Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 80: Cuộc Đua Không Hồi Kết: Bóng Hoàng Vây Hãm
Khánh giật mình tỉnh giấc, không phải bởi tiếng chuông báo thức mà bởi một thứ áp lực vô hình bóp nghẹt lồng ngực. Mắt anh vẫn còn dán chặt vào bóng tối của căn phòng nhưng tâm trí đã lao vút về phía trước, nơi những con số, biểu đồ và thời hạn cuối cùng của dự án "Tháp Thiên Niên Kỷ" đang nhảy múa điên cuồng. Dù mới chợp mắt chưa đầy bốn tiếng đồng hồ, cơ thể anh đã nặng trĩu, từng thớ thịt như muốn rời ra. Ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình laptop mà anh đã quên tắt vẫn hắt lên trần nhà, tạo thành một vệt sáng yếu ớt, ma mị, gợi nhắc về cuộc chiến chưa hồi kết của đêm qua.
Anh cố gắng gượng dậy, nhưng từng khớp xương đều kêu lên cắc cắc như một cỗ máy cũ kỹ gỉ sét. Một cơn đau đầu âm ỉ bắt đầu nhói lên ở thái dương, rồi lan rộng khắp trán, như thể có hàng ngàn chiếc kim nhỏ đang thi nhau châm chích. Đó là hệ quả quen thuộc của những đêm thức trắng, của những giờ làm việc căng thẳng đến tận cùng giới hạn của bản thân. Anh đưa tay lên day nhẹ, cảm giác da thịt dưới ngón tay thô ráp và nóng hầm hập. Chiếc đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường hiện rõ con số 5:30 sáng, một giờ khắc mà lẽ ra anh vẫn phải đang say giấc nồng. Anh với tay tắt chuông báo thức đã cài sẵn, bởi anh biết, dù không có nó, tâm trí anh cũng sẽ không cho phép anh ngủ thêm một giây phút nào nữa.
Khánh lê bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men lạnh buốt, một cảm giác sắc lẻm và đột ngột khiến anh rùng mình. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi cà phê nguội, thứ mùi vị đắng ngắt và quen thuộc đến mức đã trở thành một phần của cuộc sống anh. Anh đi thẳng đến bàn làm việc, nơi chiếc cốc sứ vẫn còn trơ đáy cà phê đen đặc. Không chút do dự, anh cầm lấy, dốc ngược vào miệng. Vị đắng ngắt, chát xít lan tỏa, nhưng nó không đủ sức để xua đi vị mệt mỏi đang bám chặt lấy cuống họng anh.
Tầm mắt anh lướt qua mớ tài liệu hỗn độn chất đống trên bàn: những bản vẽ kỹ thuật chi chít đường nét, những bảng tính excel dày đặc con số, những báo cáo thị trường với vô vàn biểu đồ phức tạp. Tất cả đều xoay quanh một cái tên duy nhất: "Tháp Thiên Niên Kỷ". Dự án này không chỉ là một hợp đồng béo bở cho công ty, mà còn là một ván cược lớn cho sự nghiệp của anh. Thành công, anh sẽ vững vàng hơn. Thất bại, anh sẽ rơi vào vòng xoáy của sự nghi ngờ và thất vọng, không chỉ từ sếp mà còn từ chính bản thân.
Anh cầm điện thoại lên, mở khóa màn hình. Một tin nhắn chưa đọc từ Linh hiện lên, nổi bật giữa hàng loạt thông báo công việc. Nó được gửi từ đêm qua, khi anh đang vùi đầu vào những phép tính và phác thảo. “Anh ăn cơm chưa? Anh làm việc ít thôi nhé, em lo.” Tim anh khẽ nhói lên. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, mỏng manh như sương sớm, nhưng đủ sức khiến anh chùn bước. Anh có thể hình dung ra cảnh Linh ngồi một mình bên mâm cơm, món ăn nguội lạnh, ánh mắt cô dán chặt vào màn hình điện thoại, chờ đợi một lời hồi đáp. Chắc hẳn cô đã thất vọng, đã buồn bã khi chỉ nhận được một dòng tin cụt ngủn của anh: "Anh đang bận, em ăn trước đi."
