Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 65: Chương Mới, Áp Lực Mới

Đêm dần tàn, mang theo chút hơi lạnh còn vương vấn từ cơn gió khuya, nhưng căn hộ của Linh vẫn giữ một vẻ ấm áp dịu dàng. Ánh trăng cuối cùng yếu ớt lách qua khe cửa sổ, chỉ đủ để vẽ lên sàn nhà những mảng sáng bạc mờ ảo, trước khi nhường chỗ cho rạng đông. Khánh khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại của chiếc sofa nơi anh đã ngủ quên, và hơi thở đều đặn của Linh bên cạnh. Cô vẫn nằm đó, vùi mặt vào gối, mái tóc dài xõa tung trên chiếc gối nhỏ, như một vầng mây đen huyền ảo. Dáng người cô nhỏ bé, mảnh mai, và trong khoảnh khắc đó, Khánh thấy cô thật yếu ớt, mệt mỏi. Đôi mắt anh lướt qua khuôn mặt cô, khẽ dừng lại ở hàng mi cong dài còn vương chút ẩm ướt, dấu vết của những giọt nước mắt vô hình mà anh biết cô đã âm thầm rơi trong đêm qua. Cái nắm tay nhẹ nhàng, vô thức của cô vẫn vương trên cánh tay anh, một cử chỉ đơn thuần nhưng lại nặng trĩu bao nhiêu nhớ nhung, bao nhiêu khao khát được sẻ chia.

Khánh biết, cô đã thức đợi anh về. Anh cũng biết, sự chờ đợi của cô thường kết thúc bằng nỗi cô đơn, bằng những dòng tin nhắn anh trả lời chậm trễ, những cái "ừm" vô nghĩa như một bức tường ngăn cách. Lời nhắn cuối cùng của anh đêm qua – “😊 ừm” – vẫn còn in rõ trong tâm trí anh, như một vết sẹo nhỏ tự anh khắc lên mối quan hệ này. Anh nhớ lại hình ảnh cô gái anh yêu, ngồi một mình trong không gian tĩnh mịch, đôi mắt chất chứa nỗi niềm khi nhìn vào màn hình điện thoại, và sau đó là cuộc gọi muộn màng cho Trâm. Một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực Khánh. Anh muốn ở lại, muốn ôm cô thật chặt, muốn vỗ về cô, muốn nói với cô rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào, và rằng mọi cố gắng của anh đều là vì tương lai của cả hai. Nhưng thời gian không chờ đợi. Đồng hồ trên bức tường thầm lặng đang điểm những nhịp đập hối hả của một ngày mới, một ngày làm việc đầu tiên đầy thử thách tại Tập đoàn X. Anh không thể chậm trễ.

Anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra khỏi người mình, từng chút một, sợ làm cô thức giấc. Mỗi cử động nhỏ của anh đều được thực hiện trong sự thận trọng tuyệt đối, như sợ làm vỡ tan một giấc mơ mong manh. Khi bàn tay cô rời khỏi, một khoảng trống lạnh lẽo chợt ập đến, không chỉ trên cánh tay anh, mà còn trong trái tim anh. Anh đứng dậy, vươn vai một cách lặng lẽ, cảm nhận sự cứng nhắc của cơ bắp sau một đêm thiếu ngủ. Ánh nắng ban mai bắt đầu rọi qua khung cửa sổ lớn, vẽ lên căn phòng những vệt sáng vàng nhạt, xua đi bóng đêm nhưng không xua đi được nỗi u hoài trong lòng Khánh. Mùi hương dịu nhẹ của Linh, mùi của ga trải giường sạch sẽ và chút hương cà phê còn vương vấn từ tối qua, hòa quyện vào không khí, tạo nên một không gian quen thuộc và ấm áp, nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi luyến tiếc khôn nguôi.

Anh bước vào phòng tắm, vặn vòi nước lạnh, tạt lên mặt để xua đi cơn buồn ngủ và sự mệt mỏi đang bám víu. Trong gương, khuôn mặt anh hiện lên với những đường nét góc cạnh, nam tính, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại mang một vẻ trũng sâu, u ám. Anh không còn nhìn thấy ánh sáng rạng rỡ của những ngày đầu yêu nhau trong đôi mắt ấy nữa, chỉ còn sự căng thẳng và nỗi lo toan. Khánh biết, anh đang thay đổi, đang dần trở thành một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản bị cuộc sống và áp lực bào mòn. Nhưng anh tin, tất cả đều là vì tương lai, vì một ngày nào đó anh có thể cho Linh một cuộc sống bình yên, không phải lo nghĩ.

