Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Có những con quái vật không muốn ăn thịt tôi. - Chương 12: Chapter 12: Ảo thuật

Trong lúc đó, ở trụ sở trong rừng của The Cure, tại phòng khám cũng như phòng làm việc của Boss, ông đang từ tốn lật lại một bộ hồ sơ.

“Dự án X”

“Một dự án nghiên cứu để tạo ra siêu chiến binh, phục vụ cho quân đội.”

Đó tất cả những gì Boss biết về dự án đó, còn lại mọi thứ về nó đã được chôn vùi vĩnh viễn. Thứ duy nhất còn lại chính là tập hồ sơ về các mẫu thí nghiệm, là thí nghiệm trên con người.

Boss lật từng trang ghi chép về dự án như thể muốn tìm gì đó. Ở bên trong tập hồ sơ là hàng loạt những ghi chép về con người, ảnh của họ được chụp một cách giống nhau, tất cả đều từ giữa ngực lên trên, thậm chí cả những bộ quần áo cũng giống nhau đồng đều một màu trắng trơn giống hệt như đồng phục. Đặc điểm chung của những người này là…họ đều là trẻ vị thành niên từ 16-18 tuổi.

-Engel…Eaton…Eriksen…Ellis…

Boss đang cố gắng lần mò trong những cái họ trong danh sách, sau một lúc thì ngón tay của ông dừng lại ở một tệp.

-Edward…Edward Ann…

Đó là một thiếu nữ độ 16 tuổi, với mái tóc đen tuyền dài và đôi mắt cũng mang màu đen. Để miêu tả thì đó là một cô gái xinh đẹp, có thể thấy sự hồn nhiên, vui vẻ của tuổi trẻ tràn ngập trong đôi mắt và nụ cười rạng rỡ đó. Đọc đến đây, ông chợt nhớ ra một người mà mình vừa mới gặp đêm hôm qua.

-Edward Ann…Edward Emma…trùng họ thôi sao? Họ trông cũng không giống nhau lắm…Có lẽ là trùng hợp…

Nói rồi ông gạt đi suy nghĩ trong đầu mình rồi tiếp tục lật sang những trang khác. Tiếp tục lại là ảnh chụp của những thanh thiếu niên mặc trên mình bộ đồng phục trắng giống như bệnh nhân.

-Đây là…

Boss đột nhiên dừng lại ở một bức ảnh khác, lần này khác hoàn toàn với những tấm ảnh trước, nó đã bị nhoè đi một cách khó hiểu đến nỗi không thể xác định gương mặt của người trong hình.

-JANE DOE…

Không những vậy, ở dòng thông tin của người này còn có một chữ đặc biệt được viết bằng mực đỏ in đậm nổi bật.

-LỖI!

-Có thứ gì đó…

Ở đằng sau tấm ảnh bị nhoè dường như có thứ gì đó lộ ra, giống như cạnh của một bức ảnh khác. Khi ông ấy kéo nó ra để xem thì…

-…!

Dù tông giọng vẫn trầm thấp như mọi khi nhưng có thể nhận ra Boss có một chút ngạc nhiên khi nhìn thấy thứ đó.

-Edward Emma, rốt cuộc cô là ai ?

————————————————————————

-Nói đi, mày là một trong đám Eater đúng không? Bọn mày tính làm gì Emma?

Mary nói với giọng nghiêm túc trong khi đang nắm lấy cổ tên Joker, cả hai vẫn đang lơ lửng trên không trung nhờ vào đôi cánh của Mary.

-Đừng căng thẳng như vậy chứ…

Trong tình huống như vậy hắn vẫn có thể cười cợt, nhận thấy mình đang bị coi thường, Mary xiết chặt tay hơn khiến gã Joker lúc này phải phát ra những âm thanh khó thở.

-Nếu còn không nói thì tao sẽ bẻ cổ mày đấy.

Cảm thấy được sự khó chịu của Mary, hắn cũng có vẻ bắt đầu lo cho cái cổ của mình.

-Được rồi…được rồi…

Thế nhưng chất giọng cợt nhả đó vẫn không thay đổi.

-Thật ra tao cũng không biết, nhưng boss của bọn tao muốn tìm người theo miêu tả. Mái tóc bạc trắng, đôi cánh trắng và cái mùi trộn lẫn kì lạ.

Nghe vậy, Mary chìm vào suy nghĩ. Đúng là từ đầu Emma đã rất lạ, mái tóc bạc trắng thường không xuất hiện ở con người nếu không nhuộm, cô cũng không gửi thấy dấu hiệu của nhuộm tóc trên đầu Emma. Thế nhưng kỳ lạ nhất vẫn là cái mùi của con người và phenomena trộn lẫn trên một cá thể.

