Có những con quái vật không muốn ăn thịt tôi. - Chương 7: Chapter 7: Như chưa từng tồn tại.
Công viên giải trí, một nơi náo nhiệt, ồn ào nhưng cũng tràn đầy niềm vui. Tôi có thể nghe thấy tiếng cười của những đứa trẻ, những cuộc hội thoại của nhiều người xung quanh hay thậm chí là tiếng khóc vòi quà của một cô bé. Là một người siêu cấp hướng nội, tôi không thể nói là mình thích cái không khí này nhưng nói thật là tôi cũng chẳng ghét, chỉ là có chút không thoải mái.
-Nhìn kìa nhìn kìa Emma, muốn lên đó không!?
Mary hào hứng chỉ tay vào chiếc tàu lượn đang băng băng lao trên đường ray được xây dựng một cực kì cao trên không trung.
-Cái đó thì có hơi…
Hơi thót tim vì từ trước đến giờ tôi chưa từng thử qua, chỉ ở dưới ngước nhìn lên đã khiến tôi nổi da gà. Những khúc cua loằn ngoằn, những độ dốc cao vút và tiếng hét thất thanh của những người đang ở trên đó càng khiến tôi không muốn bước lên chút nào.
-Em sợ độ cao hay gì à cô bé?
Từ phía đằng sau, một giọng nói vừa lạ vừa quen cất lên. Đó là một người mà tôi đã gặp lúc nãy khi đi cùng Mary. Đó là giọng của một cô gái, dù chỉ mới gặp vài tiếng trước nhưng cô ta đã không ngần ngại mà đặt tay lên vai rồi ghé sát lại gần tai tôi mà thì thầm với một giọng đùa cợt.
-Nếu có rơi thì chị sẽ bắt lấy cho…
-Éc…?!
Giật mình trước giọng nói đó, tôi bất giác lùi lại lỡ va vào Mary đang chờ sẵn, chị ấy bắt lấy hai cánh tay để giữ tôi khỏi ngã.
-Evelyn, cô đi theo bọn tôi làm gì? Tôi muốn có thời gian riêng tư với Emma mà.
Nghe vậy, Evelyn cười nói.
-Thôi nào, lâu lâu tôi cũng muốn đi chơi với cô mà.
-Hmm…
-Với lại đâu phải có mỗi tôi đâu.
Evelyn hướng nhìn về phía sau, trong một góc tường, tôi có thể thấy rõ mồn một đó là hai người con trai đang nấp đằng sau nhưng mặt họ thì vẫn lộ ra. Một người thì mang đôi mắt buồn ngủ quen thuộc, là Ray. Người còn lại thì tôi cũng vừa mới gặp cùng lúc với Evelyn, anh ta vẫn đeo trên mình chiếc mặt nạ kì dị kia, là Doran.
Mary nói lớn để họ có thể nghe thấy. Dường như hiểu ra, cả hai cũng rời khỏi chỗ trốn mà tiến lại gần bọn tôi.
-Hai người đang làm cái gì vậy? Đi theo bọn tôi làm gì?
Mary chất vấn, trong khi đó Ray thì vẫn như bình thường, tỏ ra chán nản trả lời.
-Làm như tôi muốn ấy, chẳng qua trước khi mấy người đi thì Boss có nói như này.
Nửa giờ trước.
“Ray, cậu đi theo Mary được không? Để ngăn cô ấy làm gì đó ngốc ngếch.”
“Đã có Evelyn đi theo sau rồi mà?”
“Họ đang hướng tới công viên giải trí đúng không? Dạo này có một vài tin đồn về quái vật ở gần khu vực đó, sẵn tiện cậu đi theo điều tra giúp tôi luôn đi.
“Sẵn tiện thì…”
Boss nói trong lúc kéo dài một xúc tu sau lưng của ông ấy, ông dùng nó để kéo một người đang nằm trên sofa và bấm liên tục thứ gì đó như một cái máy chơi game. Đó là Doran.
“Đưa tên này ra ngoài giúp tôi luôn.”
