Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 79: Vòng Xoáy Công Việc: Áp Lực Từ Thượng Tầng

Tiếng chuông điện thoại từ đầu dây bên kia, vọng qua không gian quán cà phê Hồi Ức, mang theo sự thân thiện và thấu hiểu vốn có của Chị Mai. Linh cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng pha lẫn sự ngượng ngùng khi ngón tay cô run nhẹ, nắm chặt chiếc điện thoại, như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Cô biết rằng, việc cô tìm đến Chị Mai để tâm sự là một sự thay đổi lớn, một dấu hiệu rõ ràng rằng cô không còn có thể giữ kín mọi thứ trong lòng nữa, và rằng khoảng cách cảm xúc giữa cô và Khánh đang ngày càng lớn, đến mức cô phải tìm kiếm sự an ủi từ bên ngoài, từ một người từng trải hơn, một người có thể giúp cô nhìn rõ hơn con đường phía trước. Cô hy vọng Chị Mai sẽ có thể cho cô một lời khuyên, một hướng đi, trong mớ bòng bong cảm xúc đang nhấn chìm cô, trong khi ở một góc khác của thành phố, một vòng xoáy công việc khốc liệt đang nuốt chửng người đàn ông của cô, bào mòn anh từng chút một, khiến anh ngày càng xa rời cô một cách vô thức.

***

Sáng sớm, khi vầng dương còn e ấp sau những tòa nhà chọc trời, nhuộm hồng một phần bầu trời phía Đông, Khánh đã là một trong những người đầu tiên có mặt tại văn phòng của Tập đoàn X. Hơi thở phả ra từ đôi môi anh mang theo chút lạnh lẽo của không khí điều hòa, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của một tòa nhà văn phòng vừa trải qua một đêm dài tĩnh lặng. Bước chân anh nhẹ bẫng trên nền gạch lát hoa cương bóng loáng, tiếng giày da khẽ khàng vọng lại, cô đơn giữa không gian rộng lớn. Cả hành lang dài hun hút chỉ có lác đác vài bóng người bảo vệ đang kiểm tra nốt những góc khuất cuối cùng, và tiếng lao công lạch cạch đẩy xe vệ sinh. Anh đi thẳng đến khu vực làm việc của đội mình, nơi những chiếc bàn làm việc còn im lìm, những màn hình máy tính đen ngòm phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ đèn trần.

Anh bật đèn bàn, ánh sáng trắng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, khắc rõ vẻ mệt mỏi chưa tan sau giấc ngủ chập chờn. Đôi mắt sâu của Khánh thường mang một vẻ xa xăm, giờ đây lại càng thêm trũng sâu, như thể chất chứa quá nhiều suy tư mà không thể bày tỏ. Anh đặt chiếc cặp da xuống ghế, kéo ghế ra và ngồi xuống, một tiếng kẽo kẹt nhỏ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Ngón tay anh thoăn thoắt mở máy tính, tiếng khởi động của CPU và màn hình bật sáng nhè nhẹ như những âm thanh đầu tiên của một ngày mới. Hàng loạt email và báo cáo chưa đọc hiện ra trên màn hình, xếp chồng chất như những tảng đá vô hình, đè nặng lên vai anh. Khánh lướt qua chúng một cách nhanh chóng, mỗi tiêu đề như một lời nhắc nhở về gánh nặng của vị trí mới, về những kỳ vọng khổng lồ đang đặt lên vai anh. "Hôm nay lại là một ngày dài...", anh thầm nghĩ, một tiếng thở dài gần như vô thanh thoát ra từ lồng ngực. Anh cảm nhận rõ ràng sự mệt mỏi đang bám víu lấy từng thớ thịt, từng dây thần kinh, nhưng lý trí mách bảo anh rằng không có thời gian để chùn bước. Đây là cơ hội anh đã chờ đợi, là bước đệm để anh xây dựng một tương lai vững chắc, như anh vẫn hằng mong ước. Nhưng liệu cái tương lai vững chắc ấy có đáng để đánh đổi bằng những khoảng lặng ngày càng dài, những tin nhắn ngày càng ngắn, và một trái tim ngày càng khô cằn với người con gái anh yêu? Câu hỏi ấy lướt qua tâm trí anh như một cơn gió thoáng, nhanh chóng bị vùi lấp bởi núi công việc đang chờ đợi.

