Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 75: Gánh Nặng Không Tên
Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính vẫn hắt lên khuôn mặt Khánh, khắc họa rõ nét vẻ mệt mỏi và cô độc đến cùng cực. Dòng tin nhắn vừa gửi đi cho Linh như một lưỡi dao vô hình cứa vào tim anh, để lại một vết sẹo âm ỉ. “Anh bận, em ngủ trước đi.” Ngắn gọn, cụt lủn, và đầy khoảng cách. Anh biết cô sẽ buồn. Anh hình dung ra đôi mắt cô sẽ cụp xuống, bờ vai sẽ khẽ run lên trong căn phòng ấm áp mà cô đã dày công chuẩn bị. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, biểu tượng cho những ước mơ giản dị của họ, giờ đây có lẽ chỉ còn là một vật vô tri, lạnh ngắt trên bàn. Anh không muốn như vậy, nhưng anh có thể làm gì? Anh đang chiến đấu, một cuộc chiến vô hình mà anh không thể chia sẻ, không thể để cô gánh vác cùng.
Anh cố gắng tập trung trở lại vào những dòng code đang dang dở. Con trỏ chuột nhấp nháy liên tục trên màn hình, như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đang trôi đi và những áp lực đang đè nặng. Dự án của Anh Hùng, những yêu cầu khó nhằn và thời hạn gấp gáp, như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Và Hoàng, cái tên ấy, cứ như một bóng ma lảng vảng, nhắc nhở anh về sự cạnh tranh khốc liệt, về việc chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng có thể khiến anh mất tất cả. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, tràn ngập sự bất lực. Đầu óc anh quay cuồng, những con số, dòng lệnh cứ nhảy múa lộn xộn trong tâm trí. Anh day day thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu. Căn phòng làm việc rộng lớn, vắng lặng vào đêm khuya, chỉ còn tiếng điều hòa đều đều và tiếng lạch cạch từ bàn phím của anh. Ánh đèn huỳnh quang từ trần nhà hắt xuống, một màu trắng bệch, lạnh lẽo, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc.
Anh gác bút, đứng dậy, bước ra cửa sổ. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, lấm tấm những hạt mưa lất phất rơi. Mưa phùn, không ồn ào, chỉ đủ để làm ướt mặt kính và tạo nên một bức tranh mờ ảo của thành phố về đêm. Những ánh đèn đường vàng vọt, những dòng xe cộ vẫn hối hả, như dòng chảy không ngừng của cuộc sống, mặc kệ sự mệt mỏi, sự bế tắc của một con người bé nhỏ. Khánh cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa cái guồng quay ấy, bị cuốn đi, bị nghiền nát bởi những áp lực vô hình. Anh lẩm bẩm một mình, giọng khàn đặc: “Deadline… Hoàng… làm sao mà kịp đây…” Những từ ngữ rời rạc, như những mảnh vỡ từ một tâm trí đang kiệt quệ.
Anh trở lại bàn làm việc, ánh mắt vô định nhìn vào màn hình máy tính. Anh biết mình không thể cứ thế này. Anh cần một lối thoát, một người để anh có thể trút bỏ gánh nặng này, dù chỉ trong chốc lát. Linh ư? Anh lại lắc đầu. Anh không muốn cô lo lắng. Anh không muốn cô nhìn thấy anh yếu đuối. Cô đã đủ mệt mỏi rồi, với những mong chờ và hụt hẫng mà anh vô tình gây ra. Cô cần một bờ vai vững chắc, chứ không phải một người đàn ông đang chìm trong bế tắc.