Doran có hơi giật mình khi bị kéo đi, cậu ta bị đưa lên không trung và tới trước mặt Ray. Thế nhưng ngay giây sau sự tập trung đó đã trở lại với chiếc máy chơi game của mình. Mắc dù cậu ta đang lủng lẳng trên không.
“Tại sao tôi cũng phải đi theo vậy?
Doran hỏi.
“Cậu nên ra đường mà vận động chút đi, cứ ở nhà ôm cái máy thì chả lớn lên nổi xăng ti nào đâu.”
Boss nói như một người cha đang quở trách đứa con lười biếng của mình.
Ray chán nản kể lại cuộc hội thoại giữa anh và Boss. Nghe vậy Mary tỏ ra bức xúc.
-Ủa? Ý của ông ta là sao vậy? Mắc gì tôi phải làm điều gì đó ngu ngốc?
-Rõ ràng còn gì?
Ray lầm bầm nhưng như thể cậu ta cố tình để Mary nghe thấy. Dù rất tức tối nhưng Mary chỉ cố nuốt nó vào trong lòng.
-Emma, kệ mấy tên này đi, mình đi thôi.
Sau đó chị ấy dùng hai tay đẩy lưng tôi tiến về phía trước, có một chút cưỡng ép nhưng cũng không quá mạnh bạo.
-Ơ…chờ đã Mary…
Hướng mà hai bọn tôi đang tiến đến, đúng hơn là tôi bị kéo đến là cổng vào của trò tàu lượn siêu tốc. Có vẻ như chị ấy không định bỏ qua cho tôi chỉ vì tôi không muốn.
-Lên nào!
Sau một lúc phản kháng trong bất lực thì bọn tôi cũng đã leo lên, điều tệ nhất là tôi và chị ấy đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Giờ có muốn chạy cũng không được nữa rồi vì đai an toàn đã được kéo xuống. Nhìn đường ray và những con dốc cao trước mắt khiến tôi không kìm được mà nuốt nước bọt, cầu nguyện cho bản thân rằng tiền đình của mình vẫn sẽ ổn sau chuyến này.
-Chị chưa đi bao giờ nhưng nhìn có vẻ vui phết!
Chưa đi bao giờ mà chị ấy có thể tự tin kéo tôi lên đây. Chả thể hiểu nổi suy nghĩ của cái con người này. Thế nhưng nhìn thấy sự vui vẻ và phấn khích trong đôi mắt kia lại làm tôi cảm thấy cũng không quá tệ. Khuông miệng vô thức mà nở ra một nụ cười.
-Chà, đây cũng là lần đầu của tôi…
Tôi lẩm bẩm, Mary cạnh bên thì hào hứng tới nổi đạp chân bịch bịch xuống sàn, có lẽ tiếng hét thất thanh của những người đi trước làm chị ấy phấn khích.
Tôi chuyển ánh nhìn sang phía trước, chuẩn bị tinh thần cho những cú lượn cảm giác mạnh. Sau một tiếng còi lớn phát ra nghe như tiếng khởi hành của một đoàn tàu hơi nước, phương tiện mà hai bọn tôi đang ngồi lên trên đã dần lăn bánh.
Tôi có thể thấy phía dưới kia là Evelyn, Doran và cả Ray đang nhìn hai đứa. Riêng Evelyn thì giống như đang nói gì đó cổ vũ tôi thì phải.
Trước mắt tôi là một con dốc cao và dài, tiếng lạch cạch của bánh xe và đường ray va chạm khiến tôi cảm thấy một cảm giác hồi hộp khó tả. Khi tàu đã gần lên tới đỉnh, tôi vì hơi sợ hãi mà nhắm chặt đôi mắt của mình, thế nhưng ngay giây sau bàn tay tôi vốn đang đặt trên đùi lại bị ai đó nắm lấy và giơ lên cao.
-Nào!! Emma, hãy cùng tận hưởng thôi!
Giọng nói hào hứng ngay bên tai khiến tôi phải mở mắt ra mà nhìn Mary. Gương mặt xinh đẹp, nụ cười toả nắng và tràn đầy lượng khiến tôi vô thức mà nhớ đến hình ảnh của Jane trước đây.
