Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Có những con quái vật không muốn ăn thịt tôi. - Chương 8: Chapter 8: Ngoại truyện (1)

Quay ngược thời gian về đêm Mary gặp Emma.

Bây giờ đã là tám giờ tối, hầu hết mọi người cũng đã tan làm và trở về nhà nên đường phố khá vắng vẻ. Nhất là những con hẻm nhỏ thì chả có lấy một bóng người. Màn đêm buông xuống cũng là lúc bóng tối bao chùm lấy thế giới, chỉ có ánh trăng mờ và một chút đèn đường soi sáng một cách yếu ớt.

-Áaaaa!

Tiếng hét thất thanh vang vọng phát ra từ một con hẻm nhỏ nơi mà ánh đèn đường cũng chẳng thể chiếu tới. Một người phụ nữ đang ngồi co ro trong góc, dùng tấm lưng của mình che chắn cho đứa con nhỏ đang khóc nức nở vì sợ.

Ngay phía sau cô, một tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến tới, tiếng lộc cộc từ tốn cùng với tiếng khóc của trẻ con khiến người ta sởn gai óc.

-Mau dừng lại đi! Làm ơn!

Người phụ nữ quay mặt lại trong khi vẫn ôm chầm lấy đứa con của mình, dùng cơ thể che tầm nhìn không để đứa bé nhìn thấy cảnh tượng kinh tởm đó.

-Tao đã không ăn thịt người trong 3 ngày rồi…tao đang rất đói, khi mày đói thì mày có muốn ăn không?

-….

Đó là một gã đàn ông to cao mặc trên mình bộ đồ công sở với cà vạt, sơ mi gọn gàng. Thế nhưng gương mặt hắn lại rất kì lạ. Cái miệng dài ra tới tận mang tai, hàm răng nhọn hoắc và đôi mắt đen đục ngầu và cái lưỡi dài ngoằn ngoe nguẫy trong không trung. Giọng nói của hắn rè rè như một cái radio hỏng, tuy vậy nhưng nghe tông giọng thì có thể thấy có vẻ hắn đang ức chế điều gì đó.

-Từ ngày trở thành như vầy thì đồ ăn bình thường chẳng có vị gì nữa, thậm chí còn kinh tởm hơn cả rác. Ngược lại, thịt người thì rất ngon, đặc biệt là phụ nữ và trẻ con.

Sau khi giải toả bức bối, hắn chuyển sang điệu cười nhăn nhở, với cái giọng vặn vẹo kia càng khiến nạn nhân trước mặt càng run rẫy.

-Được rồi, bữa ăn khuya của tao.

Tiếng bước chân dừng lại, hắn hướng cái lưỡi ghê tởm của mình về hướng người phụ nữ, nhận thấy điều đó, cô ấy hoảng hốt quay đầu nhưng phía trước chỉ là ngõ cụt. Bất lực và sợ hãi, cô chỉ đành thu người mình lại, tay ôm càng chặt đứa trẻ, tiếng khóc thì cứ thế lớn dần.

Con quái vật đó phá lên cười một cách man rợ, sau đó bằng một tốc độ rất nhanh, nó phóng cái lưỡi của mình về phía hai mẹ con, thế nhưng ngay trước khi nó kịp chạm vào họ thì…

-Hả?

Không biết từ lúc nào, một người khác đã xuất hiện giữa hai bên, cứ như bước ra từ trong bóng tối, không một động tĩnh hay lời cảnh báo nào. Cô bắt lấy cái lưỡi kia một cách thô bạo bằng tay không dù nó đã lao đi rất nhanh. Dù đã bị nắm chặt lưỡi nhưng không hiểu sao con quái vật vẫn có thể nói rõ ràng.

-Mày…mày là cái gì vậy?

Lúc này ánh trăng cũng đã soi tới, gương mặt của người đó dần lộ ra. Đường nét xinh đẹp một cách sắc xảo, đôi mắt đỏ rực như màu của máu và mái tóc đen dài, khiến cô trông giống hệt ma cà rồng. Đó là Mary, một phenomena ở trụ sở The Cure.