Anh đưa tay lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện ra dòng tin nhắn cuối cùng của Linh. Anh lướt qua nó, một cảm giác tội lỗi cồn cào dâng lên. Rồi anh dừng lại ở danh bạ. Một cái tên nổi bật lên giữa hàng trăm cái tên khác: Minh. Người bạn thân, người duy nhất có thể hiểu được những áp lực công việc mà anh đang gánh chịu, người không phán xét, chỉ lắng nghe. Anh chần chừ một lúc, ngón tay lơ lửng trên nút gọi. Anh không muốn làm phiền Minh vào giờ này, nhưng anh cũng không còn lựa chọn nào khác. Anh cần một giọng nói khác, một góc nhìn khác, để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của những suy nghĩ tiêu cực này. Cuối cùng, anh hít một hơi thật sâu, ấn gọi. Tiếng chuông kéo dài như vô tận trong sự tĩnh lặng của văn phòng. Anh bồn chồn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. May mắn thay, Minh nhấc máy.
“Alo, Khánh hả? Giờ này còn chưa ngủ sao mày?” Giọng Minh vẫn khỏe khoắn, dù đã khuya.
Khánh cố gắng nén tiếng thở dài, giọng anh khàn đặc: “Minh… mày đang làm gì đấy?”
“Tao đang ở quán Hồi Ức, vừa xong đợt chạy bộ tối. Sao, có chuyện gì à? Nghe giọng mày mệt mỏi vậy?” Minh hỏi, giọng nói lộ rõ sự quan tâm.
“Tao… tao muốn gặp mày một chút. Giờ này có được không?” Khánh hỏi, giọng nói pha chút ngần ngại. Anh không biết mình đang mong chờ điều gì, chỉ là anh cần một người.
Minh không do dự: “Được chứ. Mày đến đây đi, tao đợi. Uống gì không? Hay ăn gì đó cho ấm bụng.”
“Ừ… Cà phê đi. Cảm ơn mày.” Khánh trả lời cụt lủn, rồi cúp máy. Anh cất điện thoại vào túi, ánh mắt lại liếc nhìn vào đống tài liệu ngổn ngang trên bàn, một sự bất lực vẫn còn đó. Nhưng ít nhất, bây giờ anh đã có một nơi để đi, một người để anh có thể trút bầu tâm sự. Anh tắt màn hình máy tính, thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, như thể đang cố gắng kéo dài thêm chút thời gian trước khi phải đối mặt với một cuộc đối thoại khó khăn. Cánh cửa văn phòng đóng lại, để lại một không gian tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn huỳnh quang mờ ảo và mùi giấy in, mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí. Bên ngoài, mưa vẫn rơi, đều đều như những giọt nước mắt vô hình của thành phố.
***
Quán cà phê “Hồi Ức” về đêm mang một vẻ đẹp rất riêng, một vẻ đẹp trầm mặc và lãng mạn. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn bóng, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thanh bình, khác hẳn với sự lạnh lẽo của văn phòng Khánh vừa rời đi. Tiếng nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng, du dương, như những nốt trầm trong một bản tình ca buồn, len lỏi qua từng góc quán, phủ lên không gian một sự tĩnh lặng đến lạ. Tiếng ly tách khẽ chạm vào nhau, tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách còn sót lại, và tiếng mưa rơi lất phất trên mái hiên, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự hoài niệm.
Khánh đẩy cửa bước vào, cảm giác lạnh lẽo của màn mưa đêm dường như tan biến ngay lập tức khi anh đắm mình vào cái ấm áp của quán. Anh tìm thấy Minh đang ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn xuống con hẻm nhỏ. Minh, với vẻ ngoài mạnh mẽ và năng động thường ngày, giờ đây trầm tĩnh hơn, đôi mắt sáng vẫn ánh lên vẻ quan tâm khi nhìn thấy Khánh. Anh mặc một chiếc áo hoodie đơn giản, mái tóc còn hơi ướt vì mưa, nhưng vẻ mặt không hề có dấu hiệu mệt mỏi.
“Mày đến rồi đấy à,” Minh nói, giọng điệu nhẹ nhàng, không một chút trách cứ. “Cà phê của mày đây, tao gọi trước rồi. Uống nóng cho ấm người.” Minh đẩy chiếc cốc sứ còn bốc hơi nghi ngút về phía Khánh.