-Jane…
Ngay khi tôi vừa định nói thì một cảm giác cực kì mạnh ập tới, như thể bất ngờ rơi tự do vậy. Đoàn tàu đang lao thẳng xuống dưới với một tốc độ cực cao khiến tim tôi như muốn nhảy ra ngoài. Tôi có thể nghe thấy tiếng của những hành khách đăng sau mình đang la hét, tất nhiên là cả Mary cũng đang cực kì tận hưởng nó. Chỉ trong vài giây, bọn tôi từ vị trí đang rơi lại làm một cú lượn ngang khiến cả cơ thể nghiên sang bên trái và rồi lại sang phải, sau đó lại là lên dốc rồi lao xuống. Cứ như vậy cho đến hết năm phút, khi con tàu trở về vị trí khởi hành thì đầu tôi đã quay mòng mòng như chong chóng. Thế nhưng tôi đã có thể nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh sau khi bóp nhẹ vào thái dương.
Tôi nhìn sang Mary, người không biết vì sao đã dừng la hét ngay từ trước khi đoàn tàu kết thúc. Chị ấy đang dùng tay bịt chặt miệng mình với một gương mặt xanh xao.
“Chẳng lẽ nào…?”
Tôi đột nhiên có một suy nghĩ trong đầu sau khi nhớ lại lời chị ấy đã nói.
“Chị chưa đi bao giờ nhưng nhìn có vẻ vui phết!”
-Mary…chị ổn chứ…?
Có lẽ còn chưa kịp nghe tôi hỏi mà chị ấy đã chạy một mạch xuống cầu thang, chạy thẳng về một nơi nào đó với tốc độ cao, điều đó càng làm sáng tỏ suy đoán của tôi.
-Ôi trời ạ…
Khi tôi xuống dưới mặt đất, Evelyn đã đứng đó chờ, hai người kia thì không thấy đâu nữa.
-Theo chị nhớ thì tiền đình của cô ấy khá yếu, chị đã cố cảnh báo rồi, vậy mà…
Vậy ra lúc đó không phải Evelyn đã cổ vũ tôi mà là cảnh báo Mary sao? Đúng là trước khi tàu lăn bánh thì chị ta đã nói gì đó.
Bỏ qua chuyện đó thì tôi có một thắc mắc khác.
-Doran và Ray đâu rồi?
-Họ bảo cần đi điều tra gì đó rồi, có vẻ như gần đây có thứ đó…
-Thứ đó?
Tôi thắc mắc trong khi Evelyn thì tỏ ra hơi trầm ngâm. Sau đó thì chị ta quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy bí hiểm.
-Là quái vật ăn thịt đó…
Rồi Evelyn nhếch miệng cười, cô nói với giọng như cố để hù doạ tôi. Có lẽ là vì gương mặt xinh đẹp kia mà tôi chẳng thể sợ nổi, hoặc là do nó không có gì đáng sợ thật.
“Cả chị ta và Mary…bộ gái xinh không có ai bình thường à?”
Theo như tôi nhớ thì Jane cũng đã từng làm nhiều điều kì cục như đánh nhau với mèo, thích nằm lên đùi, cọ má, hoặc lôi tôi lên mái nhà vào giữa đêm để ngắm sao.
Dường như cảm thấy được sự ngượng ngùng, Evelyn nhanh chóng nói tiếp.
-Ờmm…ý chị là Phenomena ấy chắc boss cũng đã nói cho em biết rồi đúng không?
Ừ thì đúng là ông ấy và cả Mary đã kể cho tôi về
chúng. Bản thân tôi cũng suýt chút nữa mà mất hết lý trí để rồi trở thành một con quái vật ăn thịt người. Nói thật thì cho đến giờ tôi vẫn cảm thấy khó tin, tất cả những thứ xảy ra đêm qua và hôm nay chẳng khác gì một giấc mơ kì lạ mà tôi không tài nào thức dậy nổi.
-Thật sự thì đến bây giờ tôi vẫn chưa tin được những chuyện này…
Tôi thì thầm nhưng có lẽ là đủ lớn để Evelyn có thể nghe thấy.
-Chị thông cảm được mà, tự dưng mọi thứ kì dị như vậy ập đến em vẫn chưa hoàn hồn được là
phải rồi.