“Anh xin lỗi, Linh,” anh thì thầm với chính mình trong gương, giọng nói khản đặc vì thiếu ngủ. “Anh sẽ cố gắng thật nhiều vì chúng ta. Anh sẽ không bỏ em, chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, vào lúc này.” Câu nói đó, như một lời tự biện hộ, lại càng khiến anh thêm nặng lòng. Anh thay đồ nhanh chóng, chọn một chiếc áo sơ mi màu xanh than và quần tây tối màu, trang phục công sở tối giản nhưng chuyên nghiệp. Mỗi nút áo được cài lên, mỗi đường ly quần được vuốt thẳng thớm, đều là một sự chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.

Trước khi rời đi, anh quay lại nhìn Linh một lần nữa. Cô vẫn ngủ say, không hề hay biết về cuộc đấu tranh nội tâm của anh. Anh lại gần chiếc bàn nhỏ cạnh sofa, tìm một mẩu giấy nhớ và cây bút. Ngón tay anh khẽ lướt trên mặt giấy, rồi anh bắt đầu viết, những nét chữ dứt khoát nhưng vội vàng: "Anh đi làm. Em ngủ ngon." Chỉ vỏn vẹn vài từ, không một lời yêu thương, không một lời giải thích. Anh biết, đó là cách anh đang dần giao tiếp với cô – ngắn gọn, thực dụng, và đầy khoảng trống. Anh muốn viết nhiều hơn, muốn nói rằng anh nhớ cô, nhớ những ngày tháng vô tư, nhớ ánh mắt cô khi cô nhìn anh đầy trìu mến. Anh muốn nói rằng anh cũng cô đơn, cũng sợ hãi. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt trong cổ họng, bị nuốt chửng bởi áp lực vô hình. Anh đặt mẩu giấy ngay ngắn trên chiếc gối cạnh đầu cô, như một lời chào tạm biệt thầm lặng.

Khánh hít một hơi thật sâu, rồi lặng lẽ mở cửa căn hộ, bước ra hành lang. Tiếng đóng cửa khẽ khàng vang lên, nhưng trong lòng anh, nó vọng lại như một tiếng vọng trống rỗng, báo hiệu sự xa cách. Căn hộ của Linh chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn lại Linh say ngủ, mẩu giấy nhắn vội vàng, và một nỗi nhớ bắt đầu len lỏi. Khánh bước đi, hòa mình vào dòng người hối hả của thành phố đang thức giấc, mang theo gánh nặng của công việc mới, và cả gánh nặng của một tình yêu đang dần bị bào mòn. Ánh nắng vàng dịu đã hoàn toàn bao phủ thành phố, nhưng trong lòng anh, một mảng tối vẫn còn đọng lại, như đám mây đen báo hiệu một cơn giông sắp đến.

***

Tập đoàn X sừng sững giữa trung tâm thành phố, một khối kiến trúc hiện đại bằng kính và thép, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang. Khánh bước vào sảnh chính, cảm nhận ngay sự choáng ngợp và chuyên nghiệp toát ra từ mọi ngóc ngách. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu ánh đèn trần rực rỡ, những bức tường kính cao vút vươn tới tận trần nhà, và âm thanh xì xào của hàng trăm cuộc trò chuyện, tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại reo vang vọng khắp không gian rộng lớn. Khác xa với công ty cũ nhỏ bé và thân thuộc, nơi đây như một cỗ máy khổng lồ, vận hành không ngừng nghỉ, nơi mỗi cá nhân chỉ là một bánh răng nhỏ bé nhưng không thể thiếu. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi giấy in mới và hơi lạnh của điều hòa, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của môi trường công sở hiện đại.