Anh muốn nhắn lại, muốn gọi cho cô, muốn nghe giọng nói mềm mại của cô để xoa dịu tâm hồn đang kiệt quệ này. Nhưng rồi anh lại chần chừ. Anh biết, những lời giải thích của anh sẽ chỉ là những lời bào chữa sáo rỗng. Anh sẽ nói gì đây? Rằng anh đang chiến đấu trong một cuộc đua không có hồi kết, nơi anh không được phép dừng lại dù chỉ một giây? Rằng anh đang cố gắng xây dựng một tương lai cho cả hai, nhưng lại đang phá hủy hiện tại của chính họ? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu anh, không có lời đáp. Anh cảm thấy bất lực, bất lực trước guồng quay công việc, bất lực trước chính cảm xúc của mình, và bất lực trước cả tình yêu mà anh đang cố gắng gìn giữ.
"Lại một ngày nữa..." anh tự nhủ trong đầu, giọng thầm thì, nghe như tiếng gió thoảng qua khe cửa. "Không thể dừng lại lúc này." Anh biết Linh sẽ hụt hẫng, anh biết cô sẽ buồn. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, một lời tiên tri nghiệt ngã, giờ đây như một ám ảnh, từng chút từng chút ăn mòn anh. Nó không phải là một sự biện minh, mà là một sự thật trần trụi, một gánh nặng mà anh không thể chia sẻ. Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt kiên quyết hơn. Dù cơ thể có rã rời đến mấy, tâm trí có hỗn loạn đến đâu, anh vẫn phải tiếp tục. Không có lựa chọn nào khác. Anh vơ vội tập tài liệu còn dang dở, những con số nhảy múa trên giấy như một lời thách thức. Một ngày mới, một cuộc chiến mới, bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm đó, khi Khánh vừa đặt chân đến Tập đoàn X, không khí trong văn phòng đã trở nên căng thẳng lạ thường. Khác với sự tĩnh lặng u hoài của căn hộ lúc bình minh, nơi đây tràn ngập những âm thanh xao động. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng máy in rì rì, và cả những tiếng xì xào bàn tán đang lan truyền nhanh chóng như một loại virus. Mùi điều hòa lạnh lẽo, trộn lẫn với mùi giấy in mới và một chút mùi ẩm mốc nhẹ từ những chồng tài liệu cũ, tạo nên một không gian đặc trưng của môi trường công sở.
Khánh, với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng vẫn toát lên vẻ kiên định, không khỏi chú ý đến một nhóm đồng nghiệp đang tụ tập ở khu vực phòng marketing. Tiếng cười nói của họ có vẻ hơi lớn hơn bình thường, và tâm điểm của sự chú ý không ai khác chính là Hoàng. Hoàng, với bộ vest xám phẳng phiu, cà vạt thắt nút chỉnh tề, mái tóc vuốt keo gọn gàng, toát lên một vẻ ngoài tự tin đến mức đáng ghét. Nụ cười thường trực trên môi hắn, dù rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự tính toán lạnh lùng mà Khánh đã quá quen thuộc. Hắn đang trình bày gì đó, tay khoa chân múa tay, vẻ mặt đầy hứng khởi. Nghe loáng thoáng, Khánh nhận ra hắn đang nói về "chiến lược đột phá" và "tối ưu hóa hiệu quả" cho dự án "Tháp Thiên Niên Kỷ".
"Chúng ta phải nhanh hơn nữa, cơ hội không chờ đợi ai," Hoàng nói lớn, giọng điệu đầy dứt khoát, vang vọng khắp hành lang. Hắn liếc nhanh qua Khánh, ánh mắt hắn lướt qua anh như một mũi tên xẹt ngang, đầy ẩn ý thách thức. "Chào Khánh, dự án 'Tháp Thiên Niên Kỷ' vẫn ổn chứ?" Giọng điệu của Hoàng nghe có vẻ thân mật, nhưng lại ẩn chứa một sự mỉa mai khó chịu, đặc biệt là khi hắn nhấn nhá vào từ "vẫn ổn chứ" như thể muốn chọc tức anh.
Khánh chỉ khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười nhạt nhẽo cố định trên môi, không đáp lời. Anh biết, đối đầu trực tiếp với Hoàng vào lúc này chỉ khiến mọi chuyện thêm phức tạp. Anh cần giữ sự bình tĩnh, ít nhất là ở bề ngoài. Vừa bước đến bàn làm việc, Kiên đã vội vàng chạy đến bên anh, gương mặt hiền lành thường ngày giờ lộ rõ vẻ lo lắng. Chiếc kính cận của Kiên hơi trượt xuống sống mũi, và cậu liên tục đẩy nó lên bằng ngón trỏ.