Tôi nhìn Evelyn, đúng là trong đôi mắt đó vẫn có chút sự cảm thông nhưng thật sự thì chúng vẫn quá bí ẩn. Giống như chị ta luôn cố che giấu một thứ cảm xúc gì đó trong lòng.
-Ta đi xem Mary như thế nào chứ?
Tôi nghe vậy thì cũng gật gù theo sau.
Tôi theo Evelyn đến trước cửa nhà vệ sinh dành cho nữ, trên đường đi thì có khá nhiều người liếc nhìn chị ấy, cả nam và nữ, đa số là ánh nhìn tò mò. Có lẽ họ tò mò vì sao một người xinh đẹp như thế lại có một cái đuôi là tôi lẽo đẽo đi phía sau.
Tôi có thể nghe thấy những tiếng thì thầm như là…
“Xinh quá, là idol nào sao?”
“Sao cô ấy lại mặc đồng phục ở đây?”
“Trông không khác gì từ trong manga ra luôn”
Đa số đều là giọng điệu ngưỡng mộ hướng về Evelyn. Dù tôi chẳng biết họ có để ý về mình không nhưng ánh hào quang mà chị ấy toả ra thật sự khác biệt, nó khiến tôi cảm thấy có chút…tự ti khi đứng gần.
Chuyện như thế này này trước đây cũng đã từng xảy ra rồi. Jane, một người xinh đẹp luôn toả sáng bước đi phía trước, tôi, một cái đuôi nhạt nhẽo hướng theo bóng lưng kia mà dõi theo. Những lúc như vậy thì chị ấy sẽ…
-Emma…sao em cứ đi phía sau vậy?
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang, giọng của Evelyn cất lên như một bản nhạc bất ngờ.
-Em cứ như vậy thì chị sẽ ngại lắm đấy, nào…
Nói rồi Evelyn đưa bàn tay của mình ra phía sau như thể muốn tôi nắm lấy.
Tuy đều khó hiểu như nhau nhưng cả Evelyn và Mary đều rất ân cần, dù không dồn dập như Mary, cô gái này lại ân cần một cách dịu dàng, nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cả hai…à không, cả ba người đều mang đến cho tôi thứ cảm giác kì lạ.
Tôi nhìn theo bàn tay đó đang vẫy vẫy về phía mình, trong lòng không khỏi đắn đo, tôi không hiểu vì sao họ lại đối xử tốt với mình như thế, dù rằng chúng ta chỉ là những con người xa lạ, tôi sợ rằng mình sẽ lại bị lệ thuộc vào lòng tốt đó một lần nữa.
-Emma…mau lên nào…
Tuy vậy bên trong tôi lại có một thứ gì đó đang thúc đẩy mình nắm lấy bàn tay kia. Cái cảm giác đó giống như một sự cám dỗ khiến tôi vô thức đưa bàn tay mình ra. Thế nhưng chưa kịp đợi tôi kịp vươn tới thì Evelyn đã nhanh hơn, cô ấy chộp lấy bàn tay nhỏ bé đó.
-Đi nào…
Rồi tôi cũng không kháng cự mà để bản thân bị dắt đi. Bầu không khí xung quanh cũng đã trở nên khác với lúc nãy, sự tò mò ngày càng tăng lên nhưng có lẽ bây giờ, những ánh mắt kia đã chú ý đến tôi nhiều hơn. Tôi tự hỏi không biết liệu Evelyn có để tâm đến những người xung quanh kia không khi chị ấy vẫn cứ sải bước tiến về phía trước như chẳng nghe thấy gì.
Bàn tay của Evelyn thật sự rất đẹp, những ngón tay đều rất dài và thon gọn, cùng với đó là cảm giác mềm mại khiến tôi cảm thấy dễ chịu. Khác hẳn với bàn tay nhiều vết chai và bầm tím của tôi.
Sau chừng năm phút đi bộ thì hai đứa đã đứng trước nhà vệ sinh nữ, định đi vào kiểm tra thì bóng dáng của Mary đã xuất hiện. Chị ấy lảo đảo bước tới như một cái xác không hồn.
-Trời ạ, cô không sao chứ?
