Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 71: Gánh Nặng Thầm Lặng: Khi Kì Vọng Đè Nặng Lên Vai
Tiếng mưa vẫn rì rào bên ngoài, như một bản hòa tấu buồn bã cho những nỗi niềm không thể gọi tên. Trong vòng tay của Trâm, Linh cảm thấy một sự an ủi lạ kỳ, một sự xác nhận cho những cảm xúc hỗn độn mà cô đã cố gắng kìm nén bấy lâu. Hạt mầm của sự chiêm nghiệm đã nảy nở, nhưng nó mang theo cả những lo âu về con đường phía trước. Cô biết mình không còn đơn độc, nhưng liệu sự không đơn độc ấy có đủ để giữ mối tình này lại, khi mà ở một nơi khác, một người con trai cũng đang vật lộn với những gánh nặng thầm lặng của riêng mình?
***
Đêm đã khuya. Kim đồng hồ trên tường văn phòng Tập đoàn X chỉ gần mười một giờ, nhưng ánh đèn huỳnh quang vẫn trắng xóa, lạnh lẽo, soi rọi những dãy bàn làm việc trống hoác. Chỉ duy nhất một ô vuông sáng rực hắt ra từ màn hình máy tính nơi góc phòng, nơi Khánh đang ngồi, dáng người cao ráo hơi gầy rũ xuống, chìm trong bóng tối và sự tĩnh mịch. Anh không hề nhận ra thời gian trôi, chỉ biết những con số, biểu đồ, và những dòng code khô khan đang nhảy múa trước mắt, tạo thành một ma trận phức tạp cần anh giải mã. Mùi cà phê nguội ngắt còn vương vấn trong chiếc cốc đã cạn, hòa lẫn với mùi giấy in mới và không khí đóng kín của phòng làm việc máy lạnh, tạo nên một thứ hỗn tạp nặng nề, ngột ngạt.
Khánh gõ phím liên tục, tiếng lách cách đều đặn, khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng thời gian đang bào mòn sức lực của anh. Đôi mắt sâu, trũng xuống vì thiếu ngủ, vẫn cố gắng tập trung cao độ, lướt qua từng chi tiết của bản báo cáo tài chính cho dự án “Skyline Plaza” – một dự án tỉ đô mà công ty anh đang chạy đua để giành được. Đây không chỉ là một hợp đồng thông thường; nó là biểu tượng cho sự thăng tiến của anh, cho tương lai mà anh đã vẽ ra. Anh xoa trán, cảm nhận rõ sự căng cứng của các cơ bắp, một cơn đau nhói âm ỉ lan từ thái dương xuống gáy. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra, hòa vào tiếng ù ù của máy điều hòa, nhưng cũng chẳng thể xua đi mệt mỏi trong lòng.
Bất chợt, cánh cửa phòng làm việc khe khẽ mở. Một bóng người cao lớn, phong độ, sải bước vào. Đó là Anh Hùng, sếp trực tiếp của Khánh, luôn xuất hiện đúng lúc anh cảm thấy mình sắp gục ngã. Anh Hùng vẫn mặc bộ vest lịch lãm, dù đã là giờ khuya, tóc vuốt gọn gàng, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo lướt qua một lượt toàn bộ văn phòng rồi dừng lại ở bàn Khánh.
“Vẫn còn đây sao, Khánh?” Anh Hùng hỏi, giọng trầm, vang, nhưng không chứa đựng sự quan tâm mà là một lời nhắc nhở ẩn ý.
Khánh giật mình, vội vàng chỉnh lại tư thế. “Vâng, em đang hoàn thiện nốt phần báo cáo tài chính, Anh Hùng.”
Anh Hùng bước lại gần, đứng khoanh tay, đôi mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào màn hình của Khánh. Hơi thở của ông ta mang theo mùi bạc hà thoang thoảng, một dấu hiệu của sự chỉnh tề và chuyên nghiệp đến mức ám ảnh. “Dự án Skyline Plaza không chỉ là một hợp đồng, Khánh. Nó là bộ mặt của chúng ta. Tôi cần sự hoàn hảo, và cậu biết đấy, thời gian không còn nhiều.” Giọng nói của Anh Hùng không cao, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, đè nén lên vai Khánh. “Đối thủ của chúng ta đang ráo riết từng ngày. Hoàng bên phía Alpha Corp đã nộp bản đề xuất rồi. Cậu ta vốn dĩ đã có kinh nghiệm với những dự án tương tự. Cậu có chắc chúng ta có thể vượt qua không?”
