Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 69: Hẹn Ước Vụn Vỡ: Bản Giao Hưởng Của Nỗi Cô Đơn

Màn đêm tĩnh mịch dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ căn hộ. Linh trở mình trên giường, cảm giác nặng nề từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí. Câu hỏi "Mình phải làm gì đây..." cứ lặp đi lặp lại, như một điệp khúc buồn bã, không lời giải đáp. Nhưng hôm nay là thứ Bảy, ngày cuối tuần, ngày mà cô và Khánh đã hẹn sẽ dành trọn cho nhau. Một tia hy vọng le lói, mỏng manh nhưng đủ sức kéo cô ra khỏi vực sâu của nỗi buồn. Có lẽ, một buổi hẹn hò, một bữa ăn ấm cúng, một cuộc trò chuyện không vội vã sẽ giúp xoa dịu những rạn nứt đang hình thành. Cô thở hắt ra, cố gắng rũ bỏ những suy nghĩ tiêu cực, quyết tâm biến ngày hôm nay thành một ngày thật đặc biệt, đủ để sưởi ấm lại mối quan hệ của họ.

Linh bước vào bếp, ánh nắng vàng nhạt đã tràn vào căn phòng, xua đi phần nào không khí ảm đạm. Cô mở cửa ban công, hương hoa nhài thoang thoảng bay vào, mang theo sự tươi mới của buổi sáng. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng hàng xóm sinh hoạt nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng hôm nay, nó dường như êm đềm hơn, dịu dàng hơn. Linh bắt tay vào dọn dẹp căn hộ, từng góc nhỏ đều được cô chăm chút cẩn thận. Cô muốn mọi thứ thật ngăn nắp, tinh tươm, như một cách để sắp xếp lại cả tâm trạng của chính mình. Sau đó, cô đi vào phòng tắm, ngâm mình trong làn nước ấm, để hơi nước xoa dịu những căng thẳng trên vai và thả lỏng tâm hồn. Cô chọn một chiếc váy xinh xắn màu xanh pastel, chất liệu lụa mềm mại ôm lấy dáng người thanh mảnh, tôn lên vẻ nữ tính dịu dàng của mình. Chiếc váy này là món quà Khánh tặng cô vào sinh nhật năm ngoái, và anh từng nói cô rất hợp với màu xanh của bầu trời yên bình. Cô ngắm mình trong gương, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một niềm mong đợi. Mái tóc dài mềm mại được cô búi nửa đầu đơn giản, lộ ra chiếc cổ cao thanh tú. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, tự nhủ: "Hôm nay anh ấy sẽ rất vui đây." Cô hy vọng, nụ cười này sẽ đủ sức xua tan những mệt mỏi, áp lực đang đè nặng lên Khánh.

Buổi chiều, Linh bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Cô nấu món cá hồi nướng bơ tỏi mà Khánh yêu thích, cùng với salad trộn và một ít súp bí đỏ. Mùi thơm của cá hồi, của tỏi nướng lan tỏa khắp căn bếp, quyện với mùi hương nến thơm nhẹ nhàng mà cô đã thắp từ sớm. Nến thơm hương gỗ đàn hương, loại Khánh thích nhất, giúp tạo nên một không khí ấm cúng, dễ chịu. Cô đặt bàn ăn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ngắm thành phố lên đèn. Những chiếc đĩa sứ trắng, ly thủy tinh lấp lánh, một lọ hoa tulip nhỏ xinh... tất cả đều được cô chuẩn bị tỉ mỉ, với tất cả tình yêu và sự háo hức. Cô kiểm tra điện thoại thường xuyên, mong đợi một tin nhắn hay một cuộc gọi từ Khánh, báo rằng anh đang trên đường về. Mỗi âm báo tin nhắn đến đều khiến tim cô đập nhanh hơn một nhịp, nhưng rồi lại là những thông báo vô thưởng vô phạt từ các ứng dụng hay bạn bè.

