Có những con quái vật không muốn ăn thịt tôi. - Chương 11: Chapter 11: Đôi cánh
Ấm trà xoay, tàu lượn siêu tốc, xe điện đụng, ngắm thuỷ cung,…tôi Evelyn và Mary đã cùng nhau vui vẻ rất nhiều. Bây giờ nhìn lại thì trời cũng đã tối hoàn toàn, tôi nhìn lên chiếc đồng hồ lớn được gắn ở quảng trường thì thấy đã gần tám giờ tối, vì hôm nay là ngày trong tuần nên dòng người cũng đã thưa bớt, số còn lại có lẽ cũng đang chuẩn bị về nhà rồi.
-Được rồi, trò tiếp theo sẽ là…
Vì Mary bị say phương tiện di chuyển nên bọn tôi chỉ chơi những trò không quá mạo hiểm, nếu chỉ di chuyển chậm thì chị ấy không gặp vấn đề gì nên bây giờ vẫn còn sung lắm.
-Nhưng mà tối quá rồi đó Mary à.
Evelyn nói trong khi giữ tay Mary. Thật sự thì tôi cũng hơi mệt rồi, với một đứa ít vận động mà nói, bị kéo đi khắp nơi cả ngày cũng có chút rã rời nên có lẽ tôi sẽ muốn về nhà.
“Cơ mà…mình làm gì còn nhà…”
Cậu và dì tôi đều đã chết, căn nhà đó hẳn giờ này đã bị phong toả, hoặc là chưa…tôi không biết nhưng tôi biết mình sẽ không thể về đó. Dù sao thì tôi cũng đã thu dọn hành lý rồi.
Nếu nói vậy thì…căn biệt thự đó sẽ là nhà mới của tôi sao? Tôi nhớ rằng có một vài điều kiện ông ấy nói nếu tôi muốn ở lại thì tôi cần để ông ấy làm một vài nghiên cứu trên cơ thể, nghe thì có hơi đáng sợ nhưng chỉ là xét nghiệm máu thôi nên có lẽ mọi thứ sẽ ổn. Có một điều lạ là tôi tin tưởng những người này một cách dễ dàng, dù chỉ mới gặp họ một ngày, bản thân tôi cũng không hiểu tại sao nữa nhưng tôi cảm thấy rất thoải mái khi ở cùng họ, giống như khi ở cùng Jane vậy.
-Còn sớm mà…
-Không được đâu, Emma đã mệt rồi kìa, chưa kể, hôm nay là ngày đó mà cô quên à?
“Ngày đó?” Họ đã từng nhắc về nó lúc sáng nhưng tôi vẫn chưa biết đó là ngày gì vì Mary đã bảo phải giữ bí mật mới vui. Nhưng có vẻ họ rất hào hứng về nó.
-Ồ, tôi quên mất.
Hoặc là không…
Dù đã không lè nhè nữa nhưng có vẻ Mary vẫn chưa thực sự muốn về.
-Được rồi, một trò duy nhất nữa thôi! Đi màaa!
Mary nói rồi chỉ tay về hướng đằng sau. Đó là một vòng đu quay khổng lồ được trang trí bằng những ánh đèn neon lấp lánh. Buổi sáng thì không có gì đặc biệt nhưng về đêm thì nó thật sự rất nổi bật.
-Haiz, thôi được rồi, nốt đấy nhé.
Nghe giọng điệu xin xỏ và đôi mắt cún con của Mary, Evelyn chỉ có thể thoả hiệp.
“Sao giống mẹ con quá vậy.”
Dù đều mang nét trưởng thành nhưng có vẻ ở đây chỉ có Evelyn giống như người chị, người mẹ, còn cái cô gái tóc đen mắt đỏ kia thì chẳng khác gì một cô con gái nghịch ngợm.
Thế rồi cả ba người bọn tôi leo lên một buồng của chiếc đu quay. Khi cả Evelyn lẫn Mary trèo lên thì tôi mới lò dò theo hai người vào trong. Tuy nhiên khi vừa định bước lên thì tôi lại nghe thấy một tiếng thì thầm.
