Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 73: Món Quà Giữa Bộn Bề

Tiếng đũa buông xuống lạnh lẽo đêm qua vẫn còn văng vẳng trong tâm trí Linh, hệt như một hồi chuông cảnh tỉnh giữa giấc mơ đẹp đẽ. Cô đã quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như chưa bao giờ ngừng nghỉ, nhưng trong mắt cô, chúng chỉ là những đốm sáng cô đơn, lạc lõng. Cảm giác lạnh lẽo ấy, nỗi cô đơn ấy đã len lỏi vào từng tế bào, khiến cô khó ngủ suốt đêm. Khánh vẫn ngủ say bên cạnh, tiếng thở đều đều như một lời nhắc nhở về sự mệt mỏi cùng cực của anh. Cô đã thức dậy thật sớm, nhìn ngắm gương mặt anh trong ánh bình minh, những đường nét nam tính giờ hằn rõ vẻ kiệt sức, và một phần nào đó trong cô muốn vươn tay xoa dịu, muốn ôm anh thật chặt. Nhưng rồi, ý nghĩ đó lại tan biến, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi về một bức tường vô hình ngày càng cao.

Không, Linh không muốn để bức tường ấy hoàn tất. Cô không muốn chấp nhận sự lạnh lẽo đó. Tình yêu của họ, bốn năm qua, không thể kết thúc trong những khoảng lặng vô nghĩa và sự mệt mỏi chất chồng. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi họ chỉ cần một ánh mắt cũng đủ thấu hiểu, một cái nắm tay cũng đủ truyền đi hơi ấm. Cô nhớ những buổi hẹn hò giản dị, những bữa ăn tự nấu, nơi tiếng cười và những câu chuyện không bao giờ ngớt. Đêm qua, cô đã cảm thấy hụt hẫng đến tận cùng, nhưng sáng nay, một tia hy vọng mỏng manh lại nhen nhóm. Cô sẽ cố gắng lần nữa. Cô sẽ tự tay thắp lại ngọn lửa ấm áp trong căn bếp nhỏ của mình, nơi từng chứng kiến biết bao hạnh phúc.

Chiều muộn, khi nắng dịu trải một lớp vàng mơ lên ban công căn hộ, Linh bắt đầu công việc của mình. Cô muốn tạo ra một buổi tối đặc biệt, một bất ngờ nhỏ để kéo Khánh thoát khỏi guồng quay công việc đang nghiền nát anh từng ngày. Cô bắt đầu bằng việc dọn dẹp căn hộ, lau chùi từng góc nhỏ, sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, vuốt phẳng tấm thảm trải sàn. Mùi hương của nước lau sàn thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa nhài từ ban công – loại hoa mà Khánh từng nói anh rất thích vì sự tinh khiết, dịu dàng của nó. Cô chọn một bó hoa cúc tana trắng muốt, điểm xuyết vài cành baby’s breath nhỏ li ti, cắm vào chiếc bình gốm mà cô đã tỉ mẩn chọn lựa, đặt ngay ngắn ở trung tâm bàn ăn. Những cánh hoa mỏng manh, trắng tinh khôi như một lời thì thầm về sự thuần khiết, dịu dàng của tình yêu mà cô muốn dành cho anh.

Tiếp theo là nến thơm. Linh lựa chọn loại nến có hương gỗ đàn hương và hổ phách, một mùi hương ấm áp, trầm lắng, không quá nồng nhưng đủ sức xoa dịu tâm hồn. Cô đặt những ngọn nến nhỏ ở nhiều vị trí khác nhau: trên bàn ăn, cạnh cửa sổ, trên kệ sách. Mỗi ngọn nến lung linh như một vì sao nhỏ, mang theo hy vọng của cô về một đêm không còn khoảng cách. Rồi đến âm nhạc. Linh mở playlist nhạc jazz nhẹ nhàng mà Khánh từng khen là "rất hợp với không khí lãng mạn". Tiếng kèn saxophone réo rắt, tiếng piano du dương lấp đầy không gian, xua đi sự tĩnh mịch thường ngày. Mọi thứ được chuẩn bị kỹ lưỡng, từ chi tiết nhỏ nhất đến tổng thể, đều gói trọn tình yêu và sự quan tâm của Linh.

