Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 76: Sự Im Lặng Nặng Nề

Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang rơi, đều đặn và không ngừng. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê hắt lên gương mặt Khánh, làm nổi bật vẻ cô độc và mệt mỏi đến cùng cực. Anh vẫn ngồi đó, gồng mình chiến đấu với áp lực vô hình, không biết rằng, từng khoảnh khắc anh vùi mình vào công việc, từng tin nhắn anh bỏ lỡ, từng sự im lặng anh chọn lựa, đang dần đẩy Linh ra xa, từng chút một, trên con đường mà lẽ ra họ phải cùng nhau đi. Đêm đã về khuya, những hạt mưa vẫn tí tách rơi trên mái hiên, và câu chuyện của Khánh cứ thế kéo dài, được Minh lắng nghe một cách kiên nhẫn. Khánh cảm thấy nỗi lòng vơi đi đôi chút, nhưng gánh nặng vô hình kia thì vẫn còn nguyên, nặng trĩu trên vai anh, và cả giữa anh và Linh. Anh biết, anh đang tự tạo ra một khoảng cách, một bức tường mà chính anh cũng không biết liệu mình có đủ sức để phá bỏ hay không.

Khánh trở về căn hộ của Linh khi đồng hồ đã điểm hơn chín giờ tối. Đèn vàng trong phòng khách vẫn hắt ra, tạo thành một vệt sáng ấm áp trên hành lang lạnh lẽo. Anh đưa tay tra chìa khóa vào ổ, tiếng lạch cạch nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi như muốn lún sâu vào lớp gạch men lạnh ngắt. Cả ngày dài làm việc căng thẳng, những con số khô khan, những cuộc họp đầy áp lực, và cả cuộc nói chuyện với Minh, tất cả đều vắt kiệt sức lực cuối cùng của anh. Đôi vai anh trĩu nặng, không chỉ bởi chiếc cặp da đựng tài liệu mà còn bởi vô vàn những gánh nặng vô hình đang đè nén.

Linh đang ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt thì dán chặt vào cánh cửa. Nghe tiếng động, cô vội vàng đứng dậy, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Ánh mắt cô dịu dàng, ẩn chứa nỗi lo lắng không nói thành lời khi nhìn thấy dáng vẻ phờ phạc của Khánh. Cô đã chuẩn bị bữa tối, bày biện cẩn thận trên chiếc bàn ăn nhỏ, đặt giữa phòng khách. Nến thơm nhẹ nhàng tỏa mùi hoa nhài thoang thoảng, một bản nhạc không lời du dương vang lên khe khẽ từ chiếc loa nhỏ, cố gắng tạo ra một không khí lãng mạn, xoa dịu.

“Anh về rồi. Anh mệt lắm không?” Linh bước tới đón anh, giọng nói cô dịu dàng như một làn gió nhẹ, chứa đựng đầy sự quan tâm. Cô đưa tay định chạm vào cánh tay anh, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh trở về nhà, nhưng rồi lại khẽ khàng rụt lại khi thấy anh khẽ né tránh. Không phải anh cố ý, chỉ là anh quá mệt mỏi, đến mức những cử chỉ thân mật nhỏ nhặt nhất cũng trở nên quá sức.

Khánh chỉ gật đầu một cái thật nhẹ, không nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, phản chiếu sự mệt mỏi đến tận cùng. “Ừ. Hôm nay nhiều việc.” Anh nói, giọng khàn đặc và ngắn gọn, như thể mỗi từ thốt ra đều cần một nỗ lực lớn. Anh đặt chiếc cặp xuống góc phòng, rồi lê bước về phía phòng ngủ, không quên nói thêm một câu bâng quơ: “Anh đi tắm đã.”

Linh nhìn theo bóng lưng anh, nụ cười trên môi khẽ tắt. Một cảm giác hụt hẫng len lỏi trong lòng cô, nhưng cô cố gắng xua tan nó đi, tự nhủ rằng anh chỉ đang mệt mỏi mà thôi. Cô quay lại bàn ăn, thắp thêm một ngọn nến, hy vọng ánh sáng lung linh sẽ xua đi chút lạnh lẽo trong không gian. Cô ngồi xuống, lật dở cuốn sách dang dở, nhưng tâm trí thì không tài nào tập trung nổi. Tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm vọng ra, rồi lại chìm vào sự im lặng.