Thời gian trôi qua, kim đồng hồ chỉ sáu giờ, rồi bảy giờ, rồi tám giờ tối. Bữa ăn đã nấu xong, nóng hổi, thơm lừng. Nhưng Khánh vẫn chưa về. Linh ngồi trên ghế sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ánh đèn thành phố đã bắt đầu lấp lánh, tạo nên một tấm thảm ánh sáng rực rỡ, nhưng trong mắt cô, chúng lại mang một vẻ cô đơn, xa cách. Cô cầm chiếc điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình, lưỡng lự không biết có nên gọi cho anh không. Cô sợ làm phiền anh, sợ anh đang bận rộn với công việc, sợ nhận được một câu trả lời cụt ngủn, mệt mỏi. Lòng cô nặng trĩu. Cảm giác hụt hẫng bắt đầu len lỏi, dần thay thế cho sự háo hức ban đầu. Cô nhớ lại những lời Chị Mai từng nói về một cặp đôi đã chia tay vì công việc, và câu hỏi từ đêm qua lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn: "Liệu họ, Khánh và cô, có đang đi trên con đường tương tự không?"

Đúng lúc nỗi lo lắng và sự hụt hẫng sắp nuốt chửng cô, điện thoại trên tay Linh rung lên. Là Khánh. Một cuộc gọi đến. Cô vội vàng bắt máy, giọng nói cố giữ vẻ bình tĩnh, pha lẫn chút mong chờ:

"Alo, anh à?"

Đầu dây bên kia, giọng Khánh nghe có vẻ mệt mỏi, pha lẫn chút áy náy. "Linh à, anh xin lỗi. Anh Hùng vừa giao một dự án đột xuất, cần hoàn thành ngay tối nay. Anh... anh không thể về ăn tối với em được."

Tim Linh như hẫng đi một nhịp. Cô biết mà, cô đã linh cảm được điều này. Nhưng khi nghe anh nói ra, nỗi thất vọng vẫn không thể nào che giấu được. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm xúc của mình. "Dạ... em biết rồi. Anh cứ làm việc đi." Giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió thoảng qua.

"Anh xin lỗi. Thật sự xin lỗi em," Khánh lặp lại, giọng anh chất chứa sự mệt mỏi và day dứt. "Anh sẽ cố gắng về sớm nhất có thể. Em ăn tối trước đi nhé. Đừng đợi anh."

"Vâng." Linh đáp cụt ngủn, rồi nghe thấy tiếng "bíp" báo hiệu cuộc gọi kết thúc.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm. Bữa ăn thịnh soạn trên bàn, hương nến thơm đang dần tàn, chiếc váy xinh đẹp cô đã chuẩn bị... tất cả đều trở nên vô nghĩa. Nỗi cô đơn không còn là sự len lỏi nữa, mà nó vây lấy cô, siết chặt lấy trái tim cô, nặng nề hơn bao giờ hết. Đây không phải lần đầu tiên một buổi hẹn hò cuối tuần của họ bị hủy, nhưng mỗi lần như vậy, vết rạn trong lòng cô lại sâu thêm một chút. Cô tựa lưng vào ghế, mắt nhìn xa xăm, để mặc cho sự trống trải nuốt chửng.

***

Cùng lúc đó, tại văn phòng của Tập đoàn X, Khánh vẫn đang dán mắt vào màn hình máy tính, các ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh nhưng giờ đây lại hằn rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng. Anh Hùng vừa giao một báo cáo phân tích thị trường gấp rút, liên quan đến một dự án lớn, yêu cầu phải có mặt vào sáng thứ Hai. Nghĩa là, anh phải hoàn thành nó ngay tối nay, hoặc ít nhất là phần lớn, để kịp chỉnh sửa vào Chủ Nhật.

Văn phòng rộng lớn, với không gian mở hiện đại, thường ngày vốn sôi động và đầy ắp tiếng người, giờ đây chỉ còn lác đác vài nhân viên, những "cú đêm" giống anh, đang miệt mài với công việc. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang lên thỉnh thoảng từ các phòng ban khác, tiếng máy pha cà phê rì rì ở góc phòng, và cả tiếng nhạc nền nhẹ nhàng từ hệ thống loa âm trần – tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự tập trung và áp lực. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy in mới và cả mùi nước hoa thoang thoảng của những đồng nghiệp còn lại hòa quyện trong không khí điều hòa mát lạnh. Bầu không khí năng động, chuyên nghiệp thường ngày giờ lại mang vẻ nặng nề của những deadline cận kề.

