Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 70: Khi Cô Đơn Có Tên
Ánh sáng ban mai len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, đổ một vệt dài lên sàn gỗ, nhưng không đủ sức xua đi màn sương mù bao phủ tâm hồn Linh. Cô thức giấc với cảm giác nặng nề vẫn còn nguyên vẹn từ đêm qua, như thể nỗi cô đơn đã hóa thành một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Căn hộ, vốn dĩ luôn sạch sẽ và ngăn nắp, giờ đây lại mang một vẻ tiêu điều, hằn lên dấu vết của một bữa tối dang dở. Chiếc bàn ăn vẫn còn lấm tấm vài hạt cơm rơi vãi, chiếc ghế đối diện trống không, và hương nến thơm, thứ duy nhất mang lại chút ấm áp, giờ đã tan biến, chỉ còn lại vệt sáp khô cứng trên đĩa.
Linh ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai gầy guộc. Cô ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, tay mân mê chiếc gối tựa mà đêm qua cô đã ôm chặt, cố tìm kiếm chút hơi ấm không thuộc về mình. Mắt cô hướng về phía chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn cà phê. Tin nhắn của Khánh vẫn còn đó, một dòng chữ ngắn ngủi, vô cảm: "Anh xin lỗi. Sẽ bù đắp sau. Em ngủ ngon." Lại là "sẽ bù đắp sau". Câu nói đó đã trở thành một điệp khúc quen thuộc đến mức cô có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của chính mình mỗi khi đọc nó. Nó không còn là lời hứa hẹn mà là một lời tạm hoãn, một sự trì hoãn vô thời hạn cho niềm hạnh phúc nhỏ bé mà cô khao khát.
"Anh xin lỗi... Nhưng em cần nhiều hơn thế, Khánh à," Linh thầm thì, giọng nói lạc đi trong không khí tĩnh lặng. Cô không cần những lời xin lỗi sáo rỗng, không cần những lời hứa hẹn xa vời. Cô cần sự hiện diện, cần sự thấu hiểu, cần cảm giác được sẻ chia. Nhưng anh, dường như đã quá mệt mỏi để có thể trao cho cô điều đó. Áp lực vô hình từ công việc, từ kỳ vọng gia đình, đã biến anh thành một con người khác, một người chỉ biết chạy theo guồng quay cuộc sống mà quên mất cách dừng lại, quên mất cách yêu thương một cách trọn vẹn.
Cô nhớ lại buổi tối hôm qua, từng cử chỉ, từng hành động của mình trong sự chờ đợi vô vọng. Nụ cười rạng rỡ khi cắm những bông hoa ly trắng muốt, hương thơm của món bò lúc lắc mà Khánh yêu thích lan tỏa khắp căn bếp, ánh nến lung linh trên bàn ăn. Tất cả những điều đó, giờ chỉ còn là những mảnh vụn ký ức, gợi nhắc về một sự hụt hẫng không thể diễn tả bằng lời. Cô đã cố gắng, đã cố gắng rất nhiều để giữ lửa cho mối quan hệ này, để biến căn hộ nhỏ bé thành một tổ ấm, nơi anh có thể tìm thấy sự bình yên sau những giờ làm việc căng thẳng. Nhưng đáp lại sự cố gắng của cô, chỉ là những cuộc gọi vội vàng, những lời xin lỗi cụt ngủn, và sự vắng mặt.
Khoảng trống trong lòng cô không phải là sự thiếu vắng vật chất, mà là một lỗ hổng cảm xúc ngày càng lớn. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây. Câu nói đó, từng là tiếng lòng của cô, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí như một lời than thở. Liệu anh có còn ở đây nữa không, khi mà tâm trí anh, thể xác anh, đều đã bị công việc chiếm đoạt?
Linh chậm rãi đứng dậy, bước ra ban công. Ánh nắng vàng óng trải khắp con phố, những tán cây xanh mướt đung đưa trong gió nhẹ. Tiếng xe cộ bắt đầu vọng lên từ xa, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, một ngày mới mà cô không biết mình sẽ phải đối mặt với những cảm xúc gì. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự nặng nề trong lồng ngực, nhưng vô ích. Nỗi cô đơn không phải là thứ có thể xua tan dễ dàng bằng ánh nắng hay gió mát. Nó đã bám rễ sâu trong tim cô, âm ỉ và dai dẳng.
