anh lại ở một nơi rất xa, ở những con số, những dự án, những deadline.

Linh thở dài. Nỗi trống vắng không chỉ đến từ sự vắng mặt của anh, mà còn từ sự vắng mặt của chính những cảm xúc, những chia sẻ mà trước đây họ từng có. Cô nhớ lại những ngày đầu yêu nhau, những tin nhắn của anh không bao giờ ngắn gọn, luôn đầy ắp những câu chuyện, những lời trêu ghẹo, những lời yêu thương nồng nàn. Giờ đây, những tin nhắn ấy đã trở nên thưa thớt, ngắn ngủi, mang theo mùi vị của sự mệt mỏi và bận rộn. Cô biết mình không nên đòi hỏi, không nên than vãn, vì cô hiểu. Nhưng sự hiểu biết đó không thể xoa dịu được trái tim đang dần trở nên cô đơn.

Cô lại nhìn mảnh giấy trên tay, rồi gấp nó lại cẩn thận, đặt vào một góc nhỏ trong cuốn sổ tay. Đó là những kỷ vật cuối cùng còn sót lại từ một Khánh dịu dàng, lãng mạn của ngày xưa. Cô tự hỏi, liệu những lời yêu thương vội vã này có còn đủ sức để giữ lấy tình yêu của họ, khi mà khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần, như một bức tường trong suốt, không thể nhìn thấy nhưng lại không thể vượt qua?

***

Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vào ban ngày luôn rực rỡ dưới ánh nắng gắt của Sài Gòn, nhưng bên trong lại mát lạnh bởi hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất. Không gian mở hiện đại, với những bức tường kính trong suốt, những tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh được bố trí khéo léo, tạo cảm giác năng động và tràn đầy cảm hứng. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm sôi nổi và cả tiếng máy pha cà phê xì xào liên tục, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở. Linh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản thiết kế đang dang dở. Cô đang phác thảo một ý tưởng cho dự án khu dân cư sinh thái, nhưng tâm trí cô cứ lơ lửng ở một nơi khác, ở nơi có một người đàn ông đang ngày đêm vật lộn với những con số và áp lực.

Cô đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua những chi tiết trên màn hình nhưng thực chất lại không hề tiếp thu. Đã bao nhiêu lần trong buổi sáng nay cô kiểm tra điện thoại rồi? Năm lần? Mười lần? Cô không đếm xuể. Mỗi khi có một tiếng ‘ting’ nhỏ báo hiệu tin nhắn đến, trái tim cô lại đập lỗi nhịp, một tia hy vọng vụt qua. Nhưng rồi lại là tin nhắn từ đồng nghiệp, từ quảng cáo, hoặc từ Trâm. Không phải từ Khánh.

Khoảng mười hai giờ trưa, khi đồng nghiệp đã bắt đầu rục rịch kéo nhau đi ăn, Linh vẫn ngồi yên tại chỗ. Cô mở ứng dụng tin nhắn, gõ một dòng chữ quen thuộc: “Anh ăn trưa chưa? Nhớ ăn đúng bữa nhé.” Cô do dự một chút, rồi thêm một biểu tượng trái tim nhỏ. Gửi đi. Cô đặt điện thoại xuống bàn, cố gắng quay lại với công việc. Nhưng sự tập trung đã tan biến. Cô biết, có lẽ phải rất lâu nữa anh mới trả lời, hoặc có khi là không.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, dài đằng đẵng. Linh đã ăn vội một hộp cơm trưa mang theo, đã duyệt xong hai bản thiết kế nhỏ và thậm chí đã giúp đồng nghiệp một vài việc vặt. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen. Cô thở dài, cảm giác hụt hẫng lại một lần nữa xâm chiếm. Phải chăng anh đã quá bận đến mức không thể cầm điện thoại lên một giây? Hay là anh đã quên mất có một người đang chờ đợi tin nhắn của anh?

Đúng hai giờ mười lăm phút chiều, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Một tin nhắn từ Khánh. Trái tim Linh lại đập mạnh, một tia hy vọng yếu ớt nhen nhóm. Cô vội vàng mở ra. “Anh ăn rồi. Em cũng vậy nhé.” Chỉ vậy thôi. Không một lời hỏi thăm, không một câu chuyện nhỏ, không một biểu tượng cảm xúc nào ngoài dấu chấm câu lạnh lùng. Dù cô biết anh luôn ít nói, nhưng sự ngắn gọn đến mức khô khan này khiến cô cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh.

