Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 72: Khoảng Lặng Giữa Yêu Thương Và Mệt Mỏi
Ánh đèn vàng vọt từ ngoài cửa sổ đã tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc của Sài Gòn, nhưng không gian trong căn hộ của Linh lại bừng lên một thứ ánh sáng khác – ánh sáng của hy vọng mong manh và sự cố gắng. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa đã thưa dần, chỉ còn lại âm thanh rì rầm của một thành phố không bao giờ ngủ, tựa như hơi thở đều đặn của một sinh vật khổng lồ. Linh bật một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, những nốt nhạc trầm bổng len lỏi vào từng ngóc ngách, cố gắng xua đi cái tĩnh mịch đang dần bao trùm. Mùi thức ăn ấm nóng tỏa ra từ bếp, hương thơm của món cà ri gà mà Khánh yêu thích, hòa quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công và mùi nến thơm dịu dàng, tạo nên một bầu không khí ban đầu ấm áp, mời gọi.
Linh đứng trong bếp, khẽ chỉnh lại mái tóc dài buông xõa. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ ưu tư, nhưng cũng xen lẫn chút kiên quyết. Cô đã quyết định, đêm nay, cô phải nói chuyện với Khánh. Nỗi buồn man mác từ buổi gặp Trâm chiều nay vẫn còn đó, cảm giác cô đơn và bị bỏ rơi cứ lởn vởn trong tâm trí, nhưng Linh không muốn mình chỉ mãi chìm đắm trong đó. Cô muốn đấu tranh, muốn tìm lại sợi dây kết nối đang dần lỏng lẻo. Cô chậm rãi bày biện từng món ăn lên bàn. Chiếc bàn gỗ nhỏ được phủ một lớp khăn trải bàn màu kem, điểm xuyết bằng vài bông hoa nhỏ Linh vừa cắm. Cô cẩn thận đặt hai chiếc đĩa sứ trắng, hai bộ dao dĩa sáng bóng, và cuối cùng là hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo ngộ nghĩnh, một màu xanh, một màu hồng, món quà kỷ niệm hai năm yêu nhau của họ. Mỗi chi tiết nhỏ đều chứa đựng sự chăm chút, sự mong mỏi về một buổi tối ấm áp, như những ngày đầu họ về sống chung.
Linh liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, kim ngắn đã chỉ gần mười giờ. Cô thở dài khe khẽ, hơi thở phảng phất mùi gia vị và sự chờ đợi. Lòng cô bất chợt dấy lên một cảm giác bất an. Đã hơn một tiếng kể từ khi cô gửi tin nhắn hỏi Khánh khi nào về, nhưng vẫn không có hồi âm. Điện thoại nằm yên lặng trên mặt bàn bếp, màn hình đen ngòm, phản chiếu lại gương mặt đầy lo lắng của cô. Linh với tay lấy chiếc điện thoại, mở tin nhắn của mình. "Anh về chưa? Em nấu món cà ri anh thích nè, về ăn cơm với em nha." Chỉ vỏn vẹn vài chữ, nhưng chất chứa biết bao hy vọng. Cô nhìn dòng chữ "Đã xem" cách đây nửa tiếng, nhưng không có bất kỳ phản hồi nào. Một cảm giác hụt hẫng nhẹ nhàng len lỏi, như một hạt bụi nhỏ vừa rơi vào khóe mắt, khó chịu nhưng chưa đủ để làm cô bật khóc.
"Anh ấy chắc bận lắm..." Linh tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. "Dự án mới mà, Anh Hùng lại khó tính nữa." Cô hình dung cảnh Khánh đang vùi đầu vào màn hình máy tính, những con số, những biểu đồ nhảy múa trong đầu anh, chiếm trọn mọi suy nghĩ. Anh sẽ không để ý đến chiếc điện thoại, không nhớ đến bữa cơm đang chờ. Anh sẽ chỉ mải miết chạy đua với thời gian, với những áp lực vô hình mà anh tự gánh vác. Linh biết Khánh là người như thế, luôn cố gắng hết sức, luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu. Đó là điều cô yêu ở anh, nhưng đôi khi, đó cũng là điều khiến cô cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau.