“Chắc anh ấy sẽ vui khi thấy mình chuẩn bị thế này,” Linh tự nhủ, một nụ cười mỉm nở trên môi, mang theo chút hồi hộp và lo âu. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những lo âu từ đêm hôm trước, chỉ tập trung vào việc tạo ra một buổi tối thật vui vẻ, thật bình yên. Cô muốn Khánh cảm thấy được trân trọng, được yêu thương, muốn anh biết rằng ngay cả khi anh mệt mỏi nhất, cô vẫn ở đây, vẫn cố gắng vì họ.

Bước vào căn bếp, Linh bắt đầu chuẩn bị món ăn mà Khánh yêu thích: canh chua cá lóc. Cô tỉ mỉ rửa cá, thái rau, ướp gia vị, từng động tác đều chứa đựng sự cẩn trọng và tình cảm. Mùi thơm của cá, của dứa, của cà chua, bạc hà và giá đỗ lan tỏa khắp căn phòng, đánh thức mọi giác quan. Cô còn làm thêm vài món ăn đơn giản khác, một đĩa thịt luộc chấm mắm tỏi ớt, một đĩa rau luộc xanh mướt. Tất cả đều là những món ăn quen thuộc, giản dị nhưng ấm cúng, đúng như hương vị của gia đình, của tình yêu mà cô muốn xây dựng.

Trong lúc nấu, Linh không ngừng nhìn đồng hồ. Kim giây tích tắc, từng khoảnh khắc trôi qua đều mang theo nỗi mong chờ. Cô hình dung ra nụ cười của Khánh khi anh nhìn thấy bàn ăn, hình dung ra cảm giác nhẹ nhõm khi anh trút bỏ gánh nặng công việc để tận hưởng bữa tối do cô chuẩn bị. “Hy vọng anh ấy sẽ bớt mệt mỏi hơn một chút,” cô thì thầm, như một lời cầu nguyện. Cô nhớ những lần Khánh khen cô nấu ăn ngon, nhớ ánh mắt lấp lánh của anh khi nếm thử món cô làm. Những kỷ niệm ấy tiếp thêm sức mạnh cho cô, giúp cô xua đi cảm giác hụt hẫng đang chực chờ. Cô muốn chứng minh rằng, dù cuộc sống có bộn bề đến đâu, dù những áp lực có đè nặng đến mức nào, tình yêu của họ vẫn có thể là một chốn bình yên, một nơi để trở về.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn đường dần thắp sáng con phố. Căn hộ của Linh giờ đây bừng sáng trong ánh nến dịu dàng và tiếng nhạc jazz du dương. Bàn ăn đã được sắp xếp tinh tươm, những món ăn nghi ngút khói, tỏa hương thơm quyến rũ. Linh thay một chiếc váy nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, và ngồi xuống ghế, đôi mắt không ngừng dõi về phía cửa. Cô muốn mình thật xinh đẹp, thật tươi tắn để đón anh, để anh cảm thấy được chào đón sau một ngày dài mệt mỏi. Cô đã chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo nhất có thể, đặt cả trái tim và linh hồn mình vào từng chi tiết nhỏ. Giờ đây, cô chỉ còn chờ đợi. Chờ đợi tiếng khóa cửa lạch cạch quen thuộc, chờ đợi bóng dáng anh xuất hiện, và hy vọng rằng, bằng tất cả những nỗ lực này, cô có thể chạm tới anh một lần nữa, kéo anh ra khỏi vùng bóng tối của áp lực và mệt mỏi.

***

Tiếng khóa cửa lạch cạch quen thuộc cuối cùng cũng vang lên, xé tan bầu không khí chờ đợi của Linh. Cô khẽ giật mình, rồi nụ cười tươi tắn nở rạng rỡ trên môi, một nụ cười mà cô đã cố gắng giữ lại sau bao nhiêu đêm trằn trọc. Khánh bước vào, dáng người cao ráo nhưng hơi gầy giờ đây trông nặng nề hơn bao giờ hết. Anh đặt cặp tài liệu xuống sàn nhà một cách uể oải, tiếng "thịch" khô khan vang lên trong không gian tĩnh mịch. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng xuống, gần như không có lấy một tia sáng. Tóc anh hơi rối, vài sợi bết lại trên trán, và mùi mồ hôi thoang thoảng từ áo sơ mi công sở anh đang mặc cho thấy một ngày dài làm việc căng thẳng đến nhường nào.