Anh điền thủ tục nhận việc một cách nhanh chóng, nhận chiếc thẻ từ màu bạc sáng loáng – biểu tượng của một khởi đầu mới, một danh phận mới. Mỗi thao tác đều chuyên nghiệp, dứt khoát, không một lời thừa thãi. Khánh cảm thấy mình như một mảnh ghép vừa vặn được đặt vào một bức tranh đã hoàn chỉnh. Một nữ nhân viên với bộ vest đen lịch sự dẫn anh đến khu vực làm việc của phòng ban. Đó là một không gian mở rộng lớn, hàng trăm bàn làm việc xếp thành từng dãy ngay ngắn, mỗi bàn đều có một màn hình máy tính lớn và một chồng tài liệu cao ngất. Sự bận rộn dường như là hơi thở của nơi đây, mọi người đều cúi đầu vào công việc, ánh mắt tập trung cao độ, ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím.

“Đây là khu vực của anh, Khánh. Bàn của anh là bàn cuối dãy đó,” cô nhân viên nói, giọng nói lạnh lùng và chuyên nghiệp, không hề có chút thân thiện. Khánh gật đầu, đặt chiếc cặp xuống ghế, và chưa kịp bật máy tính, một giọng nói trầm, dứt khoát đã vang lên từ phía cuối dãy.

“Khánh, vào phòng tôi.”

Đó là Anh Hùng. Khuôn mặt nghiêm nghị của ông hiện lên sau lớp kính trong suốt của phòng làm việc riêng, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Khánh, không một chút biểu cảm. Anh Hùng, với dáng người cao lớn, phong độ, luôn khoác trên mình bộ vest lịch lãm, như một biểu tượng sống của sự quyền lực và thành công. Ông không bao giờ lãng phí thời gian vào những lời chào hỏi xã giao, hay những câu chuyện phiếm. Đối với ông, thời gian là vàng bạc, và công việc là ưu tiên hàng đầu.

Khánh bước vào phòng, cánh cửa kính khẽ khàng đóng lại sau lưng anh, tách biệt anh khỏi không gian ồn ào bên ngoài. Căn phòng của Anh Hùng không quá lớn, nhưng toát lên vẻ tinh giản và quyền lực. Một chiếc bàn làm việc gỗ mun lớn đặt chính giữa, trên đó là một chiếc máy tính Mac và vài chồng tài liệu được sắp xếp gọn gàng. Phía sau là một kệ sách lớn chứa đầy những cuốn sách về kinh tế, quản trị và chiến lược. Mùi gỗ mới và mùi giấy in hòa quyện, tạo cảm giác của một không gian làm việc tối thượng.

Anh Hùng không mời Khánh ngồi. Ông đứng thẳng sau bàn làm việc, hai tay đan vào nhau, ánh mắt khóa chặt vào Khánh. “Chào mừng cậu, Khánh,” ông nói, giọng điệu không hề mang chút nhiệt tình nào của một lời chào mừng, mà giống một câu tuyên bố hơn. “Tôi không có nhiều thời gian cho lời chào hỏi. Cậu đã biết về dự án X chứ?”

Khánh gật đầu, “Tôi có đọc qua một chút về tóm tắt dự án trong email tuyển dụng, thưa anh.”

“Tốt. Dự án X là một trong những dự án trọng điểm của Tập đoàn trong quý này. Nó liên quan đến việc phân tích thị trường tiềm năng cho sản phẩm mới của chúng ta, đánh giá rủi ro, và đề xuất chiến lược xâm nhập thị trường. Dữ liệu rất lớn, rất phức tạp, và tôi cần một báo cáo chi tiết, chuyên sâu, kèm theo giải pháp cụ thể, không phải những lý thuyết chung chung.” Anh Hùng dừng lại, đôi mắt sắc như dao cau lướt qua khuôn mặt Khánh, dò xét. “Tôi cần báo cáo đó trên bàn tôi trong ba ngày. Cậu hiểu chứ? Ba ngày. Tôi cần kết quả, không phải lời hứa.”

Ba ngày. Trái tim Khánh chợt thắt lại. Anh biết dự án này là một thách thức lớn, đòi hỏi hàng trăm giờ làm việc cật lực, hàng trăm đêm thức trắng. Ba ngày là một thời gian kỷ lục, gần như bất khả thi. Nhưng anh không thể chùn bước. Đây là cơ hội để anh chứng tỏ bản thân, để cho Anh Hùng thấy rằng ông đã không sai khi tuyển dụng anh. Đây cũng là lý do anh rời bỏ công việc cũ, rời bỏ sự ổn định để tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn cho Linh và anh.