Linh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, môi khẽ mím lại. “Anh ấy bận đến mức không thể nói thêm một câu sao?” cô tự hỏi. Giọng nói của cô nhỏ xíu, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, hòa vào tiếng ồn ào của văn phòng. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi Khánh còn thường xuyên gửi những tin nhắn dài, kể về một buổi họp buồn cười, một đồng nghiệp mới, hay một món ăn ngon anh vừa thử. Những tin nhắn đó không chỉ là thông tin, mà còn là một sợi dây kết nối, là cách anh chia sẻ cuộc sống của mình với cô. Giờ đây, sợi dây ấy dường như đang mỏng dần, và cô cảm thấy mình đang bị đẩy ra xa, đứng ngoài rìa thế giới của anh.

Cô đặt điện thoại xuống, thở dài thườn thượt. Cảm giác cô đơn len lỏi, bủa vây lấy cô, dù xung quanh là hàng chục đồng nghiệp đang làm việc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững dưới nắng. Thành phố này, rộng lớn và hối hả, dường như đang cuốn lấy anh, biến anh thành một người khác. Một người đàn ông bận rộn, mệt mỏi, và dần quên đi những điều nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng quan trọng trong tình yêu. Cô biết, anh đang làm tất cả vì tương lai của họ, nhưng cô không thể ngừng tự hỏi, liệu cái tương lai đó có còn ý nghĩa gì không, nếu hiện tại họ cứ thế này, cứ dần xa cách nhau trong im lặng?

***

Buổi tối buông xuống căn hộ của Linh mang theo một cơn mưa rào bất chợt. Tiếng mưa tí tách trên mái hiên, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tạo nên một không khí ảm đạm, nặng nề hơn bình thường. Linh đã chuẩn bị bữa tối thịnh soạn, với món thịt kho tàu mà Khánh rất thích. Mùi thơm của thức ăn lan tỏa khắp căn bếp, hòa cùng hơi ấm từ bếp lò, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô. Cô đã cố gắng tạo ra một không gian ấm cúng nhất có thể, thắp thêm vài ngọn nến thơm, mở một bản nhạc không lời dịu nhẹ.

Đúng tám giờ tối, tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên. Khánh về nhà. Anh bước vào, dáng người cao ráo nay trông gầy gò hơn, bờ vai hơi trùng xuống. Khuôn mặt góc cạnh hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng, ánh lên sự kiệt quệ. Trang phục công sở vẫn chỉnh tề, nhưng nó không thể che giấu được sự rệu rã trong từng cử chỉ của anh. Anh nhìn thấy Linh đang đứng ở cửa bếp, nở một nụ cười gượng gạo, gần như vô lực.

“Anh về rồi à?” Linh khẽ hỏi, giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu sự lo lắng. Cô bước đến, định ôm lấy anh, nhưng anh chỉ gật đầu nhẹ, lách qua cô để đi thẳng vào phòng khách, vứt cặp xuống sofa.

“Ừm,” Khánh đáp, giọng anh khàn khàn, mệt mỏi đến mức khó khăn để thốt ra từng từ. Anh thở dài một hơi thật dài, như thể vừa trút bỏ được cả một gánh nặng vô hình. “Hôm nay anh… hơi nhiều việc.” Anh không nói thêm gì nữa, chỉ ngồi phịch xuống sofa, day day thái dương.

Linh cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Cô nhớ những ngày anh về nhà, dù mệt mỏi đến mấy, anh cũng sẽ ôm cô thật chặt, kể cho cô nghe một vài chuyện ở công ty, dù chỉ là những chuyện vặt vãnh. Giờ đây, anh chỉ còn đủ sức để thở dài. Cô bước đến bên anh, đặt tay lên vai anh. “Anh mệt lắm hả? Em nấu món anh thích đấy, anh rửa mặt rồi ra ăn nhé.”