“Cái mùi trên người cô…thật kì lạ đó thưa quý khách.”
Nó phát ra từ anh chàng nhân viên đang đứng gần đó. Anh ta đội mũ lưỡi trai nên phần mũi đã che đi nửa trên gương mặt khiến tôi chẳng thể nhìn rõ nhưng nụ cười kia lại khiến tôi cảm thấy có chút kì lạ.
-…
-Sao vậy Emma? Mau lên đây ngồi với chị này.
Lời hối thúc của Mary khiến tôi tỉnh lại, tôi chỉ liếc nhìn anh ta rồi nhanh chóng leo lên ngồi cạnh Mary theo hướng tay của chị ấy. Cánh cửa kim loại cũng đã được đóng lại, vòng đu quay bắt đầu chuyển động, tôi có thể cảm thấy mình đang được nâng lên cao.
-Ra là em chọn ngồi cạnh Mary thay vì chị à?
Evelyn nói với giọng trêu ghẹo, tôi cũng không biết cô ấy có thật sự có ý trách mình không nữa.
-Tại vì chị ấy vẫy tôi lại nên..
Tôi vội buông ra một lời giải thích thật lòng để tránh làm mất lòng Evelyn nhưng chị ấy chỉ cười.
-Chị đùa thôi mà, em đâu cần phải bối rối vậy.
Ngay lúc tôi thở phào nhẹ nhõm thì Mary không biết từ lúc nào đã ôm chầm lấy người tôi.
-Rõ ràng là Emma thích ngồi với tôi hơn.
Gần tới mức mà má của cả hai đã chạm phải. Rõ ràng là con người này chả có khái niệm không gian riêng tư. Thế nhưng có lẽ tôi cũng đã sớm quen với điều đó nên chẳng thấy khó chịu chút nào nữa.
-Chà, xem ra hai người chưa gì đã thân rồi nhỉ?
Nghe thấy thế Mary cười như thể mình vừa chiến thắng.
-Chứ còn sao nữa.
Dường như đọc được suy nghĩ của tôi, Evelyn cười một nụ cười đầy ẩn ý. Cô ấy sau đó vắt chân lên đùi rồi chống cằm, sau đó đổi ánh nhìn của mình sanh hướng cửa sổ của cabin.
-Thành phố này, thật sự “vẻ ngoài” thì rất đẹp.
Dù chị ấy đang cười nhưng tôi vẫn có thể thấy được một nỗi buồn khó tả ẩn trong đôi mắt kia. Dù rất xinh đẹp nhưng đôi mắt đó lại mờ đục, không có một chút sức sống nào bên trong.
-Woa thật sự là đẹp lắm đó Emma, nhìn này
Mary kéo tôi lại gần cửa sổ, nhìn ra bên ngoài đúng là rất đẹp. Những ánh đèn đường và nhà sáng lên tạo thành những chấm nhỏ li ti khi nhìn từ bên trên xuống, giống hệt như một bầu trời sao….giống hệt như bầu trời mà tôi đã từng ngắm với Jane ở trên mái nhà đó. Nhớ lại những kí ức lúc trước làm tôi hơi nhói trong tim nhưng tôi không thể ngăn bản thân nghĩ về chúng.
Tôi nhìn xuống dưới mặt đất rồi lại quay sang nhìn Evelyn, tôi không biết mình có đang nghĩ quá lên hay không nhưng hẳn là chị ấy cũng giống tôi, đã phải trải qua điều gì đó tồi tệ nên mới mang đôi mắt đầy tâm sự kì như vậy.
Nghĩ đến đây, chợt tôi có một thắc mắc.
-Mary, boss có nói với tôi rằng những ai trải qua chân thương tâm lý nặng đến mức phần con ăn mất phần người thì sẽ chuyển hoá thành quái vật đúng không?
Nghe thấy câu hỏi của tôi, Mary suy nghĩ một chút rồi trả lời.
-Phải, khi lý trí đã bị ăn mòn thì thứ còn lại sẽ là bản năng, lúc đó họ sẽ không còn là con người nữa.
