Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 77: Khoảng Trống Giữa Những Bữa Cơm

Mùi hương hoa nhài đã phai dần trong không khí quẩn quanh căn hộ của Linh, chỉ còn lại chút dư âm của nến thơm đã tắt từ lâu. Đèn trong phòng khách được bật ở chế độ ánh sáng vàng dịu, đủ để soi rõ từng đường nét trên chiếc bàn ăn nhỏ đặt giữa phòng, nơi hai chiếc đĩa sứ trắng tinh đã được bày biện tươm tất với món cá hồi áp chảo và rau xanh tươi mát. Linh ngồi đó, chiếc tạp dề họa tiết hoa nhí vẫn còn vương trên người, đôi mắt to tròn dán chặt vào cánh cửa chính. Mỗi tiếng động nhỏ từ hành lang chung cư đều khiến tim cô hẫng một nhịp, rồi lại chìm xuống trong sự chờ đợi vô vọng. Đồng hồ đã chỉ gần mười giờ đêm.

Cuối cùng, tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng kéo dài. Khánh bước vào, dáng người cao ráo quen thuộc giờ đây như trùng xuống, nặng trĩu. Gương mặt anh phờ phạc, những đường nét nam tính vốn sắc sảo nay như bị bao phủ bởi một lớp mây mệt mỏi. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ có thể chứa đựng cả bầu trời tình yêu, giờ chỉ còn ánh lên vẻ kiệt sức, vô định. Anh thậm chí còn không kịp cởi áo khoác, chỉ buông thõng chiếc cặp da xuống sàn rồi lững thững bước vào. Mùi khói bụi thành phố và một chút mùi cà phê hòa quyện cùng sự mệt mỏi tỏa ra từ anh, như một tấm màn vô hình ngăn cách anh với không gian ấm cúng của căn nhà.

“Anh về rồi à?” Linh đứng dậy, giọng nói dịu dàng cố gắng che giấu sự lo lắng. Cô tiến lại gần, đưa tay định chạm vào cánh tay anh nhưng rồi lại khựng lại, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo vô hình tỏa ra từ Khánh.

Khánh chỉ gật đầu nhẹ, một nụ cười nhạt không chạm đến mắt. “Ừm. Em đợi anh à?” Giọng anh khàn đặc, như vừa trải qua một trận chiến dài hơi.

“Vâng. Em làm cơm rồi, anh ăn luôn nhé, nguội mất.” Linh cố gắng giữ cho giọng điệu của mình thật tự nhiên, không để lộ sự hụt hẫng. Cô lùi lại một bước, để anh có không gian cởi bỏ chiếc áo khoác vest sẫm màu. Mỗi cử động của anh đều chậm rãi, nặng nề, như thể đang gánh trên vai hàng tấn đá tảng.

Họ ngồi vào bàn ăn. Tiếng dao dĩa lạch cạch khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Mùi cá hồi thơm lừng, mùi rau xào ngai ngái lan tỏa, nhưng dường như không ai thực sự cảm nhận được hương vị của chúng. Linh gắp một miếng cá hồi lớn vào bát Khánh, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo từng cử động của anh.

“Anh mệt lắm à? Công việc hôm nay có gì không thuận lợi sao?” Cô lên tiếng phá vỡ sự im lặng, hy vọng có thể khơi gợi một cuộc trò chuyện, một sự sẻ chia nào đó.

Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc thoát ra từ lồng ngực. Anh đặt đũa xuống, đưa tay xoa xoa thái dương. “Cũng vậy thôi em. Nhiều việc.”

“Anh Hùng có lại giao thêm dự án mới không?” Linh hỏi tiếp, cô biết rõ áp lực từ vị sếp khó tính và tham vọng của anh ta. Cô muốn anh biết rằng cô hiểu, cô chia sẻ.

Anh ngẩng đầu nhìn Linh, đôi mắt trũng sâu. “Ừm. Em ăn đi, nguội mất.” Câu nói cụt lủn, trống rỗng, như một bức tường vô hình dựng lên giữa hai người. Nó không phải là một sự từ chối thẳng thừng, nhưng cũng không phải là một lời mời gọi để cô tiếp tục đào sâu.