Khánh gật đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt trũng sâu, và một vẻ mệt mỏi hiện rõ trên từng đường nét. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi công sở màu xanh đậm đã nhàu nhĩ, cổ áo hơi nới lỏng, trông anh như vừa trải qua một trận chiến dài hơi. Anh đưa hai tay ôm lấy cốc cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, một sự an ủi nhỏ bé giữa bộn bề lo toan.
“Cảm ơn mày, Minh,” Khánh nói, giọng khàn đặc. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, nhưng nó cũng giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang rơi không ngừng, như những dòng suy nghĩ hỗn độn trong đầu anh.
Minh không vội vàng hỏi han, chỉ im lặng quan sát bạn mình. Anh biết Khánh không phải kiểu người dễ dàng trút bầu tâm sự, đặc biệt là khi anh đang gặp khó khăn. Minh là người hiểu Khánh nhất, hiểu cái áp lực vô hình mà Khánh luôn gánh vác, cái kỳ vọng mà Khánh tự đặt lên vai mình.
“Tối qua mày làm việc đến mấy giờ?” Minh hỏi, phá tan sự im lặng.
Khánh thở dài, đặt cốc cà phê xuống. “Chắc cũng gần ba giờ sáng. Mấy ngày nay ngày nào cũng vậy. Anh Hùng vừa giao cho tao một dự án mới, gấp rút mà yêu cầu thì trên trời. Ông ta đòi hỏi hiệu suất gần như không tưởng, Minh ạ. Mà không làm thì không được.” Giọng Khánh trầm và mệt mỏi, từng lời nói như nặng trĩu. “Cái lão Hoàng thì cứ như diều gặp gió, lúc nào cũng tìm cách qua mặt, lại còn được Anh Hùng nâng đỡ. Tao mà sơ sẩy chút thôi là coi như công sức bao lâu nay đổ sông đổ bể.”
Minh gật đầu, nhấp một ngụm trà gừng nóng. “Anh Hùng vốn là người như vậy, mày phải hiểu luật chơi. Ông ta là kiểu sếp chỉ nhìn vào kết quả, không quan tâm quá trình. Còn Hoàng, đó là động lực để mày cố gắng hơn chứ. Cạnh tranh là tất yếu trong môi trường như Tập đoàn X mà.” Minh nói, giọng điềm tĩnh nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Anh đã làm việc đủ lâu để hiểu những luật lệ ngầm trong giới kinh doanh.
Khánh lại thở dài, đưa tay day day thái dương. “Nói thì dễ vậy, nhưng tao mệt mỏi quá, Minh ạ. Làm quần quật cả ngày, về đến nhà thì kiệt sức. Mà đâu chỉ có công việc. Bố mẹ tao cũng cứ giục giã chuyện mua nhà, mua xe. Bảo là tuổi này rồi phải ổn định, phải có của ăn của để. Anh không thể làm bố mẹ thất vọng được, Minh ơi. Mua nhà, xe… đó là gánh nặng anh phải gánh.” Anh nói, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, như thể đang tự nói với chính mình hơn là kể cho Minh nghe. Đôi mắt anh nhìn xa xăm, chứa đựng biết bao nỗi niềm chất chứa.
Minh đặt ly trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Khánh. “Tao hiểu. Mày luôn là người có trách nhiệm. Nhưng mày cứ gồng mình mãi thế này thì lấy đâu ra sức mà làm việc, mà sống? Sức khỏe mày sẽ không chịu nổi đâu. Mà không phải chỉ có sức khỏe.” Minh dừng lại một chút, như thể đang tìm từ ngữ thích hợp. Anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai Khánh, một cái vỗ vừa đủ mạnh để Khánh cảm nhận được sự sẻ chia. “Linh thì sao? Mày có kể cho cô ấy nghe về những chuyện này không? Về áp lực, về sự mệt mỏi của mày?”