-Dù con bé có kì lạ nhưng sẽ không có chuyện tao giao Emma cho bọn Eater đâu.

Nghe vậy, gã Joker cười khẩy.

-Mà, tao cũng đâu có định xin phép.

Hắn nói trong khi chỉ tay về phía trước, hướng của Emma khiến cô phải quay lại nhìn.

-Hả?

Ngay lúc Mary bị đánh lạc hướng, một tiếng nổ nhỏ phát ra khiến cô giật mình, từ cơ thể của tên Joker, một làn khói màu hồng không biết từ đâu xịt ra khắp nơi bao vây lấy cả hai.

-Khụ…thằng khốn!

Lúc hắn ta bằng một cách nào đó đã thoát khỏi bàn tay của Mary, biến mất trong làn khói như chưa từng tồn tại, chỉ để lại một giọng nói quỷ dị.

-Ảo thuật là sự ẩn hiện hoàn hảo, quái vật dị dạng như bọn mày không thể hiểu điều đó, và cũng chính vì vậy nên cũng sẽ không cản được tao đâu.

Cuối cùng, hắn hoàn toàn biến mất khỏi hiện trường nhưng đám khói vẫn còn đó và thậm chí còn đang tiếp tục lan rộng ra khiến Mary mất phương hướng.

-Cái đống này đâu ra vậy??

Thế nhưng chừng đó chẳng thể làm khó được Mary, cô lập tức đổi tư thế hướng về trước mặt, dùng đôi cánh to lớn của mình, vận nhiều sức đập mạnh khiến cô lập tức phóng về phía trước với vận tốc cực nhanh, dễ dàng thoát ra khỏi đám khói.

Vừa thoát ra ngoài Mary đã nhìn thấy Joker, hắn cũng đang lơ lửng trên không và mọc ra một đôi cánh. Khác với kiểu cánh dơi của Mary, đó là một đôi cánh bướm mỏng và có nhiều màu sắc trộn lại như một bức tranh.

Joker đang bay về phía cabin mà Emma đang ở.

-Đứng lại đó thằng hề chết tiệt!

Mary hét lên tức tối trong khi cố gắng đuổi theo.

Khi nhận thấy có người đuổi theo, hắn ngoái đầu lại, đột ngột búng tay.

Ngay lúc tiếng “tách” vang lên, đám khói vốn đã bị bỏ lại phía sau giờ đây lại vươn dài ra và với một tốc độ rất nhanh, nó đã chạm vào được chân của Mary.

-Cái quái gì…?

Đó không phải là một làn khói bình thường, khi nó chạm vào chân Mary, cô cảm giác như đó không phải là thể khí mà dần cô đặc lại, trở thành thể rắn. Làn khói lúc này đã trở thành một đám bông mềm nhưng lại rất chắc chắn, đến nỗi có thể giữ chân Mary không cho cô thoát ra.

-Bỏ ra mau!

Thấy đối phương bị giữ chân, Joker một lần nữa bay về phía cabin, lúc này Emma đã sắp đáp đất. Khi nhìn thấy một gã ăn mặc quỷ dị và một đôi cánh đang bay lơ lửng thì nhiều người ở gần đó tỏ ra ngạc nhiên, một số thì sợ sệt, một số thì hưởng ứng vì nghĩ đó là màn trình diễn. Mặc kệ những ánh nhìn và tiếng hò reo, Joker vẫn lao đến mục tiêu của mình. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã ở trước mặt Emma, người vẫn còn đang bàng hoàng vì những gì đang diễn ra.

-…Đừng có tới đây…

Emma lúc này đã đứng trước cửa cabin, chỉ chờ để bước xuống và chạy ra khỏi đó thế nhưng gã Joker đã ở ngay trước mặt họ chặn lối ra.

-Nào, ta đi thôi quý cô.

Hắn cúi mình, đưa tay ra phía trước như một lời mời, nhưng Emma lại rất cảnh giác, cô từ từ lùi về phía sau.

-Như thế là không được đâu nhé.

Nhìn thấy mình bị từ chối, hắn đứng thẳng dậy, giọng điệu đã thay đổi.

-Từ chối một lời mời lịch thiệp như vậy, cô không thấy mình hơi bất lịch sự sao?

Hắn nói trong khi ánh mắt nhìn chằm chằm vào Emma như nhìn một con thú nhỏ. Khi này, có một điều gì đó kì lạ trong đôi mắt của gã hề, đôi mắt đó vốn dĩ không có đồng tử, nó chỉ là một khoảng trống màu vàng nhưng đột nhiên bây giờ lại xuất hiện những hình tròn to nhỏ đủ màu sắc lạ lùng.