Vừa mở cửa, Khánh đã cảm nhận được một luồng không khí khác lạ. Mùi nến thơm dịu nhẹ, mùi canh chua cá lóc thoang thoảng, và tiếng nhạc jazz réo rắt từ góc phòng. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khung cảnh được chuẩn bị tỉ mỉ, nhưng dường như tâm trí anh không thể hoàn toàn ghi nhận. Nó chỉ là một điểm sáng mờ nhạt trong bức tranh mệt mỏi của anh.

“Anh về rồi!” Linh hồ hởi reo lên, giọng nói tràn đầy tình cảm và hy vọng, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang bao trùm lấy anh. Cô chạy đến, vòng tay ôm chặt lấy anh, tựa đầu vào lồng ngực anh. Cô muốn truyền cho anh chút hơi ấm, chút năng lượng mà cô đã tích góp cả ngày.

Khánh đáp lại cái ôm, nhưng đó là một cái ôm hời hợt, vô lực. Đầu anh tựa vào vai cô, mắt nhắm nghiền như muốn chìm vào giấc ngủ ngay tại khoảnh khắc đó. Hơi thở anh nặng nề, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy thoát ra từ lồng ngực anh. “Ừm… anh về rồi,” anh nói, giọng mệt mỏi, xen lẫn chút áy náy. “Anh xin lỗi, anh về muộn quá.” Lời xin lỗi ấy không phải vì anh đã làm cô chờ, mà dường như là vì anh không thể đáp lại trọn vẹn sự nhiệt tình của cô.

Linh cảm nhận được sự mệt mỏi từ cơ thể anh. Cái ôm không chặt như cô mong đợi, hơi ấm cũng không lan tỏa như những ngày xưa. Nhưng cô vẫn cố gắng giữ lấy niềm hy vọng. Cô buông anh ra, nắm lấy tay anh, kéo anh về phía bàn ăn. “Anh xem này, em đã chuẩn bị mọi thứ cho anh đấy!” Cô chỉ vào bó hoa cúc tana trắng muốt, vào những ngọn nến lung linh, vào bàn ăn đầy ắp những món ăn mà anh yêu thích. “Canh chua cá lóc, món anh thích nhất đấy!”

Khánh nhìn lướt qua bàn ăn được chuẩn bị cầu kỳ, ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt anh, làm lộ rõ hơn vẻ mệt mỏi và thiếu biểu cảm. Anh gật đầu nhẹ, một nụ cười gượng gạo nở trên môi, hời hợt như một cái bóng. Ánh mắt anh lơ đãng, không dừng lại ở bất kỳ chi tiết nào quá lâu. Tâm trí anh vẫn còn vướng bận những con số, những bản báo cáo, những dự án dang dở ở công ty. Anh nghe thấy tiếng Anh Hùng giục giã trong đầu, tiếng Hoàng than thở về deadline, và những kỳ vọng của Bà Hoa về một tương lai xán lạn. Tất cả những gánh nặng ấy cứ thế đè nén, khiến anh không thể hoàn toàn hiện diện ở đây, ngay tại khoảnh khắc này, bên cạnh Linh.

“Em vất vả quá rồi,” anh nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc đặc biệt. Anh đưa tay xoa nhẹ tóc cô, một cử chỉ quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo sự xa cách. Linh muốn đọc được sự vui vẻ, sự bất ngờ trong ánh mắt anh, nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là sự trống rỗng, sự kiệt sức đến tận cùng. Cô muốn hỏi anh về một ngày của anh, muốn anh chia sẻ những áp lực, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đó, lời nói cứ mắc kẹt lại trong cổ họng. Cô sợ rằng bất cứ câu hỏi nào cũng sẽ trở thành một gánh nặng nữa cho anh.

