Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 83: Nước Mắt Lặng Thầm Giữa Phố Đông

Cái lạnh lẽo của sàn nhà đêm qua dường như vẫn còn vương vấn trong từng mạch máu của Linh khi cô choàng tỉnh giấc. Ánh nắng dịu dàng của buổi sớm mai len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên bức tường trắng, nhưng không sao xua đi được bóng tối bao trùm lấy tâm hồn cô. Chiếc giường rộng lớn bỗng trở nên trống trải đến lạ thường, như một phép ẩn dụ cho khoảng trống mênh mông trong lòng cô. Nỗi buồn từ đêm qua, cái cảm giác hụt hẫng và bị bỏ rơi, vẫn đeo bám dai dẳng, nặng nề hơn cả tấm chăn dày cô vừa rũ bỏ.

Linh nằm bất động một lúc lâu, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà. Hình ảnh chiếc bàn ăn nguội lạnh, mùi thức ăn ảm đạm, và ánh mắt xa xăm của Khánh đêm qua cứ tua đi tua lại trong tâm trí cô như một thước phim cũ kỹ. Cô đã cố gắng bao nhiêu, đã đặt hết tâm huyết vào bữa ăn ấy, vào buổi tối ấy, chỉ để nhận lại sự vắng mặt và một lời hủy hẹn khô khan. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tất cả những âm thanh của một ngày mới đang bắt đầu dường như chỉ làm nỗi cô đơn trong cô thêm phần rõ rệt. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ Khánh cảm nhận được sự trống trải này khi anh vùi đầu vào công việc không? Hay anh đã quá quen với việc đặt tất cả những mối bận tâm cá nhân sang một bên để toàn tâm toàn ý cho guồng quay không ngừng nghỉ của cuộc sống?

Cô khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao nhiêu tâm tư chất chứa. Nỗi buồn này không phải là sự giận dỗi, nó là một loại u uẩn, một sự mệt mỏi tinh thần khi phải đối mặt với một thực tại mà cô không cách nào thay đổi được. Khánh vẫn yêu cô, cô biết. Nhưng tình yêu ấy đang bị che mờ bởi những tầng lớp áp lực, bởi sự im lặng, bởi những ưu tiên đã dịch chuyển. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy của Khánh, dù chưa từng được thốt ra thành lời, nhưng dường như đã vang vọng trong tâm trí cô từ rất lâu rồi, như một điềm báo về cái kết cục không thể tránh khỏi. Và cô, liệu có thể tiếp tục chờ đợi một người không còn đủ sức để nắm giữ mình?

Linh từ từ ngồi dậy, tấm lưng trần khẽ cọ vào ga giường mát lạnh. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài buông xõa, cảm nhận sự mềm mại của nó nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Căn phòng ngủ quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Từng vật dụng, từ chiếc tủ đầu giường đến những khung ảnh nhỏ đặt trên bàn trang điểm, đều gợi lên những ký ức, những khoảnh khắc mà cô đã từng tin là vĩnh cửu. Cô chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ báo thức hình chim cú mà Khánh đã tặng cô vào dịp sinh nhật năm ngoái. Anh đã nói rằng, "Để em không bao giờ thức dậy một mình." Nhưng giờ đây, nó chỉ nhắc nhở cô về những buổi sáng cô đơn, về những lời hứa đã phai nhạt theo thời gian.

Cô cầm lấy chiếc điện thoại, màn hình sáng lên hiển thị dòng tin nhắn cuối cùng từ Khánh đêm qua: "Anh xin lỗi. Công việc đột xuất quá. Em ngủ sớm đi nhé." Một tin nhắn khô khan, thiếu vắng sự vỗ về, thiếu vắng sự tiếc nuối mà cô khao khát được thấy. Cô lướt qua danh bạ, dừng lại ở tên Khánh. Ngón tay cô do dự, rồi lại rụt rè. Cô muốn gửi cho anh một điều gì đó, một câu hỏi thăm, một lời than vãn, hay chỉ đơn giản là một dòng tin nhắn để anh biết rằng cô vẫn đang nghĩ về anh. Nhưng rồi, cô lại tự hỏi, anh có thực sự muốn nghe không? Hay những lời nói của cô chỉ càng làm anh thêm áp lực, thêm mệt mỏi trong guồng quay công việc không ngừng nghỉ ấy?