Khánh nuốt khan. Anh biết Hoàng. Hoàng là một đối thủ đáng gờm, luôn chỉnh tề, phong thái tự tin, nụ cười thường trực nhưng ánh mắt tính toán. Trong những cuộc họp trước, Khánh đã cảm nhận được ánh mắt thách thức của Hoàng, một sự cạnh tranh không lời nhưng đầy quyết liệt. Lúc nãy, khi Khánh đang say sưa với những con số, Hoàng cũng đã lướt qua bàn anh, dù không nói gì, nhưng cái lướt mắt đầy ẩn ý đó đã đủ để nhắc nhở Khánh về áp lực đè nặng.
“Em sẽ cố gắng hết sức, thưa sếp. Mọi chỉ số đều đang cho thấy khả năng sinh lời và tính khả thi của dự án là rất cao,” Khánh đáp, giọng hơi khàn.
Anh Hùng gật đầu nhẹ, nhưng không có vẻ hài lòng hoàn toàn. “Cố gắng là chưa đủ. Tôi cần kết quả, Khánh. Tuyệt đối hoàn hảo. Hãy kiểm tra lại từng con số nhỏ nhất. Một sai sót dù là nhỏ cũng có thể khiến chúng ta mất đi hàng triệu đô la, và cả uy tín.” Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khuôn mặt mệt mỏi của Khánh, nhưng không có một chút thông cảm nào, chỉ có sự đòi hỏi. “Tôi cần bản hoàn thiện trước 8 giờ sáng mai. Có vấn đề gì không?”
Khánh hít một hơi thật sâu, gồng mình. “Không vấn đề gì, thưa sếp.”
Anh Hùng không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng bước đi, bóng ông ta khuất dần trong hành lang. Tiếng bước chân xa dần rồi im bặt, trả lại không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Khánh cảm thấy một cơn choáng váng nhẹ, như thể vừa trút bỏ được tảng đá nặng, nhưng thay vào đó là một tảng đá khác to hơn. "Hoàn hảo... với từng này thời gian? Và Hoàng lúc nào cũng lăm le phía sau," anh tự nhủ, giọng thì thầm. Anh biết, Anh Hùng không phải là một người sếp tồi, nhưng ông ta đại diện cho áp lực, cho kỳ vọng của cả một tập đoàn. Và trong kinh doanh, quả thật, không có chỗ cho cảm xúc.
Khánh nhìn vào màn hình máy tính, những con số lại hiện lên như một lời thách thức. Anh cảm thấy mệt mỏi đến tận xương tủy, nhưng không thể dừng lại. Anh không chỉ làm việc cho bản thân, cho sự nghiệp, mà còn cho cả những kỳ vọng vô hình khác, những gánh nặng mà anh chưa bao giờ dám nói ra. Linh… anh nhớ Linh. Anh nhớ gương mặt cô ấy, nhớ nụ cười của cô ấy, nhớ tiếng cô ấy nói. Nhưng bây giờ, anh không còn đủ sức để nghĩ về những điều đó. Anh phải hoàn thành cái này. Anh phải chứng minh mình có thể.
Anh tiếp tục gõ phím, tiếng lách cách lại đều đặn vang lên. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên đôi mắt thâm quầng, khiến khuôn mặt góc cạnh của anh càng thêm phần khắc khổ. Anh Hùng đã đúng, thời gian không còn nhiều. Và anh, cũng không còn nhiều sức lực nữa.
***
Nửa đêm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ căn hộ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ ảo. Khánh trở về nhà sau gần 16 tiếng đồng hồ vật lộn với công việc. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên từng bước đi nặng nhọc, từng cái thở hắt ra. Anh vứt chiếc cặp da xuống ghế sofa, tiếng “thịch” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Căn hộ tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngoài hắt vào, càng làm nổi bật sự trống trải, lạnh lẽo. Anh đưa tay bật đèn, ánh sáng trắng chợt bùng lên, khiến đôi mắt anh phải nheo lại vì chói.
Anh đứng lặng một lúc, cảm nhận sự nặng trĩu của cơ thể. Vai anh như muốn sụn xuống, đầu óc quay cuồng. Anh muốn ngay lập tức ngả lưng xuống chiếc giường êm ái, muốn chìm vào giấc ngủ không mộng mị. Nhưng cái cảm giác mệt mỏi ấy lại đi kèm với một nỗi trống rỗng khó tả. Anh đã làm việc cật lực đến thế, đã gồng mình đến thế, nhưng liệu những gì anh đang cố gắng có thực sự đem lại ý nghĩa gì không? Liệu nó có khiến Linh hạnh phúc không?
Bất chợt, tiếng rung khe khẽ từ túi quần khiến anh giật mình. Điện thoại. Anh rút ra, màn hình sáng lên với một tin nhắn đến. Là mẹ. Bà Hoa. Khánh nhìn tên người gửi, ánh mắt trùng xuống một cách vô thức. Dù đã quá nửa đêm, nhưng mẹ anh luôn có thói quen gửi tin nhắn hỏi thăm con cái, đôi khi là những lời nhắc nhở hay kỳ vọng.