Khánh ngồi xuống ghế, khẽ thở dài. Tiếng nhạc jazz vẫn réo rắt, nhưng dường như nó không thể xua đi sự nặng nề đang bao trùm lấy anh. Anh với tay lấy ly nước lọc, uống một hơi dài. Linh nhìn anh, cảm giác hụt hẫng bắt đầu len lỏi vào trái tim cô. Cô đã cố gắng rất nhiều, đặt cả tâm huyết vào buổi tối này, nhưng dường như nó không đủ sức để kéo anh ra khỏi vòng xoáy của mệt mỏi và áp lực. Anh đang ở đây, ngay trước mặt cô, nhưng tâm trí anh lại ở một nơi nào đó rất xa xôi, nơi cô không thể chạm tới. Khoảng cách vô hình ấy, dù chỉ mới là một vết nứt nhỏ, nhưng đã bắt đầu ăn sâu vào mối quan hệ của họ, từng chút một. Linh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, một nỗi cô đơn mà dường như không gì có thể lấp đầy, ngay cả khi anh đang ở bên cạnh cô.

***

Linh ngồi đối diện Khánh, cố gắng duy trì không khí lãng mạn mà cô đã tạo ra. Ánh nến lung linh nhảy múa trên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi. Mùi hương gỗ đàn hương và hổ phách vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi thơm của món canh chua cá lóc, tạo nên một sự tương phản đến nao lòng với sự im lặng và nặng nề đang dần bao trùm căn phòng. Cô gắp một miếng cá lớn vào bát anh, giọng nói dịu dàng, cố gắng che giấu nỗi lo âu đang dâng trào trong lòng.

“Anh ăn đi, món canh chua này anh thích mà,” cô nói, ánh mắt dõi theo từng cử động của anh, mong mỏi tìm thấy một chút niềm vui, một chút sự hào hứng.

Khánh gật đầu, cầm đũa lên, ăn chậm rãi. Anh đưa miếng cá vào miệng, nhai một cách vô thức. “Ừm… ngon lắm em,” anh nói, giọng đều đều, thiếu sức sống. Lời khen ấy, thay vì mang lại niềm vui, lại khiến Linh cảm thấy hụt hẫng hơn. Nó giống như một phản ứng tự động, không xuất phát từ cảm nhận chân thật. Ánh mắt anh vẫn xa xăm, thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc điện thoại đang nằm úp trên bàn, như thể sợ bỏ lỡ một tin nhắn quan trọng nào đó.

Linh hít một hơi thật sâu, quyết định thử chạm vào chủ đề công việc, hy vọng anh sẽ mở lòng. “Hôm nay công việc của anh thế nào? Có gì mới không?” Cô hỏi, cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể.

Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn bất kỳ tiếng thở nào trước đó, như một tảng đá vừa lăn khỏi lồng ngực anh. Anh day day thái dương, một thói quen mỗi khi căng thẳng. “Vẫn vậy thôi em. Mấy cái dự án… đau đầu lắm. Khách hàng thì khó tính, deadline thì gấp rút. Áp lực kinh khủng.” Anh nói, những từ ngữ chuyên ngành lướt qua tai Linh một cách vô nghĩa. Cô không hiểu rõ về những dự án anh đang làm, về những con số anh đang phải vật lộn, nhưng cô hiểu sự mệt mỏi trong giọng nói và ánh mắt anh.

Cô muốn hỏi thêm, muốn anh chia sẻ chi tiết hơn, nhưng rồi lại thôi. Cô sợ những câu hỏi của mình sẽ trở thành một gánh nặng nữa. Cô đã cảm nhận được anh đang dựng lên một bức tường, và cô không muốn vô tình thêm một viên gạch nào vào đó. Linh chỉ nhẹ nhàng gắp thêm một miếng rau cho anh, ánh mắt trìu mến. “Anh cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng làm việc quá sức.”

Khánh chỉ gật đầu, tiếp tục ăn trong im lặng. Sự im lặng ấy trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, nuốt chửng tiếng nhạc jazz du dương. Linh cảm thấy cô đơn một cách sâu sắc, ngay cả khi anh đang ngồi ngay trước mặt cô. Cô nhớ đến những bữa tối ngày xưa, khi họ cùng nhau kể chuyện, cùng nhau cười đùa, cùng nhau chia sẻ những điều nhỏ nhặt nhất trong ngày. Giờ đây, chỉ còn lại những khoảng lặng, những ánh mắt vô định và những lời đáp lại hời hợt.

Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn, vật kỷ niệm của họ từ một chuyến đi chơi xa. Chiếc cốc của cô vẫn còn hơi ấm của trà gừng mà cô vừa pha, nhưng chiếc cốc của Khánh, dù đã được cô rót đầy cà phê nóng, dường như cũng trở nên lạnh lẽo trong không khí này. Chiếc cốc hình mèo của anh, với đôi mắt tròn xoe, dường như đang nhìn cô với vẻ ưu tư, như thể nó cũng cảm nhận được sự xa cách đang lớn dần. Linh khẽ chạm vào chiếc cốc của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp sứ, và nỗi buồn trào dâng trong lòng.

“Anh có nghe em nói không?” Linh khẽ hỏi, giọng nói gần như thì thầm, nén lại sự run rẩy. Cô vừa kể cho anh nghe về một câu chuyện vui ở chỗ làm, về một đồng nghiệp vừa gặp chuyện dở khóc dở cười, nhưng anh chỉ ngồi im lặng, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không trước mặt.

Khánh giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn cô, nhưng đó là một ánh nhìn trống rỗng, như thể anh vừa bị kéo ra khỏi một thế giới khác. “À… anh có. Em nói gì ấy nhỉ?” Anh cố gắng nở nụ cười gượng gạo, nhưng nụ cười ấy không thể che giấu được sự mệt mỏi và phân tâm. Anh lại nhìn vào khoảng không, như muốn trở về với những suy nghĩ đang dang dở của mình.

Lời nói của anh như một mũi dao sắc bén, cứa vào trái tim Linh. Cô cảm thấy toàn thân run rẩy, nước mắt chực trào. Nỗ lực của cô, những chuẩn bị tỉ mỉ của cô, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc đó. Cô đã cố gắng vực dậy tinh thần, đã cố gắng thắp lên hy vọng, nhưng anh lại vô tình dập tắt nó bằng sự thờ ơ vô thức của mình. Cô muốn hét lên, muốn hỏi anh rằng anh có còn yêu cô không, có còn quan tâm đến những cảm xúc của cô không. Nhưng rồi, cô lại nén lại. Cô không muốn làm anh thêm áp lực, không muốn anh cảm thấy cô đang đòi hỏi quá nhiều.

Cô cúi đầu, nhìn xuống đĩa thức ăn đã nguội dần. Tiếng nhạc jazz vẫn réo rắt, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn. Linh cảm thấy mình đang trôi dạt trong một đại dương rộng lớn, nơi cô chỉ là một chiếc thuyền nhỏ bé, lạc lõng, và Khánh, người lẽ ra phải là hải đăng của cô, lại đang chìm dần vào màn đêm của chính anh. Cô bắt đầu suy nghĩ về những cách khác để tự làm mình vui, để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn. Có lẽ cô nên dành nhiều thời gian hơn cho bạn bè, cho sở thích cá nhân, cho những cuốn sách hay những bộ phim mà cô yêu thích. Có lẽ, cô phải học cách sống độc lập hơn trong cảm xúc, không còn phụ thuộc quá nhiều vào sự hiện diện của anh.

Khánh vẫn ngồi đó, ăn một cách chậm rãi, thỉnh thoảng lại thở dài. Anh không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Linh, không nhận ra những giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mi cô, không nhận ra rằng từng giây phút trôi qua, một phần nào đó trong cô đang dần buông xuôi. Anh chỉ biết anh đang mệt mỏi, mệt mỏi đến tận cùng, và anh không còn sức để nghĩ thêm chuyện gì nữa. Sự thờ ơ vô thức của anh, vô tình, đã trở thành một lưỡi dao sắc bén, cứa vào trái tim Linh, đẩy họ ra xa nhau, từng chút một, trên con đường mà lẽ ra họ phải cùng nhau đi. Bữa ăn ấm cúng mà Linh dày công chuẩn bị giờ đây chỉ còn là một bữa ăn im lặng, nặng nề, và lạnh lẽo, một dấu hiệu rõ ràng cho sự rạn nứt đang ngày càng sâu sắc trong mối quan hệ của họ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free