Cuối cùng, sau một hồi đắn đo, Linh chỉ gõ vỏn vẹn vài chữ: "Anh ngủ dậy chưa? Ăn sáng gì chưa?" Tin nhắn ngắn gọn, không một chút trách móc, chỉ đơn thuần là sự quan tâm, nhưng lại ẩn chứa cả một biển trời cảm xúc. Cô biết, anh có thể sẽ đọc nó khi đang vội vã đến công ty, hoặc thậm chí là sau rất nhiều giờ nữa, khi anh đã giải quyết xong núi công việc chất chồng. Cô đặt điện thoại xuống, cảm thấy một sự mệt mỏi không chỉ ở thể chất mà còn ở tinh thần. Cô đã kiệt sức vì những suy nghĩ không hồi kết, vì những nỗ lực cố gắng giữ lấy một mối quan hệ đang dần tuột khỏi tầm tay. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm một lối thoát cho chính mình, hoặc là tìm một ai đó để chia sẻ gánh nặng này, hoặc là tự mình bước đi trên con đường của riêng mình, không còn chờ đợi nữa. Ánh nắng bên ngoài vẫn rực rỡ, nhưng trong căn phòng của Linh, một ngày mới lại bắt đầu bằng nỗi buồn và sự trống rỗng.

***

Trong không gian ngột ngạt của văn phòng Tập đoàn X, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo chiếu thẳng xuống những hàng bàn làm việc nối dài, tạo nên một cảm giác áp lực vô hình. Khánh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt anh đỏ ngầu, hằn lên những quầng thâm như mực tàu, minh chứng rõ ràng cho một đêm dài thiếu ngủ và một chuỗi ngày làm việc không ngừng nghỉ. Những chồng tài liệu cao ngất ngưởng chất đầy trên bàn, tựa như những ngọn núi nhỏ đang đè nặng lên đôi vai anh. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng nghỉ, tiếng điện thoại reo vang liên tục, và tiếng bước chân vội vã của đồng nghiệp tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự bận rộn, như thể cả tòa nhà đang quay cuồng trong một cỗ máy khổng lồ không ngừng nghỉ.

Khánh không ngẩng đầu lên, những ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím, ánh mắt dán chặt vào những dòng code, những con số khô khan trên màn hình. Anh gần như không còn cảm nhận được sự tồn tại của thế giới bên ngoài, tâm trí anh hoàn toàn chìm đắm trong mê cung của các dự án, các deadline chồng chéo. Mùi cà phê đậm đặc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới và mùi mực in, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của văn phòng, một mùi hương mà anh đã quá quen thuộc, đến mức nó trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, một thứ nhắc nhở anh về trách nhiệm và áp lực.

Bỗng, một giọng nói trầm và đầy quyền uy vang lên bên tai, phá vỡ dòng suy nghĩ của anh. "Khánh, dự án X-Tech thế nào rồi? Nhớ là deadline không còn xa đâu đấy." Anh Hùng, trưởng phòng của Khánh, vừa đi ngang qua, ánh mắt sắc bén quét qua chồng tài liệu trên bàn anh. Khánh khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng những đường nét mệt mỏi đã hằn sâu.

"Dạ, em đang hoàn thiện phần cuối, anh Hùng. Chắc chắn sẽ kịp deadline ạ." Giọng anh khàn đặc, có chút mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp.

Anh Hùng gật đầu, không nói thêm lời nào mà chỉ liếc nhìn đồng hồ rồi bước đi. Áp lực vô hình lại tăng thêm một bậc. Khánh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc thoát ra từ lồng ngực, mang theo sự bất lực và kiệt sức. Anh biết mình không thể chùn bước, không thể lùi lại. Đằng sau những con số, những dự án này là gánh nặng tài chính, là kỳ vọng của gia đình, là tương lai mà anh muốn xây dựng cho Linh. Nhưng đôi khi, anh lại tự hỏi, liệu cái tương lai mà anh đang cố gắng vun đắp có còn ý nghĩa gì khi anh đã đánh mất đi hiện tại, đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá bên người mình yêu?

Màn hình điện thoại anh khẽ rung lên. Là tin nhắn của Linh. "Anh ngủ dậy chưa? Ăn sáng gì chưa?" Anh đọc lướt qua, một cảm giác áy náy khẽ dâng lên trong lòng. Anh biết Linh đang quan tâm anh, đang lo lắng cho anh, nhưng anh lại không còn đủ năng lượng để đáp lại bằng một tin nhắn dài hơn, ấm áp hơn. Anh chỉ vội vã gõ: "Anh dậy rồi. Đang ở công ty. Ăn sáng ở đây rồi." Gửi đi. Lại một câu trả lời cụt lủn, vô cảm, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Anh tự nhủ, anh sẽ bù đắp cho cô sau. Nhưng "sau" là bao giờ, anh cũng không dám chắc.