Tay cô vô thức lướt trên màn hình điện thoại, dừng lại ở danh bạ. Hàng trăm cái tên, nhưng không một ai có thể hiểu được cảm giác của cô lúc này, ngoại trừ một người. Trâm. Cô bạn thân, người luôn ở bên cô những lúc vui buồn. Trâm sẽ không phán xét, Trâm sẽ lắng nghe. Sau một hồi đấu tranh nội tâm, giữa sự ngại ngùng khi phải bày tỏ sự yếu đuối của mình và khao khát được sẻ chia, Linh hít một hơi thật sâu. Ngón tay cô run rẩy chạm vào nút gọi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi như một lời thách thức đối với sự kiên nhẫn của cô. Rồi đầu dây bên kia vang lên tiếng nói quen thuộc, pha chút ngái ngủ nhưng vẫn đầy sức sống của Trâm. Linh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cùng lúc đó, nước mắt cũng bắt đầu ứa ra. Cô không biết phải nói gì, chỉ là muốn được nghe một giọng nói thân quen, muốn được ai đó ôm lấy mình và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
***
Quán cà phê ‘Hồi Ức’ vẫn giữ vẻ trầm mặc, hoài cổ quen thuộc như cái tên của nó. Ngôi nhà Pháp cổ với tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được chạm khắc tinh xảo, và ánh đèn lồng giấy vàng dịu treo lơ lửng, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, hối hả của thành phố bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ ấm áp và chút hương trà hoa thanh khiết, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí êm đềm, thanh bình. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, như một bản giao hưởng của những tâm hồn hoài niệm, vang vọng khắp không gian, lấp đầy những khoảng lặng bằng sự tinh tế.
Trâm đã đến trước, ngồi ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Cô nhấp một ngụm trà hoa cúc, đôi mắt lướt qua những trang sách, nhưng tâm trí lại không ngừng nghĩ về cuộc gọi sáng nay của Linh. Giọng Linh khi đó run rẩy, lạc đi, và Trâm biết ngay có chuyện không lành. Linh của cô, người luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và kiên cường, giờ đây lại dễ dàng vỡ vụn chỉ với một câu nói. Trâm lo lắng, nhưng cô hiểu rằng Linh cần không gian để tự mình cất tiếng.
Khi cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt mở ra, Linh bước vào, dáng vẻ nhỏ nhắn, thanh mảnh của cô dường như càng thêm tiều tụy. Khuôn mặt trái xoan thường ngày rạng rỡ giờ lại trắng bợt, đôi mắt to tròn, long lanh thường ánh lên vẻ tinh nghịch hay mơ màng, nay lại sưng húp và chùng xuống, lộ rõ sự mệt mỏi và nỗi buồn. Mái tóc dài, mềm mại thường được cô buộc gọn gàng, nay lại buông xõa hờ hững, che đi một phần khuôn mặt. Chiếc váy cotton màu be nhẹ nhàng mà cô mặc, vốn dĩ rất hợp với phong cách thanh lịch của cô, giờ lại như chìm nghỉm trong vóc dáng gầy gò. Trâm nhíu mày, cảm nhận rõ sự bất ổn từ bạn mình.
"Linh ơi, tớ ở đây!" Trâm vẫy tay gọi, giọng nói cô đầy lo lắng.
Linh ngước lên, ánh mắt tìm kiếm Trâm giữa những khuôn mặt lạ. Khi nhìn thấy bạn, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đôi mắt cô, nhưng rồi nhanh chóng vụt tắt, nhường chỗ cho sự mệt mỏi. Cô bước từng bước chậm rãi về phía bàn, cả cơ thể như không còn chút sức lực.
"Sao rồi, nhìn cậu như người mất hồn vậy? Có chuyện gì với Khánh à?" Trâm không đợi Linh ngồi xuống đã vội vàng hỏi, giọng điệu đầy vẻ quan tâm. Cô kéo ghế giúp Linh, rồi ngay lập tức nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bạn mình. Bàn tay Linh mềm mại nhưng lạnh như băng, khiến Trâm càng thêm sốt ruột.
