Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Có những con quái vật không muốn ăn thịt tôi. - Chương 10: Chapter 10: Ngoại truyện 3

Ngoại truyện 3

Outer Zone, một loại năng lực đặc biệt mà chỉ những con quái vật biến dị cấp cao mới có thể sử dụng. Dù không hiểu là dựa vào nguyên lý gì nhưng kỹ năng này cho phép chúng tạo ra một vùng không gian kín bao phủ một khu vực tương đối lớn. Bên trong Outer Zone không khác gì ngoài thế giới thật nhưng chúng hoàn toàn là hai chiều không gian riêng biệt và chỉ có kẻ thi triển cùng với mục tiêu được nhắm đến là những sinh vật sống tồn tại bên trong.

Bất cứ điều gì xảy ra bên trong Outer Zone đều không ảnh hưởng đến thế giới thật, đây là một năng lực tuyệt vời đối với những con quái vật muốn nhắm vào con người, vì ở trong này chẳng có cách nào để họ cầu cứu.

Thế nhưng đối với bọn tôi, quái vật của The Cure lại sử dụng Outer Zone vào mục đích khác.

Đứng trước mắt tôi là hai con quái vật với hình dạng gớm ghiếc, thế nhưng chúng chẳng khiến tôi nao núng mà còn có thời gian quay sang hỏi ý kiến Ray.

-Ray, tôi chuẩn bị dùng Outer Zone đấy, cậu có muốn vào xem luôn không?

Đáp lại tôi vẫn là sự nhạt nhẽo như mọi khi.

-Tuỳ cô.

-Cậu chả có tí năng lượng gì nhỉ?

Tôi nói bằng giọng châm chọc nhưng cậu ta chỉ thở ra một tiếng sau đó đeo đôi tai nghe của mình từ trên cổ lên tai.

-Đồ nhạt nhẽo.

Dù có hơi bực mình vì bị lơ nhưng tôi cũng đã sớm quen với cái thái độ dửng dưng đó rồi nên cũng đành mặc kệ.

[Tán dóc đủ chưa?]

Không một lời cảnh báo, hai con quái vật lúc này đã thay đổi một lần nữa, những cái gai nhọn phía sau chúng mọc dài ra tạo thành những thứ giống chân nhện nhấc chúng bổng lên không trung.

-Trông khó coi thật đấy.

Tôi cười khẩy, sau đó thức hiện một cú búng tay.

Dù bên ngoài thì chẳng có gì xảy ra nhưng có lẽ hai con quái vật cũng đã cảm nhận được gì đó mà dừng lại, không lao về phía tôi nữa.

[Cái quái gì vừa xảy ra vậy?]

[Một cơn ớn lạnh chạy dọc cơ thể.]

Chúng tỏ ra ngạc nhiên trông thấy.

Dù môi trường xung quanh có vẻ như là bình thường nhưng thật ra chúng và bọn tôi đã vào trong Outer Zone. Tiếng ồn của tivi đã hoàn toàn tắt nghẹn vì ở đây là không gian hoàn toàn cách biệt với thế giới thật, nên cũng không có sóng.

-Chúng mày không biết về Outer Zone à? Thế ra cũng chỉ là đám hạ đẳng.

Nghe có vẻ không phục, chúng bắt đầu lớn tiếng.

[Cùng là quái vật như nhau thôi, mày thì khác cái gì?]

-Khác chứ, tao mạnh hơn bọn mày mà.

[Tao thì không thấy vậy đâu]

Vì quái vật có thể ước lượng sức mạnh của nhau thông qua mùi, riêng tôi và Ray có khả năng ẩn đi cái mùi đó xuống rất thấp nên có lẽ vì vậy mà tôi đang bị đánh giá thấp về sức mạnh.

-Thử xem.

Như chấp nhận lời khiêu khích, chúng dùng những chiếc chân nhện của mình nhanh chóng áp sát tôi, cả hai dùng phần nhọn hoắc của hai chân trước đưa lên cao, định đâm tôi thế nhưng chỉ với một cái vung tay, cả hai món vũ khí của chúng đều lập tức đứt làm đôi.

[Hả…!]

Dường như cảm nhận được nguy hiểm, chúng lập tức lùi lại, thế nhưng tôi đã quyết định sẽ kết thúc chuyện này nhanh rồi nên sẽ không có thời gian cho chúng chạy đâu.

Tôi đẩy sức mạnh của mình lên cao một cách nhanh chóng, bản thân có thể cảm nhận có một đôi cánh mọc ra sau lưng mình, đây là hình dạng khi tôi dùng sức mạnh, sẽ có một đôi cánh đen giống như của loài dơi mọc ra và lúc này sức mạnh của tôi sẽ là vô đối, cả tốc độ và thể chất đều tăng lên đáng kể, giống hệt một con quái vật.

-Chết đi.

Không cho chúng phản ứng, tôi lướt nhanh tới, chỉ cần dùng bàn tay cũng đủ cắt đầu chúng ngay lập tức. Thủ cấp của cả hai bị tước đi chỉ trong một đòn. Chỉ một giây, đầu chúng đã rơi xuống đất.

-Đã bảo là tao mạnh hơn mà.