Vừa mới sáng nay tôi đã mất kiểm soát và xém một chút nữa đã hoàn toàn biến thành quái vật. Vì Jane, vì những gì đã xảy ra trong quá khứ, nếu những gì tôi đã trải qua chỉ khiến tôi đứng gần ở lằn ranh đó thì những con người đã hoàn toàn bước qua ranh giới, trở thành quái vật như Mary, Ray, Evelyn, hay thậm chí là dì và cậu tôi đã phải trải qua những gì?
Nghĩ vậy, tôi không kìm lòng được mà hỏi tiếp.
-Vậy…hai chị cũng đã phải trải qua điều gì đó mới trở thành như bây giờ sao?
Sau khi nghe tôi hỏi thì Mary có hơi khựng lại một nhịp, dường như câu hỏi của tôi đã lỡ gợi lại điều gì đó không vui. Nhận ra nét mặt biến sắc của cô ấy, tôi vội vàng xin lỗi.
-Ah…xin lỗi chị, nếu chị không muốn nhớ lại thì…
Thấy sự bối rối của tôi, Mary chỉ cười, một nụ cười hiền dịu, không trách móc, giống như một người chị đang an ủi đứa em gái vậy. Những lúc như thế này mới thấy một Mary trưởng thành biết bao.
-Em nói đúng, bọn chị, những người ở biệt thự đó điều đã trải qua những chuyện khủng khiếp nên mới mất đi phần người như vậy. Cả những tên trông vô cảm như Ray hay Doran, thậm chí là một cô bé như Riza.
Tôi có thể cảm thấy nỗi buồn thông qua tông giọng của Mary, một con người lúc nào cũng vui vẻ giờ lại mang nét mặt đầy tâm trạng. Vậy cũng đủ hiểu những chuyện đã xảy ra đã ảnh hưởng đến chị ấy nhiều thế nào.
-Nhưng mà em biết không Emma, điều quan trọng không phải là em đã trải qua điều kinh khủng thế nào, quan trọng là em có đủ dũng cảm để bước tiếp hay không.
Nhưng dù là vậy, bản chất cô ấy vẫn là một con người mạnh mẽ nên có thể nhanh chóng trở lại với giọng vui vẻ thường ngày.
-Bọn chị, đều yêu nơi đó, xem nó như là nhà vậy nên dù quá khứ có ra sao thì cả đám đều rất tận hưởng cuộc sống hiện tại.
Một nụ cười rạng rỡ nở ra, sự vui vẻ, nhẹ nhõm, ấm áp hiện rõ trên nét mặt khi chị ấy gọi nơi đó là nhà. Phía bên kia, Evelyn cũng cười mỉm nhìn tôi như thể cô đồng tình với những gì người bạn của mình nói.
-Thật tuyệt khi có một mái nhà như vậy…
Tôi lẩm bẩm.
Một nơi có người chào đón trở về, một nơi có thể ăn tối cùng với người thân, một mơi để tôi được thả lỏng…việc họ sống ở một nơi như thế khiến tôi cảm thấy rất ngưỡng mộ. Dù không phải con người nhưng nhìn thấy thứ cảm xúc kia, tôi không cho rằng đó là giả tạo.
Dường như nghe thấy lời thì thầm của tôi, Mary nắm lấy bàn tay rồi nói.
-Nếu em muốn thì đó cũng có thể là nhà của em từ hôm nay.
Thật sự thì tôi không còn nơi nào để đi, căn nhà đó không thể trở về được nữa, nên tôi chẳng có lý do gì để từ chối họ, đồ đạc cũng đã được dọn xong. Điều duy nhất khiến tôi chần chừ có lẽ là vì họ quá khác biệt so với tôi, một con người bình thường. Tuy vậy sau khi đi cùng Mary một ngày thì tôi đã nhận ra vốn dĩ họ cũng chỉ là những con người tội nghiệp đi số phận hành hạ đến nỗi mất đi phần người bên trong. Thế nhưng nụ cười đó, sự vui vẻ của Mary lại trông còn giống con người hơn cả tôi cơ mà.
