Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 78: Bữa Cơm, Tin Nhắn và Khoảng Cách Vô Hình
Những hạt mưa lất phất ngoài ô cửa sổ quán cà phê như vẫn còn đọng lại trên mi mắt Linh, mang theo cả sự ẩm ướt và lạnh lẽo của nỗi buồn chưa tan. Lời của Trâm cứ văng vẳng trong đầu, như một tấm gương phản chiếu chính xác những gì Linh đang cảm thấy: “Cậu không cần anh ấy hoàn hảo, cậu chỉ cần anh ấy ở đây. Nhưng ‘ở đây’ không chỉ là sự hiện diện thể xác, mà còn là sự hiện diện của cảm xúc.” Linh biết, cô biết điều đó, nhưng biết và chấp nhận nó lại là hai chuyện khác nhau. Khi cô rời khỏi quán cà phê, bước chân nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể chất, mà vì gánh nặng vô hình đang đè nén trái tim. Cô mang theo mình sự hỗn độn của cảm xúc: nỗi cô đơn len lỏi, sự lo lắng về tương lai, và cả một chút hy vọng mong manh rằng mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp hơn, một hy vọng mà cô biết là đang dần bị bào mòn bởi thực tại.
Buổi tối hôm đó, căn hộ của Linh chìm trong một thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt từ chiếc đèn bàn. Bữa tối đã nguội lạnh từ lâu, trên bếp vẫn còn nghi ngút hơi ấm sót lại từ lúc Linh vừa nấu xong, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác trống vắng. Mùi thức ăn thơm lừng lúc ban đầu đã nhạt dần, chỉ còn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự chờ đợi không hồi kết. Linh ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại dán vào cánh cửa ra vào, nơi mà cô luôn mong đợi bóng dáng quen thuộc sẽ xuất hiện. Đồng hồ điểm từng tiếng tích tắc chậm rãi, kéo dài sự chờ đợi đến vô tận. Đã quá mười giờ đêm.
Cuối cùng, tiếng lạch cạch của chìa khóa xoay trong ổ, rồi cánh cửa khẽ mở. Khánh bước vào, dáng người cao ráo quen thuộc giờ đây có vẻ gầy hơn, vai anh hơi chùng xuống, như thể đang gánh vác một tảng đá vô hình. Gương mặt anh, những đường nét nam tính sắc sảo, giờ đây chìm trong vẻ mệt mỏi đến tiều tụy, đôi mắt sâu hoắm ánh lên sự kiệt sức. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào Linh, một nụ cười nhạt nhẽo dường như còn chưa kịp hình thành đã vội tan biến trên môi. Linh đứng dậy, vội vã hâm nóng lại đồ ăn, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm không gian. Tiếng lạch cạch của đĩa bát, tiếng xì xèo của chảo nóng trong bếp, tất cả dường như chỉ là những âm thanh lạc lõng trong sự im lặng đặc quánh của căn nhà.
Cô đặt đĩa đồ ăn nóng hổi trước mặt Khánh, lòng đầy hy vọng. “Anh mệt lắm à? Công việc hôm nay thế nào rồi?” Giọng cô nhẹ nhàng, pha chút lo lắng, như sợ làm vỡ tan lớp băng mỏng manh đang bao phủ lấy anh. Khánh ngồi xuống, kéo ghế ra một cách nặng nề. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi đến tận cùng, rồi cầm đũa lên, bắt đầu ăn một cách vô thức. “Ừm… cũng vậy thôi.” Anh nói, giọng khàn khàn, cụt lủn, như thể mỗi từ ngữ đều là một gánh nặng không thể chịu đựng. Ánh mắt anh trống rỗng, không nhìn vào Linh, mà dường như đang nhìn xuyên qua cô, vào một khoảng không vô định nào đó.