Anh mở tin nhắn. Dòng chữ hiện ra trên màn hình điện thoại, bằng phông chữ to và rõ ràng mà mẹ anh vẫn hay dùng: “Con trai, dạo này công việc thế nào rồi? Cố gắng lên con nhé. Mẹ mong sớm thấy con ổn định, có nhà có cửa, rồi còn tính chuyện cưới vợ cho mẹ bế cháu nữa chứ. Ba con cũng nhắc con mãi đấy.”
Khánh đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ như mũi kim châm vào trái tim anh, không phải vì đau đớn, mà vì một áp lực vô hình, một gánh nặng quen thuộc. Anh biết mẹ luôn yêu thương anh, luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho anh. Nhưng đôi khi, tình yêu ấy lại biến thành những kỳ vọng mà anh cảm thấy mình không thể gánh vác nổi. "Nhà cửa... cưới vợ... bao giờ mới đủ đây?" anh tự hỏi, giọng thì thầm trong căn phòng vắng.
Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, nơi chiếc cặp da vẫn còn nằm đó. Cảm giác lạnh lẽo của không khí điều hòa vẫn len lỏi qua lớp áo mỏng, nhưng anh không bận tâm. Anh vuốt mặt, cảm nhận sự chai sạn của da thịt, sự mệt mỏi hằn sâu trên từng đường nét. Đôi mắt anh nhắm nghiền lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang bủa vây.
Mẹ anh, và cả bố anh nữa, đã dành cả đời để lo lắng cho anh, cho em gái anh. Giờ đây, khi anh đã trưởng thành, đã có một công việc ổn định ở thành phố lớn, anh hiểu rằng mình phải có trách nhiệm. Trách nhiệm phải thành công, phải có một cuộc sống vững vàng, phải báo hiếu. Mua nhà là mục tiêu lớn nhất của anh trong vài năm tới, không chỉ để có một nơi an cư lạc nghiệp cho riêng mình, mà còn để mẹ anh, những người hàng xóm ở quê, có thể tự hào. Anh muốn Linh có một cuộc sống tốt đẹp, không phải lo toan về vật chất như anh đã từng. Anh muốn cô ấy được sống trong một căn nhà ấm cúng, được trang trí theo ý thích của cô ấy, chứ không phải một căn hộ thuê tềnh toàng.
Nhưng những mục tiêu ấy, càng rõ ràng bao nhiêu, lại càng khiến gánh nặng trên vai anh lớn bấy nhiêu. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi những ước mơ và áp lực đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh xám xịt. Anh muốn gọi cho Linh, muốn nghe giọng nói của cô, muốn chia sẻ một chút về ngày làm việc mệt mỏi của mình. Nhưng rồi, anh lại thôi. Anh không muốn Linh phải lo lắng. Anh không muốn cô ấy phải nghe những lời than vãn của anh, hay cảm thấy áp lực từ những gánh nặng mà anh đang mang. Cô ấy đã có đủ những nỗi lo của riêng mình rồi. Anh không muốn trở thành gánh nặng của cô.
Anh đặt điện thoại xuống bàn, thở dài một hơi thật sâu. Tiếng thở dài nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, như một sự thừa nhận cho sự bất lực. Anh biết Linh đang cảm thấy cô đơn. Anh biết cô ấy khao khát được lắng nghe, được chia sẻ. Nhưng anh không còn đủ sức để làm điều đó. Mỗi lần anh cố gắng mở lời, những con số, những dự án, những kỳ vọng của gia đình lại hiện lên, bóp nghẹt mọi cảm xúc của anh. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh, như một lời tiên tri buồn bã. Anh yêu Linh, nhưng tình yêu ấy giờ đây đang bị đè nén dưới một núi áp lực vô hình.
***
Trong căn hộ tĩnh mịch, Khánh vẫn ngồi bất động trên ghế sofa, hơi thở nặng nề. Tay anh vô thức đưa lên, chạm vào chiếc điện thoại vừa đặt xuống. Ánh mắt anh không còn nhìn vào khoảng không vô định nữa, mà dán chặt vào màn hình điện thoại. Anh mở ứng dụng ngân hàng, những con số khô khan hiện lên, màu xanh lá cây của số dư tài khoản chỉ làm nỗi lo lắng trong anh càng thêm lớn.
Nó không phải là một con số nhỏ, nhưng cũng không đủ để anh có thể thực hiện những mục tiêu lớn lao mà anh đã đặt ra. Anh lướt qua lịch sử giao dịch, từng khoản chi tiêu hiện ra: tiền nhà, tiền điện nước, chi phí sinh hoạt hàng ngày, những khoản tiền gửi về cho bố mẹ ở quê hàng tháng, tiền khám bệnh cho bà nội… Từng con số, dù nhỏ hay lớn, đều là minh chứng cho gánh nặng đang đè nặng lên vai anh.