“Có lẽ mình chỉ cần nói đồng ý thôi.”
Chỉ cần như vậy thôi thì tôi sẽ có được một mái ấm mà mình mong muốn, một nơi để trở về thật sự.
-Mary…Evelyn…
Tôi gọi tên hai người.
-Tôi đã suy nghĩ cả ngày hôm nay rồi…có lẽ…
Khi còn chưa kịp nói hết thì đột nhiên tôi cảm nhận được một cơn ớn lạnh xẹt ngang qua sống lưng làm tôi nổi da gà.
-…!
Ngay sau cái cảm giác ớn lạnh đó là một cơn buồn ngủ ập đến
-Emma?
Ngay sau cảm giác ớn lạnh đó là một cơn buồn ngủ kì lạ kéo tới một cách bớt chợt. Không biết vì một lý do gì mà đột nhiên tôi cảm thấy cơ thể mệt mỏi một cách khó tả, tay chân rũ rượi như thể muốn nằm xuống ngay lập tức, hai mí mặt nặng trĩu giống như sẵn sàng gập lại bất cứ lúc nào.
-Đột nhiên tôi thấy lạ quá…
Có lẽ không phải chỉ có mỗi tôi mà cả Mary đang dần cảm thấy nó.
-Sao thế này…
Chị ấy dùng tay xoa xoa thái dương, cố gắng giữ tỉnh táo nhưng cơ thể đã bắt đầu lảo đảo, không biết vô tình hay cố ý mà cả người Mary đã ngã lên tôi, đầu thì tựa hẳn vào vai như một đứa trẻ.
-Xin lỗi Emma, cơ thể chị lạ quá…
Cô ấy nói với giọng yếu ớt giống như có thể ngất đi bất cứ lúc nào, dù tình trạng của tôi cũng đang rất tệ nhưng ít ra còn giữ được tỉnh táo, có vẻ là đỡ hơn Mary rất nhiều.
-Chuyện gì vậy? Evelyn?
Tôi nhìn sang hướng đối diện, Evelyn đang cúi gầm mặt xuống, giống không giống như là đang còn tỉnh táo.
“Đừng nói là chị ấy ngủ luôn rồi đấy.”
Lúc này có vẻ như vòng quay đã quay được hơn một nửa còn khoảng 5 phút trước khi cabin của chúng tôi tiếp đất, Mary lúc này đã không còn rên rỉ, mặt cũng đã hoàn toàn nhắm tịt, tôi có thể nghe thấy tiếng thở đều sát bên tai mình.
“Ngủ thật rồi…”
-Evelyn.
Tôi cố gắng gọi người còn lại nhưng cũng không có phản hồi gì.
-…Phải làm gì đây mình cũng sắp…
Tôi cố gắng dụi mắt vì cả hai bên đang ngứa ran lên vì buồn ngủ, nếu ngủ quên trên cabin của vòng quay thì sẽ rất khó xử, tôi phải cố gắng gọi họ dậy trước khi vòng quay kết thúc.
-…
Sau khi dụi mắt, tôi chớp chúng vài lần để điều tiết lại thị giác, nhưng ở lần chớp mắt cuối cùng, ngay khi hai bên mí mắt mở ra, một cảnh tượng kì lạ xuất hiện ngay trước mặt tôi.
-Chào.
Một người kẻ lạ mặt không biết đã ở đây từ lúc nào xuất hiện ngay bên trong Cabin, cứ như hắn ta đã ở đây ngay từ đầu và chỉ chờ để bước ra vậy.
-Hả…?
Hắn là một kẻ rất kì lạ với ngoại hình cũng kì lạ không kém. Trên người mặc một bộ vest dài xám nhạt, nhưng phần ve áo lại mang sắc cam rực như lửa và có những chiếc gai nhọn nhô ra, một thiết kế kì quái. Hắn đội một chiếc mũ chop cao mang phong cách quý tộc cổ điển. Khuôn mặt không giống người bình thường, có màu và tím, biểu cảm như mang một chiếc mặt nạ với nụ cười nham hiểm dài tới tận mang tai.