“Anh ăn đi, em nấu món anh thích đấy,” Linh cố gắng thêm vào, giọng cô hơi chùng xuống, cảm thấy một chút hụt hẫng. Cô đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị món canh chua cá lóc mà anh yêu thích, hy vọng nó sẽ xua đi chút mệt mỏi trong anh. Khánh khẽ gật đầu, nhưng vẫn không nhìn cô. Anh tiếp tục ăn, từng miếng cơm, từng muỗng canh được đưa lên miệng một cách chậm rãi, máy móc. Tiếng dao dĩa chạm vào bát đĩa trở thành âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Nó không phải là tiếng động vui vẻ của một bữa ăn gia đình, mà là tiếng vọng của sự cô đơn, của hai tâm hồn đang trôi dạt ra xa nhau, ngay cả khi đang ngồi chung một bàn ăn.
Linh đặt đũa xuống, nhìn Khánh. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn hỏi anh về những áp lực, những khó khăn anh đang đối mặt, muốn chia sẻ gánh nặng cùng anh. Nhưng rồi, nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi đến cùng cực của anh, nhìn ánh mắt trống rỗng ấy, mọi lời muốn nói lại nghẹn lại nơi cổ họng. Cô sợ mình sẽ trở thành một gánh nặng khác, một áp lực nữa đè lên đôi vai đã quá mỏi mệt của anh. Trâm đã nói đúng, cô không muốn anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, ở đây thực sự, bằng cả tâm hồn và cảm xúc. Nhưng giờ đây, Linh cảm thấy anh chỉ đang ở đây bằng thể xác, một cái vỏ rỗng tuếch, trong khi tâm trí anh đang lang thang ở một nơi nào đó rất xa xôi, một nơi mà cô không thể chạm tới.
Cô nhẹ nhàng đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp bát đĩa. Tiếng bát đĩa va chạm khẽ khàng trong không gian im ắng, như những nốt nhạc buồn của một bản giao hưởng dang dở. Khánh vẫn cắm cúi ăn, dường như không hề hay biết đến sự hiện diện của Linh, hay biết nhưng không còn đủ sức để phản ứng. Linh tự hỏi, liệu anh có nhận ra những bữa ăn của họ đang dần trở nên như thế này không? Liệu anh có cảm thấy sự trống rỗng, sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy không khí không? Hay anh đã quá mệt mỏi để quan tâm, quá kiệt sức để nhận ra những vết nứt đang ngày càng sâu hơn trong mối quan hệ của họ? Linh không biết, và cô cũng không dám hỏi. Cô sợ câu trả lời, sợ rằng sự thật sẽ còn phũ phàng hơn những gì cô đang tưởng tượng. Nỗi cô đơn không phải là một cảm giác mới mẻ, nhưng khi nó trở thành người bạn đồng hành trong chính căn nhà của mình, bên cạnh người mình yêu, nó lại mang một sức nặng khác, một sự bào mòn âm thầm và đáng sợ.
Đêm đã về khuya, không khí trở nên se lạnh hơn, len lỏi qua khe cửa sổ chưa kịp đóng chặt. Khánh đã ngủ say, một giấc ngủ nặng nề, không mộng mị, mà Linh đoán là do sự kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Anh nằm nghiêng, lưng quay về phía cô, tựa như một bức tường vô hình ngăn cách hai người. Linh nằm trằn trọc, đôi mắt thao láo nhìn lên trần nhà tối đen, không tài nào chợp mắt được. Hàng ngàn suy nghĩ cứ xoáy quanh trong đầu cô, những mảnh ghép rời rạc về mối quan hệ của họ, về những bữa cơm im lặng, về những cái ôm không còn đủ ấm, và đặc biệt là về những tin nhắn chậm trễ.
Cô cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt xanh xao, mệt mỏi của cô. Linh mở ứng dụng nhắn tin, ngón tay cô lướt qua những dòng tin nhắn cũ, những lời yêu thương nồng nàn thuở nào, rồi dừng lại ở những đoạn hội thoại gần đây. Cô gõ nhẹ: “Anh ngủ chưa? Anh có ổn không? Em thấy anh mệt quá…”. Một tin nhắn đơn giản, mang theo biết bao sự quan tâm, lo lắng và khao khát kết nối của cô. Linh đặt điện thoại xuống, tim đập thình thịch, chờ đợi. Mười phút trôi qua, rồi hai mươi, rồi ba mươi phút. Không có phản hồi. Sự im lặng của chiếc điện thoại như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cô.