Khánh nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ gần chín giờ tối. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề kéo theo sự mệt mỏi từ tận sâu trong lồng ngực. Anh vừa gọi điện cho Linh. Giọng cô nghe có vẻ bình tĩnh, nhưng anh biết, sâu bên trong, cô hẳn đang thất vọng nhường nào. Anh đã hình dung ra cảnh Linh tỉ mẩn chuẩn bị bữa ăn, thắp nến thơm, và ngồi đợi anh, từng phút từng giây. Cảm giác day dứt như một lưỡi dao vô hình cứa vào tim anh. "Anh xin lỗi, Linh... Anh không thể đến được tối nay." Những lời đó thốt ra khỏi miệng anh thật khó khăn, như thể anh đang tự mình cắt đứt một sợi dây liên kết vô hình. Anh không giỏi bày tỏ cảm xúc, nhưng không có nghĩa là anh không cảm nhận được. Trái lại, nỗi áy náy gặm nhấm anh còn hơn cả sự mệt mỏi thể chất.

Anh nhớ lại ánh mắt ưu tư của Linh tối qua, câu hỏi không lời của cô khi anh im lặng quay lưng vào phòng ngủ. Anh biết, những bữa ăn im lặng, những cuộc gọi lỡ, những lời xin lỗi cụt ngủn đang dần trở thành "bình thường mới" trong mối quan hệ của họ. Và anh, chính anh, đang là người tạo ra cái "bình thường mới" đáng sợ đó. Anh không muốn như vậy, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Áp lực từ công việc, từ kỳ vọng của gia đình, từ gánh nặng tài chính cứ đè nặng lên vai anh. Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh, một người đàn ông tài năng nhưng cũng vô cùng khắc nghiệt, luôn đòi hỏi sự hoàn hảo và cống hiến tuyệt đối. Anh hiểu rằng, đây là cơ hội để anh khẳng định mình, để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Nhưng tương lai đó, liệu có còn ý nghĩa gì khi hiện tại đang dần mục rữa?

Khánh vươn tay, vô thức chạm vào túi áo ngực của chiếc sơ mi trắng. Dưới lớp vải, anh cảm nhận được sự cứng cáp của một vật nhỏ. Chiếc nhẫn đính hôn. Nó vẫn nằm yên vị trong chiếc hộp nhung nhỏ, chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp để anh trao cho Linh. Anh đã mua nó từ vài tháng trước, dự định sẽ cầu hôn cô vào một dịp đặc biệt, có thể là vào cuối tuần này, hoặc một buổi tối nào đó khi cả hai đều rảnh rỗi và tâm trạng thật tốt. Nhưng những khoảnh khắc ấy ngày càng trở nên xa xỉ. Ánh mắt anh thoáng qua vẻ nặng trĩu, đầy sự lo lắng và bất lực. Anh đã từng mơ về một gia đình nhỏ, một cuộc sống bình yên bên Linh. Giờ đây, những giấc mơ ấy đang bị công việc nuốt chửng từng chút một. Anh không biết khi nào mình mới đủ sức để hoàn thành lời hứa, để trao chiếc nhẫn này cho cô. Và liệu khi đó, liệu Linh có còn chờ đợi anh không?

Một email mới bật lên trên màn hình, là Anh Hùng gửi thêm một số tài liệu tham khảo và những yêu cầu bổ sung. Khánh lại hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung. Anh không thể để bản thân chìm đắm trong những suy nghĩ cá nhân lúc này. Công việc là trên hết. Anh gõ một tin nhắn ngắn gọn cho Linh, chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Anh xin lỗi. Sẽ bù đắp sau. Em ngủ ngon." Anh biết, những lời hứa hẹn suông như vậy chẳng còn ý nghĩa gì nhiều nữa. Nhưng anh không biết phải nói gì hơn. Anh không thể chia sẻ hết áp lực của mình với cô, sợ cô sẽ lo lắng. Anh cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sâu bên trong, anh cũng đang mệt mỏi tột độ. Anh chỉ muốn được về nhà, được nằm xuống cạnh cô, được ôm cô vào lòng và chìm vào giấc ngủ. Nhưng điều đó, lúc này, dường như là một ước mơ xa xỉ.

***

Sau cuộc gọi của Khánh, Linh ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, bàn tay nắm chặt điện thoại. Nỗi cô đơn không còn là một cảm xúc mơ hồ, mà nó trở thành một thực thể rõ ràng, bao trùm lấy cô, lạnh buốt. Bữa ăn trên bàn đã nguội lạnh, hương nến thơm cũng đã cháy gần hết, chỉ còn lại một vũng sáp nhỏ và sợi bấc cong queo. Cô tắt bếp, rồi chậm rãi dọn dẹp bữa ăn thịnh soạn mà mình đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị. Từng món ăn được cất vào tủ lạnh, từng chiếc đĩa được rửa sạch, không một tiếng động. Tiếng nước chảy róc rách trong bồn rửa là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng bao trùm căn hộ.