Evelyn hỏi với giọng có vẻ hơi lo lắng. Mary thì một tay vẫn đang che miệng, tay còn lại giơ ra phía trước ý nói mình vẫn ổn. Nhưng trông cái mặt xanh xao đó thì tôi nghi ngờ cái ổn đó. Thế là bọn tôi phải dìu cô ấy ra một chiếc ghế đá gần đó để nghỉ ngơi.
Sau một lúc thì có lẽ Mary đã ổn hơn, sắc mặt cũng không còn tệ nữa. Tôi thì ngồi kế bên vuốt lưng muốn giúp chị ấy, còn Evelyn thì đã đi đâu mất hút.
-Cảm ơn em nhiều lắm Emma, chị không biết là nó sẽ tệ đến thế.
Mary nói trong khi cố ổn định lại tinh thần.
-Này, chẳng lẽ chị không biết tiền đình của mình mạnh yếu ra sao à?
Đây không phải là một lời trách móc, tôi chỉ hỏi vì tò mò tại sao nếu biết mình như vậy mà chị ấy còn kéo tôi lên cái trò đó.
-Tiền đình? Là cái gì vậy?
Mary hỏi một cách ngây thơ.
-Sao nhỉ? Nó là kiểu…
Tôi cố nghĩ ra một cụm định nghĩa dễ hiểu nhất để có thể giải thích, thế nhưng còn chưa kịp để tôi nghĩ ra câu trả lời thì chị ấy đã chen ngang.
-Tuy chị không hiểu ý em lắm nhưng đúng là chị có bệnh say phương tiện di chuyển.
-Hả? Đã biết vậy mà chị còn lên cái thứ đó là sao?
Tôi không khỏi khó hiểu, còn Mary thì chỉ cười khổ.
-À…chuyện là từ khi bị “biến đổi’ thì sức khoẻ của chị đã tốt lên rất nhiều nên chị nghĩ rằng chứng say tàu cũng đã không còn, thế mà…chị chỉ muốn giúp em vui lên một chút mà đã để em thấy mặt khó coi rồi…xin lỗi Emma nhé…
Khi nhìn thấy nụ cười tự trách kia thì đôi mắt đỏ rực của Mary đã không còn tỏa ra sự bí ẩn hay đáng sợ nữa mà đối với tôi thì lại có chút đáng yêu. Không hiểu vì sao mà khi nghĩ như vậy, cơ mặt tôi đã nặn ra một nụ cười.
-Mary, chị tốt bụng thật đấy.
Việc mặc kệ bản thân có thể bị say mà vẫn muốn làm tôi vui thật sự không phải là việc ai cũng muốn làm đâu, phải là một người tốt bụng, và ở đây Mary là người đó.
-Chị và cả Evelyn thật sự có những điểm rất giống một người mà tôi từng quen.
Tôi cũng chẳng biết vì sao mình lại nói ra điều đó, có lẽ chỉ là tôi đã luôn muốn tâm sự với ai đó về chuyện này. Nhớ lại lời Boss đã nói, “đôi khi nói ra sẽ tốt hơn là cứ giữ trong lòng.” Có lẽ tôi muốn thử điều đó với một ai khác khi Jane đã không còn ở đây nữa.
-Một người em từng quen? Có phải cái người tên Jane đó không?
Mary hỏi.
-Ừ, tôi có thể cảm nhận được cả sự tràn đầy năng lượng của chị và sự nhẹ nhàng, bí ẩn của Evelyn, đều rất giống Jane.
Tôi có lẽ đang trưng ra bản mặt kỳ cục, cứ mỗi khi nhắc về Jane là cảm xúc cứ trở nên rối bời một cách khó tả nên nhiều khi khuôn mặt của tôi sẽ trở nên ngớ ngẩn.
-Vậy…đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy sao?
Câu hỏi của Mary như thể tìm được điểm yếu của tôi, dù biết người này hoàn toàn không có ý xấu khi hỏi về điều đó nhưng trong lòng tôi vẫn hơi nhói lên. Dù là vậy nhưng vì không có gì để giấu nên tôi vẫn sẽ kể chuyện đã xảy ra.
