Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 74: Gánh Nặng Từ Đống Hồ Sơ

Cái lạnh lẽo từ lớp sứ truyền qua đầu ngón tay Linh không thấm vào đâu so với cái lạnh đang cuộn trào trong lồng ngực cô. Ánh mắt vô định của Khánh, nụ cười gượng gạo và câu hỏi lơ đãng “Anh nói gì ấy nhỉ?” vẫn còn văng vẳng trong tai cô, như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản jazz buồn. Đêm đó, cô đã chìm vào giấc ngủ với một khoảng trống mênh mông trong lòng, trong khi Khánh vẫn say ngủ bên cạnh, có lẽ anh đã hoàn toàn quên đi sự chuẩn bị của cô, quên đi nỗ lực cuối cùng của cô để níu kéo một chút hơi ấm đã dần vụt tắt. Cô không biết rằng, khi cô đang chìm vào giấc ngủ đầy nỗi buồn bã, Khánh đã thức giấc giữa đêm, lặng lẽ rời khỏi căn hộ của cô, trở về với bốn bức tường im lặng của mình, nơi anh có thể đối diện với những gánh nặng không lời, nơi anh có thể thở dài mà không sợ làm ai đó đau lòng. Sáng hôm sau, khi Linh tỉnh giấc, bên cạnh cô chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo và một tờ giấy nhớ dán trên tủ đầu giường: “Anh có việc gấp, phải đi sớm. Em ngủ ngon nhé.” Dòng chữ nguệch ngoạc, vội vã, như chính cuộc đời anh lúc này.

***

Sáu giờ ba mươi sáng, thành phố vẫn còn ngái ngủ trong làn sương mỏng, nhưng Khánh đã có mặt tại văn phòng công ty DreamWeaver. Tòa nhà kính hiện đại, vươn mình thẳng đứng giữa những tòa cao ốc khác, đón những tia nắng đầu tiên của một ngày mới, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như một viên pha lê khổng lồ. Bên trong, không gian mở rộng lớn vẫn còn chìm trong yên tĩnh, chỉ có ánh đèn vàng dịu của vài chiếc đèn làm việc đã bật sáng, hắt lên những tác phẩm nghệ thuật đương đại treo tường và những chậu cây xanh mướt, tạo nên một vẻ đẹp tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự hối hả sẽ ập đến chỉ vài giờ nữa. Tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, tạo ra một âm thanh rì rầm, như tiếng thở của cả một khối kiến trúc khổng lồ. Mùi cà phê mới pha từ khu bếp nhỏ bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi giấy in còn vương lại từ đêm qua và mùi vật liệu mới của những chiếc bàn gỗ sồi.

Khánh bước đi trên sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, tiếng giày da vang vọng trong hành lang vắng. Dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy đi một chút, bờ vai gánh nặng từ đêm qua vẫn còn trĩu xuống. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, như thể anh vẫn còn đang mắc kẹt trong những suy nghĩ rối ren. Anh ngồi xuống chiếc ghế xoay bọc da, cảm nhận sự lạnh lẽo từ mặt bàn kim loại truyền qua lòng bàn tay. Chiếc laptop được mở ra, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt, rọi lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét căng thẳng. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu vẫn bao trùm lấy tâm trí.

Anh uống một ngụm cà phê đen đặc, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như một lời nhắc nhở về thực tại khắc nghiệt. Nhìn vào màn hình máy tính với hàng tá email chưa đọc và các thư mục tài liệu dự án cũ, anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng tất cả sự bất lực và mệt mỏi mà anh không thể nói ra. Tiếng thở dài ấy tựa như một sợi dây vô hình, siết chặt lấy lồng ngực anh, khiến anh cảm thấy khó thở.

“Phải tập trung, Khánh,” anh tự nhủ, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng rì rầm của điều hòa. “Không được để ảnh hưởng.”