-Mày không nên chạm vào một người phụ nữ bằng cái lưỡi gớm ghiếc đó đâu.

Nghe thấy động tĩnh, người phụ nữ quay mặt lại nhìn, cô không khỏi bàng hoàng trước cảnh tượng đó, không tin được bản thân được cứu bởi một cô gái trẻ hơn mình rất nhiều.

-Bỏ tao ra!

Ngay giây sau, bằng thứ sức mạnh kinh dị, Mary giật phăng cái lưỡi đó khiến nó đứt làm đôi, khiến con quái vật hét lên trong đau đớn.

-Aggg!

Dù lưỡi đứt đôi nhưng vì không phải con người nên nó vẫn còn sống.

-Con chó này!

Vì quá tức tối, nó định nhảy vô tới ăn thua đủ với Mary nhưng ngay khi bàn chân còn chưa kịp rời mặt đất thì từ đằng sau, một bàn tay đã đặt lên vai nó.

-Hả?!

Ngay khi vừa quay lại, một cú đấm nhanh như chớp đã va chạm với mặt nó. Cú va chạm mạnh đến mức gương mặt gớm ghiếc kia bị lõm vào bên trong, bản thân con quái vật cũng văng vào bức tường kia, may mắn là Mary đã kịp ôm cả hai mẹ con tránh đi nơi khác. Người phụ nữ trên tay Mary được bế như một công chúa, đứa con thì vẫn ôm chặt lấy mẹ mình.

-Ray, cậu phải chú ý chứ.

Trong chớp mắt, cô đã nhảy hẳn lên bức tường để tránh sự va chạm.

Người vừa ra tay là Ray, cũng là một con quái vật của the Cure. Cậu ta mặc trên người một chiếc áo hoodie trắng, với tai nghe ở cổ. Gương mặt cũng rất ưa nhìn, đôi mắt có phần hơi mệt mỏi nhưng tổng thế thì rất điển trai.

-Tôi tin cô có thể tránh được mà.

Nói rồi cậu ta cười một nụ cười nhạt nhẽo.

-Trời ạ, đừng tưởng nói như vậy thì tôi sẽ vui nhé, thôi thì tạm tha cho cậu vụ lén ăn pudding của tôi vậy.

Nói rồi cô nhảy xuống khỏi bức tường, bằng một cách nào đó mà tốc độ rơi của cả ba là rất chậm, như một chiếc lông vũ vậy.

Sau khi đã đáp xuống cô nhẹ nhàng đặt hai mẹ con xuống đất.

-Được rồi đó thưa quý cô, nhà cô ở gần đây không?

Cô nhẹ nhàng nói như thể một chàng trai ga lăng, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp trong khi nói với một tông giọng lãng tử đó, người phụ nữ không khỏi đỏ mặt, tỏ ra bối rối.

-À ừ…nhà tôi cũng ở gần đây thôi…

-Chồng của chị đâu mà lại để chị đi một mình ban đêm vậy?

Nghe vậy, cô ấy có hơi ngập ngừng, tay vuốt gáy đứa con của mình.

-Anh ta đã bỏ đi từ hồi thằng bé còn nhỏ rồi…

Mary tỏ ra bức xúc.

-Một gã tồi, sao lại có thể bỏ rơi một người vợ xinh xắn và đứa bé dễ thương như vậy được chứ?

-Được rồi, chị tự về được chứ? Gần đây cũng không còn thứ gì giống như vậy nữa đâu. Bọn tôi có việc phải đi rồi, chào nhé.

Nói rồi Mary vẫy tay, quay người định bỏ đi.

-Khoan đã…

Dường như vẫn còn điều gì đó muốn nói, người phụ nữ vẫn cố gọi với theo thế nhưng chỉ sau một cái chớp mắt, Mary và Ray đã biến mất hút, như thế họ chưa từng đến. Để lại người phụ nữ đó ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

———————————————————————

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free