Mười lăm phút sau, Khánh bước ra, tóc còn hơi ẩm, mặc một bộ đồ ngủ đơn giản. Vẻ mặt anh vẫn trầm mặc, ưu tư, không một chút thay đổi so với lúc mới về. Anh ngồi xuống ghế đối diện Linh, lẳng lặng cầm đôi đũa lên. Linh vội vàng gắp một miếng thịt ba chỉ kho tàu vào bát anh, món mà anh luôn thích. “Anh ăn đi, em nấu món anh thích đấy.” Cô cố gắng tạo không khí, giọng nói vẫn ngọt ngào, ấm áp.

Khánh nhìn xuống bát, một cái gật đầu nhẹ thay cho lời cảm ơn. “Cảm ơn em.” Lời cảm ơn khô khan, như một phản xạ vô điều kiện, không một chút tình cảm hay sự nhiệt thành. Anh bắt đầu ăn, cúi gằm mặt, đôi mắt dường như chỉ tập trung vào những hạt cơm trắng ngần. Thi thoảng, anh lại đưa tay trái lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, kiểm tra tin nhắn công việc, như thể sợ bỏ lỡ một thông báo quan trọng nào đó. Chiếc điện thoại luôn ở bên anh, ngay cả trên bàn ăn, trở thành một vật cản vô hình giữa hai người.

Linh quan sát từng cử chỉ nhỏ của anh, trái tim cô thắt lại. Cô nhớ những bữa ăn trước đây, khi họ còn có thể trò chuyện rôm rả, kể cho nhau nghe về một ngày của mình, cười đùa vui vẻ. Những cái chạm tay nhẹ, những ánh mắt giao nhau trìu mến, hay một nụ cười ấm áp bất chợt của Khánh, tất cả giờ đây dường như đã biến mất, nhường chỗ cho sự trầm mặc và khoảng cách. Cô cố gắng kể vài câu chuyện nhỏ về ngày hôm nay của mình, về cô bạn đồng nghiệp mới, về một cuốn sách hay mà cô vừa đọc được. Nhưng Khánh chỉ "ừ", "à" hờ hững, hoặc hoàn toàn im lặng, đôi khi chỉ ngẩng đầu nhìn cô một cách vô định rồi lại cúi xuống. Tâm trí anh dường như đang ở một nơi rất xa, nơi có những con số, những dự án, và những áp lực vô hình mà cô không tài nào chạm tới được.

Sự im lặng bao trùm không gian. Nó không phải là một sự im lặng dễ chịu, mà là một sự im lặng nặng nề, đè nén, khiến Linh cảm thấy nghẹt thở. Tiếng dao dĩa chạm vào bát đĩa nghe rõ mồn một, xen lẫn với tiếng gió lùa qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài. Mùi hoa nhài thoang thoảng giờ đây cũng trở nên lạc lõng, không thể xua đi cái mùi của nỗi buồn và sự xa cách đang dần len lỏi. Linh nuốt khan, cố gắng đẩy trôi miếng cơm nghẹn ứ trong cổ họng. Cô ước gì anh sẽ nói một điều gì đó, bất cứ điều gì, để phá vỡ bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ. Nhưng anh vẫn chỉ im lặng, ăn một cách vội vã, như thể muốn kết thúc bữa ăn này càng nhanh càng tốt.

Sau khi ăn xong, Khánh chỉ nói một câu cụt lủn: “Anh xong rồi.” Rồi anh đứng dậy, mang bát đũa vào bồn rửa, không đợi Linh nói gì. Anh lại quay trở về phòng ngủ, có lẽ là để tiếp tục làm việc với chiếc laptop của mình. Linh ngồi lại một mình trên bàn ăn, nhìn chằm chằm vào những ngọn nến đang cháy dở, ánh lửa lập lòe trong mắt cô cũng lay động như chính tâm hồn cô lúc này. Bữa ăn tối nay, như bao bữa tối gần đây, kết thúc trong sự hụt hẫng và cô đơn.

Đêm đã khuya, kim đồng hồ đã nhích dần sang con số mười hai. Khánh đã vào phòng ngủ từ lâu, cánh cửa khép hờ, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình laptop hắt ra. Linh không biết anh đã ngủ hay vẫn đang vùi đầu vào công việc. Cô ngồi một mình trên sofa phòng khách, co ro, ôm chặt chiếc gối mềm vào lòng. Căn hộ của Linh, nơi từng là tổ ấm của những tiếng cười và những câu chuyện sẻ chia, giờ đây dường như quá rộng lớn và trống trải. Mùi hoa nhài đã phai dần, chỉ còn lại chút hương thoang thoảng của nến thơm đã tắt từ lâu.