Anh biết mình đang nói về Linh. Về những khoảng lặng tối qua, về ánh mắt đầy hy vọng rồi vụt tắt của cô. Anh biết cô đã buồn, và anh, dù không cố ý, lại là người gây ra nỗi buồn ấy. Cảm giác tội lỗi như một viên đá tảng đè nặng trong lòng anh, nhưng anh không còn sức để phân tích nó, không còn đủ minh mẫn để tìm cách xoa dịu. Công việc, áp lực, những con số khô khan và deadline cận kề đang chiếm trọn tâm trí anh. Anh cần phải gạt bỏ mọi thứ khác sang một bên, ít nhất là trong giờ làm việc. Anh không thể để những cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến hiệu suất, đến những gì anh đang cố gắng xây dựng.

Khánh bắt đầu lướt qua các email. Anh đọc những báo cáo tài chính, những số liệu thị trường, những phân tích phức tạp. Từng con chữ, từng biểu đồ như những viên gạch xếp chồng lên nhau, tạo thành một bức tường kiên cố ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với những cảm xúc mềm yếu. Anh cố gắng chìm đắm vào thế giới của công việc, như một cách để tạm thời quên đi sự trống rỗng trong lòng, quên đi ánh mắt buồn bã của Linh. Anh biết mình đang chạy trốn, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Trách nhiệm, gánh nặng, kỳ vọng của gia đình và tương lai đang đè nặng lên vai anh, lớn hơn bất kỳ cảm xúc cá nhân nào.

Khi ánh nắng mặt trời bắt đầu gay gắt hơn, chiếu xuyên qua lớp kính của tòa nhà, văn phòng cũng dần trở nên náo nhiệt. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch bắt đầu vang lên từ các dãy bàn, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng thảo luận nhóm rôm rả xen lẫn tiếng máy pha cà phê hoạt động hết công suất. Không khí trở nên năng động, chuyên nghiệp, đôi khi căng thẳng với deadline, nhưng cũng tràn đầy cảm hứng sáng tạo. Khánh vẫn ngồi đó, bất động, đôi mắt dán chặt vào màn hình, như một bức tượng giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống. Anh đã uống cạn cốc cà phê, vị đắng vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về cuộc chiến không ngừng nghỉ mà anh đang phải đối mặt. Anh biết, hôm nay sẽ là một ngày dài. Rất dài.

***

Buổi sáng muộn, ánh nắng bên ngoài đã trở nên gay gắt hơn, đổ rực xuống thành phố, xuyên qua lớp kính cửa sổ, tạo thành những dải sáng chói chang trên sàn nhà. Trong phòng họp lớn, không khí lại đặc quánh, nặng nề đến ngột ngạt, như thể toàn bộ sức nóng của ánh nắng mặt trời đã bị hút vào đây. Tiếng điều hòa vẫn phả ra hơi lạnh, nhưng không thể xua đi cái nóng bức trong lòng mỗi người.

Anh Hùng, sếp trực tiếp của Khánh, ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm màu than chì. Khuôn mặt ông nghiêm nghị, từng đường nét đều toát lên vẻ quyết đoán và sắc sảo của một người từng trải. Đôi mắt ông, lúc này, nhìn thẳng vào từng nhân viên, không bỏ sót một ai, như muốn dò xét từng suy nghĩ trong đầu họ. Giọng nói trầm, uy lực của ông vang vọng khắp phòng, từng câu chữ đều dứt khoát, chuyên nghiệp, không chút do dự.

“Khánh,” Anh Hùng mở lời, ánh mắt ông dừng lại trên người Khánh, như một tia laser xuyên thấu. “Dự án X này là xương sống của chúng ta quý này. Nó không chỉ là một hợp đồng lớn, mà còn là cơ hội để khẳng định vị thế của DreamWeaver trên thị trường.”