Linh cầm điện thoại lên lần nữa, kiểm tra. Vẫn không có gì. Cô cảm thấy hụt hẫng, một nỗi buồn lan tỏa khắp cơ thể. Cô tự hỏi, anh ấy có thấy tin nhắn không? Hay anh ấy đã ngủ say đến mức không hay biết gì? Hay… anh ấy không muốn trả lời? Nỗi sợ hãi len lỏi, lạnh buốt. Đúng lúc Linh gần như từ bỏ hy vọng, một tiếng "ting" nhỏ vang lên. Màn hình điện thoại lại sáng. Khánh đã trả lời. Linh vội vã mở tin nhắn, nhưng rồi trái tim cô lại chùng xuống. Vỏn vẹn vài chữ cụt lủn: “Anh ổn. Ngủ đi em.”
Linh thầm nghĩ, “Lại vậy nữa rồi…” Đây không phải là lần đầu tiên, hay lần thứ hai, thứ ba. Nó đã trở thành một thói quen đáng sợ. Những tin nhắn trả lời chậm trễ, những câu nói ngắn gọn, thiếu đi cảm xúc, thiếu đi sự sẻ chia. Cô lướt ngược lại lịch sử trò chuyện. Hầu hết các tin nhắn gần đây của Khánh đều là những từ như “Ừ”, “Anh ổn”, “Về rồi”, “Đang bận”. Không còn những câu chuyện dài, những lời hỏi han ân cần, hay những câu đùa vui vẻ nữa. Khoảng cách không chỉ nằm trong không gian vật lý, mà còn len lỏi vào từng con chữ, từng khoảng lặng giữa các tin nhắn.
Cảm giác lạnh lẽo khi cầm điện thoại chờ đợi, rồi nhận được một câu trả lời khô khan, đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của Linh. Nó giống như việc cô đang cố gắng kéo một sợi dây vô hình, nhưng đầu dây bên kia lại hoàn toàn buông lỏng. Cô nhận ra rằng, đây không còn là sự cố, mà là một dấu hiệu, một lời cảnh báo. Mối quan hệ của họ đang dần bị bào mòn, không phải bởi những trận cãi vã lớn hay những hiểu lầm kịch tính, mà bởi sự thiếu vắng của những điều nhỏ nhặt nhất: sự lắng nghe, sự thấu hiểu, và sự hiện diện cảm xúc.
Linh tắt màn hình điện thoại, ném nó sang một bên, như thể muốn vứt bỏ tất cả những cảm xúc tiêu cực đang bủa vây. Cô quay lưng về phía Khánh, áp chặt mặt vào gối, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn đang chực trào. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt gối. Cô nhắm chặt mắt, nhưng hình ảnh những bữa cơm im lặng, những tin nhắn chờ đợi cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí. Linh tự hỏi, liệu cô có thể tiếp tục chịu đựng sự xa cách này không? Liệu tình yêu của cô, của họ, có đủ mạnh để vượt qua những gánh nặng vô hình này không? Hay rồi một ngày nào đó, sự im lặng và những khoảng trống sẽ nuốt chửng tất cả, để lại một nỗi đau không thể hàn gắn? Nỗi sợ hãi về một tương lai xa hơn, một tương lai không còn họ ở bên nhau, len lỏi trong trái tim Linh, lạnh buốt như đêm đông.
Sáng hôm sau, Linh đến công ty với đôi mắt hơi sưng húp, nhưng cô đã cố gắng che giấu bằng một chút trang điểm nhẹ nhàng. Cô không thể tập trung vào công việc. Những con số, những bản thiết kế cứ nhảy múa trước mắt cô, không thể nào đi vào tâm trí. Cảm giác trống rỗng và nỗi lo lắng cứ lởn vởn trong đầu, khiến cô không thể ngừng suy nghĩ về mối quan hệ của mình. Cô cảm thấy cần phải nói chuyện với ai đó, một người có thể cho cô một cái nhìn khách quan, một lời khuyên chân thành. Trâm đã an ủi cô, nhưng Linh biết, cô cần một cái nhìn khác, một lời khuyên từ người từng trải hơn, người có thể nhìn thấu mọi vấn đề bằng sự điềm tĩnh và thấu hiểu.