Nghe đến tên Linh, Khánh khẽ giật mình. Anh né tránh ánh mắt của Minh, đưa cốc cà phê lên miệng, uống một ngụm dài như để che giấu sự lúng túng. “Linh à… Cô ấy… cô ấy không hiểu đâu.” Khánh nói, giọng nói mang theo một chút chua chát. “Tao không muốn cô ấy phải lo lắng. Cô ấy đã đủ áp lực rồi. Cô ấy chỉ cần một người đàn ông vững vàng thôi.” Anh biết mình đang nói dối một phần, nhưng anh không biết phải làm sao khác. Anh không muốn cô nhìn thấy những góc khuất yếu đuối nhất của anh, những gánh nặng mà anh không thể chia sẻ. Anh luôn muốn là người bảo vệ, là chỗ dựa cho cô, chứ không phải là một gánh nặng khác mà cô phải mang.
Minh thở dài, nhìn sâu vào đôi mắt trũng sâu của Khánh. Anh hiểu, Khánh đang tự cô lập mình, tự tạo ra một bức tường vô hình giữa anh và Linh. “Khánh à, Linh yêu mày. Cô ấy có quyền được biết những gì mày đang trải qua. Gánh nặng khi được chia sẻ sẽ nhẹ đi một nửa. Mày cứ giữ tất cả trong lòng thế này, không chỉ mày mệt mỏi mà Linh cũng sẽ cảm thấy cô đơn. Cô ấy sẽ nghĩ mày không tin tưởng cô ấy, hoặc không cần cô ấy ở bên.”
Khánh không nói gì, chỉ cúi gằm mặt, nhìn xoáy vào những vòng xoáy nhỏ trên mặt cà phê. Anh biết Minh nói đúng. Nhưng anh không thể. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông, trách nhiệm của một người con trai cả, và cả cái bản tính trầm tính, ít nói của anh, tất cả đều ngăn cản anh mở lòng. Anh sợ. Sợ rằng khi anh nói ra, anh sẽ không còn là người đàn ông mạnh mẽ mà Linh vẫn tin tưởng. Sợ rằng gánh nặng của anh sẽ trở thành gánh nặng của cô.
“Tao… tao sẽ cố gắng,” Khánh cuối cùng cũng lên tiếng, một cách yếu ớt. Nhưng chính anh cũng không biết mình sẽ cố gắng thế nào. Cố gắng chia sẻ? Hay cố gắng che giấu tốt hơn?
Minh không ép nữa. Anh biết Khánh cần thời gian. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Khánh thêm một lần nữa. “Thôi được rồi. Bây giờ thì cứ xả hết ra đi. Có gì cứ nói với tao. Mày không phải một mình đâu.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang rơi, đều đặn và không ngừng. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt lên gương mặt Khánh, làm nổi bật vẻ cô độc và mệt mỏi đến cùng cực. Anh vẫn ngồi đó, gồng mình chiến đấu với áp lực vô hình, không biết rằng, từng khoảnh khắc anh vùi mình vào công việc, từng tin nhắn anh bỏ lỡ, từng sự im lặng anh chọn lựa, đang dần đẩy Linh ra xa, từng chút một, trên con đường mà lẽ ra họ phải cùng nhau đi.
Đêm đã về khuya, những hạt mưa vẫn tí tách rơi trên mái hiên, và câu chuyện của Khánh cứ thế kéo dài, được Minh lắng nghe một cách kiên nhẫn. Khánh cảm thấy nỗi lòng vơi đi đôi chút, nhưng gánh nặng vô hình kia thì vẫn còn nguyên, nặng trĩu trên vai anh, và cả giữa anh và Linh. Anh biết, anh đang tự tạo ra một khoảng cách, một bức tường mà chính anh cũng không biết liệu mình có đủ sức để phá bỏ hay không.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.