Linh khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt nhưng bất thành. Cô siết nhẹ tay Trâm, tìm kiếm chút hơi ấm và sự an ủi từ người bạn thân. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng ly tách chạm vào nhau khẽ khàng, và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác dường như càng làm nổi bật sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai cô gái. Trâm gọi thêm một ly trà hoa nhài cho Linh, thứ trà mà Linh vẫn thường thích, tin rằng hương thơm dịu nhẹ của nó có thể giúp Linh thư thái hơn đôi chút. Cô nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và kiên nhẫn. Cô biết Linh cần thời gian, cần được cất tiếng, và cô sẽ ở đây, lắng nghe mọi điều.
"Tớ... tớ không biết phải nói từ đâu nữa, Trâm à," Linh thì thầm, giọng khàn đặc, nghẹn lại ở cổ họng. Tựa như một con đê đã chứa quá nhiều nước, giờ chỉ cần một vết nứt nhỏ cũng đủ để vỡ òa. Tất cả những cảm xúc bị dồn nén suốt bao ngày qua, nỗi cô đơn, sự hụt hẫng, nỗi lo sợ, giờ đây đang chực chờ bùng phát. Trâm chỉ nhẹ nhàng vỗ về tay Linh, không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi. Cô biết, đôi khi, sự im lặng và một cái nắm tay ấm áp còn có giá trị hơn vạn lời khuyên.
***
Tiếng mưa bắt đầu lất phất bên ngoài cửa sổ, những giọt nước nhỏ li ti đọng trên mặt kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Âm thanh ấy, kết hợp với tiếng nhạc jazz trầm bổng trong quán, như một bản hòa tấu buồn, càng làm không khí trở nên u hoài, lắng đọng. Trong không gian ấm cúng của quán cà phê ‘Hồi Ức’, Linh bắt đầu kể, từng câu chữ đứt quãng, nghẹn ngào, như trút đi gánh nặng đã đè nén cô suốt thời gian qua.
“Khánh về muộn lắm… có khi anh ấy ngủ gục luôn trên bàn làm việc,” Linh bắt đầu, giọng nói run rẩy, “Tớ nấu đồ ăn, đợi anh ấy, rồi lại một mình dọn dẹp. Mấy lần rồi, Trâm à. Mấy lần tớ đã ngồi một mình trong căn hộ trống vắng, nhìn bữa ăn nguội lạnh, và tự hỏi, mình đang làm gì ở đây?”
Cô dừng lại, đôi mắt ngấn nước, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang thi nhau rơi. “Anh ấy mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để nói chuyện. Những bữa ăn của bọn tớ bây giờ chỉ có sự im lặng. Anh ấy mệt, tớ hiểu. Tớ thật sự hiểu mà. Nhưng tớ cũng mệt, tớ cô đơn… Tớ không dám nói, sợ anh ấy áp lực thêm. Tớ sợ anh ấy sẽ thấy tớ phiền phức, sẽ nghĩ tớ không thấu hiểu.”
Linh siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Trâm, móng tay hằn sâu vào da thịt. “Nhưng tớ không biết phải làm sao nữa. Tớ cảm thấy mình đang dần trở nên vô hình trong chính mối quan hệ này. Anh ấy vẫn nhớ tớ thích trà nóng, nhớ tớ hay khó ngủ. Anh ấy vẫn quan tâm tớ theo cách riêng của anh ấy. Nhưng đó chỉ là những hành động vô thức. Tớ khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của anh ấy. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Nhưng anh ấy có còn ở đây nữa không, khi mà tâm trí anh ấy, thể xác anh ấy, đều đã bị công việc chiếm đoạt?”
Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào vị mặn chát của nỗi đau. “Hôm qua anh ấy lại hủy hẹn. Lại là vì công việc đột xuất. Tớ đã chuẩn bị mọi thứ, đã háo hức biết bao nhiêu. Rồi lại nhận được cái tin nhắn ngắn ngủi đó. Cái tin nhắn ‘Anh xin lỗi. Sẽ bù đắp sau. Em ngủ ngon.’… Nó quá quen thuộc, Trâm à. Quen thuộc đến mức tớ cảm thấy mệt mỏi. Và cái tin nhắn ‘Anh xin lỗi, anh yêu em’ không còn đủ để xoa dịu tớ nữa rồi.”
