Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 81: Mùi Thức Ăn Nguội Lạnh: Khoảng Cách Đầu Tiên

Đêm đã về khuya, thành phố chìm dần vào vẻ tĩnh mịch hiếm hoi, chỉ còn những vệt sáng vọt hắt ra từ các tòa nhà cao tầng, như những ánh mắt thao thức giữa màn đêm. Trong căn hộ nhỏ của Linh, ánh đèn vàng dịu hắt ra từ khu bếp, soi rõ bóng dáng một cô gái mảnh mai đang cặm cụi bên bàn bếp. Mùi hương nồng nàn của món canh sườn hầm thuốc bắc hòa quyện với chút thoang thoảng của hoa nhài từ ban công, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, tưởng chừng có thể xua tan mọi mệt mỏi. Linh, với mái tóc dài buông xõa và chiếc tạp dề họa tiết hoa nhí, trông thật dịu dàng. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô thi thoảng lại liếc về phía chiếc đồng hồ treo tường, kim phút chậm rãi nhích từng chút một, như đang trêu ngươi sự kiên nhẫn của cô. Đã gần mười giờ đêm.

“Chắc anh ấy lại bận lắm rồi…” Linh thì thầm với chính mình, giọng nói mang một chút ưu tư. Cô đặt chiếc bát sứ hình mèo con có tai hồng lên bàn, bên cạnh là một chiếc bát tương tự nhưng có tai màu xanh. Đó là cặp bát mà cô đã chọn mua cùng Khánh trong một lần đi siêu thị, anh bảo nhìn chúng ngộ nghĩnh, cô thì chỉ đơn giản là thích cảm giác có gì đó của hai người. Giờ đây, hai chiếc bát sứ đôi vẫn đứng cạnh nhau, nhưng chỉ có một chiếc được đặt đầy thức ăn nóng hổi, chiếc còn lại trống rỗng, như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt. Linh thở dài, khẽ chạm tay vào thành bát. Hơi nóng từ món canh lan tỏa, làm ấm đầu ngón tay cô, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo đang len lỏi trong lòng.

Cô nhớ lại tin nhắn cô đã gửi cho Khánh từ lúc chiều, sau khi nhận được câu trả lời ngắn gọn của anh ở cuối chương trước: "Anh ơi, em chuẩn bị đồ ăn rồi, anh về sớm nhé! Em đợi anh." Cô đã đặt vào đó tất cả sự quan tâm, chút hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ đọc được và cảm thấy được an ủi. Nhưng rồi, chẳng có hồi âm. Điện thoại vẫn nằm im lìm trên mặt bàn bếp, màn hình đen ngòm, không một chút tín hiệu. Linh cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, tự nhủ rằng có lẽ anh đang họp, đang lái xe, hoặc đơn giản là quá tập trung vào công việc đến mức quên cả thế giới xung quanh. Cô biết Khánh là một người đàn ông của công việc, luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu, nhưng đôi khi, cô chỉ ước anh có thể dành cho cô một chút sự ưu tiên, dù chỉ là một tin nhắn thông báo nhỏ.

Cô lại quay lại với công việc dọn dẹp, rửa vài chiếc đĩa, xếp lại gia vị. Mỗi hành động đều chậm rãi, như thể cô đang kéo dài thời gian, hy vọng mỗi tiếng động nhỏ trong căn bếp sẽ át đi tiếng kim đồng hồ đang gõ đều đều trong không gian tĩnh lặng. Linh thích cái cảm giác được chăm sóc cho Khánh, được chuẩn bị cho anh những bữa ăn nóng sốt sau một ngày dài làm việc mệt mỏi. Nó khiến cô cảm thấy mình có ích, cảm thấy tình yêu của cô vẫn còn ý nghĩa. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô cần anh ở đây, cần sự hiện diện của anh, cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng những bữa tối gần đây, sự hiện diện đó ngày càng trở nên mong manh.