Linh cắn nhẹ môi, cảm giác hụt hẫng lan tỏa. Cô nhìn xuống bát cơm của mình, những hạt cơm trắng ngần dường như cũng đang im lặng, chờ đợi một điều gì đó. Cô biết, Khánh không phải là người cố tình xa lánh, nhưng sự mệt mỏi đã bào mòn anh, biến anh thành một người khác, một người chỉ còn biết đến công việc và trách nhiệm. Anh ăn một cách máy móc, đôi mắt vẫn lạc lõng, như thể tâm trí anh đang trôi dạt đâu đó giữa những con số, những hợp đồng và những kỳ vọng.

Cô nhớ những bữa ăn trước đây, khi họ còn có thể cười đùa, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Anh sẽ gắp cho cô những món cô thích, sẽ pha trò để cô vui, sẽ lắng nghe những câu chuyện vụn vặt của cô một cách chăm chú. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng. Sự im lặng không phải là khoảng lặng bình yên mà là một khoảng trống, một hố sâu đang dần hình thành giữa họ. Nó nặng nề, đè nén lên không khí, khiến từng miếng cơm Linh nuốt vào cũng trở nên khô khốc.

Linh đưa tay gắp thêm thức ăn cho Khánh, một cử chỉ quen thuộc mà cô vẫn duy trì, như một cách để chứng minh rằng tình yêu của cô dành cho anh vẫn còn nguyên vẹn, bất chấp sự thay đổi đang diễn ra. Anh chỉ gật đầu, một cái gật đầu vô hồn. Không một lời cảm ơn, không một cái nhìn đáp lại. Cô cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tường, một bức tường kiên cố được dựng lên từ những áp lực vô hình và sự kiệt sức.

Tối đó, sau khi Khánh đã tắm rửa và vùi mình vào giấc ngủ sâu, Linh vẫn nằm trằn trọc bên cạnh anh. Căn phòng chìm trong bóng tối mịt mùng, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại của cô hắt lên khuôn mặt ưu tư. Khánh nằm ngửa, tiếng thở đều đều, sâu lắng, cho thấy anh đã thực sự kiệt sức. Anh ngủ say đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim anh đập nhẹ nhàng trong lồng ngực. Đó là một sự hiện diện vật lý, nhưng lại thiếu đi sự kết nối cảm xúc mà cô khao khát.

Cô vuốt nhẹ màn hình điện thoại, mở ứng dụng nhắn tin. Ngón tay cô do dự lướt trên bàn phím ảo, rồi lại dừng lại. Cô muốn gửi cho anh một tin nhắn, một lời hỏi thăm, một lời động viên. Nhưng cô sợ làm phiền giấc ngủ của anh, sợ anh sẽ lại trả lời bằng những câu cụt lủn, càng làm sâu sắc thêm nỗi cô đơn trong lòng cô. Tuy nhiên, khao khát được kết nối, dù chỉ là qua con chữ, vẫn quá lớn.

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết can đảm. “Anh ngủ chưa? Em hơi khó ngủ. Anh có mệt lắm không? Em thương anh.” Cô viết xong, đọc lại vài lần, rồi bấm gửi. Tin nhắn đã được gửi đi.

Cô đặt điện thoại xuống gối, chờ đợi. Mỗi giây phút trôi qua đều dài như một thế kỷ. Căn phòng vẫn im lặng, chỉ có tiếng gió khẽ thổi qua khe cửa sổ và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường. Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút. Không có phản hồi. Cô cảm thấy một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, một cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên ngay cả khi người mình yêu đang nằm cạnh.

Đúng lúc cô định từ bỏ hy vọng, một tiếng ‘ting’ nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại. Linh giật mình, vội vàng cầm lên. Màn hình hiển thị tin nhắn từ Khánh. Cô mở ra, trái tim đập thình thịch.

“Anh mệt. Em ngủ đi.”

Chỉ vỏn vẹn bốn chữ. Khô khan, ngắn gọn, và gần như không có chút cảm xúc nào. Cô đọc đi đọc lại tin nhắn, cố gắng tìm kiếm một chút ấm áp, một chút yêu thương trong đó, nhưng vô vọng. Nó giống như một lời kết thúc, một cánh cửa đóng sầm lại trước những nỗ lực kết nối của cô. Nỗi hụt hẫng không thể diễn tả bằng lời. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, lăn dài xuống gò má, thấm ướt một phần nhỏ của chiếc gối. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự bất lực, của nỗi đau khi nhận ra khoảng cách giữa hai người đang ngày càng xa.