Khánh khẽ gật đầu, không ngẩng lên nhìn cô. “Cũng như mọi ngày thôi em. Anh đói quá.” Anh đứng dậy, bước vào phòng tắm, để lại Linh một mình trong không gian bếp đã nguội lạnh. Cô nhìn đĩa thịt kho tàu thơm lừng, tự dưng cảm thấy mất hết cả hứng thú.

Bữa tối diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối. Tiếng lách cách của bát đũa, tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, và tiếng thở dài của Khánh là những âm thanh duy nhất vang lên. Linh cố gắng bắt chuyện, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.

“Hôm nay anh làm việc có mệt không?” Linh khẽ hỏi, nhìn Khánh đang ăn một cách vội vã, gần như không thưởng thức hương vị món ăn.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ, không một chút tập trung. “Cũng như mọi ngày thôi em. Anh đói quá.” Anh lặp lại câu nói đó, như một câu trả lời tự động, không cần suy nghĩ.

Linh mỉm cười gượng gạo. “Anh ăn đi, em nấu món anh thích đấy.” Cô lại thử. “Anh Hùng có giao thêm việc gì khó không anh?” Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh kể cho cô nghe những áp lực anh đang gánh chịu, để cô có thể ở bên cạnh anh, dù chỉ là lắng nghe.

Khánh khẽ nhíu mày, ánh mắt lảng tránh. “Ừm... cũng có chút. Không sao đâu.” Anh nói, rồi lại cúi xuống ăn tiếp, như thể muốn kết thúc cuộc trò chuyện càng nhanh càng tốt. “Mấy việc lặt vặt thôi em.”

Linh đặt đũa xuống. Cô không thể ăn thêm được nữa. Trái tim cô se lại, đau nhói. Cô nhìn Khánh, nhìn cách anh ăn một cách vô vị, nhìn cách anh cố gắng né tránh ánh mắt cô, né tránh những câu hỏi của cô. Anh đang ở đây, ngay trước mặt cô, nhưng tâm trí anh lại ở một nơi rất xa. Sự xa cách vô hình mà cô đã cảm nhận từ lâu, giờ đây dường như đang trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, như một bức tường trong suốt, ngăn cách hai người. Cô muốn chạm vào anh, muốn kéo anh ra khỏi thế giới riêng của anh, nhưng cô không biết phải làm thế nào. Anh quá mệt mỏi để chia sẻ, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi.

Sau bữa ăn, Khánh gần như gục đầu xuống bàn, mệt mỏi đến mức không nói nổi một lời. Anh chỉ muốn được nghỉ ngơi, được chìm vào giấc ngủ để quên đi những áp lực của ngày dài. Linh lặng lẽ dọn dẹp, rửa bát, trong lòng nặng trĩu. Căn hộ ấm áp của cô, giờ đây dường như chỉ còn lại sự im lặng và những khoảng trống vô hình.

***

Đêm khuya, căn hộ của Linh chìm trong tĩnh lặng. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ nhỏ hắt lên một góc phòng khách, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy u hoài. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước lách tách rơi từ mái hiên. Khánh đã ngủ gục trên chiếc ghế sofa, cơ thể co ro trong tư thế không mấy thoải mái. Anh đã quá mệt mỏi đến mức không kịp vào phòng ngủ. Tiếng thở đều đều của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một nhịp điệu buồn bã.

Linh ngồi cạnh anh, trên chiếc thảm mềm mại, nhìn khuôn mặt anh trong ánh đèn mờ ảo. Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét, đôi mắt trũng sâu, và một vài sợi tóc bết vào trán. Cô đưa tay khẽ vuốt mái tóc anh, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh. Hơi ấm đó, từng là sự an ủi lớn nhất của cô, giờ đây lại đi kèm với một nỗi xót xa khôn tả. Cô yêu anh, yêu con người anh, yêu cả sự nỗ lực và gánh nặng anh đang mang trên vai. Nhưng cô cũng đau lòng, vì cảm thấy mình đang dần mất anh, từng chút một, vào vòng xoáy của công việc và áp lực.

Cô mở điện thoại, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt ưu tư của cô. Cô lướt qua những tin nhắn cũ, những bức ảnh chụp chung của hai người trong những ngày đầu yêu nhau. Khi đó, ánh mắt anh rạng rỡ, nụ cười anh tươi tắn, và anh luôn dành cho cô những lời yêu thương nồng nàn. Cô nhớ những buổi hẹn hò dưới mưa, những cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng, khi anh kể cho cô nghe mọi ước mơ, mọi hoài bão của mình. Cô nhớ cảm giác được là một phần không thể thiếu trong thế giới của anh.