Cô đi đến bên cửa sổ, vén nhẹ tấm rèm voan mỏng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những tòa nhà cao tầng, tạo thành những hình khối lập thể lạnh lẽo. Gió đêm mơn man lướt qua mái tóc, mang theo chút hơi ẩm của Sài Gòn về đêm. Linh cảm thấy một sự cô đơn quen thuộc đang bắt đầu vây lấy mình. Cô nhớ lời Trâm đã nói: "Cậu phải nói ra Linh ạ. Cứ giữ mãi trong lòng thì ai mà biết được." Đúng vậy, cô phải nói. Cô không thể để mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần Khánh ở đây, ở bên cạnh cô, thực sự. Cô cần anh lắng nghe, cần anh thấu hiểu, cần anh cảm nhận sự hiện diện của cô. Tựa như câu nói đã trở thành tiếng lòng của cô: "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Cô muốn anh biết, cô sẵn sàng chia sẻ mọi gánh nặng, chứ không phải chỉ là một người chờ đợi trong im lặng. Linh hít thở sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang trào dâng. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập thổn thức của trái tim. Đêm nay, cô sẽ không im lặng nữa. Cô sẽ nói.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm căn hộ, giật Linh thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tim cô bất giác đập nhanh hơn, một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa lóe lên đã lập tức bị dập tắt bởi tiếng bước chân nặng nề, uể oải từ ngoài hành lang. Khánh mở cửa, thân hình cao ráo của anh hiện ra dưới ánh đèn yếu ớt, nhưng không còn vẻ vững chãi như Linh vẫn thường thấy. Dáng người anh hơi gầy, vai hơi trùng xuống, như thể đang mang trên mình một gánh nặng vô hình. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây chìm trong vẻ mệt mỏi cùng cực, đôi mắt sâu trũng, quầng thâm hiện rõ. Anh không nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt chỉ quét qua căn phòng một cách lờ mờ rồi dừng lại ở cô, nhưng không hề có sự kết nối.
Anh thở dài một hơi nặng nhọc, tiếng thở như trút đi bao nhiêu áp lực của một ngày dài, nhưng cũng chất chứa sự kiệt sức đến độ không còn chút năng lượng nào. Bàn tay anh buông thõng chiếc cặp da xuống ghế sofa, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự vô lực trong từng hành động của anh. Anh nới lỏng cà vạt, những ngón tay như muốn xé toạc chiếc nút thắt đang bóp nghẹt lấy cổ họng và lồng ngực anh. Mùi mệt mỏi, mùi khói bụi của thành phố, và cả mùi của những deadline căng thẳng dường như vẫn còn vương vấn trên chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm của anh.
Linh cố gắng nở một nụ cười, nụ cười mà cô đã tập đi tập lại trong gương, cố gắng để nó thật tự nhiên, thật rạng rỡ, để xua đi mọi mệt mỏi cho anh. "Anh về rồi à?" Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát giữa đêm hè oi bức. "Em đợi anh ăn cơm." Cô nhìn anh với tất cả sự mong chờ, hy vọng sẽ nhận được một cái ôm, một cái nắm tay, hay ít nhất là một ánh mắt nhìn trìu mến. Nhưng Khánh chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn phờ phạc, không một chút biểu cảm. Đôi mắt anh lảng tránh ánh nhìn của cô, như thể sợ rằng nếu nhìn sâu hơn, anh sẽ phải đối mặt với một điều gì đó mà anh không đủ sức để gánh vác.
"Ừm." Khánh đáp lại, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi đến độ khó nghe. "Em ăn trước đi, anh không đói lắm." Anh không đợi Linh phản ứng, cũng không nhìn cô thêm lần nào. Anh lướt qua cô như một bóng ma, đi thẳng vào phòng tắm, cánh cửa khép lại sau lưng anh, để lại Linh một mình trong không gian rộng lớn của căn hộ. Tiếng nước chảy rào rào từ trong phòng tắm vang vọng ra, càng làm nổi bật sự trống vắng và lạnh lẽo trong lòng Linh.