Trâm kiên nhẫn lắng nghe, đôi mắt biết cười thường ngày giờ tràn đầy sự cảm thông. Cô biết Linh đã phải chịu đựng nhiều như thế nào. Cô đã chứng kiến mối tình đẹp của Linh và Khánh từ những ngày đầu, và giờ đây, cô thấy nó đang dần bị bào mòn bởi những áp lực vô hình của cuộc sống hiện đại. Trâm nhẹ nhàng rút tay ra, rồi đưa tay ôm chặt lấy Linh, vỗ về tấm lưng gầy của bạn. Cô cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể Linh, cảm nhận được nỗi đau đang cuộn trào trong trái tim bạn.
“Tớ hiểu mà, Linh,” Trâm thì thầm, giọng nói ấm áp, “Cậu đã cố gắng rất nhiều, đã thấu hiểu và hy sinh rất nhiều. Nhưng cậu cũng có cảm xúc riêng chứ. Cậu cũng là một con người, có những nhu cầu, những khao khát của riêng mình. Cậu cảm thấy bị bỏ rơi đúng không? Cảm thấy mình không được ưu tiên, không được anh ấy dành thời gian và tâm trí?”
Linh gật đầu lia lịa trong vòng tay Trâm, tiếng nức nở vỡ òa. Cái từ “bị bỏ rơi” mà Trâm nói ra như một mũi kim chọc thẳng vào trái tim cô, nhưng cũng là một sự xác nhận cho những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay. “Đúng vậy… Tớ cảm thấy mình như một lựa chọn thứ yếu, một thứ gì đó có thể tạm gác lại.”
Trâm nhẹ nhàng vuốt tóc Linh, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn rơi không ngớt. “Cậu không cần phải một mình gánh chịu những cảm xúc này, Linh. Khánh có thể bận, có thể áp lực, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu phải chịu đựng sự cô đơn. Một mối quan hệ cần sự vun đắp từ cả hai phía. Cậu đã cho đi quá nhiều rồi, mà không nhận lại được điều mình cần. Điều đó không công bằng với cậu.”
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Trâm. “Nhưng tớ sợ… Tớ sợ nếu tớ nói ra, anh ấy sẽ cảm thấy áp lực hơn. Tớ sợ anh ấy sẽ nghĩ tớ không hiểu cho anh ấy. Tớ sợ…” cô nghẹn lại, không thể nói hết câu. “Tớ sợ mối quan hệ này sẽ tan vỡ nếu tớ đòi hỏi quá nhiều.”
“Yêu không còn là lý do đủ mạnh để cả hai phải chịu đựng tổn thương, Linh ạ,” Trâm nhẹ nhàng nói, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự kiên định. “Cậu cần phải nói ra, cần phải cho anh ấy biết cảm xúc của cậu. Anh ấy có thể không cố ý làm cậu tổn thương, nhưng sự im lặng của cậu đang khiến cả hai ngày càng xa cách. Tình yêu không phải là sự hy sinh mù quáng. Tình yêu là sự thấu hiểu và sẻ chia. Cậu có quyền được hạnh phúc, Linh.”
Những lời của Trâm như một làn gió mát lành thổi vào tâm hồn khô cằn của Linh, nhưng cũng như một ngọn lửa nhỏ nhóm lên trong trái tim cô. Cô chưa từng nghĩ rằng mình có quyền “đòi hỏi” trong tình yêu, luôn cho rằng sự thấu hiểu và hy sinh là tất cả. Nhưng Trâm đã chỉ ra một khía cạnh khác: yêu thương cũng cần sự công bằng, cần sự đáp lại.
Linh dựa vào vai Trâm, cảm nhận sự ấm áp từ người bạn thân. Tiếng mưa vẫn rì rào bên ngoài, nhưng trong lòng cô, một hạt mầm mới đã bắt đầu nảy nở. Một hạt mầm của sự chiêm nghiệm, của sự khao khát được là chính mình, được yêu thương một cách trọn vẹn. Cô không biết cuộc nói chuyện với Khánh sẽ diễn ra như thế nào, không biết liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua những giông bão này không. Nhưng ít nhất, giờ đây cô đã không còn đơn độc với nỗi cô đơn của mình nữa. Cô đã có Trâm ở bên, một người bạn sẽ luôn lắng nghe và ủng hộ cô, dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.