"Anh Khánh, anh đến rồi," Kiên thì thầm, giọng nói pha chút gấp gáp. "Em vừa nghe loáng thoáng bên phòng marketing. Anh Hoàng vừa trình bày ý tưởng mới với họ, có vẻ Anh Hùng cũng đang ở đó và khá ưng ý. Họ nói rằng nó 'đột phá', 'có tầm nhìn'." Kiên dừng lại, nuốt khan một tiếng, rồi nhìn Khánh với ánh mắt đầy vẻ thông cảm và chia sẻ áp lực. "Chúng ta phải làm gì đó thôi, anh ạ. Cứ đà này, Hoàng sẽ vượt lên trước mất."
Khánh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh của anh vẫn dõi theo bóng lưng Hoàng đang quay trở lại bàn làm việc của mình, vẫn còn vương vấn nụ cười chiến thắng. "Anh biết," Khánh nói, giọng khàn đặc, không giấu nổi sự mệt mỏi. "Cậu cứ về bàn đi, anh sẽ xem xét lại mọi thứ." Anh không muốn Kiên lo lắng thêm, nhưng thực tâm, lời nói của Kiên chỉ càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa áp lực đang bùng cháy trong anh.
Anh ngồi xuống ghế, cảm giác mệt mỏi từ đêm qua lại ập đến, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với một thứ cảm giác khác: sự thách thức. Anh mở máy tính, tiếng khởi động của hệ thống nghe như một lời kêu gọi vào trận chiến. Màn hình bật sáng, ánh sáng xanh quen thuộc lại chiếu rọi vào đôi mắt đã mỏi mệt. Anh không để những lời bàn tán hay sự khiêu khích của Hoàng ảnh hưởng đến mình. Không, anh không được phép. Anh phải tập trung, phải tìm ra một lối đi, một giải pháp, một cái gì đó đủ mạnh mẽ để không chỉ giữ vững vị trí của mình mà còn để chứng minh rằng anh không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại.
Những ngón tay anh bắt đầu lướt trên bàn phím, tiếng gõ phím lạch cạch vang lên đều đặn, hòa vào bản giao hưởng của văn phòng buổi sáng. Từng dòng code, từng con số, từng bản phân tích dữ liệu hiện lên trên màn hình, như những viên gạch xây dựng nên một bức tường thành kiên cố. Anh không chỉ làm việc bằng lý trí, mà còn bằng cả ý chí, bằng sự kiên cường đến cùng cực. Anh biết, đây không còn là cuộc đua cá nhân nữa, mà là một cuộc chiến sống còn, nơi anh phải chứng tỏ giá trị của bản thân, không chỉ cho Anh Hùng, cho công ty, mà còn cho chính tương lai của mình và của Linh.
***
Buổi trưa hôm đó, phòng họp của Tập đoàn X trở thành một chiến trường vô hình, nơi những lời nói sắc bén hơn cả gươm đao. Không gian phòng họp vẫn mát mẻ nhờ hệ thống điều hòa, nhưng bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy tờ và mực in, không thể xoa dịu được sự nặng nề đang bao trùm.
Anh Hùng, sếp trực tiếp của Khánh, ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người cao lớn, phong độ trong bộ vest lịch lãm màu than chì. Khuôn mặt ông nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng người trong phòng, như thể đang cân đo đong đếm từng lời nói, từng cử chỉ của cấp dưới. Giọng nói trầm ấm, uy lực của ông vang vọng trong phòng, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng đến đáng sợ.
"Chúng ta cần những người có khả năng vượt qua giới hạn, không phải những người chỉ làm tròn vai," Anh Hùng bắt đầu, ánh mắt ông dừng lại một chút ở Khánh, rồi lại chuyển sang Hoàng. "Thị trường không chờ đợi ai. Trong bối cảnh cạnh tranh khốc liệt như hiện nay, nếu không có sự đột phá, chúng ta sẽ bị đào thải. Tôi thấy có một số ý tưởng khá tiềm năng, rất táo bạo..." Ông ngưng lại, liếc nhìn Hoàng với một cái gật đầu nhẹ, rồi lại nhìn Khánh một cách khó dò, như thể muốn đánh giá phản ứng của anh.