“Tôi hiểu thưa anh,” Khánh đáp, giọng nói vững vàng, dứt khoát, cố gắng che giấu đi chút lo lắng đang len lỏi trong lòng. “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Anh Hùng khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không tồn tại, “Cố gắng hết sức là điều hiển nhiên. Tôi cần cậu làm được. Tôi đã đặt niềm tin vào cậu, Khánh. Đừng làm tôi thất vọng.” Ông đẩy một tập tài liệu dày cộp về phía Khánh. “Tất cả dữ liệu cần thiết đều ở đây. Bắt đầu ngay đi.”

Khánh cầm lấy tập tài liệu, cảm nhận sức nặng của nó trong tay, như gánh nặng của cả một tương lai đang đè lên vai anh. Anh cúi đầu chào Anh Hùng, rồi lặng lẽ quay ra kh���i phòng, cánh cửa kính đóng lại, để lại anh một mình đối mặt với núi công việc khổng lồ và áp lực vô hình. Bước chân anh không còn nhẹ nhàng như khi mới đến, mà nặng trĩu, từng bước đi như đang mang theo cả một thế giới. Anh biết, kể từ giờ phút này, cuộc sống của anh sẽ xoay quanh những con số, những dữ liệu, và những deadline không ngừng nghỉ.

***

Khánh trở về bàn làm việc của mình, đặt chồng tài liệu nặng trịch xuống, tạo ra một tiếng “thịch” khô khốc trong không gian vốn đã ồn ào. Anh ngồi xuống, bật máy tính, và ngay lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa thổi trực tiếp vào gáy, khiến anh rùng mình. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ đèn tuýp trên trần hắt xuống, bao phủ cả khu vực làm việc, khiến mọi thứ trở nên có vẻ khắc nghiệt và vô cảm hơn. Mùi cà phê giờ đây đã nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi giấy và mực in, tạo nên một không khí đặc quánh của sự bận rộn. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại nhịp thở và tâm trí.

Hàng núi tài liệu trên bàn, cùng với những file dữ liệu khổng lồ trên máy tính, như một bức tường thành cao ngất đang chờ anh chinh phục. Anh bắt đầu lướt qua những trang đầu tiên, những con số, biểu đồ, và thuật ngữ chuyên ngành hiện ra trước mắt. Anh cảm thấy choáng ngợp, nhưng sự choáng ngợp đó nhanh chóng bị thay thế bằng một quyết tâm sắt đá. Anh không có thời gian để sợ hãi hay lo lắng. Anh phải làm, phải hoàn thành, phải chứng minh giá trị của mình.

Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn dừng lại bên cạnh bàn anh. Khánh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sắc sảo và nụ cười nửa miệng quen thuộc của Hoàng. Hoàng, với phong thái luôn chỉnh tề, áo sơ mi phẳng phiu và mái tóc vuốt keo gọn gàng, toát lên vẻ tự tin thái quá, đôi khi có chút ngạo mạn. Ánh mắt anh ta lướt qua chồng tài liệu của Khánh, rồi dừng lại trên khuôn mặt anh, ẩn chứa một sự tính toán rõ ràng.

“Dự án đó à?” Hoàng cất giọng, nghe như một câu hỏi nhưng thực chất lại mang đầy vẻ chế giễu và thách thức. “Chúc may mắn nhé, người mới. Cẩn thận không lại lạc lối trong đống số liệu đấy. Dự án này từng làm khó không ít người đấy.” Nụ cười của Hoàng giãn rộng hơn một chút, nhưng ánh mắt anh ta vẫn lạnh lùng, như muốn nhắc nhở Khánh về vị thế của mình, về sự cạnh tranh không khoan nhượng trong môi trường này. Anh ta không nói thẳng ra, nhưng ý tứ đã rõ ràng: đây là một thử thách khó nhằn, và anh ta không tin Khánh có thể vượt qua.

Khánh chỉ gật đầu nhẹ, không đáp lại. Anh không muốn lãng phí năng lượng vào những lời lẽ khiêu khích vô nghĩa. Anh biết Hoàng là một đối thủ đáng gờm, và cách tốt nhất để đối phó với anh ta là chứng minh bằng hành động, không phải bằng lời nói. Ánh mắt anh quay trở lại màn hình máy tính, nơi những con số đang nhảy múa, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối.