-Ai…ai vậy?
Tôi không khỏi sợ sệt khi có một người lạ mặt xuất hiện một cách đột nhiên như vậy, chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi mà hắn ta đã ở ngay đây, chưa kể bọn tôi còn ngồi trên một cái vòng quay và đang ở trên không trung.
-Xin kính chào quý khách, cô chính là khách hàng đặc biệt của công viên giải trí miracle land hôm nay.
Hắn nói trong khi gỡ chiếc mũ của mình xuống và cúi chào tôi như một nghệ sĩ trên sân khấu.
-Tôi là người điều hành công viên này, cứ gọi tôi là Joker, thưa quý cô.
Joker? Một cái tên của một tên phản diện, cả cái ngoại hình này thì tôi đoán gã không phải là điều tốt đẹp gì.
-Mary…
Tôi cố lay Mary dậy nhưng chị ấy vẫn bất tỉnh nhân sự, Evelyn cũng chẳng khá hơn, chị ấy vẫn giữ tư thế gục mặt, nhưng hai tay đã khoanh lại, chân phải gác lên chân trái, một tư thế ngủ rất quý tộc.
“Trời ạ…”
Nhìn thấy sự chật vật của tôi, hắn buông ra một câu mà tôi không biết là mỉa mai hay một lời khuyên thật lòng.
-Chúng sẽ không thể tỉnh dậy sớm đâu, đây là buổi gặp mặt riêng của chúng ta mà.
Cái chất giọng dị dạng đến đáng sợ của hắn làm tôi cảm thấy khó thở, không biết có phải do tưởng tượng hay không mà hắn có vẻ như đang cố áp sát tôi.
-Ông là ai? Ông muốn gì ở tôi?
-Kể từ khi cô bước vào công viên này, tôi đã thấy kì lạ. Tại sao một con người lại đi chung với phenomena? Sau khi để ý kỹ thì ta nhận ra cô hầu như không phát ra mùi.
Hắn lúc này đã đứng ngay trước mặt tôi, chỉ còn cách vài cm đến khi cả hai thật sự chạm vào nhau, tôi cố gắng lùi lại nhưng phía sau đã không còn đường. Hắn cúi xuống, cái gương mặt kì dị đó bắt đầu áp sát mặt tôi, hắn phát ra tiếng khịt khịt giống như đang ngửi.
-Dù Phenomena cấp cao như hai tên này có thể khống chế được mùi để che giấu sức mạnh nhưng ít nhất tôi vẫn có thể ngửi được mùi quái vật từ xa, còn cô…tôi không thể ngửi thấy gì cho đến khi tới gần.
-Kì lạ hơn cả, cô lại có tới hai mùi trên cơ thể.
Nói đến đây, hắn đột nhiên phá lên cười.
-Có lẽ nào, cô là “thứ” mà người đó đã đề cập!?
Giọng nói đầy sự phấn khích đến kì lạ của hắn khiến tôi khó hiểu. Sau khi đã cười xong, hắn lấy ra từ trong túi áo một mảnh giấy được gấp lại, từ tốn mở ra và đọc thứ bên trong.
-Xem nào xem nào, đặc điểm nhận dạng, mái tóc bạc trắng, đôi cánh trắng, và thứ mùi nồng nặc như pha trộn của cả con người lẫn phenomena.
Sau đó hắn lại nhìn sang tôi.
-Chỉ có mỗi mái tóc là giống mô tả…đúng là có mùi con người trộn với Phenomena nhưng lại không có vẻ là nồng nặc lắm.
*Tóc gốc Emma trong bản bìa màu là tóc trắng nhé mng.
-Dù sao thì, do cô quá kì lạ nên tôi sẽ phải mang cô về cho người đó. Đừng chống cự, sẽ không đau đớn gì hết.
Nói rồi hắn ta vươn tay tới một cách chậm rãi định chạm vào tôi. Tôi cố đưa tay ra để chặn lại như không hiểu sao cơ thể cứng đờ không thể di chuyển được.
