Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 82: Buổi Hẹn Hụt Hẫng: Khi Ưu Tiên Thay Đổi
Linh vẫn ngồi đó, lặng lẽ bên bàn ăn đã nguội lạnh. Chiếc cốc sứ hình mèo con tai xanh của Khánh trong tay cô giờ đây không còn hơi ấm, chỉ còn lại sự lạnh giá từ men sứ, như một sự phản chiếu cho chính mối quan hệ của họ. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực cô, mang theo tất cả những u uất, bất lực và nỗi cô đơn không tên. Anh không bỏ cô, cô tự nhủ, anh vẫn yêu cô, nhưng cái cách anh yêu, cái cách anh đang dần rời xa cô vì những gánh nặng cuộc đời, khiến cô cảm thấy mình đang mất anh từng chút một, trong im lặng. Anh không đủ sức để yêu cho đúng, và cô, cũng không còn đủ sức để chờ đợi anh trở lại. Căn phòng im ắng, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ trên tường, như đếm ngược từng khoảnh khắc hạnh phúc đang trôi đi.
Sáng hôm sau, Linh thức dậy với một nỗi buồn vương vấn. Nhưng rồi, như một tia nắng xua tan mây mù, ý nghĩ về buổi hẹn hò tối nay chợt bừng sáng trong tâm trí cô. Đã lâu lắm rồi hai người không có một buổi tối lãng mạn đúng nghĩa, không phải vội vã, không phải trong sự mệt mỏi. Cô đã lên kế hoạch tỉ mỉ, đặt bàn tại nhà hàng Pháp nhỏ xinh mà cả hai đều yêu thích, nơi có ánh nến lung linh và những bản nhạc jazz nhẹ nhàng. Dù Khánh có vẻ bận rộn và ít biểu lộ cảm xúc, cô vẫn tin rằng anh sẽ trân trọng những khoảnh khắc được ở bên cô, được tạm gác lại những bộn bề công việc. Cô muốn tạo ra một khoảnh khắc để nhắc nhở anh, và cả chính mình, về những gì họ đã từng có, về lý do họ đã yêu nhau.
Chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua khung cửa sổ căn hộ của Linh. Trời trong xanh, những áng mây trắng cuối ngày lững lờ trôi, hứa hẹn một buổi tối dịu mát. Linh đứng trước tủ quần áo, băn khoăn lựa chọn. Cuối cùng, cô chọn một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, thiết kế đơn giản nhưng thanh lịch, ôm nhẹ lấy dáng người thanh mảnh của cô. Cô thích màu xanh này, nó gợi nhớ đến màu mắt của Khánh khi anh nhìn cô với tất cả sự dịu dàng, trước khi những lo toan cuộc sống kịp phủ lên chúng một lớp mệt mỏi.
Cô ngồi trước bàn trang điểm, tỉ mỉ thoa một lớp kem nền mỏng, nhẹ nhàng kẻ một đường eyeliner sắc nét và tô điểm đôi môi bằng một chút son màu hồng đất. Cô không cần phải trang điểm quá cầu kỳ, vì vẻ đẹp tự nhiên của cô đã đủ sức thu hút. Hơn nữa, cô biết Khánh thích cô nhất khi cô là chính mình, không phấn son rực rỡ. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Linh khi cô ngắm mình trong gương. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên vẻ háo hức, lấp lánh như những vì sao đầu tiên trên nền trời chiều. Mái tóc dài, mềm mại được cô khéo léo búi nửa đầu, vài lọn tóc con buông lơi tự nhiên, tăng thêm vẻ nữ tính, dịu dàng.
Sau khi hoàn tất việc chuẩn bị cho bản thân, Linh bắt đầu chăm chút cho không gian xung quanh. Cô thắp những cây nến thơm có mùi hoa nhài dịu nhẹ, đặt chúng trên kệ sách và bàn trà, tạo ra một không gian ấm cúng, lãng mạn. Ánh nến lung linh, nhảy nhót, hắt những vệt sáng vàng cam lên tường, xua đi sự lạnh lẽo thường trực của những đêm cô đơn. Cô cũng bày biện một ít hoa baby trắng muốt vào chiếc bình thủy tinh trong suốt, đặt giữa bàn ăn nhỏ. Căn phòng ngập tràn hương hoa nhài thoang thoảng, hòa quyện với mùi hương nhẹ của cơ thể cô, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, êm đềm.