Giờ nghỉ trưa, Linh quyết định đi ra ngoài. Cô không muốn ăn cơm ở căng tin đông đúc, không muốn tiếp xúc với những tiếng cười nói vui vẻ mà cô không thể hòa mình vào lúc này. Cô đi bộ trên con phố quen thuộc, những hàng cây xanh mát rủ bóng, nhưng tâm trí cô vẫn chìm đắm trong những suy tư. Linh rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi có một quán cà phê mà cô thường ghé khi muốn tìm một chút bình yên. Đó là Quán Cà Phê 'Hồi Ức'.
Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo thành quán cà phê, với những bức tường gạch trần, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng, hoài niệm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và trà hoa thoang thoảng trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Linh. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bầu không khí thanh bình, lãng mạn. Linh chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra ban công với vài chậu cây xanh mướt. Cô gọi một ly trà hoa cúc, hơi ấm từ chiếc cốc sứ truyền sang lòng bàn tay, mang đến một chút an ủi.
Cô mân mê chiếc cốc sứ trên bàn, ánh mắt xa xăm, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những hạt mưa li ti bắt đầu rơi xuống, tạo nên những chấm nhỏ trên mặt kính. Linh nhớ lại cuộc trò chuyện với Trâm, những lời khuyên chân thành của cô bạn. Trâm nói đúng, cô cần phải chia sẻ, nhưng nói với ai, và nói như thế nào, lại là một vấn đề. Cô cảm thấy mình cần một người đủ điềm tĩnh để lắng nghe, đủ thấu hiểu để không phán xét, và đủ kinh nghiệm để đưa ra những lời khuyên sâu sắc. Một cái tên chợt hiện lên trong tâm trí cô: Chị Mai.
Chị Mai là người đồng nghiệp lớn tuổi mà Linh luôn kính trọng. Chị không chỉ là một người chị cả trong công việc, mà còn là một người bạn tâm giao đáng tin cậy. Chị có một sự điềm tĩnh lạ thường, một cái nhìn sâu sắc về cuộc sống và tình yêu, và một trái tim ấm áp, luôn sẵn sàng lắng nghe. Linh lưỡng lự. Cô không muốn làm phiền chị, nhưng nỗi lòng của cô giờ đây đã quá đầy, đến mức cô cảm thấy không thể giữ riêng cho mình nữa. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, rồi mở danh bạ điện thoại, tìm đến số của Chị Mai.
Ngón tay cô run nhẹ khi nhấn nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đặn, mỗi tiếng chuông như một nhịp đập của trái tim cô. “Alo, Mai nghe đây em.” Giọng Chị Mai trầm ấm, dịu dàng vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo sự thân thiện và thấu hiểu vốn có. Linh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng pha lẫn sự ngượng ngùng. “Chị Mai ơi, chị có rảnh không ạ? Em là Linh đây. Em… em muốn gặp chị một lát… có chuyện muốn tâm sự.” Giọng cô hơi run, những lời nói ngập ngừng, nhưng Chị Mai vẫn kiên nhẫn lắng nghe. Linh biết, việc cô tìm đến Chị Mai để tâm sự là một sự thay đổi lớn. Nó báo hiệu rằng cô không còn có thể giữ kín mọi thứ trong lòng nữa, và rằng khoảng cách cảm xúc giữa cô và Khánh đang ngày càng lớn, đến mức cô phải tìm kiếm sự an ủi từ bên ngoài, từ một người từng trải hơn, một người có thể giúp cô nhìn rõ hơn con đường phía trước. Cô hy vọng Chị Mai sẽ có thể cho cô một lời khuyên, một hướng đi, trong mớ bòng bong cảm xúc đang nhấn chìm cô.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.