Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 84: Bữa Tối Một Mình và Tiếng Mưa Lạnh
Mùi mồ hôi nhè nhẹ, mùi hương của sự bận rộn và hy sinh, giờ đây đã lẩn khuất cùng cánh cửa phòng ngủ khép chặt. Căn phòng khách trở nên mênh mông, lạnh lẽo hơn bao giờ hết, chỉ còn lại Linh một mình giữa mớ cảm xúc hỗn độn. Tay cô vẫn còn vương vấn cảm giác lạnh lẽo từ chiếc đĩa cơm đã nguội, và ánh mắt cô vẫn không rời khỏi chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên kệ bếp. Chúng vẫn ở đó, vẫn ôm lấy nhau, như một lời nhắc nhở trớ trêu về một tình yêu đang dần trở thành ký ức.
Cô biết, anh không bỏ cô, anh vẫn yêu cô. Nhưng tình yêu ấy đang bị bào mòn bởi những áp lực vô hình, bởi sự im lặng, bởi những khoảng cách ngày càng lớn dần. Và cô, trong khoảnh khắc này, cảm thấy mình đang mất anh, không phải vì hết yêu, mà vì anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô, không còn đủ sức để chờ đợi anh trở lại. Nỗi cô đơn bủa vây, lạnh lẽo hơn bất cứ cơn gió đêm nào, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn cô, gặm nhấm niềm tin của cô vào một tương lai chung. Đứng trước chiếc cốc sứ đôi, cô chợt nhận ra, có những thứ tưởng chừng bền chặt, nhưng chỉ cần một vết rạn nhỏ cũng đủ để chúng vỡ tan thành trăm mảnh. Và mối quan hệ của cô với Khánh, liệu có đang đứng trước bờ vực mong manh đó? Câu hỏi ấy như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm can, khiến cô cảm thấy đau nhói.
Linh từ từ dọn dẹp bàn ăn, mỗi hành động đều diễn ra trong sự chậm rãi, nặng nề. Tiếng dao dĩa chạm vào bát đĩa giờ đây không còn là âm thanh của một bữa ăn ấm cúng, mà là những tiếng động rời rạc, lạc lõng trong không gian trống trải. Cô rửa từng chiếc bát, chiếc đĩa, cảm nhận dòng nước ấm áp chảy qua kẽ tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh trong lòng. Mùi thức ăn nguội lạnh vẫn thoang thoảng trong không khí, gợi nhắc về một bữa tối đơn độc, một bữa tối mà cô đã cố gắng thắp lên một chút hơi ấm bằng chiếc nến thơm đặt giữa bàn, nhưng rồi ngọn lửa nhỏ bé ấy cũng không đủ sức xua tan bóng đêm của sự cô đơn.
Sau khi mọi thứ đã đâu vào đấy, căn bếp trở lại vẻ ngăn nắp thường ngày, nhưng tâm hồn Linh thì vẫn còn ngổn ngang. Đồng hồ điểm mười giờ tối. Bên ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu lất phất mưa. Những hạt mưa nhỏ li ti đập vào khung kính, tạo nên một âm thanh đều đều, như một bản nhạc nền u buồn cho nỗi lòng của cô. Cô đứng lặng hồi lâu bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc, nhìn những ánh đèn cao tầng xa xăm lấp lánh như những vì sao không thể chạm tới. Thành phố này, rộng lớn và hào nhoáng, nhưng cũng có thể cô đơn đến đáng sợ.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực. Linh quay người lại, bước chậm rãi vào phòng khách. Căn phòng chìm trong ánh đèn vàng dịu, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng bao trùm. Cô ngồi xuống ghế sofa, nơi vẫn còn vương vấn hơi ấm của chính mình từ lúc nãy. Điện thoại trong tay, cô phân vân. Có nên nhắn cho anh một lần nữa không? Hay chỉ nên để anh yên nghỉ, để anh có một chút thời gian cho bản thân, thoát khỏi những áp lực đang đè nặng lên vai? Cô biết anh mệt mỏi, cô hiểu anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng cô cũng mệt mỏi. Mệt mỏi vì phải tự mình gánh chịu nỗi cô đơn này.