Thời gian trôi qua thật nhanh trong guồng quay công việc không ngừng nghỉ. Buổi trưa đến rồi đi, và Khánh gần như bỏ lỡ nó. Anh chỉ kịp nhấp vội một cốc cà phê đen đặc, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo thêm một chút, nhưng không thể xua đi cảm giác đói meo và mệt mỏi rã rời. Ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang của buổi trưa hè vẫn gay gắt, nhưng trong văn phòng, không khí vẫn lạnh lẽo và căng thẳng. Anh nhìn ra ngoài, thấy những tòa nhà cao tầng khác cũng đang lấp lánh dưới nắng, mỗi tòa nhà là một tổ ong khổng lồ, nơi hàng ngàn con người đang miệt mài làm việc, giống như anh. Một cảm giác cô đơn và nhỏ bé bỗng ập đến, anh chỉ là một hạt cát nhỏ trong guồng quay vĩ đại của thành phố này, một hạt cát đang cố gắng xoay vần để không bị nghiền nát.

Anh tiếp tục làm việc, không nghỉ ngơi, không một phút giây xao nhãng. Những dòng code, những bảng tính, những email, tất cả hòa vào nhau, tạo thành một ma trận phức tạp mà anh phải giải quyết. Anh Hùng lại xuất hiện, lần này là để yêu cầu một cuộc họp khẩn cấp vào chiều muộn. Khánh gật đầu, không chút phản kháng. Anh đã quá quen với những yêu cầu đột xuất, những thay đổi kế hoạch vào phút chót. Điện thoại anh lại rung lên, lần này là một cuộc gọi từ đối tác nước ngoài. Anh nhanh chóng chuyển sang chế độ gọi hội nghị, giọng nói tiếng Anh trôi chảy và chuyên nghiệp, hoàn toàn khác với giọng nói khàn đặc khi nói chuyện với Linh. Trong công việc, anh là một người khác, một người mạnh mẽ, quyết đoán, không có chỗ cho sự yếu đuối hay mệt mỏi. Nhưng khi kết thúc cuộc gọi, nhìn vào màn hình máy tính phản chiếu hình ảnh mình, anh lại thấy một người đàn ông tiều tụy, đôi mắt trũng sâu và khuôn mặt hốc hác. Anh chỉ ước, có một lúc nào đó, anh có thể đặt tất cả xuống, và chỉ đơn giản là được nghỉ ngơi, được ở bên Linh, được yêu cô theo cách mà cô xứng đáng. Nhưng hiện tại, đó chỉ là một giấc mơ xa vời, một khao khát xa xỉ mà anh không dám nghĩ đến.

***

Tối muộn, căn hộ của Linh chìm trong thứ ánh sáng vàng dịu của đèn bàn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến nao lòng, đối lập hoàn toàn với nỗi lòng đang lạnh giá của cô. Bữa tối đã được chuẩn bị tươm tất từ lâu, những món ăn thơm ngon giờ đây đã nguội lạnh, tỏa ra một mùi hương ảm đạm, gợi nhắc về sự chờ đợi vô vọng. Linh ngồi một mình bên bàn ăn, đôi mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ treo tường, từng giây trôi qua như kéo dài vô tận. Cô đã chờ đợi Khánh, đã hy vọng anh sẽ về sớm hơn một chút, để họ có thể cùng nhau dùng bữa, cùng nhau trò chuyện sau một ngày dài. Nhưng hy vọng ấy cứ vơi dần theo từng tiếng tích tắc, từng con số trên mặt đồng hồ.

Khi tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, Linh giật mình, một tia hy vọng nhỏ nhoi chợt lóe lên trong lòng. Khánh bước vào, dáng người cao ráo quen thuộc giờ đây lại gầy gò và nặng trĩu. Khuôn mặt anh mệt mỏi đến cùng cực, đôi mắt sâu hoắm, hằn rõ sự kiệt sức. Anh gần như đổ sụp xuống chiếc ghế sofa gần cửa, vứt chiếc cặp tài liệu xuống sàn một cách uể oải. Anh không nói một lời, chỉ khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo tất cả những áp lực, những gánh nặng của một ngày dài. Mùi cà phê và mùi giấy tờ công sở vẫn vương vấn trên người anh, trộn lẫn với mùi mồ hôi nhè nhẹ, một mùi hương giờ đây Linh đã quá quen thuộc, một mùi hương của sự bận rộn và hy sinh.

"Anh về rồi à? Anh ăn tối luôn nhé, em hâm nóng lại cho." Linh cố gắng nén lại sự hụt hẫng trong lòng, dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất có thể. Cô đứng dậy, tiến đến bên anh, khẽ chạm vào vai anh. Vai anh cứng đờ, không chút phản ứng.

Khánh khẽ gật đầu, đôi mắt anh vẫn lim dim, như thể chỉ cần nhắm mắt lại một chút là anh có thể ngủ thiếp đi ngay lập tức. "Ừm... anh no rồi." Anh nói khẽ, giọng khàn đặc.