"Tiền nhà, tiền sinh hoạt, rồi còn gửi về cho bố mẹ..." anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong sự mệt mỏi. "Linh thì sao? Mình muốn cho cô ấy một tương lai tốt đẹp nhất, một cuộc sống không phải lo nghĩ về tiền bạc. Mình muốn cô ấy được sống thoải mái, được làm những điều cô ấy thích. Nhưng... chừng này thì bao giờ mới đủ?"
Anh nhíu mày, lòng nặng trĩu. Anh đã từng mơ về một căn nhà nhỏ, có ban công đầy nắng, nơi Linh có thể trồng những chậu cây cô yêu thích. Anh đã từng hình dung về những bữa ăn ấm cúng với tiếng cười nói của cô, của những đứa trẻ. Nhưng giờ đây, những hình ảnh ấy lại trở nên xa vời, bị che phủ bởi những gánh nặng tài chính thực tế. Giá nhà ở thành phố này tăng chóng mặt, và những dự án như Skyline Plaza, dù tiềm năng lớn, cũng đòi hỏi sự đầu tư không chỉ về trí lực mà còn cả về thời gian, thứ mà anh đang thiếu thốn nhất.
Anh thở dài một hơi, sâu hơn bất kỳ hơi thở nào trước đó. Đó là tiếng thở dài của sự bất lực, của một người đàn ông đang cố gắng gồng mình gánh vác mọi thứ. Anh biết Linh không cần cuộc sống xa hoa, cô ấy chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự, cần sự hiện diện cảm xúc. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói của Linh, dẫu chưa bao giờ được thốt ra trực tiếp với anh, nhưng anh có thể cảm nhận được nó qua những ánh mắt, những cái nắm tay hụt hẫng. Anh biết cô ấy cần một người yêu có thể chia sẻ, thấu hiểu. Nhưng anh không thể. Anh không thể nói ra những lo toan này với cô ấy.
"Mình không thể nói với Linh được. Cô ấy sẽ lo lắng. Mình phải tự xoay sở." Đó là suy nghĩ cố hữu trong đầu Khánh. Anh tin rằng, việc giữ những gánh nặng này cho riêng mình là cách anh bảo vệ Linh, là cách anh thể hiện tình yêu của mình. Anh không muốn những áp lực của anh trở thành gánh nặng cho cô, không muốn cô phải nhíu mày vì những con số, những khoản nợ, những kỳ vọng gia đình. Anh muốn cô được sống một cuộc đời vô tư, an nhiên.
Nhưng chính sự im lặng ấy, chính sự cố gắng gồng mình ấy, lại vô tình tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người. Anh càng cố giấu, Linh càng cảm thấy xa cách. Anh càng ít chia sẻ, Linh càng cảm thấy cô đơn. Anh tưởng mình đang bảo vệ cô, nhưng thật ra, anh đang đẩy cô ra xa.
Khánh tắt ứng dụng ngân hàng, màn hình điện thoại tối sầm lại. Anh đặt điện thoại xuống bàn, nằm ngửa trên ghế sofa, nhìn trần nhà trắng toát. Ánh đèn vàng vọt từ ngoài cửa sổ vẫn vẽ lên những vệt sáng mờ ảo. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực đang lan tỏa khắp cơ thể, từ đỉnh đầu đến gót chân. Anh nhớ lại lời Trâm đã nói với Linh, lời mà Linh đã kể lại cho anh trong một lần hiếm hoi cô chia sẻ cảm xúc: "Yêu không còn là lý do đủ mạnh để cả hai phải chịu đựng tổn thương." Anh không biết, liệu anh có đang làm Linh tổn thương không? Hay chính anh cũng đang tự làm tổn thương mình?
Anh không dám gọi cho Linh. Anh sợ giọng nói mệt mỏi của mình sẽ khiến cô lo lắng. Anh sợ những khoảng lặng vô nghĩa trong cuộc trò chuyện sẽ lại làm cô thất vọng. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra tất cả, những gánh nặng ấy sẽ đè nát cả hai người. Tình yêu của anh dành cho Linh vẫn còn đó, sâu sắc và chân thành. Nhưng tình yêu ấy, lúc này, dường như không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể vượt qua tất cả. Nó đang bị bào mòn bởi áp lực, bởi trách nhiệm, bởi những kỳ vọng. Anh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên thái dương, thấm vào mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Có lẽ, anh đang dần lạc mất chính mình, và cả Linh, giữa bộn bề của cuộc sống này.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.