-Cô ấy…vào một ngày đã biến mất…
Giọng tôi có hơi run, không thể nói một cách mạch lạc như thể có gì đó bên trong đang cố chặn những lời nói đó vậy.
-Biến mất á?
Sau khi hít một hơi sâu, tôi lấy lại bình tĩnh và nói tiếp.
-Phải, vào một ngày khi tôi đi học về, Jane đã toàn biến mất không một dấu vết.
Chưa kể…
-Mọi thứ về chị ấy…cũng biến mất…tôi đã thử hỏi về tung tích của Jane với những người mà hai đứa quen biết như bạn học, đồng nghiệp ở chỗ làm, thế nhưng chỉ duy nhất một câu trả lời mà tôi nhận được…
Tôi đột nhiên có một cảm giác rùng mình chạy dọc cơ thể, cơn ớn lạnh khiến tôi dựng cả tóc gáy, vào cái ngày khi nhận được những câu trả lời về Jane thì cảm giác cũng hệt như thế này.
Mary phía bên kia thì nuốt nước bọt chờ đợi câu trả lời mà tôi sắp nói ra.
-JANE LÀ AI VẬY?
-….
-Chị biết không, vào một ngày trước khi Jane biến mất, bọn tôi đã cùng đi mua chocolate ở một tiệm bánh kẹo gần nhà, bác chủ tiệm ở đó rất vui vẻ, thậm chí cả ba người bọn tôi đã có một cuộc trò chuyện về lễ tình nhân. Vậy mà chỉ hai ngày sau khi tôi đến để hỏi về Jane thì bác ấy đã trả lời như thế này.
“Hôm đó rõ ràng là cháu đến đây một mình mà.”
Mary làm ra vẻ mặt phức tạp, cũng phải thôi, bản thân tôi còn chẳng tin được những gì mình vừa nói mà. Tôi nở ra một nụ cười bất lực, hướng ánh nhìn lên bầu trời đã dần chuyển sang màu cam đỏ của hoàng hôn.
-Cứ như thể chị ấy chưa từng tồn tại trên đời vậy, những bức ảnh có mặt chị ấy đều bị nhoè đi một cách khó hiểu, cả những tập hồ sơ có thông tin về Jane đều biến mất. Thứ duy nhất còn sót lại chỉ có vật này…
Tôi vô thức đưa tay trái của mình ra hướng trước mặt, nhìn vào chiếc nhẫn được đeo ở ngón áp út. Chiếc nhẫn bạc được chạm khắc dòng kí tự J&E một cách tinh tế luôn được tôi giữ bên cạnh mình, trừ khi đi học vì tôi sợ Lucy sẽ lấy nó đi.
-Emma…
Ngay khi Mary định nói gì đó thì giọng của Evelyn, người đã đi đâu đó mất hút cất lên.
-Kem về này.
Trên tay cô ấy còn cầm hai cây kem ốc quế, một cái màu chocolate, một cái màu dâu hồng, phía bên trên chúng được rắc nhiều loại kẹo đường đủ màu sắc, còn có caramel chảy xuống trông rất hấp dẫn. Thấy kem, mắt Mary sáng lên như một đứa trẻ.
-Èo ui trông ngon quá vậy.
Evelyn tiến tới, cô đưa hai cây kem ra trước mặt như thể muốn tôi lựa chọn.
-Emma ăn vị gì? Dâu hay Choco?
Thật ra thì tôi vốn không hảo ngọt cho lắm nhưng bây giờ cũng đang đói nên tôi sẽ nhận, còn dâu hay choco thì…
-…Choco đi…
Tôi có hơi ngập ngừng nhưng rồi Evelyn cũng đưa nó cho tôi.
-Vậy thì Mary ăn dâu nhé.
Nói rồi cô đưa cây kem còn lại cho Mary, người đang háo hức. Thấy mình cũng có phần, cô trở nên phấn khích.
-Tuyệt ghê, yêu cô nhất đấy Eve.
Nghe vậy Evelyn chỉ cười, nhìn cả hai cứ như người chị và cô em gái vậy.
-Còn chị thì sao Evelyn?
Tôi hỏi khi thấy Evelyn không có cây kem nào khác cho bản thân.
-Chị không thích đồ ngọt cho lắm nên là thôi.