Anh đứng dậy, tiến về phía máy pha cà phê ở góc phòng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn lan tỏa, xua đi phần nào mùi mực in và giấy tờ cũ kỹ. Anh pha một cốc cà phê đen đặc, không đường, không sữa, vị đắng chát quen thuộc chảy xuống cổ họng, cố gắng xua đi sự mệt mỏi còn vương vấn. Hơi nóng từ chiếc cốc sứ lan tỏa vào lòng bàn tay anh, mang lại chút ấm áp hiếm hoi trong buổi sáng lạnh lẽo của văn phòng. Anh quay lại bàn, nhấp từng ngụm cà phê, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, nơi những con số, những biểu đồ, những kế hoạch kinh doanh đang chờ anh "giải mã". Anh cần chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp quan trọng sắp tới, một cuộc họp sẽ định hình hướng đi của đội anh trong quý này. Từng con chữ, từng dòng dữ liệu hiện ra trước mắt anh, yêu cầu sự tập trung tuyệt đối. Anh biết rằng, bất kỳ sai sót nhỏ nào cũng có thể dẫn đến hậu quả lớn, không chỉ ảnh hưởng đến anh mà còn đến cả tập thể. Áp lực vô hình ấy siết chặt lấy anh, biến anh thành một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ, quên đi cả thời gian, không gian, và cả những cảm xúc cá nhân đang bị kìm nén sâu thẳm. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang dần thức giấc, những tia nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua lớp kính, hắt lên mặt bàn làm việc. Bên ngoài kia, cuộc sống vẫn ồn ào, hối hả, nhưng bên trong văn phòng này, anh chỉ cảm thấy sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gõ phím lách cách của riêng anh, và tiếng quạt gió điều hòa rì rầm đều đặn, như một lời nhắc nhở về sự cô độc giữa guồng quay bận rộn. Anh nhớ Linh, nhớ những buổi sáng cô chuẩn bị bữa ăn nhẹ cho anh, nhớ nụ cười tươi tắn của cô, nhớ hơi ấm bàn tay cô khi nắm lấy tay anh. Nhưng tất cả những ký ức ấy giờ đây chỉ là những đốm sáng nhỏ nhoi, lấp lánh rồi vụt tắt, nhường chỗ cho những con số, những kế hoạch, những mục tiêu doanh số đang chiếm trọn tâm trí anh. Khánh hít một hơi thật sâu, dằn lòng mình lại. Bây giờ, không phải lúc để nghĩ về những điều đó. Anh cần phải tập trung. Đây là trách nhiệm của anh.

***

Không khí trong phòng họp căng như dây đàn. Ánh sáng trắng lạnh từ đèn huỳnh quang hắt xuống chiếc bàn họp hình oval dài, nơi những gương mặt nghiêm nghị đang tập trung cao độ. Tiếng điều hòa phả ra hơi lạnh đều đều, hòa cùng tiếng giấy tờ xào xạc và tiếng bút máy lách cách trên sổ tay. Khánh ngồi ở vị trí đối diện với Anh Hùng, sếp trực tiếp của anh, người đàn ông với vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo thể hiện sự từng trải và quyết đoán. Anh Hùng, một người cao lớn, phong độ, luôn mặc vest lịch lãm, giờ đây đang đứng trước màn hình chiếu, dùng cây bút laser chỉ vào những con số nhảy múa trên biểu đồ, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Khánh, tôi kỳ vọng vào đội của cậu," Anh Hùng bắt đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người, dừng lại lâu hơn một chút ở Khánh. "Chúng ta cần tăng trưởng 20% trong quý này. Thị trường đang cạnh tranh khốc liệt, và Tập đoàn X không cho phép bất kỳ sự chậm trễ hay lơ là nào. Đây là mục tiêu không thể thương lượng. Tôi cần những giải pháp cụ thể, những kế hoạch hành động chi tiết để đạt được con số đó." Giọng ông dứt khoát, không một chút khoan nhượng, như thể mỗi từ thốt ra đều là một mệnh lệnh không thể chối cãi. Khánh ghi chép cẩn thận, từng nét chữ rắn rỏi trên trang giấy, nhưng trong lòng anh, áp lực đang dâng lên như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Anh biết đây là một thử thách lớn, nhưng cũng là cơ hội để anh chứng minh năng lực của mình. Anh đã hứa với bản thân, với gia đình, và với Linh, rằng anh sẽ cố gắng hết sức để tạo dựng một tương lai vững chắc.