Linh nhìn đồng hồ, kim phút đang dần trôi về con số bảy. Lòng cô tràn đầy mong chờ. Cô hình dung ra cảnh Khánh sẽ mở cửa bước vào, nụ cười nhẹ trên môi, ánh mắt có lẽ vẫn còn chút mệt mỏi nhưng sẽ ấm áp hơn khi nhìn thấy cô. Cô sẽ ôm anh thật chặt, hít hà mùi hương quen thuộc của anh. Cô đã chuẩn bị một vài câu chuyện vui vẻ để kể cho anh nghe, về những điều cô đã thấy, đã nghe trong ngày. Cô muốn anh được thư giãn, được cười, được quên đi những áp lực đang đè nặng lên vai. Cô sẽ hỏi anh về công việc, nhưng sẽ không đi sâu vào những chi tiết căng thẳng, chỉ để anh biết rằng cô luôn ở đây, luôn quan tâm và sẵn sàng lắng nghe.
Cô vuốt lại chiếc váy lụa, cảm nhận sự mềm mại của chất vải trên làn da. Cô đi chậm rãi quanh căn phòng, kiểm tra lại mọi thứ, từ ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng khách đến những chiếc gối tựa trên sofa. Mọi thứ đều hoàn hảo, sẵn sàng cho một buổi tối đáng nhớ. Trong lòng cô, một cảm giác bình yên và hạnh phúc dâng trào. Cô nhủ thầm, buổi hẹn này sẽ là một khởi đầu mới, một lời khẳng định cho tình yêu của họ, một lời hứa rằng dù cuộc sống có hối hả đến đâu, họ vẫn sẽ luôn có nhau. Cô tin, chỉ cần anh ở đây, mọi gánh nặng đều sẽ hóa nhẹ tênh. Cô muốn anh biết, cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây. Và cô, sẽ ở đây chờ anh.
***
Đồng hồ điểm bảy giờ kém mười lăm phút. Linh ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt thì dán chặt vào cánh cửa. Tim cô đập rộn ràng, một sự háo hức khó tả. Cô mường tượng ra tiếng khóa cửa lạch cạch, bóng dáng quen thuộc của Khánh xuất hiện.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh. Cô giật mình, một cảm giác bất an chợt ùa đến. Là Khánh. Cô bắt máy, giọng nói cố gắng giữ vẻ tự nhiên, ngọt ngào.
“Anh nghe đây, Khánh.”
Đầu dây bên kia, giọng Khánh khàn đặc, mệt mỏi, và đầy vẻ căng thẳng. Những âm thanh xào xạc, tiếng gõ bàn phím lách cách vọng lại từ phía anh, như một lời nhắc nhở về thế giới công việc đầy áp lực mà anh đang chìm đắm.
“Linh à… Anh xin lỗi em.” Giọng anh ngập ngừng, như thể phải rất khó khăn anh mới thốt ra được những lời này. “Thật sự… anh không thể đến được.”
Trái tim Linh như bị bóp nghẹt. Nụ cười trên môi cô vụt tắt, nhanh như cách ánh nến bị gió thổi tắt. Cô cố gắng trấn tĩnh, nắm chặt điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Có chuyện gì vậy anh?” Cô hỏi, giọng nói nhỏ dần, như sợ rằng một âm thanh lớn sẽ làm vỡ tan cái hy vọng mong manh còn sót lại.
“Có một sự cố lớn ở dự án ‘Tháp Thiên Niên Kỷ’,” Khánh giải thích, giọng anh đầy vẻ vội vã, pha lẫn sự bất lực. “Dữ liệu bị lỗi, một phần hệ thống sụp đổ. Hoàng đã… gây ra một sai lầm nghiêm trọng, và Anh Hùng đang rất tức giận. Anh không thể rời đi được, phải ở lại giải quyết ngay lập tức. Có lẽ sẽ phải làm thâu đêm.”
Linh cảm thấy một khối băng lạnh giá lan tỏa trong lồng ngực. Không phải vì tức giận Hoàng, cũng không phải vì bất mãn với Anh Hùng. Mà là vì cảm giác hụt hẫng, bị bỏ rơi đang xâm chiếm tâm hồn cô. Buổi hẹn hò đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, những hy vọng nhỏ nhoi của cô, tất cả đều tan biến trong một câu nói.
“Anh xin lỗi em, Linh. Anh biết em đã chuẩn bị… nhưng công việc… anh không thể bỏ mặc được. Em thông cảm cho anh nhé.” Giọng Khánh vẫn khàn đặc, có chút tội lỗi nhưng không thể che giấu được sự mệt mỏi cùng cực. Anh không hỏi cô có ổn không, không hỏi cô có buồn không. Anh chỉ xin lỗi, rồi giải thích, rồi cầu xin sự thông cảm. Có lẽ, anh cũng không còn đủ năng lượng để nghĩ đến cảm xúc của cô.