Ánh mắt Linh lại vô thức tìm về chiếc điện thoại. Cô do dự một lúc, rồi lại cầm lên, mở ứng dụng tin nhắn. Lịch sử trò chuyện của họ, những dòng tin nhắn của cô luôn dài hơn, chi tiết hơn những câu trả lời cụt ngủn của anh. "Anh ăn cơm chưa?", "Anh về chưa?", "Anh nhớ giữ ấm nhé." Và đáp lại thường là "Ừ", "Anh đang bận", hoặc đôi khi là sự im lặng kéo dài. Cô hiểu áp lực mà Khánh đang phải đối mặt. Anh không phải là người sẽ than vãn hay chia sẻ gánh nặng một cách dễ dàng. Anh chọn cách tự mình gánh vác tất cả, và đôi khi, điều đó khiến cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn anh chìm dần trong guồng quay không ngừng nghỉ ấy.

Một cơn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, mang theo chút se lạnh của đêm thu. Linh rùng mình, khẽ ôm lấy vai. Cô đi ra ban công, ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Từ trên cao, mọi thứ trông thật nhỏ bé và xa xôi. Cô nhớ những lần Khánh nắm tay cô đứng ở đây, cùng nhau ngắm nhìn thành phố về đêm, cùng nhau mơ về một tương lai xa xăm nào đó. Nhưng giờ đây, tương lai ấy dường như đang bị bao phủ bởi một màn sương mờ mịt, và cô cảm thấy mình đang đứng một mình giữa sự rộng lớn của màn đêm.

Cô trở lại bàn ăn, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc. Bát canh sườn hầm đã nguội đi một chút, hơi ấm không còn bốc lên nghi ngút như lúc ban đầu. Linh nhìn vào hai chiếc bát sứ đôi, một đầy, một trống. Một cảm giác cô đơn và bất lực len lỏi trong lòng cô. Cô đã cố gắng, cố gắng hết sức để giữ gìn ngọn lửa này, để kết nối với anh, nhưng dường như, cô đang chiến đấu một mình. Những nỗ lực của cô, những món ăn cô chuẩn bị, những lời hỏi han cô gửi đi, tất cả dường như chỉ tan biến vào khoảng không vô tận. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, dù chưa bao giờ được Khánh nói ra trực tiếp với cô, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Linh mỗi khi cô cảm thấy anh đang dần xa cách. Cô không đòi hỏi anh phải hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, ở bên cô, cùng cô đối mặt với mọi thứ. Nhưng liệu anh có còn sức để làm điều đó? Hay anh đang dần chọn cách tự mình đối mặt, và đẩy cô ra xa?

Linh khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ miên man. Cô đứng dậy, lấy một chiếc khăn vải sạch, cẩn thận đậy thức ăn lại, rồi đặt vào lò vi sóng, cài đặt chế độ giữ ấm. Cô không muốn Khánh về nhà mà phải ăn bữa cơm nguội lạnh. Cô vẫn còn hy vọng, vẫn còn tin tưởng vào tình yêu của họ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, mỗi đêm trôi qua với sự chờ đợi vô vọng này, một vết nứt vô hình lại xuất hiện, âm thầm gặm nhấm đi từng chút một sự kiên nhẫn và niềm tin trong cô.

***

Tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên trong đêm khuya tĩnh mịch, phá tan sự im lặng nặng nề đã bao trùm căn hộ Linh suốt mấy tiếng đồng hồ. Linh giật mình khỏi dòng suy nghĩ miên man, trái tim cô khẽ lỗi nhịp. Đã gần nửa đêm. Cô vội vàng đứng dậy, chỉnh lại mái tóc, nở một nụ cười gượng gạo trên môi. Bước chân Khánh nặng nề, tiếng giày da cọ xát trên nền gạch như thể đang kéo lê cả một ngày dài mệt mỏi.

Khánh bước vào nhà, dáng người cao ráo nay có vẻ gầy gò hơn, hơi cúi xuống như thể đang gánh vác một tảng đá vô hình. Khuôn mặt anh góc cạnh, nhưng giờ đây hằn rõ vẻ kiệt sức, những quầng thâm dưới mắt càng thêm sâu, đôi mắt trũng xuống, ánh lên vẻ mệt mỏi tột độ. Anh không còn vẻ nam tính, lạnh lùng thường ngày, mà chỉ còn là một người đàn ông đang cố gắng giữ mình đứng vững sau một trận chiến dài. Mùi khói bụi của thành phố, xen lẫn chút mùi cà phê phảng phất, dường như vẫn còn vương vấn trên người anh.