Ngồi đối diện với Khánh là Hoàng, đối thủ cạnh tranh không đội trời chung của anh. Hoàng, với phong thái luôn chỉnh tề, nụ cười thường trực trên môi nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán, thỉnh thoảng lại đưa ra những câu hỏi hoặc nhận xét mang tính cạnh tranh. Lúc này, hắn ta khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi, rồi cất giọng đầy vẻ "quan tâm": "Dự án này khá xương xẩu đấy, Anh Hùng. Hy vọng team của Khánh đủ sức gánh vác. Thị trường hiện tại khá khó khăn, và việc tăng trưởng 20% đòi hỏi một sự đột phá thực sự." Giọng điệu của Hoàng nghe có vẻ ủng hộ, nhưng Khánh cảm nhận rõ ràng sự châm chọc ẩn chứa bên trong. Đó là một mũi tên độc, bắn thẳng vào sĩ diện và năng lực của anh. Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm chạm vào ánh mắt của Hoàng. Anh giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. "Cảm ơn Hoàng đã 'quan tâm'," Khánh trả lời, nhấn mạnh từ "quan tâm" một cách nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Team tôi sẽ làm tốt nhất có thể, và chắc chắn sẽ không để Anh Hùng thất vọng." Câu nói của anh không phải là một lời hứa suông, mà là một lời khẳng định đầy quyết tâm, một lời thách thức ngầm gửi đến Hoàng. Không khí trong phòng họp càng trở nên căng thẳng hơn sau màn đối thoại ngắn ngủi đó. Anh Hùng chỉ lướt mắt qua hai người, không nói gì, nhưng Khánh biết, sếp đang âm thầm quan sát, đánh giá.

Suốt buổi họp, Anh Hùng tiếp tục đưa ra những chỉ tiêu khắc nghiệt, những yêu cầu chi tiết về chiến lược, về tối ưu hóa quy trình, về việc cắt giảm chi phí mà vẫn phải đảm bảo chất lượng. Mỗi con số, mỗi từ ngữ đều như những gọng kìm siết chặt lấy tâm trí Khánh. Anh Hùng không hề nói đùa hay trò chuyện ngoài công việc, mọi câu từ đều chuyên nghiệp, dứt khoát, tập trung hoàn toàn vào hiệu suất. Khánh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, nhưng anh vẫn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từng yêu cầu, phân tích từng khả năng có thể xảy ra. Anh biết rằng, để đạt được mục tiêu này, đội của anh sẽ phải làm việc không ngừng nghỉ, sẽ phải đối mặt với vô vàn khó khăn và áp lực. Và anh, với tư cách là người dẫn dắt, phải là người tiên phong, người gánh vác trách nhiệm nặng nề nhất.

Hoàng vẫn tiếp tục những chiêu trò nhỏ nhặt, thỉnh thoảng lại ho khan một tiếng, hoặc khẽ gõ bút xuống bàn khi Khánh đang trình bày ý tưởng, nhằm phá vỡ sự tập trung của anh. Nhưng Khánh đã quá quen với những hành động đó. Anh vẫn giữ vững phong thái điềm tĩnh, ánh mắt kiên định, tiếp tục thuyết trình một cách mạch lạc và thuyết phục. Trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc, câu nói đó cứ vang vọng trong đầu anh. Anh phải chuyên nghiệp, phải lạnh lùng, phải mạnh mẽ. Anh không thể để bất cứ điều gì làm anh xao nhãng khỏi mục tiêu. Buổi họp kéo dài hơn dự kiến, khi đồng hồ đã điểm quá trưa, ánh nắng bên ngoài đã gay gắt hơn, hắt vào phòng họp qua tấm rèm mỏng. Khi Anh Hùng kết thúc buổi họp bằng một cái gật đầu và một câu "Tốt. Tôi mong chờ kết quả.", Khánh cảm thấy một phần gánh nặng được trút bỏ, nhưng đồng thời, một gánh nặng khác lớn hơn nhiều đang chờ đợi anh ở phía trước. Anh thu dọn tài liệu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hoàng, người đang vờ như không quan tâm, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một cách đầy ẩn ý. Khánh biết, cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Và anh sẽ phải chiến đấu hết mình. Anh mệt mỏi, nhưng trong thâm tâm, có một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy dữ dội. Anh phải thành công, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những gì anh đã hứa hẹn.