Cuối cùng, ngón tay cô vẫn lướt trên màn hình. "Anh vẫn chưa về sao? Em ăn cơm nhé." Tin nhắn được gửi đi, mang theo một chút hy vọng mong manh, một chút khao khát được nhận lại dù chỉ là một lời hồi đáp. Cô đặt điện thoại xuống bàn, mắt dán chặt vào màn hình, chờ đợi. Từng giây trôi qua nặng nề như chì. Tiếng mưa bên ngoài dường như nặng hạt hơn, tí tách, tí tách, như đếm ngược thời gian cho sự chờ đợi vô vọng của cô.
Mười phút trôi qua, rồi mười lăm, hai mươi. Không có hồi âm. Linh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác hụt hẫng đang trỗi dậy. Có lẽ anh đã ngủ rồi. Hoặc anh vẫn còn họp. Hoặc anh quá mệt mỏi đến mức không thể cầm điện thoại lên. Những lý do hợp lý cứ thế hiện ra trong đầu cô, cố gắng bao biện cho sự im lặng ấy, cố gắng xoa dịu nỗi đau đang cào xé. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn cảm thấy nhói buốt.
Và rồi, điện thoại rung lên một tiếng nhẹ. Linh giật mình, vội vàng cầm lấy. Màn hình sáng lên dòng tin nhắn ngắn ngủi từ Khánh: "Anh vẫn đang họp. Em cứ ăn trước đi. Đừng chờ anh." Chỉ vỏn vẹn mười mấy chữ. Không một biểu tượng cảm xúc, không một lời hỏi han, không một chút ấm áp. Nó khô khan, lạnh lùng, như một thông báo công việc hơn là lời của người yêu. Linh đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó, cảm giác như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh không muốn cô chờ. Anh không muốn cô bận tâm. Anh đang tự tạo ra một khoảng cách, không phải bằng sự ghẻ lạnh, mà bằng sự mệt mỏi đến cùng cực. Anh không bỏ cô, nhưng anh đang tự bỏ rơi chính mình, và vô tình bỏ rơi cả cô.
Linh buông điện thoại xuống. Món ăn trên bàn, vốn đã nguội lạnh, giờ đây càng trở nên vô vị. Cô miễn cưỡng gắp vài miếng, nhai chậm rãi. Hương vị của từng hạt cơm, từng cọng rau đều tan biến, chỉ còn lại vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Cô nhìn chiếc ghế trống đối diện, nơi Khánh thường ngồi. Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi, chiếc cốc của Khánh vẫn trống rỗng, như chính sự hiện diện của anh trong cuộc sống của cô lúc này. Một cảm giác cô đơn đến tê tái bủa vây, khiến Linh cảm thấy mình như đang lạc lõng giữa một sa mạc rộng lớn, không một bóng người, không một điểm tựa. Cô khao khát một cuộc trò chuyện, một cái ôm, một ánh mắt thấu hiểu. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng và những dòng tin nhắn cụt lủn.
Cô tự hỏi, liệu đây có phải là cuộc sống mà cô đã từng mơ ước? Một cuộc sống với một người đàn ông luôn bận rộn vì tương lai, vì những mục tiêu lớn lao, mà quên mất những giá trị nhỏ bé, thân thuộc ngay cạnh mình? Nỗi sợ bị bỏ rơi và không được thấu hiểu dần lớn lên trong lòng cô, như một cái cây dại mọc hoang trong khu vườn tâm hồn. Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, tương lai của cô và Khánh sẽ đi về đâu? Câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong đầu Linh, xoáy sâu vào tâm trí cô, khiến bữa tối đơn độc trở nên dài đằng đẵng và khó nuốt trôi. Cô không muốn tạo thêm áp lực cho Khánh, nhưng cô cũng không thể cứ mãi gặm nhấm nỗi cô đơn này một mình. Cô cần một lối thoát, một sự giải tỏa, một chút hơi ấm từ thế giới bên ngoài.