Linh sững người. No? Anh đã ăn gì đâu? Có lẽ anh chỉ muốn né tránh, hoặc anh đã quá mệt mỏi đến mức không còn cảm giác đói. Cô biết, câu trả lời này không phải là sự từ chối, mà là sự kiệt sức. Cô vẫn cố gắng, đặt một đĩa cơm nóng hổi và thức ăn đã hâm lại trước mặt anh. "Anh ăn một chút đi, không ăn sẽ đau dạ dày đấy. Em biết anh thích món này mà." Cô đưa cho anh đôi đũa, ánh mắt đầy sự lo lắng và trìu mến.

Khánh nhìn đĩa thức ăn, rồi lại nhìn cô. Trong ánh mắt anh thoáng qua một tia áy náy, nhưng nhanh chóng bị che mờ bởi sự mệt mỏi triền miên. Anh cầm đũa lên, miễn cưỡng gắp vài miếng, nhai một cách chậm rãi, gần như vô thức. Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào bát đĩa lách cách, và tiếng thở đều đều của Khánh. Linh ngồi đối diện, nhìn anh ăn, bao nhiêu lời muốn nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Cô muốn hỏi anh về công việc, về những khó khăn, về những áp lực mà anh đang đối mặt. Cô muốn anh chia sẻ, muốn anh tâm sự, muốn anh biết rằng cô luôn ở đây để lắng nghe.

"Hôm nay công việc có gì không anh?" Linh khẽ hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.

Khánh dừng đũa, ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh ánh lên một tia mệt mỏi đến tận cùng. "Cũng vậy thôi... nhiều việc." Anh đáp cụt lủn, rồi lại tiếp tục ăn một cách chậm rãi.

Chỉ vài từ đó thôi cũng đủ làm Linh hiểu. Anh không muốn nói, hoặc anh không còn sức lực để nói. Cô biết, anh đang cố gắng bảo vệ cô khỏi những áp lực của anh, nhưng chính sự im lặng ấy lại đang tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách hai người. Cô không cần anh mạnh mẽ, cô không cần anh hoàn hảo. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy, tiếng lòng của cô, giờ đây dường như chỉ là một tiếng vọng đơn độc trong căn phòng trống trải.

Khánh ăn xong vài miếng, rồi buông đũa. "Anh... anh mệt quá. Anh vào nghỉ trước đây." Anh đứng dậy, bước đi nặng nề về phía phòng ngủ, không một cái ôm, không một lời chúc ngủ ngon, thậm chí là không một ánh mắt dừng lại lâu hơn một giây. Cánh cửa phòng ngủ khép lại, để lại Linh một mình giữa căn phòng vẫn còn thoang thoảng mùi thức ăn nguội lạnh.

Cô từ từ dọn dẹp bàn ăn, mỗi hành động đều diễn ra trong sự chậm rãi, nặng nề. Tay cô run run rửa bát đĩa, cất chúng vào tủ. Ánh mắt cô vô thức lướt qua chiếc kệ nhỏ trong bếp, nơi đặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà hai người đã mua trong chuyến đi Đà Lạt. Một chú mèo đực màu xám ôm lấy một chú mèo cái màu trắng, ánh mắt chúng nhìn nhau đầy trìu mến. Ngày ấy, Khánh đã nói, "Hai đứa mình giống hệt hai con mèo này, lúc nào cũng quấn quýt bên nhau." Giờ đây, chúng vẫn ở đó, vẫn ôm lấy nhau, nhưng mối quan hệ của họ thì đang dần xa cách. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Linh, không phải là tiếng khóc nức nở, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ, mặn chát, thấm đẫm nỗi cô đơn và sự bất lực.

Cô biết, anh không bỏ cô, anh vẫn yêu cô. Nhưng tình yêu ấy đang bị bào mòn bởi những áp lực vô hình, bởi sự im lặng, bởi những khoảng cách ngày càng lớn dần. Và cô, trong khoảnh khắc này, cảm thấy mình đang mất anh, không phải vì hết yêu, mà vì anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô, không còn đủ sức để chờ đợi anh trở lại. Nỗi cô đơn bủa vây, lạnh lẽo hơn bất cứ cơn gió đêm nào, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn cô, gặm nhấm niềm tin của cô vào một tương lai chung. Đứng trước chiếc cốc sứ đôi, cô chợt nhận ra, có những thứ tưởng chừng bền chặt, nhưng chỉ cần một vết rạn nhỏ cũng đủ để chúng vỡ tan thành trăm mảnh. Và mối quan hệ của cô với Khánh, liệu có đang đứng trước bờ vực mong manh đó?

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free