Linh mở một khung chat mới, dành cho Khánh. Cô bắt đầu gõ, từng chữ một, như trút hết nỗi lòng mình vào đó.

“Anh à, em nhớ những ngày mình còn nói chuyện hàng giờ, nhớ những lúc anh kể em nghe mọi chuyện. Em nhớ ánh mắt anh khi anh nhìn em, nhớ nụ cười anh khi anh thấy em vui. Sao bây giờ mọi thứ lại xa cách thế này? Em biết anh mệt, em biết anh áp lực, nhưng em cũng mệt mỏi lắm. Em cô đơn quá, Khánh à. Em chỉ muốn anh ở đây, thực sự ở đây, với em. Em không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh hiện diện, cả thể xác lẫn tâm hồn. Em muốn chia sẻ với anh, muốn anh chia sẻ với em. Tại sao chúng ta lại trở nên như thế này?”

Dòng tin nhắn dài dằng dặc, chất chứa bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu nỗi niềm. Linh nhìn nó, rồi lại nhìn Khánh đang ngủ say. Cô biết, nếu cô gửi đi, anh sẽ đọc nó vào sáng mai, hoặc có thể là tối mai. Anh sẽ lại thở dài, sẽ lại cảm thấy áp lực. Anh sẽ không có thời gian để trả lời một cách trọn vẹn, và cô sẽ lại thất vọng. Cô không muốn làm anh thêm gánh nặng. Cô không muốn anh cảm thấy tội lỗi vì những điều anh không thể kiểm soát. Cô không muốn anh cảm thấy mình là một gánh nặng cho cô.

Với một tiếng thở dài thườn thượt, Linh lưỡng lự, rồi xóa đi tất cả những gì vừa gõ. Từng dòng chữ biến mất, như chính những cảm xúc cô vừa trút bỏ. Cô chỉ gõ một dòng ngắn gọn hơn, một dòng tin nhắn mà cô biết sẽ không làm anh thêm áp lực.

“Anh ngủ ngon nhé. Em yêu anh.”

Cô gửi đi. Khoảng lặng kéo dài. Điện thoại của cô nằm im lìm. Cô biết, anh đang ngủ, anh sẽ không trả lời ngay. Nhưng tận sâu trong thâm tâm, cô vẫn chờ đợi, vẫn hy vọng.

Mười lăm phút sau, màn hình điện thoại của Linh chợt sáng lên. Một tin nhắn từ Khánh. Cô vội vàng mở ra, trái tim đập thình thịch.

“😊 ừm.”

Chỉ là một biểu tượng mặt cười và một từ “ừm”. Không hơn không kém. Linh nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt cô nhòe đi. “Chỉ là ừm thôi sao?” cô lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Cô nhớ lại những tin nhắn dài cô vừa xóa đi, và cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng. Những lời yêu thương của cô, những nỗi niềm của cô, những khao khát của cô, đổi lại chỉ là một tiếng “ừm” vô nghĩa, như một câu trả lời qua loa, một cái gật đầu cho có.

Nước mắt Linh chực trào. Cô đứng dậy, bước ra ban công. Khung cảnh thành phố về đêm tĩnh lặng, những ánh đèn xa xa mờ ảo trong màn đêm. Gió đêm mơn man thổi qua tóc cô, mang theo hơi lạnh. Cô nhìn chiếc điện thoại trên tay, rồi bất ngờ bấm số gọi cho Trâm, người bạn thân thiết nhất của cô. Dù đã quá nửa đêm, cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cô cần nói chuyện, cần một ai đó lắng nghe, cần một sợi dây kết nối, dù chỉ là qua điện thoại. Tiếng “tút tút” kéo dài, như tiếng lòng cô đang vỡ vụn trong màn đêm. Cô biết Trâm sẽ không trách cô, sẽ luôn ở đó. Nhưng cô cũng biết, Trâm không phải là Khánh. Và khoảng trống trong lòng cô, chỉ có Khánh mới có thể lấp đầy. Nhưng anh, dường như đã quá xa vời.

Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào hơi lạnh của đêm.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free