Hoàng thấy Khánh không phản ứng, liền nhún vai một cái, rồi bước đi, để lại một vệt mùi nước hoa nam tính phảng phất trong không khí. Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lời nói của Hoàng đã gieo thêm một hạt mầm áp lực vào tâm trí Khánh. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến với công việc, mà còn là cuộc chiến với chính những người xung quanh, những người luôn sẵn sàng đạp đổ anh để vươn lên.

Vài phút sau, một giọng nói trầm hơn, có vẻ rụt rè hơn, vang lên bên cạnh Khánh. “Anh Khánh đừng lo, em có mấy file cũ liên quan đến dự án tương tự, để em gửi anh tham khảo.” Kiên, đồng nghiệp trẻ tuổi với dáng người cao ráo và cặp kính cận dày, đứng đó, gương mặt hiền lành và đôi mắt toát lên vẻ thật thà. Anh ta không có vẻ tự tin hay thách thức như Hoàng, mà ngược lại, lại có chút e dè, nhưng ánh mắt lại rất chân thành.

Khánh ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ. “Cảm ơn cậu, Kiên. Rất hữu ích đấy.” Anh cảm thấy một chút ấm lòng trước sự giúp đỡ chân thành này. Trong một môi trường đầy cạnh tranh, một lời động viên nhỏ bé cũng có thể trở thành liều thuốc tinh thần quý giá.

Kiên gật đầu, “Không có gì đâu anh. Em sẽ gửi ngay cho anh. Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi.” Nói rồi, Kiên quay về bàn làm việc của mình, và chỉ ít phút sau, Khánh nhận được email với những file tài liệu đính kèm.

Khánh nhanh chóng mở file của Kiên, lướt qua, và cảm thấy như tìm thấy một tia sáng nhỏ trong mê cung dữ liệu. Anh gật đầu cảm ơn Kiên một lần nữa, mặc dù Kiên đã quay lưng lại. Sau đó, anh hoàn toàn đắm chìm vào công việc. Từng con số, từng biểu đồ, từng dòng văn bản đều được anh phân tích kỹ lưỡng. Màn hình máy tính sáng trưng phản chiếu ánh mắt đầy tập trung của anh, đôi khi ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng nhanh chóng được xua đi bởi ý chí kiên định. Tiếng gõ bàn phím của anh bắt đầu dồn dập hơn, như một nhịp trống không ngừng nghỉ.

Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Ánh nắng ban chiều đã dần lụi tàn, thay vào đó là ánh đèn điện rực rỡ của văn phòng. Bên ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, biến thành những khối kiến trúc lấp lánh trong màn đêm. Thành phố đã lên đèn, nhưng Khánh vẫn ngồi đó, bất động, chỉ có đôi mắt và đôi tay là không ngừng làm việc. Anh quên đi cảm giác đói, quên đi cơn đau nhẹ ở vai, quên đi cả sự tồn tại của thế giới bên ngoài. Trong tâm trí anh, chỉ còn lại những con số, những phân tích, và hình ảnh Anh Hùng với khuôn mặt nghiêm nghị.

Đã bao lâu rồi anh chưa nghĩ về Linh? Có lẽ là từ sáng sớm, khi anh lén lút rời đi. Giờ đây, hình ảnh cô gái anh yêu dường như đã bị đẩy lùi vào một góc khuất sâu thẳm trong tâm trí, bị che lấp bởi núi công việc khổng lồ. Anh biết, anh đang làm điều này vì cô, vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Nhưng cái giá phải trả cho "tương lai tốt đẹp" đó, dường như đang là những khoảnh khắc hiện tại, là những sợi dây kết nối vô hình đang dần bị đứt đoạn. Anh không còn cảm thấy sự mệt mỏi thể xác nữa, chỉ còn một sự kiệt quệ tinh thần đang len lỏi. Anh nhắm mắt lại trong một giây, hít một hơi thật sâu, rồi lại mở ra, tiếp tục công việc. Gánh nặng trên vai anh, giờ đây, không chỉ là trách nhiệm, mà còn là nỗi cô đơn không tên.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free