Cô lướt qua lịch sử tin nhắn của họ trong vài tuần gần đây. Những tin nhắn của cô ngày càng dài hơn, chất chứa nhiều câu hỏi, nhiều lời quan tâm hơn. Trong khi đó, tin nhắn của Khánh ngày càng ngắn gọn, thưa thớt, và chậm trễ hơn. Có khi phải vài tiếng sau anh mới trả lời, hoặc thậm chí là đến sáng hôm sau. Những icon cảm xúc, những câu nói đùa vui vẻ đã biến mất từ bao giờ. Chỉ còn lại những câu trả lời mang tính thông báo, những lời nhắn nhủ khô khan. Những khoảng trống giữa những dòng tin nhắn ngày càng dài ra, như những vết nứt âm thầm đang lan rộng trên bức tường tình yêu của họ.

Linh tắt điện thoại, đặt nó xuống bên cạnh. Cô cuộn mình lại, cố gắng tìm kiếm sự ấm áp từ chăn gối, nhưng nỗi lạnh lẽo từ bên trong vẫn len lỏi khắp cơ thể. Cô tự hỏi, liệu có phải Khánh đã hết yêu cô rồi không? Hay chỉ là anh đang quá mệt mỏi, quá áp lực đến mức không còn sức lực để yêu thương, để thể hiện tình cảm? Cô tin vào câu nói của anh: “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Nhưng liệu cô có thể chịu đựng được bao lâu khi tình yêu được thể hiện bằng sự im lặng và những tin nhắn chậm trễ như thế này? "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói đó lại vang vọng trong tâm trí cô, nhưng "ở đây" của cô không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà là sự hiện diện của cảm xúc, của sự thấu hiểu, của một trái tim đang đập cùng nhịp.

Nằm bên cạnh người mình yêu, nhưng Linh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cô không muốn làm anh thêm áp lực, cô biết anh đã quá mệt mỏi rồi. Nhưng cô cũng không thể cứ mãi gồng mình chịu đựng nỗi cô đơn này. Cô cần một người để chia sẻ, một người để lắng nghe. Hình ảnh Trâm và Chị Mai chợt hiện lên trong đầu cô. Có lẽ, đã đến lúc cô cần tìm kiếm một bờ vai khác để tựa vào, dù chỉ là để trút bỏ những nỗi niềm đang đè nặng trong lòng.

Tiếng mưa lất phất trên mái hiên của Quán Cà Phê 'Hồi Ức' tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ, hòa cùng tiếng nhạc jazz cổ điển đang len lỏi trong không gian. Chiều hôm sau, Linh đã hẹn Trâm ở đây. Quán cà phê này là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu ấm áp. Mùi cà phê rang xay thơm nồng quyện lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và chút hương trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thanh bình, hoài niệm, rất thích hợp cho những buổi tâm sự.

Linh ngồi ở một góc khuất, bên cạnh khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ ẩm ướt vì mưa. Tay cô khẽ khuấy đều ly cà phê sữa đá, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài. Cô mặc một chiếc váy len mỏng màu xám nhạt, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to tròn vốn dĩ long lanh giờ đây ánh lên vẻ ưu tư, mệt mỏi. Trâm bước vào, dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt biết cười. Cô khoác chiếc áo khoác jeans cá tính, tóc dài uốn nhẹ, mang theo một làn gió tươi mới vào không gian trầm mặc.

“Linh!” Trâm vẫy tay, nở nụ cười rạng rỡ. Cô nhanh chóng tiến lại chỗ Linh, ngồi xuống đối diện. “Trời ơi, trông cậu dạo này xanh xao quá. Có chuyện gì à Linh?” Giọng Trâm đầy vẻ lo lắng, ánh mắt cô bạn thân quét qua khuôn mặt tiều tụy của Linh.

Linh cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. “Không có gì đâu Trâm. Chắc tại dạo này mình hơi ít ngủ thôi.” Cô nói dối, nhưng giọng nói lại mang theo một chút run rẩy.

Trâm không tin. Cô đặt tay lên mu bàn tay Linh, nhẹ nhàng xoa xoa. Hơi ấm từ bàn tay Trâm truyền sang khiến Linh cảm thấy một chút an ủi. “Nói thật đi. Mình biết cậu có chuyện mà. Nhìn cậu là mình biết ngay.”