Cô ấy vẫy vẫy tay muốn từ chối, thấy thế tôi cũng yên tâm ăn phần của mình.
Bầu trời đã chuyển sang màu cam đỏ, mặt trời cũng đang lặn xuống sau những tòa nhà báo hiệu mặt trăng sắp thế chỗ.
“Đúng là một ngày dài.”
Tôi tự nhủ, trước đây mỗi ngày đều trôi qua thật nhanh và lặp đi lặp lại, có lẽ lâu rồi tôi mới cảm thấy thời gian trôi qua lâu như thế này.
-Em có muốn chơi trò gì khác không?
Evelyn hỏi, nghe vậy Mary cũng chen vào.
-Chị thấy có nhiều trò vui lắm.
Thấy cả hai vui vẻ như vậy, tôi nghĩ có lẽ mình cũng nên gác lại chuyện của Jane để thả lỏng một chút, biết đâu sẽ thoải mái hơn. Thế rồi tôi để họ kéo mình đi khắp công viên giải trí, chơi những trò trước đây đã chơi cùng Jane, từ quay ấm trà, xe điện, vòng đu ngựa, gắp thú,…Tôi cảm thấy vui khi chơi cùng họ, cảnh Mary xay sẫm vì chóng mặt sau khi quay nhiều vòng trong ấm trà khiến tôi không thể nhịn cười. Chắc là vì lâu rồi mới cười như vậy nên cơ mặt tôi có chút mỏi. Đây có lẽ sẽ là một trong những ngày đáng nhớ nhất của tôi.
———————————————
Trong lúc đó, ở một góc khuất của công viên giải trí, tránh xa khu vực ồn ào náo nhiệt của đám đông, Ray và Doran đang dò xét xung quanh.
Đây là một khu vực được treo biển “employee only” có nghĩa là “không phận sự, miễn vào”. Đây là khu vực nằm sau một bụi cây lớn, được che chắn bằng những biển báo warning cũng như hàng rào sắt, thế nhưng những thứ đó làm sao cản được hai con “quái vật” này. Họ có thể dễ dàng nhảy qua những bức rào đó và tiến vào bên trong.
Sau bụi rậm, họ nhìn thấy một thứ gì đó giống như lều của một rạp xiếc cũ kĩ, nếu nhìn thì có thể thấy một vài chỗ đã bị rách tươm. Dường như không còn ai sử dụng. Hai người bước vào trong, Ray giống như nhìn thấy thứ gì đó dưới mặt đất, cậu hạ người thấp xuống để quan sát.
-Doran, nhìn này.
Ray nói trong khi đang ngồi khuỵu một bên đầu gối xuống. Cậu ta đang nhìn xuống mặt đất,dùng tay phủi nhẹ lớp bụi đang ẩn giấu một thứ gì đó giống như một cái tay cầm để kéo. Sau khi gạt đi bớt đất cát, một cánh cửa giống như cửa tầng hầm bằng kim loại lộ ra.
-…Một cái hầm?
Thấy thế Doran cũng tiến tới gần, vẫn mang trên mặt mình chiếc mặt nạ nên biểu cảm của cậu ta không lộ ra.
-Cái mùi này…
Ray thì thầm nhưng đủ cho Doran nghe thấy.
-Xung quanh đây có rất nhiều con người nhưng tôi vẫn mang máng ngửi thấy, chứng tỏ nó rất nồng đấy.
Giọng Doran cho thấy cậu ta cũng giống Ray, nhận ra có chuyện gì đó kì lạ.
Dường như nhận ra gì đó, Ray cười nhạt.
-Doran, cũng lâu rồi ta không làm việc cùng nhau nhỉ?
Doran hơi ngơ ra một lúc nhưng có vẻ như hiểu ý Ray, cậu cũng đáp lại bằng một giọng cười.
-Ờ, nhớ hồi cậu mới vào ghê.
Ngay sau đó, mặt đất dưới chân họ đột nhiên biến mất, nói đúng hơn là bị tách ra làm hai giống như một cái bẫy.
-Cửa sập?
Thế rồi cả hai người họ rơi thẳng xuống một vực sâu không thấy đáy.