Không thể chịu đựng thêm sự tĩnh mịch và lạnh lẽo đang xâm chiếm căn hộ, Linh quyết định ra ngoài. Cái cảm giác ngột ngạt cứ bám riết lấy cô, khiến cô không thể ngồi yên. Cô đứng dậy, khoác chiếc áo len mỏng, tìm chiếc ô ở góc nhà. Tiếng mưa vẫn rả rích bên ngoài, nhưng dường như nó còn dễ chịu hơn cả sự im lặng đáng sợ trong căn phòng. Cô muốn tìm một nơi nào đó có thể xoa dịu tâm hồn mình, một nơi nào đó từng là kỷ niệm đẹp, để có thể tìm lại chút hơi ấm của quá khứ.
Chiếc ô che đầu, Linh bước ra phố. Hơi lạnh của đêm mưa ùa vào mặt, mang theo mùi đất ẩm và mùi của những tán lá xanh bị nước mưa gột rửa. Những giọt mưa nhỏ li ti bám vào tóc, vào vai áo, nhưng cô không bận tâm. Cô bước đi chậm rãi trên vỉa hè ướt át, những bước chân khẽ khàng in xuống vũng nước nhỏ. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường loang lổ, tạo nên một khung cảnh mờ ảo, lãng đãng. Xa xa, tiếng xe cộ vẫn vọng lại, bị tiếng mưa làm cho nhỏ bé và xa xăm hơn.
Cô không đi đâu xa, chỉ đi bộ một đoạn đến Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi mà cô và Khánh đã từng có biết bao kỷ niệm. Từ đằng xa, quán cà phê hiện lên như một ốc đảo ấm áp giữa màn đêm và cơn mưa lạnh. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, với những bức tường gạch trần, cửa sổ lớn và ánh đèn vàng dịu hắt ra, tạo nên một vẻ đẹp hoài niệm, lôi cuốn. Linh cảm nhận được một chút bình yên khi nhìn thấy ánh sáng ấy. Nơi đây, dù không còn Khánh bên cạnh, nhưng những ký ức đẹp vẫn còn vương vấn, đủ để sưởi ấm cô đôi chút.
Bước vào quán, Linh cảm nhận ngay sự thay đổi của không khí. Tiếng mưa bên ngoài bị đẩy lùi, thay vào đó là tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương, hòa quyện cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng nói chuyện thì thầm của những thực khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ của những chiếc bàn ghế và mùi trà hoa thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái đến lạ. Anh Tuấn, với bộ râu quai nón đặc trưng và chiếc tạp dề quen thuộc, đang đứng sau quầy, nụ cười thân thiện nở trên môi khi thấy cô bước vào.
"Hôm nay em muốn uống gì đặc biệt không, Linh? Thấy em có vẻ buồn." Anh Tuấn hỏi, giọng nói ấm áp và tự nhiên, như thể anh có thể đọc được tâm trạng của cô qua ánh mắt. Anh luôn là một người quan sát tinh tế như vậy.
Linh khẽ lắc đầu, nở một nụ cười gượng gạo. "Em... em uống trà hoa cúc nóng, như mọi khi ạ." Cô chọn một góc quen thuộc, cạnh cửa sổ, nơi cô có thể vừa ngắm mưa rơi, vừa quan sát những người xung quanh. Đó là góc mà cô và Khánh thường ngồi, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện, những ước mơ.
Ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, cảm nhận sự êm ái của đệm lót, Linh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ly trà hoa cúc nóng hổi được đặt xuống bàn, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, lan tỏa hơi ấm vào lòng bàn tay cô. Cô ôm lấy ly trà, cảm nhận sự ấm áp thấm dần vào từng ngón tay, một chút an ủi nhỏ nhoi trong đêm mưa lạnh lẽo.
Ánh mắt Linh lướt qua những người xung quanh. Có những cặp đôi trẻ đang ngồi sát bên nhau, thì thầm những lời yêu thương, tay trong tay. Tiếng cười khúc khích của một cô gái vang lên khi bạn trai cô ấy kể một câu chuyện vui. Có những nhóm bạn đang tụ tập, chia sẻ những câu chuyện công việc, những dự định cuối tuần. Mỗi hình ảnh ấm áp ấy lại đâm vào lòng Linh một nhát dao vô hình, nhắc nhở cô về sự vắng mặt của Khánh và những cuộc trò chuyện sâu sắc đã dần mất đi.