Cô đứng đó, bất động, nụ cười trên môi đã vụt tắt, nhường chỗ cho một nỗi thất vọng sâu sắc. Bàn tay cô siết chặt cuốn sổ tay ghi chép chung mà họ từng dùng để lên kế hoạch cho những chuyến đi, những buổi hẹn hò, những giấc mơ chung của hai người. Giờ đây, cuốn sổ nằm im lìm trên bàn, như một vật kỷ niệm của một thời đã xa. Từng trang giấy chất chứa những ước mơ, những dự định, giờ đây trở nên thật xa vời, thật phù phiếm trước hiện thực phũ phàng. Linh cảm thấy như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên ngực. Cô đã chuẩn bị kỹ càng như vậy, đã mong chờ như vậy, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một cái gật đầu thờ ơ và một câu nói cụt lủn.
Cô nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa phòng tắm, cảm giác hụt hẫng xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Nó không phải là một cảm giác mới mẻ, mà là một nỗi đau quen thuộc, âm ỉ đã kéo dài bấy lâu nay. Linh biết anh mệt, cô hiểu anh đang chịu áp lực. Nhưng cô cũng mệt mỏi, cô cũng cô đơn. Cô không cần anh phải là siêu nhân, không cần anh phải giải quyết mọi vấn đề. Cô chỉ cần anh ở đây, cần anh chia sẻ, cần anh cho cô biết rằng cô vẫn còn quan trọng với anh. Nhưng anh cứ mãi gồng mình, cứ mãi giấu đi tất cả, và vô tình, anh đang tự tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người. Linh gục mặt xuống bàn, mái tóc dài buông xõa che đi đôi mắt đang rưng rưng. Tiếng nước chảy vẫn đều đều, như tiếng khóc thầm của cô trong màn đêm tĩnh mịch.
Bữa ăn tối diễn ra trong một sự im lặng gần như tuyệt đối, nặng nề và ngột ngạt đến khó thở. Khánh bước ra từ phòng tắm, mái tóc vẫn còn ẩm ướt, khoác một chiếc áo thun đơn giản. Anh ngồi xuống ghế đối diện Linh, nhưng ánh mắt anh vẫn lảng tránh, không tìm kiếm sự giao tiếp. Mùi thức ăn ấm nóng ban đầu giờ đây đã nguội lạnh hoàn toàn, hương thơm bay mất, chỉ còn lại sự trơ trọi của những món ăn được bày biện cầu kỳ nhưng không được thưởng thức trọn vẹn. Tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào đĩa của Khánh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng nó lại càng làm nổi bật thêm khoảng cách giữa hai người. Anh miễn cưỡng gắp vài miếng, nhai một cách vô vị, như thể đang hoàn thành một nghĩa vụ hơn là thưởng thức bữa ăn.
Linh cố gắng bắt chuyện, giọng cô nhẹ nhàng, e dè, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh. "Hôm nay công việc của anh thế nào? Dự án ở Tập đoàn X... có ổn không anh?" Cô hỏi, cố gắng tìm một điểm tựa, một sợi dây để kéo anh về phía mình. Cô biết đó là gánh nặng lớn nhất của anh lúc này, và cô muốn thể hiện sự quan tâm, muốn anh biết cô luôn ở đây để lắng nghe.
Khánh chỉ "ừm" một tiếng nhàn nhạt, không ngẩng đầu lên. Anh gắp thêm một miếng cà ri, ánh mắt vẫn dán vào đĩa cơm. "Cũng vậy thôi. Vẫn áp lực." Giọng anh khô khốc, mệt mỏi, không chút cảm xúc. Anh không nói thêm, không kể chi tiết, không chia sẻ bất cứ điều gì.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. "À... em có đọc tin tức, thấy giá nhà đất ở khu đô thị mới tăng chóng mặt. Chắc là... mình phải cố gắng hơn nữa anh nhỉ?" Cô nói, cố gắng chạm vào nỗi lo lắng thầm kín của anh, mong anh sẽ mở lòng. Cô nhớ đến ánh mắt của anh khi xem ứng dụng ngân hàng tối qua, nhớ đến những lời anh tự nhủ về tương lai, về căn nhà nhỏ có ban công đầy nắng.