Khánh ngồi thẳng lưng, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh. Anh nắm chặt chiếc bút trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ vỏ bút kim loại. Anh biết, những lời này không chỉ là một thông báo, mà là một mệnh lệnh, một kỳ vọng khổng lồ đang được đặt lên vai anh.

“Tôi tin tưởng cậu, Khánh. Cậu là người có năng lực, có kinh nghiệm,” Anh Hùng tiếp tục, giọng điệu xen lẫn sự kỳ vọng và áp lực. “Nhưng thời gian không chờ đợi ai. Tôi muốn thấy kết quả hoàn hảo. Không có chỗ cho sai sót.”

Mỗi từ của Anh Hùng như một viên đá tảng, chất chồng lên gánh nặng vô hình mà Khánh đã mang theo từ đêm qua. Anh cảm thấy một áp lực vô hình siết chặt lồng ngực, khiến mỗi hơi thở trở nên nặng nề hơn. Anh ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ tay, những dòng chữ vội vã, như cố gắng bắt kịp tốc độ của những suy nghĩ đang xoáy cuộn trong đầu.

Đối diện với Khánh, Hoàng, một đồng nghiệp khác, ngồi thẳng thóm, phong thái tự tin. Anh ta luôn chỉnh tề, với mái tóc vuốt keo bóng mượt và chiếc áo sơ mi là lượt. Nụ cười thường trực trên môi Hoàng, nhưng ánh mắt anh ta lại ẩn chứa sự tính toán, một sự tự mãn khó che giấu. Khi Anh Hùng vừa dứt lời, Hoàng khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý, rồi hướng ánh mắt thách thức về phía Khánh.

“Anh Hùng nói đúng,” Hoàng lên tiếng, giọng điệu nghe có vẻ đồng tình nhưng lại chứa đựng một sự châm chọc tinh vi. “Dự án này cần sự tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Đặc biệt là phần tích hợp với hệ thống cũ, một mớ bòng bong mà chúng ta đã phải đối mặt từ lâu. Liệu có đủ thời gian không nhỉ, Khánh?”

Câu hỏi của Hoàng không chỉ đơn thuần là một thắc mắc, mà là một mũi kim châm thẳng vào nỗi lo lắng thầm kín của Khánh. Nó gợi nhắc đến những vấn đề kỹ thuật phức tạp, những rào cản tiềm ẩn mà chỉ người trong nghề mới thấu hiểu. Nó đẩy Khánh vào thế phải ngay lập tức chứng minh khả năng, không chỉ với Anh Hùng, mà còn với chính Hoàng.

Khánh ngước mắt lên, ánh mắt chạm phải ánh nhìn sắc lạnh của Hoàng. Anh cảm nhận được sự khiêu khích trong đó, một lời thách thức ngầm. Anh siết chặt quai hàm, cố gắng giữ cho khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức, Anh Hùng,” Khánh đáp lại, giọng nói trầm và dứt khoát, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Anh không muốn lãng phí thời gian để đối đáp với Hoàng, bởi anh biết, Hoàng chỉ muốn làm khó anh. Anh cần tập trung vào vấn đề chính, vào giải pháp.

Anh Hùng gật đầu nhẹ, không nói thêm gì. Cuộc họp tiếp tục với những thảo luận chi tiết hơn về dự án, về các phân công công việc và các mục tiêu cụ thể. Khánh lắng nghe, phân tích, và ghi chú không ngừng nghỉ. Từng thông tin, từng yêu cầu đều được anh ghi lại cẩn thận, như thể anh đang xây dựng một bức tường thành kiên cố trong tâm trí mình để chống chọi lại mọi áp lực.

Sự cạnh tranh từ Hoàng, áp lực từ Anh Hùng, và chính những kỳ vọng của bản thân đã tạo thành một gánh nặng khổng lồ, đè nén lên đôi vai Khánh. Anh biết, dự án này sẽ ngốn hết thời gian và năng lượng của anh. Nó sẽ đòi hỏi anh phải làm việc không ngừng nghỉ, phải hy sinh nhiều thứ, thậm chí cả những khoảnh khắc quý giá với Linh. Cảm giác bất lực và kiệt sức len lỏi trong từng thớ thịt, nhưng anh không cho phép mình gục ngã. Anh phải mạnh mẽ. Anh phải gánh vác. Anh phải thành công. Đó là tất cả những gì anh có thể nghĩ đến lúc này.