“Anh về rồi,” Linh nói, giọng cô nhẹ nhàng, cố gắng che giấu sự lo lắng. Cô bước đến bên anh, giúp anh cởi chiếc áo khoác vest màu xám đậm đã nhăn nhúm. Lớp áo sơ mi bên trong cũng thấm đẫm mồ hôi, cho thấy anh đã làm việc vất vả đến mức nào. “Anh mệt lắm không? Em có nấu canh nóng cho anh này.” Cô khẽ đặt bàn tay mình lên cánh tay anh, cảm nhận được sự căng cứng dưới lớp vải áo.

Khánh khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, nặng nề. Giọng anh khàn đặc, khô khốc, như thể đã nói hàng trăm câu chuyện hoặc uống hàng trăm ly cà phê trong ngày. “Ừ. Anh về rồi. Em chưa ngủ à?” Câu hỏi của anh không phải là một lời trách móc, mà chỉ là một sự ngạc nhiên đơn thuần, xen lẫn chút bối rối. Anh không muốn cô phải thức khuya vì anh, không muốn cô phải lo lắng. Nhưng anh cũng không biết phải nói gì hơn.

Linh mỉm cười yếu ớt. “Em đợi anh về ăn cơm. Anh đi rửa tay rồi ra ăn luôn nhé, em hâm nóng lại rồi.” Cô nắm lấy cặp tài liệu từ tay anh, đặt nhẹ nhàng lên kệ giày. Cô nhìn anh bước vào phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách, rồi tiếng anh thở dài trong đó. Mỗi tiếng động nhỏ đều gợi lên trong cô một nỗi xót xa khôn tả. Cô muốn ôm anh, muốn vỗ về anh, muốn nói với anh rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Nhưng cô biết, anh không phải là người thích những lời an ủi sáo rỗng. Anh cần một giải pháp, một kết quả, chứ không phải một lời vỗ về.

Khi Khánh trở ra, anh đã rửa mặt qua loa, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn in hằn trên khuôn mặt. Tóc anh hơi ướt, vài sợi rũ xuống trán, khiến anh trông trẻ hơn một chút, nhưng cũng yếu đuối hơn. Linh đã bày sẵn thức ăn lên bàn. Mùi canh sườn hầm thuốc bắc lại bốc lên thơm lừng, xua đi chút lạnh lẽo trong không gian. Hai chiếc bát sứ hình mèo con đã được đặt cạnh nhau, hơi ấm từ thức ăn lan tỏa nhẹ nhàng. Linh cố gắng tạo ra một bầu không khí thật bình yên, thật ấm áp, như một chốn bình yên để anh có thể tạm quên đi những áp lực ngoài kia.

Họ ngồi xuống bàn ăn. Linh gắp một miếng sườn to, đặt vào bát anh. “Anh ăn nhiều vào cho có sức. Em thấy anh gầy đi nhiều rồi.” Giọng cô dịu dàng, ánh mắt cô chất chứa sự lo lắng.

Khánh cầm đũa, khẽ động đũa vào bát cơm. “Ừ.” Anh đáp gọn lỏn, ánh mắt vô hồn, không nhìn vào cô, mà dán chặt vào bát cơm của mình, như thể đó là thứ duy nhất anh có thể tập trung vào lúc này. Anh ăn một cách máy móc, từng miếng cơm, từng miếng sườn đều được đưa vào miệng một cách chậm rãi, nhưng không có vẻ gì là thưởng thức.

Linh cố gắng tìm một chủ đề để bắt chuyện, để phá vỡ bầu không khí im lặng đang dần trở nên nặng nề. “Hôm nay công việc có đỡ hơn không anh? Anh Hùng còn khó tính như vậy không?” Cô biết anh không thích nói về công việc, nhưng cô cũng không biết phải nói gì khác để anh có thể mở lòng.

Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh thoáng chút bối rối, như thể anh vừa bị kéo ra khỏi một suy nghĩ rất xa xăm. “Cũng vậy thôi. Nhiều việc lắm.” Anh lại cúi xuống, tiếp tục ăn. Những câu trả lời cụt ngủn của anh như những bức tường vô hình, mỗi từ một viên gạch, từ từ xây nên một bức tường ngăn cách giữa họ. Linh cảm nhận được điều đó, cảm nhận được sự bất lực đang dâng lên trong lòng. Cô muốn anh nói chuyện với cô, muốn anh chia sẻ gánh nặng của mình, dù chỉ một chút thôi. Cô không cần anh phải giải quyết mọi thứ, cô chỉ cần anh cho cô một cơ hội để ở bên anh, để cùng anh gánh vác.