Khánh đặt đũa xuống, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tín hiệu kết thúc cho cuộc trò chuyện. Anh xoa xoa thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. "Ừm." Anh lặp lại, đơn giản và lạnh lùng. "Em đừng nghĩ nhiều quá. Mấy chuyện đó anh lo được."
Linh cảm thấy một sự thất vọng trào dâng. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, nhưng anh lại dựng lên một bức tường vô hình, không cho cô một khe hở nào để bước vào. Cô nhìn anh, đôi mắt rưng rưng, gần như không thể kìm nén được cảm xúc. "Anh Khánh," giọng cô gần như thì thầm, nén lại sự run rẩy. "Dạo này anh bận quá, tụi mình... ít nói chuyện với nhau. Em nhớ những ngày trước... mình thường kể cho nhau nghe mọi thứ, dù là chuyện nhỏ nhặt nhất." Cô nhớ những buổi tối họ cùng nhau pha trà, cùng nhau ngồi bên ban công, kể cho nhau nghe về một ngày làm việc, về những giấc mơ, những dự định. Cô nhớ những cái ôm thật chặt, những cái nắm tay truyền hơi ấm.
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn cô, nhưng đó không phải là ánh mắt yêu thương hay thấu hiểu, mà là một ánh nhìn trống rỗng, vô định, và có chút bực bội. Anh ngắt lời cô, giọng nói mệt mỏi, nhưng ẩn chứa một sự khó chịu không hề che giấu. "Anh biết mà Linh. Nhưng công việc đang rất áp lực. Em đừng nghĩ nhiều quá." Anh nói, như thể cô đang làm phiền anh, như thể những cảm xúc của cô là một gánh nặng không cần thiết vào lúc này. Anh không muốn cô lo lắng, nhưng cũng không muốn nghe cô nói.
Lời nói của anh như một mũi dao sắc bén, cứa vào trái tim Linh. Cô cảm thấy toàn thân run rẩy, nước mắt chực trào. "Em chỉ muốn anh dành cho em một chút thời gian, một chút quan tâm thôi. Em thấy cô đơn lắm." Cô nói, giọng nghẹn lại, từng chữ như bị bóp nghẹt bởi nỗi tủi thân. Cô không đòi hỏi điều gì xa xỉ, chỉ là một chút hiện diện cảm xúc, một chút kết nối mà thôi.
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn bất kỳ tiếng thở nào trước đó, như một tảng đá vừa lăn khỏi lồng ngực anh. Anh đặt đũa xuống hẳn, không còn giả vờ ăn nữa. Anh xoa xoa thái dương, đôi mắt nhắm lại, như muốn trốn tránh tất cả. "Anh đã nói rồi. Anh mệt mỏi lắm. Anh không còn sức để nghĩ thêm chuyện gì nữa." Câu nói đó, không tàn nhẫn, nhưng đủ sức kết thúc mọi thứ. Nó mang theo sự kiệt sức đến tận cùng, sự bất lực của một người đàn ông đang cố gắng gồng mình gánh vác mọi thứ. Nó không phải là một lời từ chối tình yêu, mà là một lời tuyên bố về sự cạn kiệt năng lượng, về một giới hạn đã chạm đến.
Linh buông đũa, tiếng "cạch" nhỏ nhưng vang dội trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt cô rưng rưng nhìn anh, nhưng anh lại không nhìn cô. Anh vẫn nhắm mắt, như muốn chìm vào một thế giới riêng, nơi không có áp lực, không có kỳ vọng, và có lẽ, không có cả cô. Linh cảm thấy một bức tường vô hình đang dần xây lên giữa hai người, mỗi viên gạch là một lời nói lấp lửng, một cái thở dài, một khoảng lặng vô nghĩa. Cô quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như chưa bao giờ ngừng nghỉ. Nhưng trong mắt cô, những ánh đèn ấy giờ đây chỉ là những đốm sáng cô đơn, lạc lõng giữa màn đêm. Cô cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, một nỗi cô đơn mà dường như không gì có thể lấp đầy. Khánh đang mệt mỏi, và cô đang cô đơn. Hai cảm xúc đó, tưởng chừng khác biệt, nhưng lại đang cùng nhau bào mòn sợi dây tình yêu mong manh giữa họ, đẩy họ ra xa nhau, từng chút một.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.