***

Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng ánh nắng gay gắt của buổi chiều, thành phố bắt đầu lên đèn, tạo thành một tấm thảm lấp lánh trải dài đến tận chân trời. Ngoài trời, từng cơn gió lạnh bắt đầu thổi, báo hiệu một cơn mưa sắp tới, mang theo một chút hơi ẩm và mùi đất nồng nồng. Bên trong văn phòng DreamWeaver, không khí đã hoàn toàn thay đổi. Những dãy bàn làm việc vốn ồn ào giờ đây chỉ còn lác đác vài ánh đèn vàng hắt hiu, soi rọi những bóng người cuối cùng đang miệt mài với công việc. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch thưa thớt hơn, tiếng điện thoại đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng rì rầm của điều hòa và đôi khi là tiếng thở dài nặng nề của m���t ai đó. Mùi cà phê đậm đặc từ lâu đã nguội lạnh, hòa lẫn với mùi giấy in cũ và mùi không khí điều hòa lạnh lẽo, tạo thành một mùi hương đặc trưng của những đêm tăng ca.

Khánh vẫn ngồi đó, bất động, như một phần của chiếc bàn làm việc. Anh đã vùi đầu vào đống hồ sơ chất cao như núi, những tờ giấy in chi chít số liệu, bản vẽ kỹ thuật phức tạp và những dòng code khô khan. Màn hình máy tính phát ra ánh sáng xanh nhạt, rọi lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những vết hằn mệt mỏi dưới đôi mắt sâu. Anh vuốt mặt, cảm nhận sự thô ráp của làn da, rồi đưa tay day thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu âm ỉ. Toàn thân anh mỏi nhừ, đặc biệt là vùng vai và gáy, như thể vừa gánh vác cả một khối đá tảng suốt cả ngày dài. Từng con số, từng dòng thuật ngữ chuyên ngành nhảy múa trước mắt anh, tạo thành một mê cung không lối thoát, đòi hỏi anh phải tập trung cao độ để tìm ra giải pháp cho những vấn đề phức tạp của dự án mới.

Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt cạnh bàn rung nhẹ. Một ánh sáng nhỏ lóe lên từ màn hình, báo hiệu tin nhắn mới. Là Linh. Anh liếc nhìn, trái tim khẽ nhói lên một chút. “Anh vẫn chưa về sao? Em đợi anh…” Dòng tin nhắn ngắn gọn, nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm và nỗi mong chờ của cô, như một tiếng gọi dịu dàng từ một thế giới khác, một thế giới mà anh đang dần đánh mất.

Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo sự bất lực và mệt mỏi. Anh biết Linh đang chờ, biết cô đang lo lắng. Anh hình dung ra hình ảnh cô gái bé nhỏ của anh đang ngồi một mình trong căn hộ ấm cúng, chiếc cốc sứ đôi hình mèo có lẽ đang lạnh ngắt trên bàn, như chính trái tim cô lúc này. Anh muốn đáp lại, muốn nói một lời an ủi, một lời xin lỗi. Nhưng anh không thể. Anh không thể rời đi. Áp lực công việc quá lớn, nó đang đè nặng lên từng hơi thở, từng tế bào trong cơ thể anh.