Những lời của Anh Hùng như những mũi kim sắc bén đâm thẳng vào tâm trí Khánh. Ông không trực tiếp chỉ trích anh, nhưng mỗi câu nói đều ngầm ý so sánh, ngầm ý thúc ép. "Hiệu suất," "khả năng thích nghi," "đột phá" – những từ ngữ đó như những ngọn roi quất vào ý chí đã rệu rã của anh. Khánh ngồi thẳng lưng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Anh đưa tay ghi chép vào cuốn sổ tay, những nét chữ nguệch ngoạc phản ánh sự hỗn loạn bên trong anh.
Hoàng, như đã chờ đợi khoảnh khắc này, liền nắm lấy cơ hội. Hắn ta đứng dậy, nụ cười tự tin thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ tính toán. "Thưa Anh Hùng, về dự án 'Tháp Thiên Niên Kỷ'," Hoàng nói, giọng điệu dứt khoát, rõ ràng, khác hẳn với sự mệt mỏi của Khánh. "Em tin rằng chúng ta cần một hướng tiếp cận hoàn toàn mới, một sự thay đổi tư duy để tạo ra giá trị vượt trội." Hoàng nhấn mạnh từ "thay đổi tư duy" một cách đầy ẩn ý, rồi liếc nhanh về phía Khánh, như thể muốn khẳng định rằng anh chính là người đang thiếu sự "thay đổi tư duy" đó.
Khánh nắm chặt cây bút trong tay, ngón cái miết mạnh vào thân bút đến trắng bệch. "Hắn ta lại muốn chiếm công, hắn muốn đạp mình xuống sao?" Một ý nghĩ cay đắng lướt qua đầu anh. Anh biết, Hoàng không chỉ muốn vượt qua anh trong dự án này, mà còn muốn loại bỏ anh khỏi cuộc đua. Đó là bản chất của sự cạnh tranh trong một môi trường làm việc khắc nghiệt như Tập đoàn X.
Anh Hùng gật đầu hài lòng với Hoàng, rồi quay sang hỏi ý kiến các thành viên khác. Khánh cố gắng lắng nghe, phân tích từng lời nói, từng cử chỉ. Anh đưa ra một vài phản biện, một vài ý kiến đóng góp, nhưng giọng điệu của anh có phần kiềm chế, không thể hiện được sự tự tin và quyết đoán như Hoàng. Anh biết, trong mắt Anh Hùng, sự kiềm chế đó có thể bị hiểu lầm là sự thiếu quyết liệt, sự thiếu ý chí. Anh không ngừng phân tích những gì Hoàng nói, tìm kiếm những điểm yếu, những kẽ hở trong lập luận của đối thủ.
Cuộc họp kéo dài, những con số và thuật ngữ chuyên ngành bay lượn trong không gian. Khánh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, nhưng anh không thể để lộ sự mệt mỏi. Anh phải mạnh mẽ, phải kiên cường. Ánh mắt anh không ngừng giao thoa với ánh mắt của Anh Hùng, cố gắng truyền tải sự quyết tâm của mình, dù cho anh biết, lời nói của Hoàng đã phần nào gây ấn tượng với sếp. Cuộc đua này không chỉ là một cuộc chiến về ý tưởng, mà còn là một cuộc chiến về tinh thần, về bản lĩnh. Và Khánh, dù mệt mỏi đến đâu, cũng không được phép lùi bước.
***
Chiều tối muộn, ánh nắng cuối cùng của ngày đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Ngoài cửa sổ văn phòng, thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lấp lánh như những viên ngọc trai rải rác trên tấm thảm nhung đen. Gió đêm se lạnh luồn qua những khe hở, tạo nên một âm thanh rít nhẹ, đều đặn. Bên trong Tập đoàn X, phần lớn các phòng đã tắt đèn, chỉ còn lác đác vài ánh đèn vàng vọt hắt ra từ những ô cửa sổ tầng cao. Một trong số đó là phòng làm việc của Khánh.
Khánh và Kiên vẫn miệt mài với dự án "Tháp Thiên Niên Kỷ". Tiếng gõ phím của Khánh vẫn vang lên liên hồi, đều đặn, không ngừng nghỉ, như một nhịp điệu của sự kiệt sức và quyết tâm. Đôi mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính, cố gắng phân tích từng dữ liệu, từng biểu đồ, từng chi tiết nhỏ nhất. Khuôn mặt anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, những quầng thâm dưới mắt càng thêm sâu, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự kiên định đến đáng sợ.