Linh im lặng một lúc lâu. Cô nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của anh qua điện thoại. Cô biết, anh cũng không muốn điều này xảy ra. Cô biết, anh đang chịu áp lực rất lớn. Nhưng điều đó không làm vơi đi nỗi buồn trong lòng cô.
“Ừm…” Cô cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào. “Anh bận thì cứ làm đi. Em không sao đâu.” Giọng cô yếu ớt, lạc đi trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Cô muốn nói nhiều hơn thế. Cô muốn hỏi, "Anh có nghĩ đến em không? Anh có biết em đã mong chờ đến mức nào không?" Nhưng cô không thể. Cô không muốn trở thành gánh nặng, không muốn anh phải lo lắng thêm.
“Cảm ơn em, Linh. Anh sẽ gọi lại cho em sau nhé.” Khánh nói nhanh, rồi tiếng “tút tút” kéo dài vang lên, báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc.
Linh vẫn giữ điện thoại trên tai một lúc lâu sau đó, như thể vẫn còn mong đợi một điều gì đó. Nhưng không có gì cả. Chỉ còn lại sự im lặng nặng nề. Cô từ từ hạ điện thoại xuống, đặt nhẹ nhàng lên bàn trà. Chiếc điện thoại lạnh ngắt dưới đầu ngón tay cô, như chính cảm xúc của cô lúc này. Ánh nến vẫn lung linh, nhưng giờ đây chúng chỉ càng làm nổi bật lên sự trống rỗng của căn phòng. Mùi hoa nhài dịu nhẹ ban đầu giờ như hóa thành một thứ mùi hương nhạt nhòa, vô nghĩa.
Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, vào chiếc bàn ăn đã được bày biện tươm tất với hai bộ dao dĩa, vào những bông hoa baby trắng muốt. Tất cả đều đã sẵn sàng, nhưng lại thiếu đi một người. Khánh. Cảm giác như một khối băng lạnh giá đang lan tỏa từ tim, khắp cơ thể cô. Nó không đau đớn dữ dội, mà là một sự tê dại, một nỗi hụt hẫng đến tận cùng. Cô biết anh không có lỗi, anh không cố ý. Nhưng cô vẫn không thể ngăn được dòng cảm xúc buồn bã, cô đơn đang dâng trào. Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ bị bỏ rơi, đứng giữa một bữa tiệc đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng không có ai đến. Nụ cười trên môi cô đã hoàn toàn tắt hẳn, chỉ còn lại sự trống rỗng trong ánh mắt.
***
Thời gian trôi chậm chạp, từng giây, từng phút nặng nề như chì. Đêm đã tối hẳn, kéo theo cái se lạnh đặc trưng của buổi giao mùa. Linh vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa quen thuộc, bất động như một bức tượng. Ánh nến đã cháy hết từ lúc nào, chỉ còn trơ lại những vệt sáp nhỏ đọng trên đĩa. Căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như đang chế giễu nỗi cô đơn của cô.
Chiếc váy lụa xanh ngọc bích mà cô đã lựa chọn kỹ lưỡng, nay vẫn vắt hờ hững trên lưng ghế. Nó trông thật lạc lõng, như một lời nhắc nhở không lời về những hy vọng đã không thành. Bàn ăn vẫn bày biện tươm tất, với hai phần thức ăn đã nguội lạnh. Mùi hương của những món ăn mà cô đã cất công chuẩn bị, giờ đây chỉ còn là một mùi ẩm mốc, lạnh lẽo, gợi lên cảm giác về một bữa tiệc dang dở, một niềm vui không trọn vẹn. Cô tự hỏi, liệu Khánh có đang nghĩ đến cô không, dù chỉ một giây thôi, trong guồng quay công việc điên cuồng ấy? Hay cô đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí anh, nhường chỗ cho những con số, những dự án, những áp lực vô hình?
Cô khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh của anh, của nụ cười hiếm hoi, của ánh mắt dịu dàng mà cô từng yêu. Nhưng chúng cứ hiện lên rõ mồn một, rồi lại tan biến nhanh chóng như khói sương, để lại một khoảng trống rỗng trong tâm hồn cô. Linh biết, anh ấy bận thật mà, công việc của anh ấy quan trọng, đó là trách nhiệm của anh ấy. Cô cố gắng tự trấn an mình bằng những lý lẽ khách quan nhất. Nhưng sao, cô vẫn thấy buồn đến thế này? Cái buồn không phải là sự giận dỗi, mà là một nỗi buồn sâu sắc, thấm thía, như một vết thương âm ỉ không thể lành.