Nói rồi tôi phẩy tay để máu văng đi, sau đó thu cặp cánh vào trong như nó chưa từng xuất hiện. Dù Phenomena hồi phục rất nhanh nhưng đầu có rơi xuống đất thì cũng chết ngay lập tức.

-Xong rồi này Ray.

Như nghe thấy lời tôi nói, cậu ta bỏ tai nghe rồi tiến tới gần hai cái xác. Cậu ta ngồi xuống chỗ cái xác của một con quái vật rồi bắt đầu dùng sức xé toạc cánh tay của nó. Lúc này tôi cũng gỡ bỏ Outer Zone vì nghĩ là ở đây chẳng còn ai. Sự im lặng biến mất, tiếng ve kêu và tiếng của tivi một lần nữa vang lên như thể chẳng có gì xảy ra.

Ray thì có vẻ thong thả, cậu ta cắn xé cánh tay đó một cách ngon lành như thể ăn một cái đùi gà. Dù đã nói là Ray có thể ăn hết mọi thứ nhưng có lẽ tôi cũng hơi đói nên tôi cũng không nhịn được mà bẻ nốt cánh tay còn lại.

-Ngon ghê ha, kiểu, vừa dai vừa mềm ấy.

Nó giống một miếng bò bít tết được nướng medium rare vậy.

-Cũng được.

Dù nói vậy nhưng cậu ta đang ăn rất ngon miệng.

-Nhớ chừa phần cho Luck nhé.

Trước khi đi cậu ta đã nhờ bọn tôi mang về một ít. Dù sao hai xác cũng là khá nhiều nên có lẽ bọn tôi cũng không ăn được hết.

Trong khi còn đang mãi mê ăn thì đột nhiên, tôi nghe thấy có một tiếng động lạ giống như một thứ gì đó lăn xuống từ cầu thang, nó phát ra ngay phía sau lưng làm bọn tôi phải quay lại nhìn. Khi nhìn thấy nguồn cơn của âm thanh, một sự ngạc nhiên nhẹ ánh lên đôi mắt của tôi.

“Một cô bé?”

Đó là điều đầu tiên tôi nghĩ tới thay vì Phenomena hay con người. Mặc dù điều kì lạ ở đây là tôi chẳng thể ngửi thấy mùi của cả hai phát ra từ cô bé đó. Nếu bình thường thì từ lúc bước vào tôi đã phải ngửi thấy rồi, đằng này chỉ có mùi của hai con quái vật này thôi.

Dường như cả Ray cũng không ngửi thấy gì, cậu ta tỏ ra có chút ngạc nhiên giống tôi.

-Kỳ lạ nhỉ? Tôi chẳng ngửi thấy gì cả.

-Ai quan tâm chứ, thêm đồ ăn thôi.

Nói rồi cậu ta đứng dậy, định tiến tới gần mục tiêu. Đó là một cô bé chừng 16-17 tuổi, thoạt nhìn thì trông rất bình thường nhưng tôi để ý thấy có một số điểm kỳ lạ.

Tóc tai rối bời, quầng mắt thâm dày, và cả những vết thương ở trán, tay và đùi, hẳn là cô bé đã sống một cuộc sống khó khăn. Thế nhưng có một điều kì lạ là thường Phenomena sẽ sống cùng nhau chứ không phải với con người, nếu hai kẻ kia là Phenomena thì hẳn con bé cũng là một trong số đó, nhưng lại không có mùi thì đúng là lạ lùng.

Cô bé đó đang ngồi co ro run rẩy liên tục đập vào chân mình như thể muốn nó hoạt động trở lại, tôi có thể nghe thấy mùi của sự sợ hãi. Nếu thật sự là một phenomena thì sẽ không sợ khi thấy cảnh tượng đẫm máu này. Có vẻ là con người. Tôi vừa định tiến tới cản Ray thì cậu ta đã mở lời trước.

-Mary, không ăn được đâu, có gì đó lạ lắm, tôi ngửi thấy cả hai mùi con người lẫn phenomena trên người con bé này.

“Thật sao?”

-Hả? Tôi có ngửi thấy gì đâu? Từ lúc bước vào căn nhà này đến giờ.

-Ở xa thế thì không ngửi được đâu, lại gần này.

Nghe vậy, tôi tiến lại gần hiện trường.

“Cô bé này…”

Đúng là có cả hai mùi, con người và cả Phenomena thế nhưng trên cả những điều đó, gương mặt này, cả thứ mùi này nữa…đều rất quen thuộc.

-Karen….?

Khi nhìn kỹ cô bé kia, tôi vô thức giật mình, không kìm được mà nói ra cái tên đó. Một gương mặt quen thuộc, hiện ra trong tâm trí khiến tôi phải đứng hình mất nhiều giây.

Khi bình tĩnh lại thì tôi nhận ra rằng đó không phải là người mà mình biết, chỉ là một cô bé kì lạ thôi.

“Quả thật là rất giống, cả mùi lẫn nét mặt đó.”

Đó là gương mặt mà cả đời này có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên nổi trong cuộc đời mình, cùng với tội lỗi mà tôi sẽ luôn chôn sâu trong lòng.

“Karen, em xin lỗi…”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free