Kiên, với gương mặt hiền lành và đôi mắt kính cận, ngồi đối diện Khánh, cũng đang tập trung cao độ vào công việc của mình. Thấy Khánh liên tục day thái dương, Kiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt lo lắng. "Anh Khánh, anh nghỉ một chút đi," Kiên nói, giọng điệu pha chút khẩn khoản. "Em mang cà phê cho anh." Kiên biết, Khánh đã làm việc liên tục từ sáng sớm, không nghỉ ngơi, không ăn uống tử tế.
Khánh khẽ lắc đầu, giọng anh khàn đặc, khô khốc như thể đã nói quá nhiều, hoặc uống quá ít nước. "Không sao đâu, Kiên. Cứ để anh xem lại chỗ này." Anh chỉ tay vào một đoạn dữ liệu phức tạp trên màn hình. "Chúng ta cần một cái gì đó... khác biệt hoàn toàn, không thể để Hoàng vượt qua." Trong lời nói của anh không còn là sự mệt mỏi đơn thuần, mà là một ý chí sắt đá, một quyết tâm không thể lay chuyển.
Kiên hiểu. Cậu biết áp lực mà Khánh đang gánh chịu lớn đến mức nào. Không chỉ là áp lực từ Anh Hùng, từ sự cạnh tranh của Hoàng, mà còn là áp lực vô hình từ kỳ vọng của bản thân và gánh nặng tài chính mà Khánh luôn âm thầm mang vác. Kiên thở dài, không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đứng dậy, đi pha một cốc cà phê nóng cho Khánh. Mùi cà phê thơm nồng nhanh chóng lan tỏa trong không gian làm việc tĩnh lặng, mang lại một chút ấm áp giữa đêm lạnh.
Khánh đón lấy cốc cà phê từ tay Kiên, nhấp một ngụm. Vị đắng và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, mang lại một chút tỉnh táo. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm đẹp lộng lẫy, nhưng anh không còn tâm trí để ngắm nhìn. Tâm trí anh bị cuốn vào một vòng xoáy không ngừng nghỉ của công việc. Anh thoáng nghĩ đến Linh. Chắc giờ này cô đã ăn cơm xong, có thể đang xem một bộ phim nào đó, hoặc đang nằm trên giường đọc sách. Cô sẽ đợi tin nhắn của anh, sẽ lo lắng cho anh.
"Linh chắc đang đợi mình..." anh thầm nghĩ trong đầu, một cảm giác tội lỗi lại dâng lên. "Nhưng mình không thể. Không thể thất bại lúc này. Không thể để những cố gắng của mình đổ sông đổ biển." Anh biết, việc anh liên tục đẩy cô ra xa, liên tục đặt công việc lên trên hết, đang tạo ra một vết nứt ngày càng lớn trong mối quan hệ của họ. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, như một lời nguyền, lại hiện về trong tâm trí anh.
Anh cầm điện thoại lên, màn hình sáng lên. Một tin nhắn của Linh hiện rõ: "Anh ăn cơm chưa? Đừng làm việc khuya quá nhé." Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, rồi dừng lại. Anh không trả lời. Anh không muốn cô phải lo lắng thêm. Anh không muốn cô phải nghe những lời giải thích trống rỗng của mình. Và hơn hết, anh không còn đủ sức để nói những lời yêu thương, những lời an ủi mà cô xứng đáng được nhận. Anh chỉ có thể im lặng, lặng lẽ đối mặt với guồng quay công việc đang nuốt chửng anh, và để khoảng cách giữa anh và cô ngày càng lớn dần, như một vết nứt vô hình, âm thầm bào mòn tình yêu của họ.
Khánh đặt điện thoại xuống bàn, tiếng gõ phím lại vang lên, đều đặn và kiên định. Anh vùi mình vào màn hình máy tính, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn đầy quyết tâm, cố gắng tìm kiếm một tia sáng trong đống dữ liệu khô khan. Thời gian dành cho Linh sẽ ngày càng ít ỏi. Sự cạnh tranh của Hoàng sẽ ngày càng gay gắt, buộc anh phải dồn hết tâm sức để đối phó. Anh bắt đầu giữ kín nhiều chuyện hơn về áp lực công việc, không muốn Linh lo lắng hoặc không muốn mình trông yếu đuối. Tất cả những điều đó, từng chút một, đang đẩy mối quan hệ của họ vào một vực thẳm sâu hơn, nơi tình yêu, dù vẫn còn đó, cũng không còn đủ mạnh để giữ họ lại bên nhau.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.