-Ơ…

Khi vô tình nhìn vào đó, Emma như bị hút hồn, cơ thể cô đột nhiên buông thõng suy nghĩ cũng dần mờ nhạt.

-Ảo thuật là thao túng người khác, chỉ cần khiến khán giả nghe theo thì mọi thứ đều có thể. Bây giờ, tôi cần cô nghe theo tôi, bước tới đây nào, cứ từ tốn cũng được thôi.

-Ơ…

Cơ thể của Emma giống như không còn nghe lời cô mà lại di chuyển tới gần hắn, đôi mắt của cô không biết từ lúc nào đã trở nên giống hệt gã ta, như bị thôi miên vậy.

-Đúng rồi đó, cứ như vậy, tới đây.

Joker dang rộng đôi tay của mình như thể chờ đón Emma đi thẳng vào vòng tay đó, thế nhưng ngay lúc cả hai sắp chạm nhau thì giọng nói từ đằng sau lại cất lên.

-Chà, mày cũng lắm trò quá nhỉ?

Khi vừa dứt câu, hàng loạt những thứ giống như sợi xích từ đằng sau Emma lao tới trói chặt tay chân của Joker. Những sợi xích kỳ lạ có màu đỏ như máu và nhiều gai mọc xung quanh khiến chúng trông cực kỳ nguy hiểm.

-…Suýt thì tao quên vẫn còn một “con”.

Đó là Evelyn, người vốn được Mary nhờ trông chừng Emma. Những sợi xích kì lạ đó không biết bằng cách nào mà mọc ra từ sau lưng cô như một phần của cơ thể vậy.

-Đám khói đó là cái gì vậy? Thật khó tin là Mary đang gặp rắc rối với thứ đó.

-Chỉ là một trò ảo thuật thôi, mà mày có thể gỡ đống này ra không, khó chịu quá đó.

Dù đó là những sợi xích mọc đầy gai nhọn nhưng gã chỉ cảm thấy hơi khó chịu khi bị xiết chặt. Người bình thường thì có lẽ đã hét lên đau đớn rồi.

Nghe vậy Evelyn chỉ cười, cô vẫn ngồi đó ngay sau Emma với tư thế bắt chéo chân và chống cằm, đầy sự tự tin.

-Emma, tỉnh dậy đi em.

Cô gọi người vẫn đang đứng đó như trời trồng, có vẻ thôi miên vẫn còn hiệu lực.

-Thiệt tình, dù tao chỉ mới gặp con bé hôm nay thôi nhưng có thể đoán được là em ấy đã trải qua nhiều chuyện rồi, đừng làm phiền nữa được không? Mà nếu mày muốn chơi với ai đó thì cứ chơi với tao này.

Evelyn búng tay, mọi thứ xung quanh đột ngột thay đổi, những tiếng ồn ào bàn tán của người xung quanh đã biến mất, hay nói đúng hơn là tất cả bọn họ đã biến mất. Kể cả Emma, chỉ còn lại hai người, Evelyn và gã Joker đang bị trói chặt.

Nhận thấy điều khác thường, gã lên tiếng.

-Outer Zone? có cần phải làm vậy không?

*Cho ai skip ngoại truyện thì outer zone là một skill cua Phenomena cao cấp cho phép họ tạo ra một không gian riêng của mình và mục tiêu.

-Đừng đùa nữa, tao không làm thì mày cũng bắt Emma vào thôi đúng không?

Outer Zone dù có thể bắt bất cứ mục tiêu nào vào không gian riêng của bản thân ngay lập tức nhưng nó vẫn có một vài lỗ hổng. Thứ nhất là phải ở một khoảng cách nhất định với mục tiêu, thứ hai là nếu một người khác cũng biết dùng Outer Zone ở gần đó thì hoàn toàn có thể xâm nhập vào. Đó có lẽ là lý do mà Joker không lập tức bắt Emma vào Outer Zone của mình, có lẽ là vì hắn nghĩ Mary và Evelyn cũng sẽ vào theo.

-Quá chuẩn luôn.

Nói tới đây, Evelyn bắt đầu đứng dậy, sắc mặt đã bắt đầu thay đổi, nụ cười vẫn còn đó nhưng ánh mắt đã trở nên nguy hiểm hơn rất nhiều.

-Được rồi Eater, mày có phiền nếu để tao “ăn” ngay bây giờ không?

Cô liếm môi, hướng tới thẳng chỗ tên Joker đang bị trói chặt.

——————————————————————-

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free