Linh ngồi lại trên ghế sofa, ôm chặt chiếc gối tựa vào lòng. Cô cố gắng đọc một cuốn sách, nhưng những dòng chữ cứ nhòe đi trước mắt. Cô bật một bộ phim, nhưng những hình ảnh trên màn hình tivi cứ trôi qua vô nghĩa, không đọng lại chút cảm xúc nào. Tâm trí cô cứ vẩn vơ, không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm áp, tươi vui như trước. Chúng chỉ như những đốm sáng cô đơn giữa một màn đêm vô tận, phản chiếu chính tâm trạng của cô lúc này.

Chiếc cốc sứ đôi hình mèo của cô và Khánh nằm trên bàn cà phê, gợi nhắc về những buổi tối ấm áp, những cuộc trò chuyện không dứt, những tiếng cười giòn tan ngày nào. Chiếc cốc của anh màu xanh, chiếc của cô màu hồng, hai chú mèo dựa vào nhau như không thể tách rời. Cô cầm chiếc cốc của mình lên, vuốt ve lớp men gốm nhẵn nhụi, cảm nhận sự lạnh lẽo từ nó. Nỗi cô đơn này, nó khác hẳn với những lần một mình trước đây. Đây không chỉ là sự thiếu vắng về mặt thể xác, mà còn là sự thiếu hụt sâu sắc về kết nối cảm xúc. Nó giống như một lỗ hổng lớn đang dần hình thành trong trái tim cô, một khoảng trống mà không điều gì có thể lấp đầy.

"Anh ấy còn nhớ buổi hẹn này không?" Cô tự hỏi trong thâm tâm, dù biết câu trả lời là có. Khánh không phải người vô tâm, anh chỉ là quá bận rộn, quá mệt mỏi. Nhưng sự thấu hiểu đó không làm vơi đi nỗi buồn của cô. "Có lẽ mình nên quen với việc này." Câu nói đó thốt ra từ trong đầu cô, nghe thật chua chát. Liệu cô có thể quen được không, với những bữa tối một mình, với những cuộc gọi lỡ, với những lời xin lỗi lặp đi lặp lại? Liệu cô có thể chấp nhận một mối quan hệ mà sự hiện diện của người mình yêu ngày càng trở nên xa xỉ?

Điện thoại cô rung lên, là tin nhắn của Khánh. Cô vội vàng mở ra, hy vọng sẽ là một lời giải thích dài hơn, một lời an ủi chân thành. Nhưng không, đó chỉ là một tin nhắn ngắn ngủi, vỏn vẹn vài chữ: "Anh xin lỗi. Sẽ bù đắp sau. Em ngủ ngon." Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên má. Không phải vì tin nhắn đó vô tình, mà vì nó quá... quen thuộc. Quen thuộc đến mức cô cảm thấy mệt mỏi. Những lời hứa hẹn "sẽ bù đắp sau" đã trở thành một điệp khúc trong mối quan hệ của họ, nhưng cô không biết "sau" là bao giờ, và liệu cô có còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi không.

Linh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ sự nặng nề trong lồng ngực. Cô yêu Khánh, tình yêu của cô dành cho anh vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng tình yêu này, liệu có đủ sức mạnh để chống lại sự bào mòn của cuộc sống, của áp lực, của những khoảng cách vô hình đang dần nuốt chửng họ? Một tương lai xa hơn, một tương lai mà cô không còn thấy rõ hình ảnh của Khánh hiện diện trọn vẹn bên cạnh mình, ngày càng hiện hữu rõ nét. Cô bắt đầu suy nghĩ về hạnh phúc của chính mình, về những gì cô thực sự khao khát trong một mối quan hệ. Nỗi sợ hãi mơ hồ về sự thay đổi, về một tương lai bất định, ngày càng lớn dần trong lòng cô. Cô không cần anh hoàn hảo. Cô chỉ cần anh ở đây. Nhưng liệu anh có còn ở đây nữa không, khi mà tâm trí anh, thể xác anh, đều đã bị công việc chiếm đoạt? Cô thở dài, tiếng thở dài nặng nề mang theo tất cả sự hụt hẫng và bất lực, hòa tan vào màn đêm tĩnh mịch. Cô không biết phải làm gì nữa. Cô chỉ biết, trái tim cô đang đau.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free