Anh lại đặt điện thoại xuống, ánh mắt trở về với màn hình máy tính. Anh cố gắng gõ tiếp những dòng code dở dang, nhưng tâm trí anh không thể tập trung. Hình ảnh Linh, ánh mắt buồn bã của cô tối qua, dòng tin nhắn vừa rồi… tất cả cứ quẩn quanh trong đầu anh, tạo thành một mớ hỗn độn. Anh biết mình đang làm cô tổn thương, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Anh đang chiến đấu cho một tương lai, một tương lai mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho cả hai. Nhưng cái giá phải trả cho tương lai ấy, lại là hiện tại, là những khoảnh khắc, là những cảm xúc bị bỏ lỡ.

Kiên, đồng nghiệp của Khánh, một chàng trai cao ráo với gương mặt hiền lành và đôi kính cận, bước đến bên bàn anh. Anh cũng đang tăng ca, nhưng có vẻ đã hoàn thành phần việc của mình. Kiên nhìn Khánh với ánh mắt đầy lo lắng.

“Anh Khánh, anh về đi, muộn rồi,” Kiên nói, giọng nói nhẹ nhàng, đầy sự quan tâm. “Mai làm tiếp cũng được mà. Anh cứ làm quần quật thế này thì sức đâu mà chịu nổi.”

Khánh không ngẩng đầu lên, vẫn dán mắt vào màn hình. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của anh lại vang lên, đều đặn và chậm rãi. “Không được, Kiên. Dự án này gấp quá, anh phải hoàn thành phần này đêm nay. Có một vài lỗi logic anh cần phải sửa ngay.” Anh nói, giọng khàn đặc, đầy sự kiên quyết. Anh không thể dừng lại. Dừng lại đồng nghĩa với việc thất bại, với việc chôn vùi tất cả những nỗ lực bấy lâu nay.

Kiên thở dài, không nói thêm gì nữa. Anh biết tính Khánh, một khi đã quyết tâm thì không ai có thể lay chuyển được. Kiên vỗ nhẹ vai Khánh, rồi lặng lẽ rời đi, để lại Khánh một mình trong không gian rộng lớn, chìm trong ánh sáng yếu ớt của màn hình máy tính.

Khánh lại nhìn điện thoại. Dòng tin nhắn của Linh vẫn còn đó, như một vết cứa trong lòng anh. Anh đưa tay lên, định trả lời. Nhưng rồi, anh lại chần chừ. Anh không biết phải nói gì. Nói rằng anh yêu cô, nhưng anh không có thời gian cho cô? Nói rằng anh đang chiến đấu vì cô, nhưng lại vô tình đẩy cô ra xa? Anh không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn nói ra sự thật nghiệt ngã rằng anh đang kiệt sức đến mức không còn đủ sức để yêu cho đúng.

Cuối cùng, sau một hồi giằng xé, anh chỉ gõ vỏn vẹn vài chữ, một lời đáp trả cụt lủn, lạnh lùng, như một bức tường chắn ngang giữa hai người: “Anh bận, em ngủ trước đi.” Anh không chờ đợi câu trả lời của cô. Anh biết cô sẽ buồn, sẽ thất vọng. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Anh không muốn cô phải thức khuya chờ đợi anh trong vô vọng. Anh muốn cô được nghỉ ngơi, được bình yên. Dù rằng, sự bình yên ấy, lại phải đánh đổi bằng sự cô đơn của cô.

Anh tắt màn hình điện thoại, ném nó sang một bên, như thể đang cố gắng cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, với những cảm xúc yếu mềm. Anh quay trở lại với đống tài liệu, với những con số và dòng code. Ánh sáng yếu ớt của thành phố qua cửa sổ văn phòng đêm, cùng với ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính, hắt lên khuôn mặt Khánh, làm nổi bật vẻ cô độc và mệt mỏi đến cùng cực. Anh vẫn ngồi đó, gồng mình chiến đấu với áp lực vô hình, không biết rằng, từng khoảnh khắc anh vùi mình vào công việc, từng tin nhắn anh bỏ lỡ, từng sự im lặng anh chọn lựa, đang dần đẩy Linh ra xa, từng chút một, trên con đường mà lẽ ra họ phải cùng nhau đi.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free