Linh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Cô nhìn vào ly cà phê của mình, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong đó. “Mình cũng không biết nữa Trâm ạ. Khánh anh ấy bận quá…” Giọng cô nghẹn lại, một nỗi uất nghẹn dâng lên.

Trâm kiên nhẫn lắng nghe, ánh mắt cô bạn đầy thấu hiểu. Cô biết Linh không phải là người hay than vãn, nên khi Linh đã bắt đầu hé mở, chắc chắn mọi chuyện đã trở nên nghiêm trọng.

“Chúng mình giờ như hai người ở chung nhà vậy.” Linh tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. “Bữa ăn cũng im lặng, tin nhắn thì…” Cô dừng lại, không thể nói hết câu. Những giọt nước mắt nóng hổi bất giác lăn dài trên gò má, thấm vào chiếc váy len. Cô đưa tay lên quệt vội, cố gắng kìm nén cảm xúc.

Trâm lặng lẽ đưa cho Linh một chiếc khăn giấy. Cô nắm chặt tay Linh hơn, ánh mắt đầy xót xa. “Tin nhắn thì sao? Chậm trễ à?” Trâm hỏi, giọng nói dịu dàng.

Linh gật đầu, không nói nên lời. Cô cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm khi có người hiểu được điều cô đang muốn nói mà không cần cô phải thốt ra hết thảy. “Vâng… chậm lắm. Có khi cả tiếng, hai tiếng. Hoặc chỉ là vài chữ cụt lủn. Mình cảm thấy… mình không còn được kết nối với anh ấy nữa.”

“Trời ơi, mình cứ tưởng chỉ có mình tớ gặp vấn đề này thôi chứ.” Trâm thở dài, khuôn mặt cô bạn cũng thoáng nét buồn. “Đàn ông mà, đến giai đoạn này ai cũng vậy. Áp lực công việc, tài chính… họ có xu hướng co mình lại, ít chia sẻ hơn. Nhưng cậu cũng cần nói ra chứ? Cứ giữ trong lòng thế này thì ai mà chịu nổi.”

Linh lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe. “Mình sợ làm anh ấy áp lực thêm. Anh ấy đã đủ mệt mỏi rồi, mình không muốn trở thành một gánh nặng khác của anh. Anh ấy nói ‘Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.’ Mình tin anh ấy, mình hiểu anh ấy đang cố gắng vì mình, vì tương lai của hai đứa.”

“Nhưng Linh ơi, yêu là phải chia sẻ cả những gánh nặng mà.” Trâm nói, giọng điệu kiên định nhưng vẫn đầy sự cảm thông. “Cậu không cần anh ấy hoàn hảo, cậu chỉ cần anh ấy ở đây. Nhưng ‘ở đây’ không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của cảm xúc. Nếu anh ấy không thể cho cậu điều đó, thì cậu sẽ cảm thấy cô đơn thôi. Cứ thế này thì làm sao mà bền được?”

Linh nhìn Trâm, những lời nói của cô bạn như chạm vào đúng nỗi đau sâu kín nhất trong lòng cô. Cô biết Trâm nói đúng. Cô đang cảm thấy cô đơn, vô cùng cô đơn, ngay cả khi đang sống chung một nhà với người mình yêu. Cô sợ hãi sự im lặng đang nuốt chửng mối quan hệ của họ, sợ hãi những tin nhắn chậm trễ đang dần trở thành một thói quen đáng báo động. Chúng là những dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy họ đang dần lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống.

Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn lất phất rơi, từng giọt tí tách trên mái hiên, như đang đếm ngược thời gian cho một điều gì đó sắp xảy ra. Linh khép hờ mắt, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Trâm đang siết chặt tay cô. Cô biết, việc mình tìm đến Trâm để tâm sự là một sự thay đổi lớn. Nó báo hiệu rằng cô không còn có thể giữ kín mọi thứ trong lòng nữa, và rằng khoảng cách cảm xúc giữa cô và Khánh đang ngày càng lớn, đến mức cô phải tìm kiếm sự an ủi từ bên ngoài. Có lẽ, Khánh cũng đang giữ kín nhiều chuyện hơn cô nghĩ, và sự im lặng của anh không chỉ đến từ sự mệt mỏi. Nỗi sợ hãi len lỏi trong trái tim Linh. Cô sợ rằng, những bữa cơm im lặng và những tin nhắn chậm trễ này, cuối cùng sẽ dẫn họ đến một con đường không thể quay lại.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free