“Cái cảm giác này…”
Giống hệt như giấc mơ lúc đó, tôi cũng bất lực và bất động giống như hiện tại.
-Ugg…
Gương mặt của chị Jane trong giấc mơ bị biến dạng cũng hiện lên trong đầu khiến tôi dần mất bình tĩnh. Bàn tay của hắn mở rộng ra giống như sắp bịt chặt miệng tôi lại. Cả tay, chân và gần như mọi bộ phận trên cơ thể tôi đều không thể nhúc nhích, và thế là tôi chỉ có thể một lần nữa nhắm mắt bất lực chờ nó tới.
-Ê, dịch cái tay của mày ra!
Một giọng nói mạnh mẽ vang lên ngay bên cạnh khiến tôi phải mở mắt ra, cố gắng quay đầu sang để nhìn dù di chuyển đang bị hạn chế.
-Mary!
Là Mary, chị ấy đã tỉnh dậy sau giấc ngủ bất thường đó.
Một cách đầy bất ngờ và cũng có phần bạo lực, Mary bằng một tốc độ cực nhanh đứng bật dậy, dùng tay bóp chặt lấy cổ của gã Joker.
-Chà chà…làm sao mày…có thể…tỉnh dậy được thế?
Dù cổ đã bị bóp chặt khiến những chữ phát ra từ miệng hắn không còn liền mạch nhưng cái chất giọng đó vẫn không một chút gì là hoảng sợ.
-Mày thật sự nghĩ cái trò ru ngủ ba xu đó có thể hạ được tao à? Từ lúc bước vào cái công viên này tao đã thấy kì lạ rồi nên mới xem thử đứa nào đang dở trò mèo gì. Hoá ra là một con phenomena rẻ rách.
-Phenomena rẻ rách? Thế bọn mày là cái gì? Lũ dị dạng quái vật giúp đỡ con người à?
-Nghĩ gì thì tuỳ mày, nhưng Emma là người của The Cure, chạm vào em ấy thì đừng mơ mà sống yên. Giờ cho tao biết, mày đã định làm gì con bé?
-Làm gì chứ, chỉ là tao nghĩ sếp của bọn tao sẽ muốn nói chuyện với quý cô đó thôi.
Mạnh mẽ và dứt khoát là hai từ để miêu tả thái độ của Mary lúc này, khác hẳn với con người ngây ngô của chị ấy lúc bình thường. Ngay bây giờ, khi đứng ra bảo vệ tôi, lần đầu tiên tôi thấy cái giao diện cực ngầu đó phù hợp với bên trong.
Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không mà đôi mắt đỏ rực kia đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt.
-…
Tôi chỉ có thể im lặng quan sát tình hình trước mắt.
-Emma, đợi chị một lát nhé.
Mary quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười nhẹ đầy bí ẩn.
-Evelyn, coi chừng con bé giúp tôi.
Ngay sau đó, chị ấy đẩy tên Joker về phía trước, với một lực cực mạnh, họ lao thẳng qua tấm kính của cabin khiến nó vỡ tan nát.
-Mary!
Tôi hét lên trong hoảng loạn, biết là những Phenomena rất mạnh nhưng nếu rơi từ một độ cao như thế này chắc cũng rất nguy hiểm chứ. Ý tôi là…trừ khi họ có thể bay.
-Yên tâm đi Emma, không sao đâu.
Evelyn, do nãy giờ quá hoảng mà tôi không để ý, có vẻ chị ấy cũng đã tỉnh dậy.
-Nhìn kìa.
Evelyn chỉ về hướng đằng sau mình, nơi mà Mary vừa tạo một cái lỗ lớn. Tôi có thể nhìn thấy một cảnh tượng mà chắc có lẽ chỉ có trong mơ.
-Cánh…một đôi cánh?
Một đôi cánh đen giống hệt như của loài dơi nhưng nó rất rộng và mọc ra ngay trên vai của Mary. Dù trời có tối nhưng tôi vẫn có thể lờ mờ thấy nó nhờ ánh đèn. Cô ấy vẫn đang bóp cổ tên Joker và bay trên không trung như một con dơi thật sự.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!