Bữa ăn tiếp diễn trong sự im lặng. Chỉ có tiếng bát đĩa va chạm nhẹ nhàng, thỉnh thoảng là tiếng thở dài rất khẽ của Linh. Cô nhìn Khánh, nhìn những đường nét mệt mỏi trên khuôn mặt anh, nhìn đôi mắt anh trũng sâu. Anh không còn là người đàn ông vui vẻ, hóm hỉnh mà cô từng yêu. Anh giờ đây là một người đàn ông nặng trĩu những lo toan, những gánh nặng mà anh không muốn chia sẻ với bất kỳ ai. Cô biết anh yêu cô, theo cách riêng của anh, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng sự cố gắng đó đang dần nuốt chửng anh, và đẩy cô ra xa.

Linh gắp thêm rau cho Khánh. “Anh ăn rau đi. Dạo này anh hay đau dạ dày, ăn nhiều rau sẽ tốt hơn.” Cô nhớ những thói quen, những điểm yếu của anh, và luôn cố gắng chăm sóc anh theo cách của riêng mình. Nhưng những hành động quan tâm của cô dường như chỉ là những hạt mưa rơi trên một tảng đá khô cằn, không thể thấm sâu vào bên trong.

Khánh khẽ gật đầu, nhưng vẫn không nhìn cô. “Ừ. Anh không sao đâu.” Anh nói, nhưng giọng anh lại ẩn chứa một sự mệt mỏi đến cùng cực, một sự bất lực không thể che giấu. Anh không muốn cô phải lo lắng, anh không muốn cô phải nhìn thấy anh yếu đuối. Nhưng chính sự che giấu đó lại càng khiến cô cảm thấy cô đơn hơn.

Linh nhìn xuống bát cơm của mình. Nụ cười gượng gạo trên môi cô dần tắt hẳn. Cô cảm nhận được một sự lạnh lẽo không phải từ không khí, mà từ chính khoảng cách đang hình thành giữa hai người. Mùi thức ăn ấm nóng ban đầu giờ đây dường như cũng trở nên nguội lạnh. Cô biết, anh không bỏ cô, anh vẫn yêu cô. Nhưng tình yêu ấy đang bị bào mòn bởi những áp lực vô hình, bởi sự im lặng, bởi những khoảng cách ngày càng lớn dần.

Khánh ăn xong nhanh chóng. Anh đặt đũa xuống, đứng dậy. “Anh xong rồi. Em ăn đi.” Giọng anh vẫn khàn đặc, không một chút biểu cảm. Anh không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản là đi thẳng vào phòng tắm, rồi vào phòng ngủ. Tiếng cửa phòng ngủ khép lại nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng trong lòng Linh như một tiếng sét. Cô ngồi lại một mình bên bàn ăn, nhìn vào hai chiếc bát sứ đôi. Chiếc bát của anh đã vơi đi một nửa, chiếc của cô gần như còn nguyên.

Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Cảm giác cô đơn và bất lực bủa vây lấy cô. Cô đã cố gắng, cố gắng hết sức để kết nối với anh, để thấu hiểu anh. Nhưng anh dường như đang xây một bức tường vô hình xung quanh mình, và cô không thể nào xuyên qua được. Anh đang giữ kín nhiều chuyện hơn, không muốn cô lo lắng, nhưng điều đó lại khiến cô càng lo lắng và cô đơn hơn. Cô biết, đây không phải là lần đầu tiên, và chắc chắn sẽ không phải là lần cuối cùng. Những bữa ăn im lặng, những tin nhắn trả lời chậm dần, những khoảng cách vô hình, tất cả đang dần trở thành một phần của cuộc sống của họ. Và tình yêu, dù vẫn còn đó, cũng không còn đủ mạnh để giữ họ lại gần nhau như trước. Linh khẽ chạm tay vào chiếc cốc sứ hình mèo con tai xanh của Khánh, cảm nhận hơi lạnh từ men sứ, như cảm nhận chính sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy mối quan hệ của họ. Cô biết, cô đang dần mất anh, không phải vì hết yêu, mà vì anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và cô, cũng không còn đủ sức để chờ đợi anh trở lại.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free