***

Đêm đã về khuya, thành phố chìm dần vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn đường vàng vọt và tiếng còi xe hiếm hoi vọng lại từ xa. Trong tòa nhà văn phòng cao t���ng của Tập đoàn X, chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ còn sáng đèn, như những đôi mắt thức trắng giữa màn đêm. Khánh là một trong số đó. Đồng hồ trên màn hình máy tính đã chỉ hơn 9 giờ tối, nhưng anh vẫn vùi đầu vào công việc, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi và đôi mắt trũng sâu. Tiếng gõ bàn phím dồn dập, đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng quạt gió laptop và tiếng điều hòa rì rầm. Mùi cà phê nồng nặc từ chiếc cốc đã nguội lạnh trên bàn không còn đủ sức xua đi cơn buồn ngủ đang vây lấy anh. Anh cố gắng hoàn thành báo cáo quan trọng cho dự án mới, từng con số, từng biểu đồ đều phải được kiểm tra kỹ lưỡng, không được phép có bất kỳ sai sót nào. Đầu óc anh nặng trĩu, mắt hoa lên vì mệt mỏi, nhưng anh vẫn gồng mình, ép bản thân phải tập trung cao độ. Anh biết rằng, chỉ cần anh lơ là một chút thôi, mọi công sức của anh và đội ngũ có thể đổ sông đổ biển.

Một tiếng "ting" nhẹ vang lên từ chiếc điện thoại đặt cạnh bàn phím. Khánh giật mình, khẽ nhíu mày. Anh liếc nhìn màn hình, là tin nhắn của Linh. "Anh đã ăn tối chưa? Về trễ thế?" Dòng tin nhắn ngắn gọn, nhưng chứa đựng sự quan tâm và lo lắng của cô. Khánh nhìn đồng hồ, rồi nhìn xuống chiếc hộp cơm trưa còn dang dở trên bàn, đã nguội lạnh từ lâu. Anh chưa ăn tối. Thậm chí anh còn không nhớ mình đã ăn trưa lúc nào. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh, lạnh buốt như không khí đêm. Anh biết Linh đang chờ đợi anh, đang lo lắng cho anh, nhưng anh không thể rời đi. Anh không thể ngừng lại. Anh đang ở giữa một mê cung của những con số, những dữ liệu, những deadline đang chờ đợi.

Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự kiệt sức. Lòng anh chùng xuống, cảm thấy bất lực. Anh muốn trả lời Linh thật dài, muốn giải thích cho cô nghe về những áp lực anh đang gánh chịu, về những kỳ vọng từ Anh Hùng, về sự cạnh tranh khốc liệt với Hoàng, về khối lượng công việc khổng lồ đang đổ dồn lên vai anh. Anh muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh nhớ cô, rằng anh không muốn để cô phải lo lắng. Nhưng những lời nói ấy cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra. Anh quá mệt mỏi để sắp xếp những suy nghĩ ấy thành câu chữ. Anh chỉ muốn tập trung hoàn thành công việc này, để có thể về nhà, để có thể nghỉ ngơi, dù chỉ một chút thôi. Ngón tay anh di chuyển chậm chạp trên màn hình điện thoại, gõ vội vài chữ: "Anh đang bận, em ăn trước đi." Anh gửi đi, rồi đặt điện thoại xuống bàn, không chờ hồi âm. Anh không dám chờ, không dám đọc thêm bất kỳ tin nhắn nào của Linh vào lúc này, bởi anh sợ mình sẽ chùn bước, sẽ không thể tiếp tục công việc đang dang dở. Anh biết, Linh sẽ hụt hẫng. Anh biết, cô sẽ buồn. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, đã từng định hình sự chia tay của họ trong một tương lai nào đó, giờ đây, những tiền đề của nó đang dần hình thành, từng chút một, qua mỗi tin nhắn ngắn ngủi, qua mỗi bữa cơm vắng mặt, qua mỗi khoảng lặng kéo dài.