Ánh mắt Linh lạc lõng giữa màn đêm thành phố qua khung cửa sổ. Những tòa nhà cao tầng chọc trời sáng rực ánh đèn, như những vì sao nhân tạo lung linh giữa khoảng không đen kịt. Cô nhìn ra đó, tự hỏi liệu có bao nhiêu cặp đôi khác cũng đang trải qua khoảnh khắc cô đơn như cô, hay chỉ có mình cô đang lạc lối trong chính mối quan hệ của mình. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua từng thớ vải mỏng manh, không phải cái lạnh của thời tiết mà là cái lạnh từ bên trong, từ trái tim cô.

Cô đưa tay mở điện thoại, vuốt màn hình qua những bức ảnh cũ. Đó là những ngày đầu họ yêu nhau, khi Khánh còn là một chàng trai đầy nhiệt huyết, ánh mắt anh rực sáng khi nhìn cô, nụ cười anh ấm áp và chân thành. Những bức ảnh chụp chung, những chuyến đi chơi, những khoảnh khắc đời thường nhưng tràn đầy hạnh phúc. Cô nhớ những cái ôm thật chặt, những cái nắm tay thật lâu, những lời thì thầm yêu thương mà giờ đây đã trở thành một thứ xa xỉ. Cô vẫn nhớ như in lời anh nói: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Cô tin anh, cô hiểu anh đang phải gánh vác nhiều thứ. Nhưng liệu anh có hiểu rằng cô cũng đang mệt mỏi, mệt mỏi vì phải tự mình gánh vác nỗi cô đơn này?

"Anh ấy còn yêu mình không? Hay chỉ là quá mệt mỏi đến mức không còn cảm xúc để thể hiện nữa?" Một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Linh, như một điệp khúc buồn. Cô biết, Khánh không phải là người tệ bạc, anh vẫn quan tâm cô theo cách riêng của anh. Anh vẫn nhớ cô thích trà nóng, vẫn nhắc cô không được thức khuya, nhưng những cử chỉ đó giờ đây chỉ như một thói quen, một trách nhiệm hơn là sự biểu hiện của một tình yêu nồng nàn. Nó thiếu đi sự ấm áp, sự kết nối mà cô khao khát. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," lời nói đó lại vọng về trong tâm trí cô, nhưng "ở đây" của cô không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà là sự hiện diện của cảm xúc, của sự thấu hiểu.

Linh đưa tay vuốt nhẹ lên màn hình điện thoại, dừng lại ở danh bạ của Trâm và Chị Mai. Hai người bạn thân thiết, luôn sẵn sàng lắng nghe cô. "Mình có nên nói chuyện với Trâm không? Hay Chị Mai sẽ hiểu?" Cô do dự. Cô biết, Trâm sẽ an ủi cô, Chị Mai sẽ cho cô những lời khuyên chân thành. Nhưng rồi cô lại gạt bỏ ý nghĩ đó. Cô không muốn than vãn, không muốn biến mình thành một người con gái yếu đuối, suốt ngày chỉ biết than thở về chuyện tình cảm. Hơn nữa, cô sợ làm anh áp lực thêm. Khánh đã đủ mệt mỏi rồi, cô không muốn trở thành một gánh nặng khác của anh.

Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại nhen nhóm trong đầu cô: "Mình sợ làm anh ấy áp lực thêm, nhưng mình cũng không thể cứ mãi thế này được..." Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa ngã ba đường. Một bên là sự thấu hiểu và sẻ chia gánh nặng cùng Khánh, chấp nhận sự im lặng và khoảng cách của anh. Một bên là nhu cầu được yêu thương, được lắng nghe và được kết nối của chính cô. Cứ gồng mình chịu đựng như thế này, liệu cô có thể chịu được bao lâu? Tiếng đồng hồ tích tắc trong không gian tĩnh lặng, mỗi tiếng tích tắc như đang đếm ngược thời gian cho một điều gì đó sắp xảy ra. Đôi mắt to tròn của cô long lanh, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má, thấm vào chiếc gối mềm mại. Đó không phải là nước mắt của sự bi lụy, mà là nước mắt của sự ưu tư, của nỗi buồn man mác về một mối tình đang dần phai nhạt, về một khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn giữa hai người từng yêu nhau sâu đậm. Cô ước gì Khánh có thể ở đây, ôm cô vào lòng và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn, rằng anh vẫn yêu cô. Nhưng đêm đã khuya, và chỉ có sự im lặng trả lời cô. Linh vẫn ôm chặt chiếc gối, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm thành phố vẫn đang ôm trọn những nỗi niềm không thể nói thành lời.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free