Cô từ từ đứng dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn nhà lạnh ngắt. Cảm giác lạnh lẽo ấy dường như đã thấm vào từng thớ thịt, từng m���ch máu của cô. Linh bắt đầu dọn dẹp bữa ăn đã nguội lạnh. Cô cẩn thận đổ bỏ những món ăn đã mất đi hương vị, rửa sạch bát đĩa, cất chúng vào tủ. Mỗi hành động đều diễn ra trong im lặng, chậm rãi, như một nghi thức buồn bã. Chiếc váy lụa được cô gỡ xuống, xếp gọn gàng rồi cất vào tủ, thay thế bằng bộ đồ ngủ đơn giản, mềm mại. Cảm giác ấm áp từ bộ đồ ngủ cũng không thể xua đi được cái lạnh trong lòng cô.
Cô tắt hết đèn trong căn hộ, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ từ màn hình điện thoại mà cô đang cầm trên tay. Cô mở thư viện ảnh, lướt qua những bức hình cũ, những khoảnh khắc hạnh phúc của hai người. Có bức ảnh họ chụp chung trong chuyến du lịch Đà Lạt, anh ôm cô từ phía sau, nụ cười rạng rỡ. Có bức ảnh họ nắm tay nhau đi dạo trên bãi biển, hoàng hôn đỏ rực. Rồi có cả bức ảnh anh lén chụp cô khi cô đang ngủ gật trên ghế sofa, khuôn mặt anh đầy vẻ cưng chiều. Từng bức ảnh là một mảnh ghép của ký ức, là một lời nhắc nhở về một tình yêu đã từng nồng nàn, đã từng tràn đầy sự hiện diện.
Cô dừng lại ở bức ảnh chụp chung gần đây nhất, khi cả hai cùng đi ăn tối với nhóm bạn. Khánh đứng cạnh cô, một tay khoác vai, nhưng ánh mắt anh lại nhìn xa xăm, như đang suy nghĩ về điều gì đó khác. Nụ cười của anh cũng gượng gạo hơn. Cô khẽ vuốt ve bức ảnh trên màn hình điện thoại, cảm nhận sự lạnh lẽo từ lớp kính. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, không phải là tiếng khóc nức nở, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ, mặn chát.
Có lẽ mình nên quen với điều này rồi, cô tự nói thầm. Cái cảm giác bị đặt sau công việc, bị lãng quên trong những áp lực vô hình của cuộc sống. Cô tự hỏi, liệu tương lai của mối quan hệ này sẽ đi về đâu khi khoảng cách cảm xúc ngày càng trầm trọng như thế này? Liệu cô có thể tiếp tục chờ đợi, tiếp tục hy vọng vào những khoảnh khắc mong manh, rồi lại bị hụt hẫng hết lần này đến lần khác?
Cảm giác bị bỏ rơi này, nó không chỉ là một nỗi buồn nhất thời. Nó là hạt mầm của sự hoài nghi, gieo vào lòng cô những câu hỏi về tình yêu và sự ưu tiên của Khánh. Liệu anh có còn thực sự chọn cô, hay cô chỉ là một phần quen thuộc trong cuộc sống bận rộn của anh? Cô biết, cô không thể cứ mãi ôm lấy những suy nghĩ này một mình. Có lẽ, đã đến lúc cô cần tìm một ai đó để sẻ chia, để được lắng nghe, để không cảm thấy quá đơn độc trong chính mối quan hệ của mình. Trâm, hay Chị Mai, có lẽ là những người cô có thể tin tưởng để tâm sự.
Linh cuộn tròn trên sofa, ôm lấy chiếc gối tựa đã thấm đẫm mùi nước mắt của cô. Đêm dài và lạnh lẽo. Cô biết, anh không bỏ cô, anh vẫn yêu cô. Nhưng tình yêu ấy đang bị bào mòn bởi những áp lực vô hình, bởi sự im lặng, bởi những khoảng cách ngày càng lớn dần. Và cô, trong khoảnh khắc này, cảm thấy mình đang mất anh, không phải vì hết yêu, mà vì anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô, không còn đủ sức để chờ đợi anh trở lại. Nỗi cô đơn bủa vây, lạnh lẽo hơn bất cứ cơn gió đêm nào.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.