Đúng lúc đó, Kiên, đồng nghiệp thân thiết của Khánh, đi ngang qua bàn làm việc của anh. Kiên, một chàng trai cao ráo, gương mặt hiền lành, đeo kính cận, thường xuyên ở lại làm việc muộn cùng Khánh. Anh đặt chiếc áo khoác lên vai, chuẩn bị ra về. "Anh Khánh về sớm đi, mai làm tiếp ạ," Kiên nói, giọng nói pha chút lo lắng, ánh mắt nhìn Khánh đầy vẻ thông cảm. "Anh làm việc nhiều quá rồi đấy." Khánh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nở trên môi, nhưng không nói gì. Anh biết Kiên lo cho anh, nhưng anh không thể dừng lại. "Cậu về trước đi, anh xong nốt cái này rồi về."

Sau khi Kiên rời đi, không gian lại chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Khánh tiếp tục vùi mình vào màn hình máy tính, tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn. Một lúc sau, anh cũng thu xếp xong công việc, tắt máy tính. Anh đứng dậy, vươn vai, cảm thấy từng khớp xương kêu răng rắc vì mệt mỏi. Cả cơ thể anh rã rời, như thể vừa trải qua một cuộc marathon đường dài. Anh lê bước ra khỏi văn phòng, đi ngang qua phòng làm việc của Hoàng, nơi ánh đèn vẫn còn sáng, nhưng không thấy bóng dáng Hoàng đâu. Có lẽ hắn ta cũng vừa về, hoặc đang làm việc ở một góc khuất nào đó. Khánh không quan tâm. Anh chỉ muốn về nhà, muốn đặt lưng xuống giường và chìm vào giấc ngủ.

Khi Khánh xuống sảnh tòa nhà, Chú Năm, người bảo vệ già hiền lành, với gương mặt phúc hậu, đang trực ca đêm. Chú Năm thường mặc bộ đồng phục bảo vệ đã sờn cũ, mái tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và ấm áp. "Cháu Khánh về muộn thế, coi chừng sức khỏe nhé," Chú Năm nói, giọng nói trầm ấm đầy quan tâm, như một người cha, người ông. "Làm việc thì làm, nhưng cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ cháu." Khánh khẽ gật đầu, một lần nữa nở nụ cười nhạt. "Dạ, cháu cảm ơn Chú Năm ạ. Chú cũng giữ gìn sức khỏe nhé." Anh bước ra khỏi tòa nhà, đón lấy làn gió đêm se lạnh của thành phố. Bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao lấp lánh như những viên kim cương nhỏ bé, nhưng Khánh không còn tâm trí để ngắm nhìn chúng. Anh chỉ cảm thấy một nỗi trống rỗng mênh mông trong lòng, xen lẫn với sự mệt mỏi rã rời. Anh đưa tay vào túi quần, chạm vào chiếc điện thoại. Anh muốn gọi cho Linh, muốn nghe giọng nói của cô, muốn được cô an ủi. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh không muốn cô phải lo lắng thêm. Và hơn hết, anh không còn đủ sức để nói ra những lời yêu thương, những lời giải thích mà cô xứng đáng được nhận. Anh chỉ có thể im lặng, lặng lẽ đối mặt với guồng quay công việc đang nuốt chửng anh, và để khoảng cách giữa anh và cô ngày càng lớn dần, như một vết nứt vô hình, âm thầm bào mòn tình yêu của họ. Khối lượng công việc và sự đòi hỏi của Anh Hùng cho thấy Khánh sẽ phải liên tục tăng ca, thời gian dành cho Linh sẽ ngày càng ít ỏi. Sự cạnh tranh rõ ràng của Hoàng báo hiệu những xung đột trực tiếp hơn trong công việc, khiến Khánh phải dồn nhiều tâm sức hơn để đối phó. Khánh bắt đầu giữ kín nhiều chuyện hơn về áp lực công việc, chỉ trả lời Linh một cách qua loa, tạo tiền đề cho việc anh sẽ ngày càng giấu kín nội tâm. Sự mệt mỏi và kiệt sức của Khánh là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến những bữa ăn im lặng và tin nhắn chậm trễ, báo hiệu sự bào mòn mối quan hệ của họ, từng chút một, không thể tránh khỏi.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free