Cô nhớ những buổi tối khi cô và Khánh ngồi ở chính góc này, anh sẽ kể cho cô nghe về những dự án ở công ty, về những khó khăn anh gặp phải, còn cô sẽ chia sẻ những câu chuyện nhỏ nhặt trong ngày làm việc của mình. Dù có mệt mỏi đến đâu, anh vẫn luôn lắng nghe cô, và cô cũng vậy. Những lúc đó, cô cảm thấy mình được thấu hiểu, được yêu thương trọn vẹn. Nhưng giờ đây, những cuộc trò chuyện như thế đã trở nên xa xỉ. Giữa họ, dường như có một bức tường vô hình đang dần được dựng lên, được xây bằng những viên gạch mang tên "áp lực công việc," "mệt mỏi," và "thiếu thời gian."
Linh nhấp một ngụm trà nóng, vị ngọt thanh của hoa cúc lan tỏa trong miệng, nhưng không thể xua đi vị đắng trong lòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa vẫn rơi đều trên mái hiên, tạo nên những vòng tròn nhỏ li ti trên mặt đường. Cô đưa tay lên sờ chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên bàn. Không có tin nhắn nào từ Khánh. Anh có lẽ đang ngủ say, hoặc vẫn đang vật lộn với công việc ở công ty. Anh không biết rằng cô đang ngồi đây, một mình, giữa không gian ấm áp nhưng lòng lại lạnh giá.
Cô tự hỏi, liệu có phải tất cả các cặp đôi đều phải trải qua giai đoạn này? Giai đoạn mà tình yêu vẫn còn đó, nhưng sự kết nối lại dần phai nhạt? Cô có nên chấp nhận điều này như một phần tất yếu của cuộc sống trưởng thành, hay cô nên đấu tranh để tìm lại những gì đã mất? Nỗi cô đơn và sự hụt hẫng của Linh đang dần thúc đẩy cô tìm kiếm sự sẻ chia từ bạn bè, hoặc các hoạt động cá nhân để lấp đầy khoảng trống cảm xúc này. Cô bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc tương lai của cô và Khánh sẽ đi về đâu nếu tình trạng này tiếp diễn. Liệu có một ngày, cô sẽ quen với việc không có anh bên cạnh, quen với những bữa tối một mình, quen với những khoảng lặng kéo dài?
Sự quan sát những cặp đôi hạnh phúc khác khiến Linh so sánh, và cô nhận ra những thiếu hụt ngày càng rõ nét trong mối quan hệ của mình. Cô không cần một tình yêu xa hoa, chỉ cần một tình yêu bình dị nhưng đủ đầy sự hiện diện, sự thấu hiểu. Việc Linh cố gắng tự làm mình vui và tìm kiếm sự giải tỏa bên ngoài cho thấy cô đang dần học cách tự lập về mặt cảm xúc, một bước tiến quan trọng nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ xa cách hơn với Khánh. Có lẽ, cô đang dần chấp nhận rằng cô phải học cách tự mình bước đi trên con đường này, dù cho nó có cô đơn đến thế nào.
Khung cảnh của quán cà phê, những con người, những câu chuyện, tất cả như một thước phim quay chậm, lướt qua mắt Linh. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng nhìn vào một thế giới mà cô từng là một phần của nó, nhưng giờ đây lại chỉ có thể quan sát từ xa. Ly trà dần nguội lạnh, và nỗi buồn trong lòng cô cũng như những hạt mưa ngoài kia, cứ thế rơi mãi không ngừng. Cô không khóc nức nở, chỉ là một nỗi buồn man mác, thấm đẫm vào từng tế bào, khiến cô cảm thấy nặng trĩu. Đêm nay, và có lẽ nhiều đêm nữa, cô sẽ lại một mình đối diện với tiếng mưa, với nỗi cô đơn, và với những câu hỏi không lời đáp về tình yêu của mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.